1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Đề thi THPTQG năm 2022 (15)

28 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 28
Dung lượng 47,29 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tình cờ lang thang trên mạng, tôi đã tìm thấy được một vài bài báo với tất cả sự nhiệt huyết và hiểu biết của bản thân, các tác giả đã gửi đến những thông điệp giá trị nhân văn có ý nghĩ

Trang 1

Thông điệp virus covid – 19 gửi đến thế giới loài người

Lời bàn: Hiện nay trên các trang mang báo chí đăng tải về tình hình lây nhiễm của căn bệnh virus corona trên khắp thế giới Đâu đó thể hiện được nỗi lo âu, khiếp sợ của người dân của loại dịch bệnh này Nó cũng ảnh hưởng rất nhiều đến các lĩnh vực khác như kinh tế, chính trị, xã hội Trong cơn hoãng loạn này, liệu có mấy ai suy nghĩ rằng sự xuất hiện của dịch bệnh này có ý nghĩa gì với đời sống của chúng ta ? Tình cờ lang thang trên mạng, tôi đã tìm thấy được một vài bài báo với tất cả sự nhiệt huyết và hiểu biết của bản thân, các tác giả đã gửi đến những thông điệp giá trị nhân văn có ý nghĩa sâu sắc từ chính con virus này đến với chúng ta Nó cũng có thể là một đòn cảnh tỉnh cho đời sống của chúng ta Quay cuồng trong nhịp sống hối hả, đốc thúc đã lúc nào chúng ta có thể nhìn nhận về ý nghĩa đời sống hay không Nếu chưa thì mời các bạn cùng tham khảo các bài viết của các tác giả như sau.

Bài viết 1: Virus corona và thông điệp gửi tới thế giới loài người Chuyện cuối tuần

Các bạn thân mến! Chúng ta lại gặp nhau trong chuyên mục chuyện cuối tuần và tôi là MC Thanh Thảo Đêm nay một đêm cuối tuần có vẻ như tĩnh lặng hơn rất nhiều những đêm cuối tuần khác Bởi chắc hẳn rằng, hầu hết mọi người đều chấp hành nghiêm túc việc hạn chế tụ tập nơi đông người vào thời điểm dịch covid 19 đang diễn biến rất phức tạp Tâm trạng của mọi người bây giờ như thế nào à ? Lo lẳng, sợ hãi, hoang mang Đứng trước đại dịch mới thấy con người ta bé đến vô cùng.

Rất nhiều năm về trước, nếu như có ai đó hỏi Hương Thảo rằng : Điều đáng sợ nhất có thể xảy ra với thế giới là gì ? Có lẽ Thảo sẽ trả lời rằng: Đó là chiến tranh Bom rơi đạn lạc, tiếng máy bay phản lực rít gầm lên không trung , những thanh âm kéo con người đến ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, dường như đã trở thành nỗi sợ hãi bản năng của mỗi người Còn bây giờ nếu vẫn câu hỏi đấy thì có thể rất nhiều công dân ở mọi quốc gia trên thế giới đều có chung một câu trả lời : đó chính

là dịch bệnh Trong cơn bão dịch, đường như tất cả đều trở nên bình đẳng người giàu

Trang 2

có, người nghèo khó, người cao cao tại thượng, kẻ túng thiếu qua ngày Hết thảy đều phải đối diện cùng một nguyên cơ Có những đêm như đêm cuối tuần này, khi theo dõi con số người nhiễm virus không ngừng tăng lên ở nhiều nước trên thế giới và sắc đỏ báo động trên tấm bản đồ toàn cầu ngày càng lan rộng, nó thôi thúc chúng ta suy ngẫm nhiều hơn về sự sống Trái đất nơi chúng ta đang sống tưởng rằng bao la lắm, ghê gớm lắm với hàng triệu phát minh khoa học công nghệ, với hằng ha sa số những tuyên ngôn trở thánh bá chủ toan cầu Thế nhưng hóa ra cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi biết bao trong vũ trụ kì ảo này Ấy nhưng, giữa sô bồ sự phát triển, đôi khi chúng

ta đã quên điều đó Chúng ta mong mỏi quá nhiều ước mơ chinh phục quá nhiều Để rồi có những lúc có những nơi sẵn sáng đạp đổ mọi giá trị bản nguyên, thách thức mẹ thiên nhiên Sự xuất hiện của con virus corona dạng mới này cũng như những thiên tai dịch bệnh khác Phải chăng là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta.

Nếu dịch bệnh này là một lời cảnh tỉnh thì thông điệp mà nó gửi đến là gì ? Trong một bài báo vừa đăng tải gần đây Bà Dinger Andersen, giám đốc môi trường của Liên Hiệp Quốc có nói rằng: Thiên nhiên đang gửi cho chúng ta một thông điệp qua đại dịch covid 19 và cuộc khủng hoảng khi hậu đang diễn ra song song ngay lúc này Bà Andersen cho hay: Con người đã đặt quá nhiều áp lực lên thế giới tự nhiên, không quan tâm chăm sóc hành tinh cũng đồng nghĩa với việc loài người không quan tâm đến

sự tồn vong của bản thân minh

Các nhà khoa học khẳng định: Nhiều loại động vật hoang dã có chứa mầm bệnh nguy hiểm, các vi sinh vật này có thể không gây hại cho động vật nhưng lại có thể gây hại đối với con người Tỉ lệ tử vong do virus có nguồn gốc từ động vật hoang dã luôn rất cao Chẳng hạn 50% đối với Ebola, 60% đến 75% đối với Nepal lây truyền qua loài dơi ở Nam Á Chúng ta chỉ còn biết hy vọng rằng: Covid 19 sẽ không đạt đến con

