Hương Biển Nhật Hạnh Hƣơng Biển Nhật Hạnh Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Nhật Hạnh Hƣơng Biển Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnt[.]
Trang 1Nhật Hạnh
Hương Biển Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương Kết
Nhật Hạnh
Hương Biển
Chương 1
Bảo Triều cố đạp xe nhanh hơn chút nữa, vì anh biết Bảo Bảo đang mong anh ở nhà Giờ này chắc là
nó đang đói meo, nằm co ro chờ anh về Mồ hôi nhễ nhại thấm ướt cả lưng áo, Bảo Triều cảm thấy vui khi đã gần sắp về đến nhà
Trang 2Nhìn thấy ánh mắt ngời sáng vui tươi của em mình vì có cái ăn, lòng bảo Triều như se lại
Nghe tiếng xe, Bảo Bảo đang nằm liền ngẩng đầu rên nghe ngóng Chừng thấy bóng anh, Bảo Bảo lồm cồm ngồi dậy:
– Anh Hai, sao về muộn vậy?
– Em đói bụng lắm sao?
– Nói sao đây chứ? Em suốt từ chiều giờ có ăn gì đâu
Ngồi phách xuống cạnh em, Bảo Triều mớ nhanh gói cơm:
– Em ăn đi!
Nhanh tay lấy hộp cơm trên tay anh, Bảo Bảo rên rỉ:
– Anh mà không về chắc em phải chết đói thôi
Đưa tay vuốt tóc em, Bảo Triều cố dằn cảm, xúc đang trào dâng:
– Anh xin lỗi!
Vừa ăn, Bảo Bảo vừa nói:
– Em chỉ nói vậy thôi Anh đừng có xin lỗi em
Cười cười, Bảo Triều cố pha trò:
– Cố ăn vào và uống nước cho đầy bụng
Như chợt nhớ ra một điều quan trọng, Bảo Bảo ngừng ăn, nó chìa gói cơm cho anh:
– Em ăn một nửa, còn anh một nửa
Trang 3Lắc đầu đứng lăn, Bảo Triều nói với em mình:
– Bảo Bảo ăn cho no đi Anh đã ăn rồi
Nó ngây thơ hỏi:
– Thật vậy hả anh Hai?
– Thật chứ!
– Vậy em ăn hết luôn nhé!
Lừ mắt nhìn em, Bảo Triều nói một câu:
– Em ăn đi, thừa là anh đánh đòn cho biết
– Không đâu, tiều anh làm ra khó khăn, em đâu nỡ bỏ mứa
Ôm em vào lòng, Bảo Triều xúc động Anh lại khuyên:
– Em hãy cố gắng học Anh nhất định sẽ lo cho em đầy đủ
– Nhưng mà anh Hai ơi! Anh cũng phải lo học nữa cơ
Gật đầu, Bảo Triều trấn an:
– Anh biết rồi!
Thấy anh chốc chốc lại thở dài, dường như kém vui hơn thường ngày Biết vậy nhưng Bảo Bảo không dám hỏi thẳng mà chỉ nói:
– Đêm nào anh cũng thức khuya, vào lớp làm sao học nổi
Trang 4Thương em biết lo cho mình, Bảo Triều lắc đầu nói cho em an tâm:
– Anh không sao đâu Anh biết tự lo cho mình
Bùi ngùi, Bảo Bảo lại nói:
– Phải chi cha mẹ mình đừng
Bảo Triều đưa tay ngăn:
– Em đừng nhắc nữa! Bởi họ cũng có lý do riêng mà
Bảo Bảo bặm môi:
– Lý do riêng gì chứ? Họ chỉ biết có thân mình mà thôi
Bảo Triều không muốn tranh luận với em chuyện không vui này nên nói tránh sang chuyện khác: – Em ăn xong, uống nước, súc miệng rồi đi ngủ
Bảo Bảo ngoan ngoãn làm theo lời anh
– Còn lại một mình, Bảo Triều nhìn vào khoảng không vô tận của đêm tối
Từ hôm nay mình sẽ xoay xở như thế nào đây Anh không thể để Bảo Bảo thiếu hụt được
Bảo Bảo đạt được học sinh giỏi học kỳ một, cậu mừng lắm Nhưng mà nếu về giờ này anh Hai cũng đâu có ở nhà Nụ cưới tắt ngắm trên môi Buồn quá Bảo Bảo ngồi lại trên một mỏm đá, mắt thẫn thờ nhìn quanh Mình phải làm việc gì đó để phụ giúp anh đây Nhặt bao ny lon bán vé số hay là đi phụ rửa chén bát ở một tiệm phở nào đó
Buổi chiều hôm ấy, Bảo Bảo chưa tìm ra được phương kế nào Cậu đi lần mò ra phía biển Tại sao cuộc đời của anh em mình lại khổ đến như vậy Ai ai cũng có cha mẹ lo lắng Anh em cậu cũng có cha mẹ cơ mà, bây giờ họ ở đâu? Tại sao vậy? Ứa nước mắt tủi buồn, Bảo Bảo đưa tay quệt khô
Trang 5nước mắt Mình không được khóc Khóc là hèn lắm
Trời chợt kéo mây xám xịt như sắp sứa đổ một trận mưa to Mọi người hối hả gom khô, cá đang phơi Tiếng gọi nhau í ới Bảo Bảo cũng tháp tùng phụ giúp một người phụ nữ đang lúi húi làm – Em giúp chị hả?
– Vâng!
Bảo Bảo làm rất lanh lẹ, phút chốc đã xong một đống khô to đùng
– Chị cám ơn em! Và đây là chị thưởng
Vội từ chối, Bảo Bảo lắc đầu:
– Ơ không, em chị giúp chị chút thôi
– Em trai à! Chị cho em để uống nước Em đừng ngại!
Nhìn tờ tiền trong tay người phụ nữ, Bảo Bảo mở to mắt:
– Em phụ chị có chút xíu sao chị cho em nhiều tiền đến vậy?
Nở nụ cười, người phụ nữ lắc đầu:
– Nếu không có em thì giờ này chị làm vẫn chưa xong
Trong đầu lóe lên một tia hy vọng, Bảo Bảo ngập ngừng:
– Chị chị có thể
– Hả! Em muốn nói với chị chuyện gì?
Bảo Bảo mạnh dạn hỏi:
Trang 6– Chị có thể mướn em không?
Ngạc nhiên nhìn Bảo Bảo, người phụ nữ hỏi lại:
– Em nói gì? Em muốn giúp chị ư?
Bảo Bảo nhìn trân trân vào người phụ nữ:
– Em đang rất cần việc làm
– Nhưng mà em
– Em không mẹ không cha Em chỉ có người anh mà thôi
Thở dài, người phụ nữ nhìn Bảo Bảo đầy cảm thông:
– Hoàn cảnh của em đáng thương quá, nhưng em không đi học sao?
Nó gật đầu:
– Dạ có Em sẽ giúp chỉ mỗi buổi chiều
Thấy người phụ nữ cứ đứng nhìn mình trân Trân, sợ chị từ chối, Bảo Bảo lại năn nỉ:
– Chị đồng ý nghe chị? Em không đòi tiền nhiều đâu Chị muốn cho bao nhiêu cũng được
Không nở từ chối, người phụ nữ đành gật đầu:
– Được, chị nhận em đấy
Bảo Bảo tươi ngay nét mặt:
– Em cám ơn chị? - Nói rồi nó vụt chạy đi Còn quay lại nói - Chiều mai, em sẽ ra giúp chị nhé!
