Nối tiếp nội dung phần 1, phần 2 cuốn sách giới thiệu tới người đọc những kinh nghiệm của một số nước và vùng lãnh thổ về phòng, chống tham nhũng. Mời các bạn cùng tham khảo nội dung chi tiết.
Trang 1Chuong III
KINH NGHIEM CUA MOT SỐ NƯỚC
VÀ VÙNG LÃNH THỔ VỀ PHÒNG,
CHỐNG THAM NHŨNG
I- MOT SO GIAI PHAP VE PHONG, CHONG _
THAM NHUNG CUA MOT SO NUGC, VUNG LANH THO
1 Các giải pháp về phòng ngừa tham nhũng
a) Chú trọng công tác giáo dục con người
Pháp luật các nước đều coi trọng công tác tuyên
truyền, giáo dục cho người dân nhận diện, có thái độ căm
ghét và tỉnh thần kiên quyết đấu tranh chống tham
nhũng, tạo ra môi trường xã hội chống tham nhũng
(Chiến lược chống tham nhũng của Hồng Kông; Trung
Quốc có chiến lược giáo dục ý thức căm ghét tham nhũng
cho trẻ em từ trong nhà trường phổ thông)
Nhiều nước coi việc giáo dục đạo đức cho công chức
và xây dựng đội ngũ công chức liêm chính là biện pháp
quan trọng đầu tiên để hạn chế tham nhũng, làm cho
công chức tự nhận thức rằng “Không nên tham nhũng”
Trang 2
(Thụy Điển, Hàn Quốc, Malaixia, Cộng hoà Liên bang Đức,
v.v đã ban hành luật về đạo đức của công chức; Trung Quốc có quy định về giáo dục đạo đức và xây dựng tác
phong liêm chính trong Đảng và Nhà nước; Xingapo giáo
dục đạo đức “tự răn mình” cho công chức; Hàn Quốc
thành lập Uỷ ban đặc biệt về đạo đức; Hoa Kỳ có Văn
phòng quản lý về đạo đức công vụ và ban hành các nguyên
tắc đạo đức ứng xử của cán bộ và nhân viên nhà nước )
b) Hoàn thiện pháp luật uê phòng ngừa tham những
Pháp luật chống tham nhũng ở một số quốc gia không phải là một đạo luật độc lập mà là loại văn bản pháp luật được đặt bên cạnh Bộ luật hình sự Trên cơ sở những chế định của Bộ luật hình sự, Luật chống tham
nhũng quy định rõ hơn, cụ thể hơn về các tội phạm tham
nhũng; xác định rõ vai trò, trách nhiệm, quyền hạn của
các cơ quan có chức năng chống tham nhũng; bổ sung
các hình phạt mang tính chất nghiêm khắc hơn (Luật về tăng cường đấu tranh chống tham nhũng của Malaixia; Luật chống hối lộ của Pakixtan; Luật chống hối lộ của Trung Quốc; Luật chống tham nhũng của Hồng Kông;
Luật phòng, chống tham nhũng của Xingapo, Luật
chống hối lộ trong các cơ quan nhà nước của Ai Cập;
Pháp lệnh phòng ngừa tham nhũng trong bộ máy chính
quyền của Xr1 Lanca )
Nhiệm vụ phòng ngừa và chống tham nhũng còn được quy định trong những đạo luật chuyên ngành Những văn bản này cùng với các đạo luật chống tham
nhũng tạo thành một hệ thống pháp luật đồng bộ
78
Trang 3(Luật về công chức, Luật về đạo đức công chức của Mỹ,
Xingapo; Luật về kê khai tài sản công chức và Luật
sung công tài sản của Xingapo; Cộng hòa Liên bang
Đức có Luật về chế độ tài chính, Luật kiểm toán, Luật
kinh doanh trung thực, Luật cạnh tranh lành mạnh;
Hy Lạp có Luật về bảo vệ thanh danh của các nhà
chính trị; Malaixia và Xingapo có Luật hải quan, Luật
trong đó để cao trách nhiệm giải trình của cơ quan và
công chức nhà nước và công khai, minh bạch trong việc
soạn thảo, ban hành các quyết định Để thực hiện
nguyên tắc này, pháp luật nhiều nước (Thụy Điển,
Cộng hoà Liên bang Đức, Đan Mạch, Thụy Sỹ ) quy
định mọi người dân đều có quyền tiếp cận với những
thông tin, tài liệu chính thức của các cơ quan nhà nước;
có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước cung cấp hoặc cho
xem bất cứ tài liệu nào có trong hồ sơ lưu giữ của cơ
quan đó, bất kể tài Hệu đó có lên quan đến bản thân
mình hay không (trừ những tài liệu liên quan đến an
ninh quốc gia) Tất cả các tài liệu của chính phủ và các
cơ quan nhà nước từ trung ương đến địa phương (chỉ
trừ tài liệu thuộc bí mật quốc gia) đều phải được đăng
