Th«i gi¸o ¸n, bçng thÇm trªn bôc gi¶ng, Dõng nÐt phÊn dËp dïi theo n¨m th¸ng.. C« xin sang c«ng t¸c th viÖn trêng.[r]
Trang 1Về với Hải Ninh
Sáng tác: Trần Thị Linh Giang
Mới ngày nào ra công tác tại trờng.
Còn thoang thoảng của mùi hơng nớc biển.
Tôi đợc về với ngôi trờng Hải Ninh.
Con sóng bạc hất tung bờ cát trắng.
Đội ngũ giáo viên tơi trẻ sáng ngời,
Nh trời cao vầng trăng vừa tỏa sáng.
Hàng trăm học sinh luôn nở nụ cời Chân dép guốc in lên nền cát trắng.
Nơi ấy cơn ma, vầng trăng cùng khóc.
Ma lâm thâm nh nặng trĩu hai vai,
Thì biển đó mới bát ngát mênh mông Một lần nữa làm cho tôi nhớ lại.
Những kỷ niệm của ngày đầu đến trờng,
Phải leo cát, lội nớc ngầm cây số.
Mang nổi nhớ, kỷ niệm ở trong lòng.
Để hôm nay đợc viết thành bài thơ
Sang nghề th viện
Thôi giáo án, bỗng thầm trên bục giảng,
Dừng nét phấn dập dùi theo năm tháng
Cô xin sang công tác th viện trờng
Chỉ đơn sơ nặng trĩu vạn tình thơng
Trang 2Thơng các em cuốn sách chung nhau,
Thầy giáo băn khoăn đi tìm tài liệu
Kho sách còn nghèo, loại gì cũng thiếu
Dạy, học sao đây đòi hỏi còn nhiều ?
Lớp th viện giúp cô bao điều
Ngời giáo viên không lên bục giảng
ý nghĩa lớn việc làm đâu đơn giản
Cùng nhà trờng nâng chất lợng đi lên
Rồi ngôi nhà th viện đã mọc lên,
Ô cửa mở, ùa vào bao sắc nắng
Thầy trò dáng khoan thai trầm lắng
Lần dở không cùng, những trang sách xa nay.
ST: Linh Giang
Trang th gửi
Cô giáo cũ
Em vô tình quá phải không cô?
Mấy năm rồi không về thăm cô đợc
Em lớn lên mỗi năm, mỗi lớp.
Lớp học phổ thông, lớp học đời thờng.
Em cha kịp vỡ nghĩa yêu thơng
Đã xa trờng lớp và các bạn.
Xa cô chắp cho chúng em đôi cách
Để bay vào vùng mơ ớc tuổi thơ
Những con đờng ngày xa đó em mơ
Giờ không có bớm hoa và cỏ dại
Chỉ có gai của đời ngời đau nhói
Em trách mình không chịu hiểu lời cô
Em một thời lơ đễnh với vần thơ
Bài kiểm tra không làm xong phép toán
Trang 3Cô phạt em vì bao lần lơ đãng
Em giận cô nên mang
Học trò lì trong lớp cũ ngày xa
Giữa cuộc đời lại ngây thơ bé nhỏ
Giá nh em Giá nh ngày xa đó
Em bây giờ đâu phải ăn năn
Xa mãi rồi một thuở tròn trăng
Bài học ngày xa em còn hiểu muộn
Bài thơ này gửi cô lời kính mến.
Mà ngày nào em ngốc nghếch lãng quên.
ST: Trung Hiếu