Trang 7Người phụ nữ đứng ngây người nhìn theo
Phải chi nhỏ ấy được như thằng nhỏ này thì hay quá Suốt ngày chỉ ăn chơi, lười biếng Chẳng hiểu sao mình đã đăng báo tìm người dạy kèm cho nó mà vẫn chưa có
– Hà Minh! Em đang nghĩ gì đó?
Nhận ra tiếng của Thạch Dìn người bạn láng giềng, Hà Minh quay lại, tươi cười nói:
– À, anh Thạch Dìn Em gom khô thôi mà
Hơi nghiêng đầu nhìn cô, Thạch Dìn tỏ ý không tin:
– Cô nghĩ gì mà lung thế?
– À không! Em có nghĩ gì đâu Sao giờ này anh còn đây?
Thạch Dìn bước lại gần Hà Minh thêm, anh bảo:
– Trời chuẩn bị có bão Thuyền không thể ra khơi
Bật cười, Hà Minh giả lả:
– Em thật là ngốc!
– Dường như em đang có điều gì đó không vui?
Lắc đầu, Hà Minh tâm sự:
– Có gì đâu anh Em đang lo là chưa kiếm được người dạy kèm cho đứa con
– Vậy sao! Chuyện này em hãy để anh tìm cho
Trang 8Thạch Dìn không muốn Hà Minh lo lắng, nên mới nói thế
Hà Minh mừng lắm, cô nắm vội tay anh lắc mạnh:
– Thật nhé, anh Thạch Dìn
Thấy Hà Minh vui đến như vậy Thạch Dìn gật mạnh đầu:
– Thật chứ!
– Em cám ơn anh trước nhé
– Gì mà cám ơn, em lại khách sáo nữa rồi
Hà Minh sợ anh giận cô lại nói:
– Nhỏ ấy suốt ngày cứ lông bông bên ngoài Em sợ mẹ em buồn
Nhìn cô, Thạch Dìn lại nói:
– Em an tâm đi, nhất định anh sẽ giúp em mà
Hà Minh lại khoe:
– Em vừa thu nhận được một đệ tử
Nhìn nét mặt tươi tắn của Hà Minh Thạch Dìn cũng vui lây:
– Vậy sao! Xin chúc mừng em
– Thằng bé ấy có vẻ tội nghiệp lắm anh ạ
Ngạc nhiên, Thạch Dìn hỏi:
Trang 9– Là cậu nhóc à?
– Vâng! Tuy còn nhỏ nhưng giỏi lắm Rất nhanh nhẹn, anh ạ
Chợt Thạch Dìn lo lắng:
– Em có tìm hiểu kỹ về gia cảnh cậu ấy không?
– Có chứ! Không cha, không mẹ, cha sống với người anh
Thạch Dìn thốt lên:
– Tội quá vậy!
– Dường như cậu bé đi học buổi sáng, phụ buổi chiều
Thạch Dìn bảo đùa:
– Coi như em đang làm việc thiện vậy Vừa giúp người vừa giúp mình
Bật cười, Hà Mình chu môi:
– Anh này cứ chóc quê em hoài
– Không, anh nói thật đó
Thấy Thạch Dìn vỗ vỗ cái chân, Hà Mình vội nói:
– Anh mỏi chân rồi à? Em
Thạch Dìn lắc đầu, anh làm động tác khởi động:
– Nếu anh mỏi chân vậy hóa ra anh thua em à?
Trang 10– Thua chứ còn gì nữa!
So Pha xuất hiện và lên tiếng làm cả hai giật mình Thạch Dìn lên tiếng:
– Sao em lại ra đây?
Tủm tỉm cười, So Pha chớp chớp mắt nhìn Hà Minh:
– Có ra đây lúc nãy mới phát hiện được chuyện bí mật
Hà Minh ngơ ngác:
– Bí mật gì cơ?
– Hì hì Chí đừng có chối quanh nữa, em đã biết tỏng cả rồi
Biết tánh em hay đùa dai, Thạch Dìn lừ mắt:
– Đừng đùa nữa có được không So Pha
So Pha mè nheo:
– Nếu muốn em không phá nữa thì anh phải hứa với em một chuyện
Lắc đầu chào thua cô em gái lém lỉnh của mình, Thạch Dìn rùn vai:
– Hứa gì đây?
Tủm tỉm cười nhìn anh So Pha nói:
– Tối anh vẽ giúp em tấm ảnh nhé
– Ảnh gì vậy?
Trang 11– Cảnh biển Hà Tiên vào lúc hoàng hôn
Nhăn nhó mặt mày, Thạch Dìn kêu lên:
– Ôi, anh đâu phải là họa sĩ!
Nắm tay anh lắc lắc, So Pha nũng nịu:
– Nhất định anh sẽ làm được, phải không anh?
Đành phải nhận lời Thạch Dìn gật đầu đồng ý:
– Được rồi, anh hứa đó
So Pha nhảy cẫng lên vui sướng:
– Em cảm ơn anh Hai - So Pha chạy đi còn nói - Trả tự do cho anh chị đấy!
Tiếng cười khúc khích xa dần
Bảo Triều thẫn thờ đi dọc theo bờ biển Biển chiều có phần đẹp hơn Những lũ chim từ từ bay về tổ Miệng Bảo Triều lẩm bẩm:
– Chừng nào anh em mình mới hết lận đận đây?
Bảo Triều vẫn đi Những tảng đá lớn nhấp nhô theo lượn sóng Mắt anh dán vào một mô cát lớn ai vừa mới dắt Thuận chân, Bảo Triều đá tung đống cát ấy
– Ê, anh kia! Tại sao lại phá lâu đài của tôi?
Tiếng gọi phát ra từ một hốc đá cạnh đó, làm Bảo Triều giật mình, quay lại
Anh suýt kêu lên nhưng kịp giữ lại:
Trang 12– Tôị cô
Cô gái nguýt dài, rồi xẵng giọng:
– Tôi, cố cái gì! Anh là ai mà ngang nhiên phá mất công trình của tôi vậy?
– Công trình ƣ? - Bảo Triều ngơ ngác - Làm gì có công trình nảo ở đây?
Cô gái hất mặt, to tiếng:
– Chẳng phải anh vừa đá tung mô đất kia là gì?
– Nhƣng tôi
– Anh đừng có nói với tôi là vô tình nha
Lắc đầu, Bảo Triều đính chính:
– Tôi chẳng vô tình gì cả
Cô gái nói, giọng gay gắt:
– Cố ý ƣ?
– Cũng không phải!
Trừng mắt nhìn Bảo Triều, cô ta nói nhƣ ra lệnh:
– Mau đền cho tôi đi!
– Đền gì cơ?
Cô gái gắt:
Trang 13– Anh đừng giả bộ ngây ngô
Bảo Triều tỏ thái độ chưa hiểu:
– Nhưng cô cũng phải cho tôi biết lý do chứ
Hà Tiên mím môi, cô bắt đầu hùng biện:
– Mô đất khi nãy chính là lâu đài mà tôi cố công làm suốt từ chiều
Bật cười to, Bảo Triều lắc đầu:
– Cô làm tôi thật là bất ngờ
Hà Tiên nghểnh mặt lên, mắt ngó Bảo Triều:
– Bất ngờ gì chứ? Anh phải đền cho tôi!
Bảo Triều nhún vai:
– Tại sao tôi phải đền cho cô chứ?