tải công khai trên báo chí và trên mạng Internet Mọi
công chức nhà nước đều có quyền và trách nhiệm cung
79
Trang 4
cấp các thông tin về tổ chức và hoạt động của cơ quan
mình cho phóng viên báo chí và không ai được phép điều tra, tìm hiểu để xác định nguồn của các thông tin
đã được đăng tải trên báo chí Khi cơ quan, tổ chức hoặc
người dân yêu cầu giải trình hoặc thắc mắc về các
quyết định hoặc hành vi của các cơ quan và công chức nhà nước thì các cơ quan và công chức này phải giải trình công khai những vấn đề đó
Ngoài ra, pháp luật các nước này cũng quy định
phải công khai những vấn đề như: quá trình ra quyết
định, nhất là những quyết định lớn, tác động đến toàn
xã hội; quá trình xem xét, ban hành những quyết định
cụ thể, tác động trực tiếp đến một người hay một số người nhất định trong xã hội; công khai thủ tục hành
chính; công khai các trường hợp mua sắm tài sản công;
công khai quá trình phân bổ ngân sách, việc sử dụng
ngân sách và thu chi tài chính ở tất cả các cơ quan nhà nước; công khai quá trình giải quyết và kết quả giải quyết các khiếu nại, tố cáo của công dân; công khai các bản án hoặc quyết định đã có hiệu lực pháp luật của toà
án và các cơ quan tư pháp khác
d) Phòng ngừa sự xung đột giữa lợi ích riêng uò lợi
Đây là việc để ra và thực hiện các quy định nhằm
giúp công chức tránh được tình trạng phải đối đầu với
việc xung đột giữa lợi ích riêng và lợi ích chung Pháp
luật các nước quy định sau khi từ chức hoặc nghỉ hưu
một thời gian nhất định, công chức không được thực hiện
80
Trang 5các hoạt động kinh doanh thuộc lĩnh vực công tác trước
đây của mình để tránh lợi dụng ảnh hưởng của cá nhân
nhằm thu lợi cho bản thân, gây thiệt hại cho lợi ích
chung Điển hình như pháp luật Trung Quốc có quy định
trong vòng ba năm kể từ khi cán bộ rời chức vụ lãnh đạo
hoặc nghỉ hưu, không được kinh doanh ở những lĩnh vực
có liên quan đến công việc trước đây mình phụ trách; vợ
(hoặc chồng), con cán bộ lãnh đạo không được kinh doanh
ở các lĩnh vực do chồng (hoặc vợ) mình quản lý
Pháp luật của Trung Quốc có những quy định về
những điều công chức không được làm như: không được
nhận hoặc đưa quà cũng như không được phép cho vợ,
chồng, con, cha, mẹ thay mặt mình để nhận hoặc đưa
quà tặng dưới bất kỳ hình thức nào; không được vay
tiền hoặc bảo lãnh cho người khác vay tiền của tổ chức
hay cá nhân mà tổ chức, cá nhân đó trực tiếp hoặc gián
tiếp thuộc quyền quản lý của mình; không được cho
người khác vay tiền để lấy lãi, trừ việc gửi tiền vào
ngân hàng hoặc mua cổ phần, trái phiếu do Chính phủ
hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyển phát hành;
không được nhận người thân vào làm việc trong cơ
quan, tổ chức do mình phụ trách; không được gia nhập
các hiệp hội, không được gây quỹ
e) Quy định uề uiệc bê khai tài sản của công chức
Đa số các nước có quy định công chức phải kê khai tài sản, nhất là đối với bộ phận công chức giữ vai trò
lãnh đạo, quản lý Pháp luật Trung Quốc quy định mỗi
năm bai lần, công chức phải kê khai tài sản Pháp luật
81
Trang 6
Han Quốc, Malaixia, Xingapo, Thái Lan quy định công chức phải kê khai tài sản sau khi được tuyển
dụng, đề bạt hoặc bầu cử và phải kê khai bổ sung hằng
năm Trong trường hợp có nghi vấn, pháp luật nhiều
nước đều yêu cầu công chức phải chứng minh nguồn gốc tài sản của mình, nếu không chứng minh được thì coi
như phạm pháp và phần tài sản bất minh sẽ bị sung
công (Điều 395, Bộ luật hình sự Trung Quốc) Ở Thái
Lan, công chức nào không chứng minh được nguồn gốc
tài sản thì sẽ bị xử lý và được đưa tin công khai trên