số khủng khiếp trên Trong quá khứ, chúng ta đã phải chóng chọi với dịch SAR, Ebola…Mọi người đều hy vọng nhân loại sẽ cảnh tỉnh và có cách đối xử khác với tự nhiên Nhưng thực tế, chỉ một thời gian ngắn sau, mọi chuyên đâu lạ hoàn đấy Liệu rằng thiên nhiên sẽ kiên trì được bao lâu trước sức ép hiện tại của loài người Sự sống sau những tấm kính, bên trong vỏ bọc nhà tầng cao ốc, xe hơi sang trọng, với trung tâm mua sắm hiện đại liệu có phải là điểm giới hạn văn minh mà loài người vẫn hoài tìm kiếm Dịch bệnh cho con người thấy mình bé nhỏ trước tự nhiên như thế nào Ngay cả những quốc gia giàu có nhất, cũng trở nên thiếu hiệu quả trước dịch bệnh.

Trang 3

Ngay cả những con người dày dặn kinh nghiệm, có kiến thức y học nhất cũng trở nên lúng túng Con người bỗng chốc bị xé toan khỏi vòng an toàn của mình

Dịch bệnh cũng làm cho chúng ta nhận ra bản chất của con người Sự giàu có không mua được ý thức, quốc gia văn minh cũng có thể không sản sinh ra được những con người hành xử văn minh Sự trục lợi của những con người sẵn sàng xem thường mạng sống của đồng loại Tin tức giả tràn lan, sự nguy hiểm khôn lường của một thế giới ảo nhưng không ảo Đến một lúc kim tiền, vật chất không giá trị bằng một miếng giấy vệ sinh Dịch bệnh như tấm gương chiếu yêu làm lộ ra những phần xấu xa mà chúng ta đang cố gắng che đậy, tô vẽ trong bao nhiêu năm nay.

Một phần lớn của dịch bệnh có nguồn gốc từ thiên tai Còn nguồn gốc của thiên tai phần nhiều là do tác động của con người Con người sớm nhận ra nhân tai những con quái vật do chính mình tạo ra cũng nguy hiểm và không kiểm soát được như thiên tai Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, biến đổi khí hậu có thể làm thay đổi hướng lay lan dịch bệnh và băng tan ở hai cực có thể hồi sinh những chủng virus cổ đại chưa từng được biết đến Tự nhiên khiến con người phải tỉnh ngộ

Trong suốt hành trình tiến hóa của mình, loài người ngày càng nâng cấp cho bản thân rất nhiều vỏ bọc Những vỏ bọc từ ngoại hình cho đến tâm hồn Nhưng trước thiên nhiên mọi vỏ bọc ấy có thể chẳng nghĩa lý gì khi sự nổi giận của mẹ thiên nhiên

dễ dàng bóc trần mọi che chắn toan tính bất chấp hậu quả của loài người Ai sẽ là người cứu chúng ta thoát khỏi sự giận dữ ấy nếu không phải là chính chúng ta

Tác giả: Chưa thể xác nhận

Nguồn:

https://www.youtube.com/watch?

v=8xrFxow_M6Y&feature=emb_title&fbclid=IwAR1JLkVPJDGuo91LpstslQSfTwS oYhzAnM4rcave0RaRhj6mZvey0qPX-wg

Bài viết 2: Covid 19 và thông điệp mà con người phải thức tỉnh về sự

-vô cảm của mìnhNhà văn nổi tiếng Trung Quốc, chủ nhân của Nobel văn học 2012, đã phải kêu lên:

“Những ngày tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều nữa”.

Trang 4

Đại dịch Covid-19, một lần nữa đã gửi đi nhiều thông điệp khiến chúng ta cần phải thức tỉnh.

1.Loài người đáng sợ nhất nhưng không phải là thông minh nhất

PGS TS Lê Thị Quỳnh Mai, Phó Viện trưởng viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương là người chỉ huy nhóm nghiên cứu phân lập thành công virus Corona chủng mới từ rất sớm tại Việt Nam Chị vẫn thường nói đùa với các đồng nghiệp một điều… rất thật rằng: “Con người cứ cho mình là loài tinh khôn, loài thống trị thế giới nhưng thật ra virus nó thông minh hơn mình nhiều lắm.

Tại vì nó là loài biết cách né tránh rất nhiều bẫy phát hiện của đối thủ Nếu nói về quá trình tiến hóa, virus có sự tiến hóa rất nhanh chóng để chống lại tất cả mọi nỗ lực tấn công từ con người Khi hệ miễn dịch của con người sinh ra để tiêu diệt nó thì nó đã nhanh chóng tránh được qua để tấn công vào các tế bào sống của cơ thể người.

Con người phải mất hàng nghìn năm để tiến hóa, trong khi đó con virus cúm A mà chúng tôi nghiên cứu chỉ qua 2 – 3 năm nó đã đột biến thành một loại khác rồi Vẫn tên là A do con người đặt ra đấy, nhưng nó đã mang 1 dáng vẻ rất khác, mạnh hơn, khó loại bỏ hơn Con người lại phải vội vội vàng vàng tìm cách đối phó Vậy là quẩn quanh mình cứ mãi mãi đi đối phó với nó thôi”.