Hà Tiên cong môi:
– Anh đã phá hỏng mất lâu đài của tôi
Bảo Triều dài giọng châm chọc:
– Lâu đài xây trên cát ư? Chỉ có người không được bình thường mới vậy thôi
Mắt Hà Tiên nhìn anh như có lửa:
– Anh không được nói tôi như vậy đâu nhé!
Trang 14Lại cười, Bảo Triều lại nói thêm:
– Sao không được chứ! Cô cứ như đứa trẻ lên ba đòi mẹ cho kẹo vậy
Hà Tiên muốn điên lên, cô bĩu môi nói tiếp:
– Người gì đâu mà khó ưa?
Bảo Triều đưa tay vuốt cằm, giọng trêu tức:
– Tôi đâu cần cô in tôi Cô mà ưa thì tôi có nước mà khổ
– Hừm! Người gì ngang như cua bò Ai thèm ưa anh chứ?
Bảo Triều bỏ đi, Hà Tiên gọi đi theo:
– Ê! Người mất lịch sự phải đền cho tôi đó!
Trang 15Không quay lại, Bảo Triều nói to:
– Cô không ưa Tôi ở lại làm gì? Vả lại, có đền cô nên bắt đền sóng biển ấy
– Đồ chết tiệt?
Hà Tiên lẩm bẩm một mình
Chờ em suốt buổi chiều mà không thấy Bảo Bảo đâu, lo lắng bồn chồn làm Bảo Triều đi đứng không yên Trời muốn sụp tối rồi Sốt ruột, Bảo Triều vớ lấy chiếc áo khoác định bước ra khỏi cửa Bảo Bảo vụt chạy vào:
– Anh Hai! Định đi đâu vậy? Nhìn em trân trân, Bảo Triều lo lắng:
– Chiều nay em đi đâu, mà về muộn vậy?
Tủm tỉm cười, Bảo Bảo tỏ ra bí mật:
– Em đi vòng vòng ngoài biển chút thôi
Nghiêm giọng, Bảo Triều khuyên:
– Có thời gian em nên tự học thì hơn
Bảo Bảo ngoan ngoãn:
– Vâng, em biết rồi anh
Nhìn em, Bảo Triều căn dặn:
– Từ nay em không được như thế nữa!
– Dạ Nhưng mà – Hả! Em còn muốn nói gì nữa?
Trang 16Bảo Bảo thắc mắc nhìn anh:
– Anh Hai à! Sao đêm nay anh lại ở nhà?
Vừa cầm quyển sách lên chưa kịp đọc, nghe em hỏi, Bảo Triều bỏ xuống thở dài:
– Bị nghỉ việc rồi!
– Ủa! Sao vậy anh Hai?
Giọng anh hơi gắt:
– Nghỉ là nghỉ chứ còn tại sao!
Trả lời em xong, Bảo Triều thả mình nằm dài xuống giường Thấy anh như thế, cậu em tỏ vẻ ngạc nhiên:
– Anh Hai đừng buồn nữa! Ngày mai anh có thể tìm việc khác mà làm chứ!
Lắc đầu, Bảo Triều nói với em:
– Em đừng bận tâm! Anh sẽ có cách, em đừng có lo
Bảo Bảo định nói ra việc làm của mình nhưng sợ anh giận nên đành im lặng
Có tiếng gõ cửa Bảo Bảo chạy ra:
– Ai đó!
– Anh đây, Thạch Dìn
Tiếng Bảo Bảo vang vang:
– A! Anh Thạch Dan?
Trang 17– Ờ, anh Hai có nhà không?
– Dạ có
Nghe nhắc đến tên mình, Bảo Triều bật ngồi dậy:
– Sao đến giờ này?
Nheo nheo mắt nhìn bạn, Thạch Dìn hỏi:
– Có bận gì không?
Bảo Triều trả lời giọng thểu não:
– Đang thất nghiệp đây:
Nắm tay bạn kéo đi, Thạch Dìn bảo:
– Vậy thì đi với mình
Hơi khựng lại, Bảo Triều định từ chối:
– Nhƣng mà tôi
Thạch Dìn nói nửa đùa nửa thật:
– Nè, đừng có mà từ chối nghe May mắn chỉ đến một lần mà thôi
Báo Triều lắc đầu chán nản:
– Khỉ thật! Mình làm gì có chuyện may mắn
– Sao bi quan đến thế vậy ông?
Trang 18Trầm ngâm suy nghĩ, giọng anh sặc mùi bi thảm:
– Người ta có tiền muốn làm gì thì làm anh ạ Muốn cho làm thì làm, muốn cho nghỉ thì chí một lý
do đơn giản nào đó là xong
Thạch Dìn hiểu ý bạn Bao nỗi trăn trở trong bạn Thạch Dìn rất thông cảm:
– Nhưng chỗ này rất đàng hoàng đấy
Bảo Triều bật thành câu nói đùa:
– Đàng hoàng trong đám lộn xộn phải không?
Hai người sánh bước trên bãi biển Biển về đêm tuyệt đẹp Ánh đèn của những thuyền đánh cá ngoài khơi lục ẩn lúc hiện theo đợt sóng, nó có một cái gì đó rất huyền ảo Chợt Thạch Dìn dừng lại: – Cậu nghĩ thế nào về đề nghị của tôi?
Xua tay, Bảo Triều bật cười:
– Trời đất! Anh có nói gì đâu mà bảo tôi phải nghĩ chứ
Thạch Dìn biết mình đãng trí nên bật cười sảng khoái:
Trang 19– Thôi đi, tôi chẳng nhận đâu
Quay lại nhìn bạn, Thạch Dìn tỏ ý ngạc nhiên:
– Sao vậy?
– Các cô nhà giàu đỏng đảnh, ngang bướng chịu không thấu đâu
Thạch Dìn khuyên:
– Chưa thử làm sao biết vàng ấy mấy tuổi Biết đâu cậu hợp nhãn, cô ấy chịu học thì sao
– Ạ như vậy là cô ta cũng thuộc loại hàng mà tôi đã từng dở khóc dở cười đấy, phải không? – Chưa hẳn là như vậy đâu Gia đình rất tử tế
– Tôi muốn nói đứa học trò của tôi
Nhìn bạn, Thạch Dìn vội mừng:
– Vậy là chịu nhận rồi đó
– Hồi nào?
– Cậu vừa mới nói học trò của cậu
Đành phái thú thật, Bảo Triều nói:
– Nói chung là mình cũng đang rất cần có việc làm để lo cho Bảo Bảo:
Chớp lấy cơ hội, Thạch Dìn nói ngay:
– Vậy thì nên nhận sô" này đi bảo đảm cậu sẽ thấy vui
Trang 20Gật nhẹ đầu, Báo Triều nói đùa:
– Vậy nghe lời bạn, tôi cũng xin nhắm mắt đưa chân một lần xem sao
Thạch Dìn vui lắm, anh siết mạnh tay bạn:
– Tốt! Chừng nào bắt tay vào việc đây?
– Cậu tìm ai?
Bảo Triều nhìn người đàn bà thật lâu rồi mới nói:
– Dạ, cháu đến đây xin dạy kèm
Người đàn bà nở nụ cười đôn hậu:
– Cậu vào đi! Tôi sẽ báo lại với bà chủ
Không có gì khó khăn để nhận ra bà ấy là người giúp việc Bảo Triều nhẹ gật đầu:
– Dạ, xin làm phiền bà
– Có gì đâu cậu, tôi cũng là dân làm mướn mà thôi
Trang 21Chỉ cho Bảo Triều băng đá, bà nói tiếp:
– Cậu ngồi đây chờ tôi
– Vâng ạ
Người giúp việc đi rồi, Bảo Triều mới có dịp để mắt quan sát cảnh vật nơi đây Cái gì cũng đẹp, cái
gì cũng sang, từ những khóm hoa đến những chậu lan màu tim tím thật đẹp
– Cậu vào đi!
