Tập truyện ngắn Thạch Tâm Thạch Tâm Tập truyện ngắn Thạch Tâm Thạch Tâm Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Thạch Tâm Tập truyện ngắn Thạch Tâm Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự[.]
Trang 1Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
C -
T -
T
C
C T Không chờ mong lời giải đáp Chuối khô khèo Chuối quết dừa Cha tôi Vẫy tay ngậm ngùi Nỗi niềm riêng
âu rồi tình thân?
Xa rồi… hạ ơi!
Hạ xưa
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
Trang 2-
m cách ài n khoảng hơn Km có một àng quê ên t nh suốt bốn mùa đầ câ ngọt trái ành và nư c mát v i một tên gọi khá ngô ngh nh – Cái è à đó c ng à nơi tôi khôn n i sau giải phóng vài n m ba m tôi c đ c dọn nhà về đâ nương nhờ nhà ngoại ồi theo thời gian tôi
n dần bên ngôi nhà nh sáng sáng chiều chiều đều vương nh àn khói bếp trắng đ c như sương
Tu i thơ c a tôi trôi qua khá êm đềm v i àng quê hiền h a cùng tre xanh bên đồng a ch n vàng v i d ng sông nh chả ng ờ dư i r ng bần xanh… Tu nhiên c ng không k m phần d dội
vì nư c mắt tôi dù không b ng một góc t sông C u ong! i ngà tôi không th nào đi hết một câ cầu kh bắc ngang con x o nh tôi thường cười khi nh ại ngà tôi c ngồi chong ngóc bên đầu cầu ếu cố đi qua thì ch đư c phân n a à ba xuống nư c ư t oi ngoi
ho c bê bết bùn sình khi nư c cạn ậ à có một trận mưa nư c mắt đi kèm sau đó Tôi khóc vì cho
r ng mình à một con nh không quê hương b i nơi đâ đ chối b nh ng bư c chân đầu tiên c a tôi c n ài n thì ch c n à hình ảnh mờ nhạt trong đầu óc tr con v i phố xá nhộn nhịp và một bà nội già khó t nh ười hai n m học trôi qua v i đ vui buồn hờn giận pha trong nỗi d n v t c a một
k mang trong ng cả hai hình ảnh khá qu ến r mà vẫn chưa chọn đư c đâu à quê hương…
… â giờ chưa th gọi à khôn n nhưng qua nh ng va chạm đời thường nơi ài n rực ánh đèn màu Tôi ha tr về v i m cùng ngôi nhà nh Không phải đ khóc vùi trên vai m mà ch đ ng mình dịu xuống khi gi a bu i trưa hè quạnh vắng n m đu đưa trên v ng sau vườn nhìn nh ng đốm nắng nh x u en qua tàn câ nhả nhót trên á trên v ng… thật vô tư và trong ành c tôi th mình thật sự thanh thản và quên đi một người bạn x u một ông thầ c n nhiều định kiến h p h i
êm xuống ắng nghe tiếng côn trùng rả r ch điệu nhạc buồn buồn ru hồn người sa ng đêm khu a khi một số người c n ngon gi c trong nệm m ch n êm tôi ại choàng dậ cùng m đến ch bán hàng êm ngạt ngào hương hoa bư i ường àng ư t đẫm sương khu a Tôi cùng m d từng
bư c chậm ào giờ đó dân àng tôi c ng gọi nhau đến ch cho kịp chu ến hàng s m nên đường àng có v đông hơn ọ đi thành từng tốp hai ba ho c bốn người ỗi tốp đều mang theo đuốc á dừa cho nên ánh đuốc huơ ên huơ xuống khắp đoạn đường dài nh a bập bùng c n c hiện tạo nên nh ng hình thù k ạ hắt xuống m t đường àm người chưa quen chùn chân s h i Tôi chắc cầm tinh con th nên đi trư c ha đi sau m c ng đều s cả! i vậ tôi c qua ngang qua ng a nhìn trời ầu trời đen thẫm chi ch t nh ng vì sao sáng rực àm tôi nao ng nh đến giọng hát oàng ngà xưa xa ắc ầu trời nhiều sao sáng đêm na nhiều như nh ng gì mình đ có… mà bâng khuâng muốn h i hiều như nh ng gì mình đ có ha đ m t h oàng? Trên tàng câ đom đóm ập e t a sáng như nh ng bóng điện b x u ió khu a ùa qua người ạnh buốt nhưng tôi