Con người tự cho mình là thượng đẳng, là làm chủ được muôn loài, nên muốn làm gì cũng được Tàn phá, hủy hoại thiên nhiên, giết chóc những loài động vật liên miên từ thiên niên kỷ này sang thiên niên kỷ khác Điều này đã khiến vô số loài đã tuyệt chủng, đang tuyệt chủng và trớ trêu thay, số phận giống loài “cao cấp” nhất cũng đang phải đối mặt với các vấn đề sinh tử nan giải.

Vũ trụ, tự nhiên luôn có sự cân bằng hoàn hảo, bất cứ ai phá vỡ sự cân bằng đó đều phải trả giá Những cường quốc số một thế giới, nhà băng đầy tiền, vũ khí đầy kho, khoa học phát triển như vũ bão, vẫn đang lấm lưng trắng bụng toàn diện trước đối thủ không nhìn thấy bằng mắt thường – virus.

2 Con người đang “điên cuồng” chiếm đoạt mọi thứ từ Trái đất

Nhìn sự “phát triển như vũ bão” theo quan niệm thông thường của lòai người, Mạc Ngôn, nhà văn đoạt giải Nobel của Trung Quốc, đã tiên đoán: Những ngày tháng tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều nữa Ông chỉ ra nguyên nhân của “hồi kết” mà chúng ta đang đi tới: Dục vọng của con người là cái động không đáy và mãi không sao lấp đầy được.

Trang 5

Chúng ta khiến cho Trái đất chịu tổn hại nặng nề: ô nhiễm sông ngòi, biển cả và không khí, chúng ta chen chúc chung một chỗ, dùng sắt thép và xi măng xây nên những kiến trúc cổ quái kỳ lạ, gọi những nơi này bằng cái tên đẹp đẽ là thành phố, chúng ta ở trong thành phố như vậy phóng túng dục vọng của bản thân mình, chế tạo nên các loại rác khó mà phân hủy được.

Trái đất bốc khói khắp nơi, toàn thân run rẩy, biển lớn gào thét, bão cát mù trời, hạn hán lũ lụt, cũng như các triệu chứng ác liệt khác đều có liên quan chặt chẽ với phát triển khoa học kỹ thuật dưới sự thúc đẩy bởi dục vọng tham lam của các nước phát triển.

Đương nhiên, khi mọi người ở trong sa mạc, thì sẽ hiểu được rằng nước uống và đồ ăn còn quý hơn cả vàng và kim cương, khi động đất và sóng thần kéo đến, mọi người sẽ biết được rằng, không kể là biệt thự sang trọng bao nhiêu, trong bàn tay lớn của mẹ thiên nhiên tất cả sẽ chỉ còn lại là một mớ bùn; khi mọi người giày xéo Trái đất thành nơi không còn thích hợp để cư trú nữa, đến lúc đó, cái gì là đất nước, tiền bạc, cổ phiếu, đều sẽ trở nên chẳng còn ý nghĩa gì…”.

Hôm nay, chúng ta đã nhìn thấy “những điều chẳng còn ý nghĩa gì” từ hậu quả của đại dịch Đó là rất nhiều người trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời mình không có được cái ân huệ cuối cùng: Nhìn mặt người thân Họ cô độc đi từ giường bệnh đến lò thiêu Những lúc ấy, chắc chắn họ muốn đánh đổi những thứ đã lao tâm khổ tứ giành giật trong cuộc đời, để có được một cái nắm tay sau cuối.

“Họ cảm nhận được họ sắp ra đi Bạn có biết cảm giác kịch tính nhất là gì không? Chứng kiến các bệnh nhân chết trong cô độc, nghe họ khẩn cầu bạn cho họ được trò chuyện với con cháu” – nữ bác sĩ Francesca Cortellaro ở Bệnh viện San Carlo Borromeo, Milan kể lại cảm giác đau nhói khi tận mắt chứng kiến hình ảnh ấy.

3 Mỗi chúng ta là hung thủ hại chính mình và đồng loại

Khi thiên tai địch họa xảy ra, con người thường xót xa coi mình là nạn nhân của tự nhiên, số phận Mấy ai nghĩ được sâu xa, hàng ngày chính họ cũng góp phần để trở thành hung thủ tự hại chính mình?

Chưa bao giờ một đại dịch lại có thể phơi bày cùng lúc cả hai bộ mặt: Cao cả, nhân văn và phi nhân tính của con người một cách rõ ràng đến như vậy.

Trang 6

Theo Phật giáo, con người có 4 dạng tâm: Tâm Phật, tâm Người, tâm Thú, tâm Ma Trong đại dịch, rất nhiều y bác sĩ, cảnh sát, chiến sĩ, lãnh đạo, người dân đã khởi và phát lên tâm Phật: Xả thân, yêu thương, bảo vệ, chăm sóc người bệnh và đồng loại Một y tá ở Vũ Hán, trong bộ đồ bảo hộ kín mít, chỉ kịp cúi gập vĩnh biệt người mẹ vừa qua đời ở nhà, rồi lại gạt nước mắt đến với những bệnh nhân nguy kịch Nhiều y bác sĩ

đã về hưu, bất chấp hiểm nguy, tình nguyện quay trở lại tuyến đầu chống dịch, và có người đã biến lần tình nguyện đó thành chuyến đi cuối cùng, không bao giờ quay trở

về nhà nữa.

