Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là nh
Trang 1TẬP LÀM VĂN:
Trang 2Quan sát 2 bức tranh và cho biết nó gợi cho em về những suy nghĩ gì mà người họa sĩ muốn đề cập?
Sự thờ ơ, vô cảm của
con người trong
cuộc sống hiện nay
Trang 3I.Tìm hiểu yếu tố nghị luận trong văn bản tự sự:
Ví dụ a: sgk/137
Trang 4Ví dụ a: sgk/137
? Đoạn văn là lời của nhân vật nào?
- Nhân vật: Lời của nhân vật ông
giáo
Ông giáo đang
cố thuyết phục ai? Thuyết phục
về điều gì?
- Sự việc: Ông giáo đang tự thuyết
phục chính mình.(độc thoại nội tâm)
+ Quan điểm: để khẳng định vợ
ông không ác chỉ vì thị khổ quá nên ông chỉ buồn chứ không nở giận.
Để thuyết phục mình về điều đó, ông giáo đã đưa ra những lý lẽ nào?
+ Những lý lẽ:
Đối với những người ở quanh ta
Một người đau chân
Khi người ta khổ…cái bản tính tốt đẹp…bị che lấp mất
Chao ôi ! Đối với những người ở
quanh ta, nếu ta không cố tìm mà
hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu
ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn
những cớ để cho ta tàn nhẫn; không
bao giờ ta thấy họ là những người
đáng thương; không bao giờ ta
thương… Vợ tôi không ác, nhưng
thị khổ quá rồi Một người đau chân
có lúc nào quên được cái chân đau
của mình để nghĩ đến một cái gì
khác đâu? Khi người ta khổ quá thì
người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai
được nữa Cái bản tính tốt của
người ta bị những nỗi lo lắng, buồn
đau, ích kỉ che lấp mất Tôi biết vậy,
nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận
Chao ôi ! Đối với những người ở
quanh ta, nếu ta không cố tìm mà
hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu
ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn
những cớ để cho ta tàn nhẫn; không
bao giờ ta thấy họ là những người
đáng thương; không bao giờ ta
thương… Vợ tôi không ác, nhưng
thị khổ quá rồi Một người đau chân
có lúc nào quên được cái chân đau
của mình để nghĩ đến một cái gì
khác đâu? Khi người ta khổ quá thì
người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai
được nữa Cái bản tính tốt của
người ta bị những nỗi lo lắng, buồn
đau, ích kỉ che lấp mất Tôi biết vậy,
nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận
Chao ôi ! Đối với những người ở
quanh ta, nếu ta không cố tìm mà
hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu
ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn
những cớ để cho ta tàn nhẫn; không
bao giờ ta thấy họ là những người
đáng thương; không bao giờ ta
thương… Vợ tôi không ác, nhưng
thị khổ quá rồi Một người đau chân
có lúc nào quên được cái chân đau
của mình để nghĩ đến một cái gì
khác đâu? Khi người ta khổ quá thì
người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai
được nữa Cái bản tính tốt của
người ta bị những nỗi lo lắng, buồn
đau, ích kỉ che lấp mất Tôi biết vậy,
nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận
Trang 5a/ Chao ôi ! Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không
cố tìm mà hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần
tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn những cớ để cho ta toàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương;
không bao giờ ta thương… Vợ tôi không ác, nhưng thị
khổ quá rồi Một người đau chân có lúc nào quên được
cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến
ai được nữa Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất Tôi biết vậy, nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận.
?Để lập luận trong câu nói của mình, nhân vật đã dùng những
từ ngữ nào để câu văn lập luận chặt chẽ hơn?
Trang 6a/ Chao ôi ! Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không
cố tìm mà hiểu họ, thì ta thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần
tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn những cớ để cho ta toàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương;
không bao giờ ta thương… Vợ tôi không ác, nhưng thị
khổ quá rồi Một người đau chân có lúc nào quên được
cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?
Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến
ai được nữa Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất Tôi biết vậy, nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận.
Để lập luận trong câu nói của mình, nhân vật đã
dùng những từ ngữ sau để câu văn lập luận chặt
chẽ hơn:
Trang 7I.Tìm hiểu yếu tố nghị luận trong văn bản tự sự:
Ví dụ a: sgk/137
- Nhân vật: Lời của nhân vật ông giáo.
- Sự việc: Ông giáo đang tự thuyết phục chính mình.(độc thoại nội tâm)
+ Quan điểm: để khẳng định vợ ông không ác chỉ vì thị khổ quá nên
ông chỉ buồn chứ không nở giận.
+ Những lý lẽ:
Đối với những người ở quanh ta
Một người đau chân
Khi người ta khổ…cái bản tính tốt đẹp…bị che lấp mất
Trang 8Nghị luận trong văn bản tự sự
Người viết (kể) và nhân vật
nêu lên ý kiến, nhận xét cùng
các lí lẽ, dẫn chứng để người
đọc (người nghe) phải suy
ngẫm về vấn đề nào đó.
- Thường xuất hiện trong các cuộc đối thoại, độc thoại, độc thoại nội tâm.
- Thường dùng các từ ngữ và kiểu câu mang tính chất lập luận.
- Khắc họa sâu sắc tính cách nhân vật.
- Làm cho câu chuyện thêm tính triết lý
Tác dụng
Trang 9Hướng dẫn tự học, chuẩn bị bài
* Tự học: nắm được vai trò của yếu tố nghị luận
trong bài văn tự sự
* Chuẩn bị bài: Nghị luận trong văn tự sự (tt)
(Luyện tập viết đoạn văn tự sự có sử dụng yếu
tố nghị luận- mục II)
- Tìm yếu tố nghị luận trong bài "Bà nội"
- Viết một đoạn văn kể về những việc làm hoặc
những lời dạy bảo giản dị mà sâu sắc của người
bà kính yêu đã làm cho em cảm động