Trang 3vẫn th ch nh ng bu i ch khu a quê mình vì tôi đ biết đư c sự hu ền ho c c a đêm khu a cùng không kh trong ành c a đêm nơi thôn d à thật à th vị khi gi a đêm khu a mọi người đang ên
gi c tôi đ th c cùng trời đêm nghe côn trùng dạo nhạc mà su ngh về mọi người về cuộc đời…
à có bâ giờ nếu có ai h i th m quê hương tôi s cười mà đáp r ng ạ đó à Cái è một miền quê nh … b i v i tôi thật à kinh kh ng khi cố nắm bắt nh ng gì không có trong tầm ta
ho c đ vuột kh i tầm ta
Tháng
guồn báo n nghệ Cái è tháng -1992
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
T -
Tác ph m ghe qua à đ th k ch th ch dâ thần kinh n uống rồi h m bạn? n xoài
tư ng ch m mắm đường thật đ ng điệu bạn h chọn một trái xoài n màu xanh hơi ngả sang trắng một ch t – a m t m đen trên phần đầu càng tốt – đ ch ng t đ đến tu i trư ng thành rồi ột muỗng canh nư c mắm ngon h a chung v i muỗng đường cát trắng và một nh m tiêu xa nhu ễn bạn s có một dung dịch đ c sệt vô vùng đ c biệt ch tác d ng đư c v i nh ng miếng xoài trắng xanh đang n m trên đ a uốn n đư c nh ng miếng xoài chua ngọt bạn nên x đôi trái xoài rồi cắt ại theo chiều dọc vậ à nh ng miếng xoài s có đ đầu mình t chi đàng hoàng
Cầm một miếng – đưa ên ngắm ngh a – rồi ch m vô ch n và im ng thư ng th c vị chua chua
ng n ngọt ẫn ca ca m n m n rồi xu t xoa… trong nh ng bu i trưa nóng b c như vầ thật à
tu ệt c mèo! ảo đảm đâ à một món n r tiền nhưng khó có th cư ng ại s c h p dẫn c a nó dù bạn thuộc phe mà râu ha … phe k p tóc h t à vào tháng khi bu i chia ta đ gần kề một chầu xoài tư ng – mắm đường v i nh ng câu đùa vui nh ng tiếng xu t xoa ch p miệng h t hà ẫn vài giọt nư c mắm… d nh trên áo – s à một k niệm không th nào quên khi bạn xa trường
T tháng
guồn áo o Trắng tháng
Trang 4Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
T
Khi hương cùng Kim và tôi ng th ng đi bộ từ trường ra đến nơi thì bến xe a at đ chộn rộn
nh ng người và xe ừa m i đến bên chiếc To ota có vài hành khách đang ngồi thì một người đàn ông tươi cười đến h i v Khi đư c biết ch có mình tôi về ài n thì ch tr ại quầ đem đến một
v Tôi iếc nhanh và đùa
- Chết nị! gười ta ghi rồi nè hương! ậ mà tui định trả giá… hai ch c thôi ch !
a đ a cười gi n ai người thanh niên n vận ịch sự c ng cười theo Kim hương đ gi cà rốt ên
xe và r u r t c n d n tôi đ điều… ỗng dưng một giọng nói trầm trầm c t ên tudent? Tôi giật mình qua phắt ại một người đàn ông tóc vàng mắt xanh đang ngồi khu t trong xe cạnh người thanh niên áo xanh đang m m cười nhìn ch ng tôi a đ a bối rối ngưng b t tiếng cười gười thanh niên áo trắng nói
- à nói chu ện v i ông ta đi
Tôi e ư i
- quên tự đi n nhà rồi
Cả bọn cười x a ình như người đàn ông nọ hi u đôi ch t tiếng iệt nên c ng cười h Kim qu ết không đ h danh dân Cao đ ng goại ng a at nên k o hương và tôi tiến ại h hắng giọng
- Excuse me What’s our name?