Bảo Triều bước theo người giúp việc Không thể ngờ nổi, trước mặt cậu là một người đàn bà rất đường hoàng là một mệnh phụ phu nhân Tiếng bà cất lên:
– Cậu ngồi xuống đi!
Bảo Triều nhẹ nhàng ngồi xuống:
– Thưa dì, cháu
Nhướng mày nhìn lên, bà lại nói:
– Thạch Dìn giới thiệu cháu đến đây phải không?
Trang 22– Ồ, vậy sao! Cháu có thể nói về gia cảnh thêm một chút không?
– Dạ, không sao ạ Cha mẹ cháu đã bỏ nhau Anh em cháu chỉ có hai thôi ạ
– Cháu vừa học và vừa lo cho bản thân và nuôi em à?
– Vậy thì tốt rồi - Bà Hà Trân tỏ ý hài lòng
Người giúp việc mang nước lên:
– Cậu uống nước đi!
– Vâng, cháu cám ơn dì
Bà Hà Trân chợt hỏi:
– Con út nó về chưa vậy Ngọc?
Trang 23– Dạ thưa chưa ạ
Thở dài, bà than phiền:
– Giờ này mà nó cũng chưa chịu về Phải có biện pháp với nó mới được
Quay sang Bảo Triều, bà nói:
– Vậy cháu kêu thêm vi tính cho nó được chứ?
Bảo Triều gật đầu:
– Vâng ạ
Đứng lên, bà nói với Bảo Triều:
– Việc trả lương, cậu bàn với con gái ổn tôi nhé
– Vâng
– Cái gì cần thiết, cậu hãy bàn với con gái lớn của tôi cho ổn thỏa Tôi phải vào nghỉ
Nói rồi, bà đi thẳng về phòng mình
Trên đường về, Bảo Triều suy nghĩ Mình phải đương đầu với một việc làm khó khăn đây
Trang 24Cậu thầm nghỉ vậy là anh Hai đã tìm được việc làm Bảo Bảo chạy tọt vào trong tắm rửa rồi chuẩn bị học bài Dù gì đi nữa, việc học đối với anh em Bảo Bảo là quan trọng hàng đầu
Bảo Bảo rất ái ngại, cậu sợ Bảo Triều biết cậu đi làm sẽ chẳng vui lòng đâu
Nhưng giúp anh phần nào đỡ phần ấy Chưa học được bao nhiêu thì có tiếng gõ cửa, ngỡ là anh về, Bảo Bảo chuẩn bị tư thế:
– Anh Hai! Em
– Hù!
Tiếng cười trong trẻo vang lên Bảo Bảo, bặm môi:
– So Pha!
Rồi nhìn cô chăm băm Thấy vậy, So Pha xụ mặt:
– Anh không hoan nghênh em đến sao?
Chợt hiểu ra mới thấy mình vô duyên, Bảo Bảo cưới cầu hòa:
– À không! Em vào đi!
Tươi ngay nét mặt, So Pha bước vào:
– Anh ở nhà có một mình sao?
– Anh Hai đi làm chưa về!
– Phải rồi, em nghe anh Thạch Dìn nói anh Bảo Triều có việc làm khác rồi
Bảo Bảo ngạc nhiên:
– Việc làm khác ư?
– Đúng vậy! Dạy kèm cho một cô gái nhà giàu có
Bảo Bảo xìu xuống như quả bóng xì hơi:
– Vậy thì đã sao chứ?
– Anh sao vậy? Làm cho nhà giàu họ sẽ trả lương cao
– Chưa chắc đâu em ơi
– Gia đình ấy là bạn của anh Hai em mà
Bảo Bảo hỏi vặn lại:
– Bộ bạn của anh ấy rồi ai cũng tốt hết sao?
– Đúng vậy! Vì anh Hai em chỉ chơi với những người hiền lanh mà thôi
Bảo Bảo bật cười:
– Vậy sao! Nhưng em cũng phải dè dặt đấy, tri nhân, tri diện bất tri tâm mà
Ngơ ngác So Pha hỏi:
– Câu anh nối nghĩa là sao vậy?
Bảo Bảo cắt nghĩa:
– Có nghĩa là nhìn người nhìn mặt, chứ đâu thể nhìn và hiểu lòng người ta được
Trang 25Chớt mắt tỏ ý không bằng lòng:
– Anh sao vậy?
– Có gì đâu?
– Lúc nào cũng đa nghi
– Thà vậy còn hơn để sự việc xấu xảy ra rồi ngồi đó mà ôm hận
So Pha dùng dằng:
– Anh nói gì đâu không?
Nghe câu trách dễ thương của So Pha, Bảo Bảo chợt nhớ ra:
– Mà em đến tìm anh có việc gì không?
Cầm gói quà trên tay, So Pha phụng phịu:
– Em định mang cái này sang cho anh Nhưng mà
Thấy cô ngập ngừng, Bảo Bảo nói đùa:
– Chợt nghĩ ra rồi ân hận phải không?
– Sao lại ân hận?
– Tiếc của
Lườm Bảo Bảo, So Pha dấu môi:
– Anh lúc nào cũng nghĩ quấy cho em!
Vừa nói, So Pha vừa quay mặt đi nơi khác, tỏ ý như đang giận:
– Em về đây!
Bảo Bảo cuống lên, vội nắm lấy tay So Pha kéo lại:
– Lại giận anh đấy à?
– Hứ! Ai thêm giận anh chứ Thấy ghét!
Bảo Bảo xuống nước năn nỉ:
– Thôi, cho anh, xin lỗi, được không?
Tủm tỉm cười, So Pha chu môi:
– Anh lúc nào cũng vậy Muốn cho cái này, nhưng không cho đâu
– Cho gì vậy, đưa đây cho anh
– Hông!
– Đưa đây!
– Em không đưa
Hai người giật qua giật lại Bảo Triều vừa về tới, thấy cảnh tượng ấy, lắc đầu lên tiếng:
– Hai đứa làm cái trò gì vậy?
So Pha nhận ra Bảo Triều, cô nũng nịu:
– Anh Hai nói tiếng công bằng giúp em đi
Trang 26Bảo Triều nhìn cô:
– Nhưng có chuyện gì mới được
Anh Bảo Bảo ăn hiếp em
Bảo Bảo trợn mắt:
– Anh ăn hiếp em hồi nào?
Kênh mặt, So Pha yểu môi:
– Anh đừng có chối Anh cứ muốn giật gói bánh của em
– Em cho anh mà
– Em có nói cho anh đâu
Bảo Triều lắc đầu, giải hòa:
– Thôi, hai em đừng đùa nhau nữa
So Pha lại nói:
– Em mang cho hai anh gói bánh nè, ăn đi
Bảo Bảo sáng mắt, cậu chộp lấy ngay:
– Vậy mà nãy giờ không chịu nói
Vừa ăn, Bảo Bảo vừa hỏi anh:
– Làm chỗ này có thoải mái không anh?
Bảo Triều thở dài:
– Chưa biết được!
So Pha tròn mắt:
– Anh nói vậy là sao?
– Có sao đâu, cô ẩy ngao du với bạn giờ này vẫn chưa về
Ngừng nhau, Bảo Bảo phán một câu:
– Con gái gì đâu mà đi chơi giờ này chưa về ư?