Có bộ trưởng y tế tự vào khu cách ly sống cùng người bị cách ly, để cảnh tỉnh người dân nước mình đừng xua đuổi đồng loại – chỉ vì họ muốn trở về từ vùng dịch Nhiều nhà hảo tâm chia bớt một phần tài sản, chi tiền nghiên cứu vác xin, cứu trợ thuốc men, vận chuyển người từ tâm dịch; nhiều người khác đã chia nhau từng hộp khẩu trang, san sẻ lương thực, “sạc pin tinh thần” cho nhau đi qua những ngày ngột ngạt…

Nhưng ở chiều ngược lại, chiếc mặt nạ ngày thường cũng rơi xuống, lộ rõ bộ mặt vô cảm và tàn nhẫn của con người Đó là hình ảnh những cuộn giấy vệ sinh phải xích để khỏi bị lấy trộm, ở một đất nước có tính kỷ luận, nhường nhịn và bình tĩnh nhất thế giới – Nhật Bản.

Đó là chuyện một băng đảng cầm vũ khí ở Hong Kong, chặn xe cướp sạch giấy vệ sinh đang chở đến siêu thị trong cơn khan hàng giữa đại dịch.

Đó là chuyện một cô gái Hàn Quốc bị đấm trật khớp hàm ở Manhattan – Mỹ chỉ vì là người châu Á “mà dám không đeo khẩu trang”, trong khi một nữ sinh sốc Việt khác ở California bị kỳ thị và sỉ nhục chỉ vì đeo khẩu trang.

Đó là những kẻ tìm mọi cách kiếm lời vô luận từ sự sợ hãi và đau khổ của đồng loại: Găm hàng, tăng giá cắt cổ; gom khẩu trang đã sử dụng về phù phép kiếm lời.

Đó là những người nhiễm virus, cố tình gian dối, vô trách nhiệm trong khai báo tiền sử

đi lại, khiến cả đất nước còn nghèo, thêm nhiều lần nữa phải oằn mình gánh đỡ sức nặng của cuộc chiến vô tiền khoáng hậu.

Đại dịch nào rồi cũng sẽ hết Nhưng những mất mát ấy có thể trở nên vô cùng giá trị nếu chúng ta nhận ra, gìn giữ tâm Phật trong mỗi người và phá bỏ tham lam, ích kỷ,

vô cảm trước đồng loại Phá bỏ tâm người, tâm thú, tâm ma.

4 Con người đang cầm kéo tự cắt đi lá phổi của chính mình

Trang 7

Thực tế của đại dịch Covid – 19, thêm một lần nữa, đã chứng minh rất rõ: Mọi toan tính ích kỷ và vô cảm, vun vén riêng mình của một quốc gia nào đó, dù có khôn ranh đến mấy, cũng không thoát khỏi sự giáng trả của thời thế.

Bầu trời không có đường biên giới.

Mặt biển không thể xây tường ngăn cách.

Một cơn bão không chịu cuộn tròn trong một quốc gia.

Và virus cũng vậy, nó cũng không chờ ở bất kỳ cửa khẩu nào để chờ cấp visa mới xâm nhập Nỗi đau về sinh mạng cũng không có biên giới.

Cho đến thời điểm này, đã có 149 quốc gia và vùng lãnh thổ phải đối mặt với Covid –

19 Nếu các quốc gia không hợp tác chặt chẽ với nhau, vì nhau, thì tất cả đều trọng thương Chưa bao giờ, một giống loài virus nhỏ bé lại dễ dàng khiến nhiều cường quốc phải vỡ trận không ít thời điểm như thế Thậm chí Thủ tướng một đất nước phát triển như Anh, cũng phải cảnh báo rằng: Người Anh cần chuẩn bị tinh thần vĩnh biệt nhiều người thân của mình sớm hơn dự kiến khi đại dịch lan rộng.

Khi Tổng thống Trump rút khỏi Hiệp định chống biến đổi khí hậu Paris với lý do “bảo

vệ nhiều công ăn việc làm ở Mỹ”, thì chính hơn 330 triệu người dân Mỹ phải lãnh đòn đầu tiên: Phải hít thở bầu không khí độc hại hơn.

Hiệp định Paris năm 2015, Hoa Kỳ cam kết giảm 26-28% lượng khí thải CO2 trong vòng 10 năm Theo Ủy ban Châu Âu, Mỹ là nước thải nhiều khí CO2 thứ hai trên thế giới, chỉ sau Trung Quốc Năm 2015, Mỹ thải 5,1 triệu nghìn tấn khí CO2, nhiều hơn tất cả 28 nước thuộc Liên minh châu Âu Con số đó chiếm gần 1/6 tổng lượng khí thải toàn cầu.

Mỹ không cắt giảm khí thải CO2, chắc chắn trái đất sẽ nóng lên Băng tan Nước biển dâng Hạn hán Cháy rừng Bão tố Tất cả đang diễn ra như một trò domino với hiệu ứng lan truyền quái ác.

Khi bị nhiễm bệnh Covid -19, lá phổi của nhiều bệnh nhân bị tàn phá nghiêm trọng Năm 2019, lá phổi của thế giới, rừng Amazone đã xảy ra đến 79.000 vụ cháy, điều chưa từng có trong lịch sử Cuối 2019, đầu 2020, bầu không khí nước Úc đặc quánh trong khói cháy rừng thảm họa chưa từng có thời hiện đại Người Mỹ hay người Phi, người

Úc, người Á, người Âu, đều phải thở bằng phổi Tổng thống Trump chắc chắn cũng phải thở bằng phổi Sự vô cảm và tàn nhẫn của con người chính là những nhát kéo cắt

đi một phần lá phổi của mình.