- Tôi tên à i
nh ta trả ời b ng tiếng iệt v i một âm sắc ơ àm ba đ a bật cười hồn nhiên i vốn tiếng
nh b t i qua nh ng ph t trao đ i ch ng tôi đư c biết i à một kỹ sư hai mươi tám tu i đến iệt am ần đầu tiên nh ta nói
- Tôi có th nói một t tiếng iệt Tôi th ch iệt am gười iệt am r t thân thiện…
ột người đàn ông tiến ại x e ta xin tiền i ắc đầu và nhìn ch ng tôi… cả bọn bối rối… gười thanh niên áo trắng phá tan im ng
- ao? ói tiếp đi ch !
hương hơi bực
- ói gì n a?
nh ta cười và nói n
- i mà th ch a at không?
i hơi nh u mà c n ba đ a tôi thì ngơ ng n nhìn nhau… e chu n bị rời bến tôi xiết ta Kim và
Trang 5hương rồi ên xe ngồi vào b ng ghế ph a sau i oạn đường dài ùi dần về sau… e dừng n Thánh tôi bận rộn v i gi cà rốt nên xuống xe gần như sau cùng ột đám đông x ch ô honda ôm đang vâ quanh i nhao nhao mời chào nhưng anh ta ắc đầu từ chối ột thanh niên ch i thề v bực t c ó khôn quá không thèm đi mà ơi!
i ại nhìn tôi ần th ba ánh mắt c a người đàn ông ngoại quốc bỗng khiến tôi qua nhanh như trốn chạ c đó tôi ư c gì m t đ t n t đôi…
T C T – T
guồn áo o Trắng tháng -1993
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
u i sinh hoạt đang vào thời đi m sôi n i nh t b i tr chơi đánh bài n h i Cả bọn x m nhau k
đ ng người ngồi trên t m bạt dư i gốc dương Trư c m t à bi n gió ùa qua hàng dương mát rư i
th i tung nh ng mái tóc dài ẫn tóc ngắn u cười s c s a và a n:
- ! Th ng oài bù hả? ghe tao h i đâ Có phải tối hôm qua mà đ âm thầm đ ng suốt cơn mưa chờ ộng gọc t i đi n chè không?
t ộng gọc ng hồng trông… xinh tệ! ương kim hoa hậu đ m mạnh vào vai u Cả bọn r
ên cười trư c một b mật c a tập th nam ph ng vừa bị phanh phui
Tôi đ ng dậ và b đi về ph a ghềnh đá u i theo sau ưng à nh ng câu nói b n c t c a b ng Tam công t
- ồi nàng đ dời gót ngọc kh i chốn trần ai ô uế nà !
- Tr ại đi u nh ai ơi! K o có con sóng nào chồm ên k o em về bái kiến ong ương thì anh
đâ chắc c ng s … tự t theo iền! hải không oàng?
iên vừa xuống xề câu c i… ộn một trận cười iền n tung như pháo Tôi ch ng thèm qua ại đối đáp àm chi cho m i miệng ng tiến dần ra kh i khu vực cắm trại
i bi n trải dài xa t t tắp màu cát vàng ắp óa sáng rực trong nắng Tôi khoan khoái c i xuống c i
b đôi sanda vư ng v u i cát e dè đón bàn chân trần b ng nh ng cái đâm nhoi nhói nóng ư c sâu vào cát bỗng có cảm giác đư c ve vuốt b i nh ng tinh th mịn màng
Trang 6Tôi ng ng đầu h ng ngọn gió mát ạnh từ ngoài khơi th i vào Trên m t bi n sóng dập dờn chơi
tr c t bắt u i nhau đến mệt nhoài sóng ại ập vào nhau thân ái kết thành nh ng t m thảm trắng xóa tựa bông g n ng ờ trôi v i một âm thanh rì rào êm ả Tôi ngại ngần bư c xuống m nư c ập
t c sóng ập vào cuốn đôi chân khiến tôi oạng choạng su t t oảng hồn tôi nhả vọt ên bờ khiến nh ng ch d tràng đang g ưng xe cát b chạ tán oạn Có ch can đảm hơn dừng ại
giương đôi mắt tr n xoe nhìn tôi trong mắt ch à một sự ngạc nhiên cực độ iều đó bỗng àm tôi
t c cười kinh kh ng Tôi bật cười nắc n như một con nh … khùng à trong cơn hưng ph n tôi chạ ào xuống bi n ao mình ra gi a àn nư c trong xanh h ng t m thảm bông g n bỗng chốc v
a ra thành tr m con sóng nh chạ ô xô trên m t bi n thân ái vỗ nhè nh vào người tôi nghịch tung mái tóc dài
óng rì rào nói kh bên tai tôi h đừng thèm buồn nh ng chu ện v n vơ n a C rong chơi v i sóng ch ng m chốc nh ng muộn phiền s trôi t t ngoài bi n khơi h nh ! Tôi nheo mắt cười