Thả mình lại xuống giường, Bảo Triều phán một câu:
– Em đưa So Pha về đi Khuya lắm rồi
So Pha lắc đầu từ chối:
Trang 27– Em chẳng có sợ ai đầu
Thấy hai bên vẫn cãi nhau, Bảo Triều mệt mỏi lên tiếng:
– So Pha đừng có cãi hãy để Bảo Bảo đưa về anh mỏi an tâm
Biết không thể cãi lại được với anh Bảo Triều, So Pha đành gạt đâu:
– Dạ, em biết rồi
Bảo Triều vô cùng ngạc nhiên, khi thấy trong cặp học của Bảo Bảo rất nhiều tiền Tiền ở đâu ra mà
nó có nhiều thế? An cắp ư? Không thể nào, vì anh hiểu rất rõ tính tình của Bảo Bảo ngay thẳng và hiền lương Cứ thể là tiền của lớp cũng nên, Nghĩ như thế, Bảo Triều an tâm để số tiền trở lại chỗ cũ Hôm nay, Bảo Bảo phải học thêm Bảo Triều khóa cửa và tới nơi làm việc
Hy vọng lần này về gặp may mắn Bà Ngọc ra mở cửa:
– Mời cậu vào!
Bảo Triều ngập ngừng:
– Hôm nay tôi có việc làm rồi chứ?
Bà Ngọc cười:
– Chuyện đó tôi cũng không biết
– Nghĩa là tôi lại phải về không ư?
– Nhưng mà Hà Minh xuất hiện:
– Dì Ngọc pha giúp con hai ly nước
Bảo Triều kêu lên trong bụng:
– Chẳng lẽ cô tiểu thư này sao?
Hà Minh hiểu được tâm trạng của Bảo Triều, cô lên tiếng:
– Tôi xin lỗi anh nhé
– Sao cô lại xin lỗi tôi?
Hà Minh mỉm cười, nói như có lỗi:
– Đã thất hứa với anh hai hôm rồi
Tuy có hơi nản lòng nhoang anh đành nhã nhặn:
– Không có gì Tại chúng tôi cần tiền mà
Đứng lên, Hà Minh đón hai ly nước, để một ly đến trước mặt Bảo Triều, cô nói:
– Anh dùng ly nước cho hạ hỏa
Cười đáp lại, Bản Triều nói:
– Xin lỗi, tôi cảm thấy lạnh chứ không có nóng
– Anh vẫn còn giận ư?
– Không dám, vì tôi đang cẩn và rất cần việc làm
Hà Minh lẩm bẩm:
Trang 28– Thạch Dìn nói không sai mà
– Thạch Dìn đã nói gì về tôi?
– Là chàng thanh niên rất trung thực và hiền lành
– Anh ấy nói như vậy mà cô tin à?
Nheo nheo mắt nhìn anh, Hà Minh cong môi:
– Từ trước tới giờ, Thạch Dìn chưa bao giờ nói dối với ai cả, nhất là với tôi
Hơi nghiêng đầu nhìn cô, Bảo Triều lại hỏi:
– Cô có tự tin không đó
– Dĩ nhiên là không rồi
– Coi bộ cô chắc chắn quá
– Dĩ nhiên rồi Từ trước tới giờ, tôi luôn luôn tin vào sự phán đoán của mình
– Vậy thì cô còn học tiếp nữa để làm gì?
– Phải, vì vậy tôi đã nghỉ học
Nuốt cục tức vào bụng, Bảo Triều đứng vụt lên thẳng thừng nói:
– Mọi người thật là quá đáng, dám đùa trên sự đau khổ của người khác
Quá bất ngờ trước thái độ của Bảo Triều, Hà Minh ngơ ngác:
– Sao anh lại nói như thế?
– Hừ! Cô thật là quá đáng Cô thì dưừa tiền của, phí thời gian thì không sao, còn những người nghèo khó như chúng tôi là rất quý thời gian
– Anh
Đưa tay ngăn, Bảo Triều vẫn chưa nguôi giận:
– Cô đùa giỡn không đúng chỗ và sai người rồi
Hà Minh cũng không ngờ Bảo Triều lại giận đến như vậy Cô lại dịu giọng:
– Tôi không hiểu tại sao anh lại giận đến như vậy? Tôi thành thật xin lỗi!
Bật cười khan, Bảo Triều lắc đầu:
– Tôi không cần cô xin lỗi! Mà tôi khuyên cô đừng nên đùa giận trên sự đau khổ của người khác, nhất là những người nghèo như tôi Chào cô
Bảo Triều đùng đùng bỏ đi, nhưng Thạch Dìn và Hà Tiên cũng vừa vào tới
Trang 29– Nói gì à? Tự cậu biết đi!
Thấy Bảo Triều mặt mày giận dữ, Hà Tiên hỏi chị:
– Anh ta là ai vậy? Tại sao có mặt ở nhà mình?
Thạch Dìn nhìn Hà Minh:
– Đã xảy ra chuyện gì thế?
Hà Minh lắc đầu:
– Em cũng chẳng biết gì cả
Quắc mắt nhìn Thạch Dìn, Bảo Triều nói gắt:
– Tại sao, cậu bảo tôi đến đây xin dạy kèm
– Ờ thì Hà Minh nhờ ta tìm giúp
– Giúp, giúp con khỉ Cậu hạ nhục tôi thì có
Thạch Dìn nhăn mặt:
– Nhưng mà đã xảy ra chuyện gì?
Hất hàm về phía Hà Minh, Bảo Triều nói:
– Hỏi cô ấy thì biết
– Sao vậy Hà Minh?
Hà Minh thật thà thuật lại đầu đuôi câu chuyện Thạch Dìn nghe xong kêu lên:
– Trời ơi! Cậu hiểu sai rồi
– Sai cái gì? Cậu định giở trò gì nữa đây
Thạch Dìn giải thích:
– Hà Minh đây là chị của Hà Tiên Cô này mới có nhu cầu để học
Bảo Triều nhìn Hà Tiền, bốn mắt chạm nhau
Bảo Triều sững sốt:
– Là cô đấy ư?
Nguýt một cái bén ngót Hả Tiên bảo:
– Oan gia cứ gặp hoài
Thạch Dìn và Hà Minh ngạc nhiên như nhau Hà Minh lên tiếng:
– Hai người đã biết nhau rồi à?
– Kịch liệt nữa là khác! - Hà Tiên kênh kiệu nói
Thạch Dìn vui vẻ giảng hòa:
– Biết nhau vậy thì tốt:
Hà Tiên càm ràm:
– Tốt, mà tốt gì cơ chứ! Em chẳng học anh ta đâu
Hà Minh thấy cần phải lên tiếng, cô nhìn Triều Minh:
Trang 30Tôi thành thật xin lỗi anh
– Tại sao cô phải xin lỗi tôi? Tôi hồ đồ quá mà
Thạch Dìn làm trọng tài, anh nói:
– Chẳng qua là sự hiểu lầm thôi Hãy bỏ qua hết đi!
Hà Tiên chống cằm, cô bảo:
– Ai bỏ qua thì cứ, còn tôi nhất định là không
Thạch Dìn nhìn Hà Tiên, lắc đầu:
– Em nói gì vậy? Bảo Triều đâu có lỗi gì với em?
Hà Tiên cắt cớ hỏi lại:
– Sao anh biết là không có chứ? Nhiều nữa là đằng khác
Thạch Dìn và Hà Minh nhìn nhau, hai người chẳng hiểu gì cả Bảo Triều lại nói:
– Cô thật là quá quắt
– Hừm! Tôi quá quắt hay anh quá lỗ mãng
– Tôi lỗ mãng ư?