Trang 8

Một đất nước vô cảm, thiếu trách nhiệm, cả thế giới ảnh hưởng Một người vô cảm, thiếu trách nhiệm, đương nhiên sẽ làm hại nhiều người khác Tại Việt Nam những hậu quả nghiêm trọng đã dần xuất hiện, gần đây nhất chính là hạn mặn chưa từng thấy tại đồng bằng sông Cửu Long – vựa gạo số 1 của Việt Nam Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng như thế nào đối với một quốc gia nông nghiệp như Việt Nam, hẳn không cần phải nói quá nhiều bạn đọc cũng đã phần nào nhìn ra được.

5 Giá trị tổ quốc và câu nói “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta”

Đại dịch gửi đi một thông điệp: Trong thời đại toàn cầu hóa mọi thứ này, không còn miền đất hứa nào toàn vẹn cả Con virus đã khiến cho vị thế “công dân không phải hạng nhất” của không ít người có xuất thân ở nước kém phát triển, lộ rõ hơn bao giờ hết Họ bị kỳ thị và ít nhiều thấy lạc lõng ở xứ người.

Trong và sau những thảm họa của cộng đồng đất nước; trong và sau những biến cố lớn của mỗi người, chúng ta mới chợt ngộ ra rằng: Trên đời này không có gì quý giá bằng mạng sống, gia đình, bằng quê hương, bằng Tổ quốc.

Sự hoảng loạn trong xã hội đã chứng minh: Cuối cùng, ai cũng hiểu mạng sống là số 1 Nhưng ngày thường, chúng ta đã tàn phá sức khỏe thế nào? Bia rượu, những cuộc thức thâu đêm suốt sáng, những lần sử dụng chất kích thích…

Có mấy người trẻ nghĩ đến nghịch lý: Khi có nhiều sức khỏe nhất, thì chúng ta lại tàn phá nó khủng khiếp nhất? Lúc đang kiếm được nhiều nhất mà không biết tích trữ, thì khi biến cố xảy ra, sẽ lấy gì chống đỡ?

Chúng ta đã coi trọng gia đình như thế nào? Ngày thường, chúng ta đã thực sự làm những gì cho gia đình, hay chỉ mải miết đi nhậu, ăn chơi, công việc, kiếm tiền là tất cả?

Có bao nhiêu ông bố bà mẹ dành thời gian chơi với con, học với con, tâm sự với con mỗi ngày? Có bao nhiêu đứa con ấn định về thăm bố mẹ hàng tuần, hàng tháng?

Sự ngược đời trong đại dịch cũng đã xảy ra: Nhiều gia đình bất ổn bỗng như thấy hạnh phúc trở lại vì họ được gần nhau nhiều hơn, có nhiều bữa cơm gia đình hơn và thấu hiểu nhau hơn.

Còn tổ quốc? Mỗi người đều thấy bất an trong một thời thế quá nhiều thứ đổ xuống đời Nhưng những ai hay chỉ trích cộng đồng, đất nước có bao giờ cúi xuống nhìn lại: Chính mình đã góp được viên gạch lành lặn nào để xây dựng quê hương, để góp phần thay đổi những khiếm khuyết đó?

Trang 9

Một tòa tháp xây mất 4-5 năm, nhưng muốn phá thì chỉ cần 5 phút đặt thuốc nổ Đất nước làm sao giàu mạnh khi được “xây” bằng những khối thuốc nổ chỉ trích, chê bai, bực tức?

Đại dịch Covid – 19 đã làm cho rất nhiều người nhận ra ý nghĩa thực sự của hai tiếng

“Tổ quốc” Dù còn nghèo, dù còn nhiều bất cập tồn tại đang được giải quyết, nhưng đất mẹ vẫn luôn là vòng tay dài rộng, ấm áp nhất với những đứa con khắp bốn phương trời “Chống dịch như chống giặc” và lịch sử Việt Nam đã cho thấy, mỗi khi có giặc, thì người Việt lại đồng lòng, bao dung hơn bao giờ hết.

Khi Covid đến Mỹ, trường nghỉ học, thần đồng Đỗ Nhật Nam khắc khoải muốn về nhà Mẹ của Nhật Nam không dám khuyên con di chuyển, nhưng chị lại gửi cho con một đoạn thơ của một nhà thơ trẻ:

Tạ ơn cuộc sống, con còn đó

Một mảnh quê hương để trở về

Để mai trong lúc bơ vơ nhất

Điện thoại đầu kia có người nghe…

Đại dịch Covid -19 chưa qua đi, nhưng chắc chắn khiến thế giới thay đổi rất nhiều, từ cách ứng xử với tự nhiên, phương thức kinh doanh, bảo vệ sức khỏe, đến chuyển biến nội tâm và xếp lại thang giá trị trong mỗi con người.

Nếu chỉ coi virus như một kẻ giết người mà không coi nó như là sứ giả gửi những lời cảnh báo sâu thẳm, để giúp con người tỉnh ngộ, thì chắc chắn “những tháng ngày tốt đẹp của nhân loại sẽ không còn nhiều nữa”…

Tác giả: Phương Thanh

Nguồn:

cua-minh/?fbclid=IwAR2j9aRvB43vMoE4RwaV2fb78wFltzvonNkABi5xwrxnw-

https://nhasilk.com/covid-19-va-thong-diep-ma-con-nguoi-phai-thuc-tinh-ve-su-vo-cam-8OjDaTRZxTCpY

Bài viết 3: Tản mạn Corona thời loạn: Đừng chỉ nghe những gì người

-ta nói

Vũ Hán sau một đêm, thành phố triệu dân trở thành đô thị ma Hà Nội sau một đêm, thủ đô yên bình biến thành nơi hoảng loạn Những thứ chúng ta vẫn tin và vẫn tưởng, trong phút chốc chỉ còn mây khói bay

Trang 10

Hãy để tôi kể bạn nghe một câu chuyện, một câu chuyện kỳ dị, kỳ dị đến hoang đường Hoang đường ấy, nhưng mà có thật!