to v i sóng và… uống nga một ng m nư c m n chát! ồi ại cười một mình cho sự ngốc nghếch
c a mình c thế tôi và sóng đu i nhau trên m t bi n xanh ngắt đến mệt nhoài Khi đôi chân đ m i nhừ rời r tôi iền bơi ngư c vào bờ dựa ưng vào một gốc dương và tận hư ng àn gió tanh nồng hương bi n đang nh nhàng s khô mái tóc rối
h a trại c a p v n cả bọn đang quâ thành v ng tr n Có tiếng đàn guitare bập bùng trong gió… ình như qu ện tiếng đàn à giọng hát trầm m một thời uôn tràn ngập trong c n ph ng c a tôi thu c n K t c xá … h ng v ng ta êu d u đ xa rời như con tàu ra khơi… Tôi nh th dài qua đầu nhìn ra bi n h a xa xa th p thoáng nh ng cánh buồm màu nâu đang dập dềnh trên sóng
nư c h ng hình người di động trên thu ền thật nh b dư i tầm mắt tôi… ỗng dưng tôi nghe nỗi
cô đơn dâng tràn trong ồng ngực iọt nư c mắt nóng h i rơi nhanh…
óng đang rong chơi ào ạt qua vào bờ vỗ về an i ọi chu ện rồi s qua hết thôi mà! nhắm mắt ại… khi th c dậ nh s th nỗi buồn đang trôi ra khơi ghe ời sóng đi nh nh !
***
- Chuột con!
ột bàn ta đ t nh ên vai tôi m mắt… gọc an đang đ ng nhìn v i ánh mắt tr n vo d h i
- giờ chuột trốn đâ à?
iọng gọc an pha uế nên r t nh àm tôi nao ng nh ại ngà xưa oàng c ng ha gọi tôi à chuột v i ch t giọng nh nhàng như thế…
- áo hại người ta tìm muốn chết iọng an đư m v trách móc Tôi m m cười
- Tội nghiệp chưa? Thôi đền an con ốc nè Tôi đưa an chiếc v ốc trắng xóa óng ánh nh ng vân màu t m sẫm Con nh th ch ch s m soi nghiêng ngó dư i đ góc độ rồi k o ta tôi
- Thôi về trại đi chiều rồi
Trang 7Tôi ười biếng đ ng ên theo an u ến tiếc nhìn ại bi n Chiều đang xuống nh nắng nhạt màu phản chiếu ung inh trên m t bi n óng g n n t n xô nh vào b i cát h ng ch hải âu chao iệng trên m t bi n r u r t k cho nhau nghe về chu ến du khảo trong một ngà qua…
- da!
i nhìn ra bi n tôi su t đâm sầm vào một người vừa bư c ra từ hàng dương nếu gọc an không kịp thời k o tôi dừng ại Tôi ngư c ên… và nghe trái tim mình kh chao nghiêng… oàng đ ng
ên v i n cười gư ng gạo ên cạnh oàng à một cô gái cắt tóc t m v i nư c da rám nắng giương mắt s sàng nhìn ch ng tôi
- an v i… ai đi dạo về hả?
oàng ngập ngường ên tiếng trư c gọc an nhạt nh o
-
ồi k o ta tôi đi dọc theo bờ bi n Cố n n nhịp tim đập nhanh tôi h i an
- u nương nào đi v i ng d ậ ?
- gô – em gái iang đó ai người m i kết mode sau v oàng bị bồ con nh bán caf dạ cho biết thế nào à ễ độ u nh ai không ha sao?
Tôi ắc đầu
- âu rồi ai ch ng gh k t c xá Trông hai người c ng x ng đôi quá ch
- gười ta nói nồi nào p vung đó c ng phải C oàng thì ch có cái nắp vung đó m i vừa thôi Không hi u sao ngà trư c ai ại chơi v i hắn đư c à?
iọng an ngân cao Tôi nghe như nh ng gai nhọn đâm nhói tim mình nhưng cố nh n vai cười nh
- Có trời m i biết!
h a sau giọng cô gái đi cùng oàng trỗi ên n ng nịu
- nh oàng! u i m con d tràng nà đi coi Trông g m quá hà!
gọc an b u môi
- ân miền bi n mà bà đ t giả nai !
h bóp ch t ta tôi Tôi tránh ánh mắt đầ v cảm thông c a gọc an và bư c nh xuống m p
nư c óng ao xao vỗ dồn dập vào đôi chân trần hát tiếp kh c ru ngàn đời c a bi n khơi uồn àm quái gì v i oại người đó h nh Cuộc sống nà vẫn c n nhiều niềm vui dành cho nh mà? ngẫng đầu ên đón nhận nh ng niềm vui đó ghe ời sóng đi nh nh !