Thấy hai bên cứ cãi giặc mồm với nhau, Hà Minh phán một câu:
– Bảo Triều là thầy dạy kèm cho em Hãy vào chuẩn bị đi!
Hà Tiên dù bướng nhưng cũng không dám cãi lời chị mình, cô ngoan ngoãn làm theo nhưng trong lòng rất ấm ức Cô thấy ghét cay ghét đắng Bảo Triều
Hai tay vẫn chống cằm, Hà Tiên lơ đểnh nhìn ra song cửa sổ Ngoài kia nắng đã lên cao Hà Tiên chép miệng làu bàu:
– Ngày chủ nhật mà bắt người ta ở nhà Thật là quá đáng!
Nghe được câu nói ấy, Bảo Triều lắc đầu khuyên:
– Học xong rồi đi chơi cũng đâu có muộn
– Nhưng tôi lại không thích học
Con gái nhà giàu có khác Bảo Trìều nghĩ như vậy Rồi anh nói:
– Còn tôi thì buộc cô phải học
– Anh lấy quyền gì chứ?
– Làm thầy!
– Dạy kèm thôi mà cũng lên mặt
– Dĩ nhiên rồi, một khi người ta cảm thấy mình hơn người thì có quyền kiêu hãnh chứ
Háy mắt một cái, Hà Tiên bĩu môi:
– Cũng đừng nên tự đắc sớm như vậy?
Phút kiêu hãnh trỗi dậy trong lòng Bảo Triều nói khích:
– Tôi nổi tiếng thực sự chứ chẳng là mượn danh đâu Thực tếchứ chắng phải là hư danh
Trang 31Mím môi, Hà Tiên chẳng chịu lùi bước
– Tự đề cao mình như vậy thì có hay ho gì mà nói
Thấy chẳng cần quanh co làm gì với một cô gáì bướng bỉnh và kiêu kỳ này, Bảo Triều nói:
– Nếu cô không chịu học tôi thì cứ nói với chị cô một tiếng đi
– Này nhé, anh đừng đem chị tôi ra mà hù!
– Tôi chẳng hù cô đâu Chị cô hợp đồng với tôi, khi nghỉ việc, tôi cũng cần báo một tiếng chứ
Sợ anh ta lại làm phiền đến mẹ và chị nên Hà Tiên hơi lo:
– Học thì học, làm gì dữ vậy!
Bảo Triều lại giở chứng, anh châm chọc:
– Bây giờ tôi không muốn dạy nữa, tôi sẽ nghỉ ngay ngày hôm nay
Tròn mắt nhìn Bảo Triều, Hà Tiên ấm ức:
– Anh
Bảo Triều nói tỉnh rụi:
– Cô đâu coi tôi ra gì mà tôi phải dạy cho cô chứ Cứ để cho cô dốt luôn đi
Tức mình, Hà Tiên thất lên:
– Đủ rồi nha!
Cười mai mỉa, Bảo Triều nói:
– Đâu cần cô phải tức giận đến như vậy? Tôi không phải là người dễ để người khác bắt nạt vô cớ đâu
Bảo Triều không ngờ Hà Tiên lại phản kháng lại:
– Anh nhìn lại mình xem đã xứng đáng là thầy của người ta chưa
– Nhưng tôi đâu dám coi cô là học trò của mình Vì tôi nghĩ ai xui xẻo lắm mới làm thầy của cô – Xúi quẩy!
Bảo Triều lại đề nghị:
– Nếu vậy cô nên vào thưa với chị mình là chúng ta sẽ kết thúc học ngay hôm nay
Hà Tiên chưa kịp phản ứng thì nhỏ Thơ Thơ cùng với Lan Thảo ùa vào Hà Tiên kinh ngạc:
– Trời đất! Hai bạn làm gì mà như lốc xoáy vậy?
Thơ Thơ cười giòn:
– Mi nói cũng phải, sóng biển vừa lùa ta và Lan Thảo vào đây đó
Nhìn chăm chăm vào Bảo Triều, Lan Thảo khều nhẹ vai Thơ Thơ:
Trang 32– Tụi mình có phá đám không đó Thơ Thơ
Thơ Thơ nói liền mạch với Lan Thảo:
– Mình là khách không mời mà đến Có lẽ thừa rồi đó
– Ừ, về thôi - Lan Thảo tiếp lời của Thơ Thơ
Hà Tiên nguýt hai bạn một cái bén ngót:
– Làm sao vậy? Vừa đến đây, kẻ tung người hứng chẳng hiểu làm sao cả
Thơ Thơ châm chọc:
– Phải rồi! Mi bây giờ đâu còn để tâm hiểu điều gì nữa
– Vớ vẩn!
Lan Thảo nói nhỏ vào tai Hà Tiên:
– Không vớ vẩn đâu Mà anh ta là ai vậy?
Thơ Thơ cười khúc khích:
Mi hỏi gì kỳ vậy, làm sao Hà Tiên trả lời được
Hất mặt, Hà Tiên đáp gọn:
– Gì mà không được chứ? Anh ta là người chị Hai nhận dạy kèm cho mình đó
Lan Thảo cười gìòn:
– Dạy kèm ư? Có dạy ngoại lệ không?
Hà Tiên liếc ngang:
– Hai bạn nói nhăng nói cuội gì vậy?
Nghe đám bạn của Hà Tiên kẻ tán vượn người tán hươu, Bảo Triều bực lắm nhưng vẫn cố nhẹ giọng: – Cô chuẩn bị tinh thần, ngày mài tôi lại đến
Thoát nạn được ngày nào hay ngày đó, Hà Tiên gật đầu liền:
– Được, anh về đi Hôm nay tôi có khách
Khách ư? Các cô tiểu thư thật là rỗi việc Con nhà giàu thật có khác, chỉ biết ăn chơi và tiêu xài thôi Thơ Thơ rủ Hà Tiên:
– Tụi mình đi hát Karaoké nhé!
Lan Thảo thì táo tợn hơn, cô nhún vai rồi ngó Bảo Triều, đề nghị:
– Thầy ơi, nên ở lại hát Karaoké với tui này nhé!
Thơ Thơ nhí nhố tháp tùng
– Hay đó! Nhỏ Thảo vậy mà sáng ý ghê
Thấy Bảo Triều vẫn đứng lặng yên, Lan Hương lại hỏi:
– Nghĩ sao mà thừ người ra vậy thầy?
Tìm lời thoái thác, Bảo Triều bèn lắc đầu:
– Xin lỗi, tôi không rảnh đâu
Trang 33Thơ Thơ pha trò:
– Làm gì mà thầy lại không rảnh chứ Trò đã nghỉ thì thầy cũng rỗi việc mà
– Nhưng tôi vẫn còn chuyện khác để làm - Bảo Triều thoái thác
Lan Thảo nheo nheo mắt nói khích Hà Tiên:
– Tính sao đây bà chủ? Thầy tìm cách khước từ rồi kìa
Sợ quê với bạn bè, Hà Tiên dành nói:
– Thì anh cứ xem như đang dạy tôi có được không?
Lắc đầu cười nhẹ, Bảo Triều lại bảo:
– Học và chơi là hai chuyện khác nhau mà Nếu cô không học thì xin hãy để cho tôi về
Hà Tiên bướng bỉnh:
– Nhưng mà chị tôi đã bắt đầu tính lương cho anh hôm nay rồi mà
– Đúng vậy!