Số là, sáng nay trong công viên tôi bất ngờ đâm đầu vào một chàng trai ngoại quốc Rõ ràng là nền trời trăng trắng, cỏ non xanh xanh, vậy mà, khi đang tung tăng dạo bước tôi đâu ngờ lại bầm tay tím mặt vì một vật gì cứng như đá tảng Thì ra là cái lưng của anh chàng Tấm lưng rắn chắc có lẽ còn hơn cả võ sư hay đấu sĩ.

Chàng ta quay lại xin lỗi rối rít, đến lúc ấy tôi mới nhìn rõ cái vẻ ngoài kỳ dị của anh ta: lưng và mặt trắng như da trời, tay và chân xanh như màu lá, cả thân thể hòa tan vào khung cảnh của công viên làm một Đó là lý do vì sao anh bạn ngoại quốc trông cứ như tàng hình trước mắt tôi Tôi bảo rằng không sao, không sao, chỉ phiền anh hái giùm vài chiếc lá đắp lên vết đau là tôi sẽ khỏe liền Và bạn hãy thử đoán xem? Anh ta ngoe nguẩy cái mũi vươn về phía cành cây, cái mũi dài hàng mét khiến tôi mắt xoe tròn…

“Tào lao! Vớ vẩn!” — Bạn thân mến, bạn đang nghĩ như vậy phải không? Và bạn nói tiếp: “Đúng là mấy thứ chuyện tầm phào! Làm gì có ai da nửa xanh nửa trắng? Làm

gì có ai lưng cứng như đá tảng? Làm gì có ai mũi dài tới hàng mét?”.

Đúng vậy, chúng ta chỉ thấy có chủng da vàng, da trắng, da đen, chứ chưa từng thấy ai

có làn da hai màu xanh – trắng, huống hồ là lưng cứng như đá và mũi ‘ngoe nguẩy dài’ Cho nên, phản đối cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng nếu anh chàng ấy không phải là “người”, mà là tắc kè, rùa, và voi, thì câu chuyện trên không còn khó lý giải nữa rồi

Tại sao? Bởi vì chúng ta chỉ tin vào tai nghe mắt thấy, còn điều không thấy thì luôn cho là tưởng tượng, là bịa đặt Nếu tri thức của nhân loại chỉ giới hạn ở một vài vật nuôi như trâu, bò, lợn, gà, thì hiển nhiên bạn cũng cho là nực cười khi ai đó mô tả về voi hay tắc kè Điều ấy nghĩa là, chúng ta cũng giống như thầy bói xem voi, đã bị đóng khung trong quan niệm của chính mình.

Chúng ta đang mắc kẹt trong cái khung chật hẹp

Thế nhưng, những gì ta không thấy không có nghĩa là không tồn tại, những gì ta không tin không có nghĩa là không hiện hữu Có rất nhiều quan niệm cố hữu trong một thời gian dài, thậm chí từng được coi là chân lý, là điều hiển nhiên, đến một ngày lại đột nhiên thay đổi Giống như quan niệm thời cổ đại ‘mặt trời quay xung quanh trái đất’, cứ ngỡ là chân lý, nhưng hóa ra lại sai bét

Trang 11

Thời cụ kỵ chúng ta, sẽ chẳng ai tin có loại đèn không cần dầu vẫn sáng, gió thổi cũng không tắt, treo ngược lên trần nhà cũng chẳng sợ bị rơi Thời ông bà chúng ta, nào có

ai đem… hố xí đặt chình ình giữa nhà, nói chẳng dám nói đến, mà ngay cả nghĩ thôi cũng chẳng dám nghĩ nữa rồi Còn bây giờ? Nơi từng bị coi là xú uế lại là nơi thơm tho, có khi còn thơm nhất trong nhà Thời cha mẹ chúng ta, có ai dám cất tiền ngoài đường không? Thế mà bây giờ người ta còn thi nhau đào hố rồi chôn cái hòm tiền xuống đất, rõ ràng là tiền của mình hẳn hoi nhưng muốn lấy ra thì phải trả lời đúng câu hỏi, phải có đủ ‘chứng chỉ’, hầm bà nhằng đủ các thứ phức tạp, rồi người ta gọi nó bằng cái tên mỹ miều – ATM.

Dăm ba câu chuyện vui kể trên cũng chỉ để nói rằng: Chúng ta đang bị nhốt trong một cái khung chật hẹp, cái khung ấy giam hãm tư tưởng của chúng ta, lèo lái suy nghĩ và tầm nhìn của chúng ta, dẫn dắt chúng ta vào lối mòn quen thuộc, khiến chúng ta vô hình trung tự mê hoặc chính mình Phật gia giảng: “Nhân tại mê trung”, người hoa

mỹ hơn thì nói: “Nhân sinh là một trường mộng ảo”, một câu đơn giản nhưng ý tứ quả

là sâu xa.

Cuộc sống thật lắm lúc “hóa ra là…”

Cái khung quan niệm chỉ là chiếc lồng con, và chiếc lồng con ấy lại bị nhốt trong một chiếc lồng lớn hơn, ấy chính là thế giới hiện thực, một thứ hiện thực đầy mê hoặc Bạn nói xem, có phải chỉ một trận ôn dịch mà khiến cho hết thảy đều đảo lộn? Cứ ngỡ là yên bình, hóa ra thành hỗn loạn Cứ ngỡ là an toàn, cuối cùng lại rập rình hiểm nguy.