Tôi ngồi xuống ùa hai bàn ta h ng ngọn sóng trắng xóa vuốt nh ên m t mình đ au nhanh một giọt nư c ngu ngơ sắp tràn ra kh i khóe mắt ồi đ ng dậ m m cười v i sóng tôi bư c nh ng
bư c dài v ng ch i thản nhiên đi về trại óng dịu dàng vỗ nh vào chân tôi nói ời từ gi và nh nhàng rời xa b i cát tiếp t c cuộc viễn du v i nh ng kh c ca rì rào không d t…
Trang 8T tháng -1993)
guồn báo o Trắng tháng -1993
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
T
u i sáng đến trường chờ coi đi m một người bạn p Thư viện đ h i tôi r ng dạo nà học nh
v n đến đâu rồi Khi nghe tôi trả ời đ ngh học từ… khu a anh tr n mắt t v ngạc nhiên ghê g m a! rồi định àm gì khi ra trường đâ ? Tôi đùa àm nhà báo i u theo ngh a đen ha ngh a bóng đều đư c cả nh bật cười và khoe đang học thêm vi t nh đ dễ xin việc àm vì nghe nói hiện giờ
m công t n đều có ph ng vi t nh
ời anh nói g i tôi nh đến ngà xưa khi đám bạn thời trung học ao xao nộp đơn thi đại học v i
kh u hiệu nh t nhì ư c tạm đư c ách Khoa tôi ại nộp đơn thi vô trường ại học T ng h p
c tôi chưa hề ngh r ng sau nà ra trường s àm gì mà ch bị thôi th c b i ư c muốn từ một bài hát c ỗi ần qua n Khoa…
Khi có tin thi đậu chị tôi iền àm một bài toán c p tốc ch ng h danh kế toán ch t nào về tiền c a thời gian bốn n m tôi phải xài bao nhiêu à gi mực mài hết… bao nhiêu à áo quần! à chị
khu ên tôi đừng nên học đ đầu tư cho việc học sinh ng và ái xe hưng tôi đ kiên qu ết chối
từ vì r t muốn àm người em n Khoa – th coi ra sao cho biết!
ầu n m học th hai nhân c tôi s ng sờ nhìn người êu ao như tên bắn theo các bóng hồng v i
nh ng toan t nh đời thường – như phần n con trai p v n chị tôi p ại ời khu ên c nhưng tôi vẫn bư ng b nh ắc đầu chị tôi tr n mắt h i theo học cái ngành chết đói đó àm gì? ra trường
àm giáo viên hả? àm cái nghề chết đói đó gì mà n? a muốn àm nhà báo cho ch ng đánh tơi đầu ? gừng một ch t chị ại cười kh ha mi muốn à nhà v n n i tiếng?
Thắm thoát na đ à n m học cuối Tôi và hơn bốn mươi người bạn s gi từ ngôi trường nà c
đó ai s đi đâu? à ai s ại thành phố nà theo diện… kết mode ? h ng cuộc tình ch p nhoáng
c n hơn… Thiên ôi giáng s về đâu? à tôi – c ng như nh ng người bạn c a tôi – v i mảnh b ng trong ta s nhận công việc gì? Có phải ch ng tôi đ ầm ẫn chọn cái ngành chết đói nà thì mai sau ch ng tôi phải nh ng nghề chết đói không?
Trang 9T - áo T tháng
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm
Tôi khoan khoái bư c ra khu vườn nh ph a trư c nhà Cội mai già đ đư c t a á sạch s vươn
nh ng cành dài màu nâu chi ch t nh ng b p xanh c ng tr n rung rinh trư c gió h a bên kia giàn
mư p tr u quả đung đưa nhè nh ài ch ong bầu vo ve ba ư n ư i ao đàn cá hường tung t ng bơi ội th nh thoảng ch ng ngoi ên đ p nh ng bọt nư c khiến m t nư c xao động chao nghiêng thành cơn sóng nh …
- u nh ai à!