– Vậy thì anh còn điều gì để từ chối đi chơi
Bảo Triều lắc đầu:
– Chị cô mướn tôi dạy học kèm chứ không phải kêm cô đi chơi
Mắt Hà Tiên long lanh:
– Anh
Thơ Thơ ngoe nguẩy, phán một câu:
– Xem ra hôm nay mi không thể thuyết phục được ông thầy này đâu
Lan Thào bĩu môi:
– Lệnh của tiểu thơ mi để đâu mất rồi
Hà Tiên lại nhìn Bảo Triều, lời cô có nhẹ hơn:
– Anh hãy vị tình tôi mà đi một lần không
Thơ Thơ chặc lưỡi xuýt xoa:
– Chà! Chuyện này lạ à nha Hà Tiên chưa bao giờ dịu dàng với ai đâu nhé
Lan Thảo cứu bồ:
– Lâu lâu cũng nên cho phá lệ một lần chứ Phải không Hà Tiên?
Hà Tiên bỏ ngoài tai những lời châm chọc của bạn, cô lại nói với Bảo Triều:
– Đi được chứ?
Bảo Triều đành phải gật đầu, nhưng anh lại nói:
– Tôi đi, nhưng tôi có một điều kiện
Vui ra mặt, Hà Tiên hất mặt:
– Được, một trăm điều kiện cũng được Anh nói đi!
Bảo Triều nghiêm túc nói:
Trang 34– Tôi đi, nhưng ngày mai chúng ta bắt đầu học nhé
Ý nghĩ Hà Tiên rất đơn giản yêu cầu Bảo Triều đi là được, còn mọi chuyện sẽ tính sau, nên gật đầu lia lịa:
– Được, được rồi, tôi sẽ học mà
Thơ Thơ lại xía vào:
– Này, có thì mới hứa nghe chưa? Đừng hứa cuội làm khổ người ta
Hà Tiên giục:
– Nhanh lên, đừng phí thời gian
Thơ Thơ, ra hiệu cho Lan Thảo lên xe và nói với Hà Tiên:
– Đến điểm Karaoké "Gió chiềú nhé
– Ba cô đến đó trước, tôi sẽ có mặt sau
Lan Thảo nhăn nhó:
– Sao như vậy được, bộ đổi ý sao?
Hà Tiên ngó Bảo Triều đăm đăm:
– Sao đổi ý mau vậy?
– Tôi đâu có đổi ý
– Vậy sao không cùng đi với chúng tôi?
Bảo Triều thành thật:
– Đi bộ thì sẽ đến sau chứ còn gì nữa
Thơ Thơ nhìn Lan Thảo, cười khúc khích:
– Sao lại đi bộ chứ?
Lan Thảo cũng vuốt theo:
– Đúng, ai lại đi bộ giữa thành phố chứ?
Bảo Triều cười hiền hòa:
– Tôi không có xe, đành chịu thôi
Thơ Thơ bụm miệng cười nhìn Hà Tiên:
– Mi tính sao?
Hà Tiên thản nhiên:
– Dĩ nhiên là anh ấy đi xe của ta rồi
Lan Thảo chế giễu:
– Nhớ người ta chỉ là thầy dạy thêm thôi, dừng lạm dụng sức lao động của người ta nhé
Hà Tiên cãi lại:
– Ta có nói vậy đâu
Thơ Thơ che miệng:
Trang 35– Ai biết đâu được Mi luôn ngẫu hứng lý qua cầú thì chết người ta
Hà Tiên xua tay:
– Có đi không, hay vẫn cứ đùa rồi khỏi đi luôn
Hai bạn lại xôn xao:
– Đi chứ!
– Đi chứ!
Nguýt hai bạn một cái thật dài, Hà Tiên xua tay:
– Ra quân đi!
Hai người bạn của Hà Tiên nhìn nhau cười khúc khích
Còn Bảo Triều thì đành phải làm xế cho Hà Tiên Đây là chuyện làm bất đắc dĩ của anh
Cả ba cứ chuyền tay nhau mà hát Bảo Triều lẳng lặng ngồi nghe và chờ đợi
Mặc họ, cứ ca cứ hát, đừng quấy rấy anh là được rồi Tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng anh còn rất lo chẳng biết các cô còn quậy phá gì tiếp nữa đây Học sinh ngày nay có khác
Tiếng Thơ Thơ vang vang:
– Thầy ơi, hát với em bài này đi Hay lắm!
Câu nói của cô đã kéo anh về với thực tại Bảo Triều gượng cười:
– Các cô cứ hát với nhau đi Tôi chờ
Thơ Thơ phụng phịu:
– Đừng làm vậy mất vui hết, thầy ơi
Bảo Triều lắc đầu Anh vẫn từ chối:
– Cô vào hát với hai bạn đi
Lan Thảo thấy hai người đang nói chuyện cũng vội buông micro xen vào:
– Nè, mi làm gì thế Thơ Thơ Nhỏ Hà Tiên hát không vô rồi kìa
Thơ Thơ bông đùa:
– Thấy thầy ngồi chờ mình hát kỳ quá nên ta muốn mời thầy hát chung cho vui
Lan Thảo gật đầu đồng tình:
– Nhỏ Thơ nói đúng đó thầy
Hát một mình cũng chán, Hà Tiên cũng ngừng lại cô chống nạnh hai tay hất hàm nói với hai bạn: – Sao đây, chán rồi phải không?
Thơ Thơ ngước lên bảo với bạn:
– Tụi mình muốn nghe thầy hát thôi
Nhìn Bảo Triều, Hà Tiên đề nghị:
– Đúng? Dù sao cũng đến đây rồi, anh nên vui với chúng tôi chứ Tụi này đâu cần mướn vệ sĩ Thơ Thơ lại nói:
Trang 36– Thôi, không hát nữa
Lan Thảo nhìn bạn soi mói:
– Giở trò gì nữa đây?
Thơ Thơ ôm bụng:
– Thấy mấy con kiến bò ngang bò dọc trong bao tử mình rồi
Nhìn đồng hồ thấy cũng chảng còn sớm, Bảo Triều đề nghị:
– Giờ này cũng không còn sớm đâu Chúng ta về thôi
Thơ Thơ cằn nhằn:
– Mới hơn chín giờ mà khuya gì thầy Đi ăn với tụi em rồi về
Ngó Hà Tiên chờ đợi cô có ý kiến, Bảo Triều gãi đầu:
– Cô tính sao đây Hà Tiên?
Nhướng mắt nhìn anh Hà Tiên giễu cợt:
– Đã quá giờ quy định rồi phải không? Anh muốn về chứ gì?
Bảo Triều thành thật:
– Vâng! Tôi chỉ sợ mẹ và chị của cô lo mà thôi
Nghe nhắc đến mẹ, Hà Tiên chợt lo Cô vội thoái thác:
– Thôi, tụi mình về Mai mốt lại đi ăn
Thơ thơ tỏ thái độ nuối tiếc:
– Sao mi đổi ý nhanh vậy?