Ở Vũ Hán ấy, hôm qua còn cáo buộc là tin đồn, hôm nay đã trở thành hiện thực, hôm qua là yến tiệc vạn nhà, hôm nay đã thành nơi tang thương chết chóc Lúc người ta còn đông vui tấp nập đón giao thừa, nếu bạn nói với họ rằng ngày mai phong tỏa thành phố, người khỏe như voi nhưng bệnh tật đang cận kề, bánh trái ê hề nhưng cái đói đang chờ chực, “hết Tết là chết, chết rồi là hết”… thì hỏi ai tin? Ấy thế mà!

Vào cái thời người ta luôn tự hào nói về văn minh và hiện đại, có ai ngờ lại có ngày giành giật vì chiếc khẩu trang, tranh nhau vì thùng mì gói? Chỉ khi ôn dịch đến mới vỡ

lẽ rằng vật chất lên ngôi, tình người xuống giá, nhân loại quá mong manh trước dịch bệnh, con người ta vì hoảng loạn mà giẫm đạp lên nhân phẩm, lương tâm.

Ở cái xứ sở mà tiền có thể mua được tất cả ấy – tiền mua chức, mua quyền, mua tình, mua danh vọng, mua quan hệ, mua nội tạng kéo dài mạng sống , thậm chí có người còn

Trang 12

nói đùa “Tiền mua được cả nguyên thủ quốc gia” – thì khi đứng trước ôn dịch, tiền chỉ

là mớ giấy lộn bỏ đi

Nước bạn khan hiếm khẩu trang, và rồi chúng ta cũng thế Nước bạn có Vũ Hán cách

ly, và rồi chúng ta cũng xảy ra điều tương tự Nước bạn có bệnh viện dã chiến, giờ bạn

có thấy bệnh viện dã chiến rải rác khắp Việt Nam? Những ngày đầu yên bình cho chúng ta viễn cảnh “dịch nó chừa mình ra”, nhưng ngày hôm nay nơi nao không hoảng loạn?

Một trận ôn dịch đến, chạy đâu cho thoát khỏi số Trời? Dịch bệnh chẳng sợ ngăn sông cách biển, cũng chẳng biết quỵ lụy trước thế lực hay cường quyền Bạn thấy chăng, những thứ mà nhân loại trước kia vẫn hằng theo đuổi, phút chốc đều trở nên vô nghĩa Những thứ trước kia bị coi là mê tín, đến giờ lại trở thành cứu cánh niềm tin.

Thế giới này, chỉ sau một trận ôn dịch mà thị phi trắng đen, hết thảy đều đảo lộn, khiến người ta tự hỏi: Đâu là ‘thực tế’, đâu là ‘thực tếu’? Phải chăng mình đã sống trong ảo ảnh quá lâu?

Thực tế, rất có thể không như ta vẫn nghĩ

Tổng kết lại, những gì chúng ta nhìn thấy đã là mê, mà thế giới này còn mê gấp vạn lần hơn thế, cũng chính là con người “mê ở trong mê” Vậy thì, cuộc sống này có thật

sự giống như những gì mà chúng ta vẫn lầm tưởng hay không?

Muốn nhìn rõ hình ảnh trong gương, bạn cần lau sạch lớp bụi mờ bám trên bề mặt Muốn tìm ra chân tướng trong thế gian hỗn độn, bạn cũng cần rũ sạch lớp bụi bặm trần ai – những thứ tuyên truyền, những lời cáo buộc, những điều đồn thổi, những nhận định vội vàng… Hãy thử nhắm mắt lại, tách mình ra khỏi cái huyên náo của đám đông, tĩnh tĩnh mà nhìn, tĩnh tĩnh quan sát, bạn sẽ nhận ra rằng trí huệ không ở đôi mắt của người khác, không ở đôi tai và cái miệng của người khác, mà là ở trong trái tim của chính mình.

Giữa loạn lạc thời ôn dịch, thị thị phi phi, vàng thau lẫn lộn, hy vọng bạn sẽ phân biệt bằng lý trí và trái tim của mình Bạn có thể đọc, có thể nghe, cũng có thể tin, nhưng mong bạn đừng vội vàng cho đó là tất cả Trí huệ là của bạn, đừng hạn cuộc bản thân trong những gì người ta nói…

Tác giả: Tâm Minh – DKN

Nguồn:

Trang 13

nguoi-ta-noi.html

https://www.dkn.tv/goc-nhin-dkn/tan-man-corona-thoi-loan-dung-chi-nghe-nhung-gi- Bài viết 4: Virus: bóc trần, Vaccine: thức tỉnh - Kỳ 1: Vũ trụ đang gửi

-cho ta thông điệp gì thông qua thiên họa?

“Trung Quốc đang nói dối tất cả những chuyện này, họ đã nói dối ngay từ đầu Những gì

chúng ta biết cho tới nay và còn nhiều điều chưa biết…” Thượng nghị sĩ Tom Cotton cảnh

báo nước Mỹ về virus Corona Trung Quốc hôm 30/1

“Tôi muốn phát biểu về vấn đề lớn nhất và quan trọng nhất hiện nay, virus corona Vũ Hán là một thảm họa tương đương Chernobyl dành cho Trung Quốc nhưng có thể còn

tệ hơn Chernobyl - vốn chỉ cục bộ Virus corona có thể gây ra dịch bênh toàn cầu Trong khi các vị đang ngủ thì con số các ca mắc bệnh ở Trung Quốc đã tăng 30%, đây không phải là số ca mới, mà chỉ là số ca được nhập viện Con số có thể lớn hơn vậy gấp vài lần Cũng trong khi các vị đang ngủ, Trung Quốc đã đóng cửa hoàn toàn biên giới với Nga,

2600 dặm Tất cả những nước khác đã ngừng việc đi lại Những gì chúng ta biết cho tới nay và còn nhiều điều chưa biết Con virus này có thời gian ủ bệnh 14 ngày, và người ta

có thể truyền nhiễm trong khi không biểu hiện triệu chứng nào, khác với dịch SARS Trong một số trường hợp nó có thể lây qua không khí.