Có tiếng m gọi to Tôi chạ nhanh vào nhà
- ạ m kêu con chi?
- ôm na àm m t đư c rồi đó đang ngồi gi a bộn bề c cải trắng cà rốt và c kiệu đáp Tôi cười sà xuống bên m
- m na con ráng àm ngon hết s cho m thư ng th c nghe?
- Thôi đi cô cười móm m m – đâu có n m t dừa đư c
- ! – Tôi th t vọng – ậ con không thèm àm chi cho mệt i chừng nào m trồng r ng giả rồi con àm
- ậ nè không n thì anh chị mà n Ch ng biết n m na t i nó có về đông đ ha không? –
t m ch t xa x m tôi nhìn đôi vai gầ c a m và cảm th nao ng… goài kia nắng vàng đang xôn xao đùa gi n trên tàn câ xanh ôi nắng quá vô tư…
***
Tiếng cười nói ao xao h a trong tiếng pháo đì đùng khiến tôi giật mình t nh gi c và ười biếng n m
ên đưa mắt nhìn xung quanh ai nh em gái x ng x nh trong bộ đồ màu hồng nhạt ỗi đ a cầm một n n nhang đang chá đ cùng một phong pháo chuột chạ ng x ng theo anh ùng Trên ta anh ùng à một phong pháo đại và kìa – nh giật n n nhang trên ta b oàng ai r t một viên pháo và châm a… Tôi hoảng hồn nhắm t t mắt ại… xì… xì… và… ng thinh Thì ra viên pháo p…
- iờ nà mà mi vẫn c n n m ườn ra đó à? Có tiếng guốc khua ộc cộc cùng v i tiếng chị Tu ết ai
Trang 10kêu to Tôi ngoảnh ại nhìn chị ô kìa! ắt xanh môi đ má hồng sao giống… hát bội quá!
- áng na chị hát… cho đoàn nào vậ ?
- Cái gì? Chị Tu ết ai h t to và nhào t i tôi nhả vội xuống giường và biến nhanh ra nhà sau… Khi tôi x ng x nh trong bộ đồng ph c v i hai nh em và c ắc hai chùm tóc đi ên nhà trên thì mọi người đ tề tựu đông đ Th tôi anh ùng h t
- con êu nhền nhện th bả đ dậ rồi
Chị Tu ết ai trề môi
- Không chịu thoa t ph n đ át n a ch p hình quê một c c
ai nh em nhả t i nắm hai r o tóc tôi a oai oái
- mồng một mà nắm đầu tao suốt n m n hiếp tao chịu gì n i!
ọi người cười x a bư c t i s a ại cành mai chưng trên bàn tiếp khách Trên bàn thờ khói trầm hương vờn ba trên bình hoa vạn thọ vàng tươi nh nhàng đáp xuống c p dưa h u đen bóng
a trang nghiêm v i c p k nh trắng ngồi cạnh c a s đưa mắt hiền từ nhìn ch ng tôi
- a m ơi! T i giờ ì xì chưa vậ ?
oàng ai ngâ thơ h i to h ạch ai iền ph họa
- Con đề nghị ì xì từ nh đến n và từ nhiều đến t
Chị Tu ết ai ngu t dài
- t i ta ỗ hả? Không chịu đâu!
Th sắp s a có chiến tranh… miệng ba vội dàn h a:
- Trư c hết các con phải mừng tu i ngoại đ phải không m nó?
gật đầu cười thật tươi ậ à chị Tu ết ai đi trư c cả bọn rồng rắn ồn ào nối đuôi theo sau chị đi qua nhà ngoại cách đó một con x o nh a kh i c ng tôi qua ại nhìn a m đang ngồi ên nhìn theo v i n cười sung sư ng tôi nhả chân sáo chạ on ton theo mọi người đ qua hết câ cầu
kh ắng sáng thật m mai vàng h n trên câ hoa anh đào t m nhạt ả tả rơi nh xuống tóc en đường câ mận sai o n e p a động nh ng chùm quả mọng đ kh rung rinh… ghe đâu đâ tiếng pháo n đì đùng i! ùa xuân thôn quê êm đềm xiết bao…
T C T
n hóa - n nghệ Cái è số xuân 1994)
Thạch Tâm
Tập truyện ngắn Thạch Tâm