Lan Thảo xen vào:
– Hà Tiên xưa nay vẫn vậy mà Thích làm theo ý của mình
Hà Tiên cười khúc khích:
– Đúng và y như vậy
Rồi họ cũng chia tay nhau Hà Tiên ngồi lên xe Bảo Triều cho nổ máy
Lòng dặn với lòng lần này thôi nhé, đừng nên chiều con gái quá không nên
Nhưng anh chợt thở dài:
Mình đâu có quyền làm phật ý người ta
Bảo Triều nhớ tới em mình Nên vừa đưa Hà Tiên xong, anh vội vã về Với Bảo Bảo ngay Vì đây là lần đầu tiên anh về muộn
Nhật Hạnh
Hương Biển
Chương 3
Trang 37So Pha đi tới đi lui, lòng cô thật bồn chồn Chẳng biết tại sao đến giờ này mà Bảo Triều và Bảo Bảo vẫn chưa chịu về Họ đi đâu vậy kìa Giờ này cũng gần chín giờ rồi mà Họ đang làm gì vậy chứ? Bảo Bảo ngáp dài, cậu lẩm bẩm:
– May quá, anh Hai vẫn chưa về
So Pha ngồi nơi băng đá bóng tối bao trùm, cô vụt đứng lên làm Bảo Bảo giật thốt mình kêu lên: – Ối trời, ma!
Đưa tay ôm ngực, Bảo Bảo ngó vật gì đó đang cử động, cậu lầm bầm:
– Ai làm nấy ăn nghe, tôi khôngxúc phạm đến mấy người đâu
Tiếng cười vang lên, nhận ra tiếng của So Pha, Bảo Bảo chộp lấy tay cô:
– So Pha! Sao em lại ở đây?
Cười cười nhìn cậu, So Pha chết giễu:
– Anh dạn ghê nhỉ!
Đưa tay ôm ngực, Bảo Bảo lắc đầu:
– Em thật là quá quắt
Sợ Bảo Bảo giật mình So Pha cười khì:
– Em định qua xem anh học bào chưa để
Bảo Bảo thấy cô bé ngập ngừng ngắt lời hỏi:
Chìa ra tờ giấy So Pha ngó Bảo Bảo:
– Em nhờ anh giải giúp bài toán
Thở phào, Bảo Bảo lắc đầu:
– Chỉ có vậy thôi sao?
– Vâng
– Vậy mà em làm anh phải lo lắng Được rồi, em ngồi đó chờ anh tắm nhe
So Pha ngoan ngoãn ngồi chờ Cô chợt lóe ra một ý nghĩ:
Anh ấy đang đói, mình có thể làm gì đây? Nhìn lên đồng hồ thấy đã gần chín giờ Hi vọng là quán chị Tám còn hủ tiếu Nghĩ là làm, So Pha vội vàng chạy đi
Bảo Bảo vừa lau đầu cho khô vừa bước ra, anh hỏi:
Trang 38– Toán khó làm sao mà em phải cầu cứu anh vậy, So Pha?
Không có tiếng trả lời ngẩng đầu lên chẳng thấy So Pha đâu Bảo Bảo lẩm bẩm:
– Lại chạy đi đâu nữa rồi?
– Hủ tiếu nè, anh ăn đi cho nóng!
Đang chải đầu trước gương, Bảo Bảo quay lại:
– Em nói gì?
– Anh ăn hủ tiếu đi cho nóng
Bảo Bảo kêu lên:
– Trời ơi! Sao em mua chi vậy?
So Pha làu bàu:
– Mua cho anh ăn chứ còn chi nữa
Ngồi xuống cạnh cô, Bảo Bảo lắc đầu:
– Anh đã ăn rồi Em làm vậy chỉ tốn tiền
So Pha phụng phịu:
– Em chỉ sợ anh đói cơ mà
Biết tánh So Pha hay hờn mát, Bảo Bảo nhẹ nhàng nói:
– Em ăn đi! Anh vừa mới ăn ngoài quán
So Pha vẫn nói:
– Em ăn cơm rồi Anh ăn nhé!
So Pha nhanh nhẹn đi lấy đũa, Bảo Bảo lắc đầu:
– Nhỏ này thật bướng
– Anh có ăn thì em mới nhớ
Bảo Bảo cười hì hì:
– Thì anh ăn vậy Nhưng đây không phải là nhận hối lộ đâu nhá
Nguýt Bảo Bảo, So Pha cong môi:
– Ai thèm hối lộ anh chứ?
– Hì hì Nếu không sao em lại mua cho anh ăn?
– Em sợ anh đói thôi
Bảo Bảo lại nói:
– So Pha nè
– Gì vậy anh?
– Mai mốt hỏi ý anh rồi hãy mua nhé
Chu môi, So Pha dùng dằng:
– Hỏi để anh từ chối thẳng ư? Em đâu có ngu
Trang 39– Thật tình là anh đã ăn rồi Phí tiền lại còn cái bao tử nữa, nó sẽ giãn ra to đấy
So Pha nghe câu nói của Bảo Bảo lại cười khúc khích:
– Anh nói nghe hay ghê
– Thật đấy!
– Thì thật!
– Hai người nói gì mà vui thế?
Bảo Triều xuất hiện So Pha đứng lên:
– Sao mà về khuya vậy anh Hai?
– Công việc xong mới về được em ạ
So Pha tò mò:
– Dạy kèm mà cũng vất vả vậy sao anh?
Lắc đầu, chán nán, Bảo Triều than thở:
– Mấy cô cậu thời bây giờ chán lắm
Mở to mắt nhìn anh, So Pha hỏi:
– Nghĩa là sao?
– Chơi nhiều hơn học chứ làm sao?
Tủm tỉm cười, So Pha lại trêu anh:
– Anh bị cô ấy lôi đi chơi chứ gì?
– Ừ Thôi, Bảo Bảo đưa So Pha về, khuya lắm rồi
So Pha do dự:
– Nhưng mà em
– Gì mà ngập ngừng?
Bảo Bảo đỡ lời:
– Cô ấy nhờ em giải giúp bài toán
– Vậy à! Thôi, cố làm xong, khuya lắm rồi
Bảo Triều vừa nói vừa bước vào bên trong
Thạch Dìn nhìn Bảo Triều ngạc nhiên Nhưng anh không hỏi mà chờ cho Bảo Triều tự nói ra Bảo Triều nhìn ra biển khơi Thuận tay cứ ném mấy hòn sỏi nhỏ rơi tõm xuống mặt nước Thạch Dìn lo lắng:
– Dường như cậu có tâm sự
Khơi đúng nguồn, Bảo Triều ném viên sỏi cuối cùng trong tay mình, anh đứng lên than:
– Có lẽ mình xin thôi không dạy kèm nữa
Ngạc nhiên nhìn bạn, Thạch Dìn càng lo lắng:
– Sao vậy Bảo Triều?
Trang 40– Không có gì! Nhưng mà
Thấy bạn do dự, thật ra Thạch Dìn chẳng hiểu gì cả:
– Cậu xin được việc khác tốt hơn à?
Cười chua chát, Bảo Triều lắc đầu:
– Làm gì có Nhưng mà
– Đừng ngập ngừng nữa, hãy nói cho mình nghe đi
Thạch Dìn sốt ruột giục
Bảo Triều trầm ngâm:
– Thật ra, mình đang rất cần việc làm, nhưng mà không thể để họ xem thường được
– Cậu muốn nói đến Hà Tiên?
– Phải!
Đưa ra nhận xét, Thạch Dìn nói:
– Cô ấy rất bướng bỉnh, con nhà giàu mà Nhưng được cái là rất nghe lời mẹ và chị Sao cậu không
Mỉm cười lắc đầu, Bảo Triều vỗ vai bạn:
– Ý cậu muốn nói là sao tôi không mắng vốn mẹ và chị của cô ta chứ gì?
– Đương nhiên rồi Và tôi cũng đang ở vào vùng lẩn quẩn đây
Chưa có lối thoát
– Không hẳn là thế! Có lẽ là do mình quá e ngại mà thôi
Xoay người lại nhìn bạn, Bảo Triều tò mò:
– Ngại điều gì?