Vậy mà Trung Quốc đang nói dối tất cả những chuyện này, họ đã nói dối ngay từ đầu.

Và các bạn không cần phải xét đến lịch sử nói dối của họ từ dịch SARS năm 2003 dù cũng có liên quan ở đây Bạn chỉ cần xem những điều xảy ra trong tháng qua Chúng ta biết rằng ca nhiễm đầu tiên không xuất hiện sớm hơn ngày 1/12 dù Trung Quốc không tiết lộ cho WHO cho tới 1 tháng sau đó, ngày 31/12, khi họ vẫn tiếp tục che giấu người dân của mình và vẫn nói rằng virus đã được cách ly trong Vũ Hán

Hiện tại nó đã lan ra mọi tỉnh của Trung Quốc Họ cũng nói, trong gần 2 tháng cho tới đầu tuần này, rằng virus đã khởi nguồn từ chợ hải sản Vũ Hán và người dân nhiễm từ động vật, dơi… Nhưng không phải vậy Tạp chí Lancet đã đăng tải nghiên cứu cuối tuần trước cho thấy, trong 40 ca đầu tiên, 14 người không tiếp xúc với hải sản, thậm chí cả bệnh nhân đầu tiên

Tôi phải nhắc rằng, Trung Quốc hay chính Vũ Hán có nhà thí nghiệm an toàn sinh học cấp 4 duy nhất ở Trung Quốc nghiên cứu những mầm bệnh nguy hiểm nhất thế giới bao gồm cả Corona Giờ hãy bàn về hành động của Trung Quốc, họ đã cách ly 60 triệu

Trang 14

người, 60 triệu là hơn cả dân số vùng bờ biển tây nước Mỹ Họ đã đóng cửa trường học

vô thời hạn, cho nghỉ học toàn quốc vô thời hạn Hong Kong thuộc Trung Quốc, cơ bản

đã chặn mọi việc đi lại từ đại lục Vì thế rất trọng yếu, chúng ta dừng ngay lập tức mọi chuyến bay thương mại, giữa Trung Quốc và Mỹ Cũng trọng yếu khi chúng ta cần biết

sự dối trá và yếu kém của Trung Quốc trong việc đối phó dịch” (Thượng nghị sĩ Tom Cotton, Trithucvn dịch)

Giả dối là tội ác

Theo báo New York Times, qua lời kể của cư dân, bác sĩ và một số quan chức thành phố

Vũ Hán, chính quyền Trung Quốc đã đưa ra nhiều quyết định khiến công tác chống dịch bị chậm trễ trong suốt 7 tuần đầu tiên tính từ lúc virus Corona chớm xuất hiện.

“Những ngày đó, họ nỗ lực bắt những tiếng nói quan ngại im lặng, trong đó có nhiều bác sĩ Cảnh báo về mối nguy hiểm của căn bệnh mới bị giảm xuống, khiến 11 triệu dân

Vũ Hán không hiểu rằng họ cần phải tự bảo vệ bản thân

Đến khi cả guồng máy nhà nước Trung Quốc báo động vào ngày 20-1-2020, virus Corona đã bắt đầu lan khắp thế giới, làm rung chuyển thị trường tài chính và buộc các nước phải áp lệnh giới hạn đi lại với Trung Quốc.

Ngày 20-1, hơn 1 tháng sau khi các ca bệnh đầu tiên xuất hiện, những lo lắng dồn nén trong công chúng chạm tới điểm bùng nổ Người ta chính thức thừa nhận virus Corona mới có thể lây từ người sang người, tệ hơn, một bệnh nhân thậm chí đã lây cho 14 nhân viên y tế.

Cuối cùng, chính quyền quyết định phong tỏa thành phố vào ngày 23/1, cô lập Vũ Hán với các địa phương khác Theo ông thị trưởng, cho đến lúc đó, đã có khoảng 5 triệu người rời thành phố (Nguồn: Tuổi trẻ, NYT)

Ngày hôm qua (6/2), bác sỹ Lý Văn Lượng 34 tuổi đã tử vong vì nhiễm virus corona Anh chính là một trong 8 bác sỹ đã cố gắng cảnh báo cho đồng nghiệp và mọi người về thảm hoạ virus chết người trên Wechat Cơ quan cảnh sát đã bắt giữ, “giáo dục” và

“cảnh cáo” 8 vị bác sỹ tuyến đầu rằng họ là những kẻ “gieo tin đồn thất thiệt” về nạn dịch Cái chết của bác sỹ Lý như một cơn địa chấn khiến hàng triệu người Trung Quốc bàng hoàng, bất ngờ, đau xót, phẫn uất "Chính quyền Vũ Hán đã chủ động giết chết những con chim hoàng yến trong mỏ than của mình” (Vũ Hán: Câu chuyện về thất bại của hệ thống miễn dịch và sức mạnh xã hội)

Ngày đăng: 16/08/2022, 20:30

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

  • Đang cập nhật ...

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w