bao chi Tai Malaixia, co quan đăng ký tài sản công
chức có quyền sa thải công chức nếu công chức không
giải thích được nguồn gốc tài sản của mình Luật chống
tham nhũng năm 1989 của Xingapo cho phép Toà án
tịch thu bất cứ khoản tiền và tài sản nào của một công chức nếu họ không giải thích được nguồn gốc
2 Về phát hiện và xử lý tham nhũng
Pháp luật các nước có những quy định nhằm khuyến
khích sự tham gia và phát huy vai trò to lớn của quần
chúng nhân dân, các tổ chức xã hội và các phương tiện
thông tin đại chúng trong việc phát hiện, tố giác các
hành vi tham nhũng Đồng thời quy định các điều kiện
thuận lợi, dễ dàng cho việc tố giác về tham nhũng (qua điện thoại, qua internet, gửi đơn, trình bày trực tiếp )
Pháp luật Trung Quốc có quy định cho phép tiến hành
xem xét cả đơn thư tố cáo nặc danh để phát hiện tham
nhũng Pháp luật Thái Lan quy định các cơ quan chức
82
Trang 7năng phải xem xét tất cả đơn thư tố giác của người dân
về tham nhũng, dù có ký tên hay không ký tên Pháp
luật Xingapo cũng xem xét đơn thư tố giác không ghi tên
người gửi, thậm chí xem xét cả các cuộc điện thoại gọi
tới Để bảo đảm sự an toàn cho người dân khi tố giác
tham nhũng, các nước đều có quy định về biện pháp bảo
vệ người tố giác như: giữ bí mật lời khai, chuyển chỗ ở
cho họ để tránh bị phát hiện, trả thù (Cộng hoà Liên
bang Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Xingapo )
Pháp luật của hầu hết các nước còn cho phép cơ
quan chức năng được sử dụng một số biện pháp đặc biệt như nghe điện thoại bí mật, xây dựng cơ sở bí mật để
quyết, bất kể kẻ phạm tội là ai
II- TỔ CHỨC CƠ QUAN CHỐNG THAM NHŨNG
TẠI MỘT SỐ NƯỚC, VÙNG LÃNH THÔ
1 Mô hình thành lập cơ quan chống tham
nhũng từ trung ương đến địa phương với quyền hạn rộng lớn
a) Về tổ chức
Cơ quan chống tham nhũng độc lập ở các nước trực thuộc Thủ tướng Chính phủ hoặc Tổng thống, độc lập
83
Trang 8
với cơ quan hành chính và cơ quan nhà nước khác
Người đứng đầu cơ quan này do Tổng thống hoặc Nhà vua bổ nhiệm theo đề nghị của Thủ tướng Thủ tướng Chính phủ cũng như các bộ trưởng không có chức năng điều hành công việc chuyên môn của cơ quan này (Uỷ
ban chống tham nhũng của Malaixia; Cơ quan Điều tra
tham nhũng ở Xingapo; Uỷ ban chống tham nhũng độc lập ở Hồng Kông) Cơ quan chống tham nhũng hầu hết
được thành lập tập trung và có sự chỉ đạo thống nhất từ trung ương đến địa phương
b) Về chức năng, nhiệm uụ
Tiếp nhận, điều tra các tố giác về các hành vi tham
nhũng; điều tra và truy tố người có hành vi tham ô, hối
lộ hoặc các vi phạm đạo đức nghề nghiệp khác trong đội
ngũ công chức nhà nước; ngăn ngừa tham nhũng bằng
cách kiểm tra, xem xét quá trình và phương thức hoạt
động của các cơ quan nhà nước, nhằm phát hiện những
sơ hở, yếu kém, sai phạm trong quản lý làm cơ sở nảy
sinh tham nhũng
c) Vé quyên hạn
Tiến hành điều tra đối với các tội phạm mà pháp
luật chống tham nhũng quy định; bắt, giữ, khám xét
người có dấu hiệu hoặc có hành vi tham nhũng; ra
quyết định khởi tố hoặc truy tố
2 Mô hình xây dựng các đơn vị, tổ chức đặc
biệt có chức năng chống tham nhũng thuộc các
cơ quan bảo vệ pháp luật
Điển hình của mô hình này là Cục Điều tra chống
84
Trang 9tham nhũng của Bộ Tư pháp Đài Loan; Cục chống
tham nhũng của Cơ quan Giám sát hành chính Ai
Cập Các cơ quan này có văn phòng thường trực tại
các thành phố lớn, các trung tâm kinh tế, văn hóa, xã
hội và một số khu vực dễ xảy ra tham nhũng Ngoài ra,
do yêu cầu công tác, còn có các trạm hoặc đơn vị nhỏ
độc lập thường trực tại một số địa phương, một số cơ
quan nơi có môi trường thuận lợi cho tham nhũng phát
triển (cơ quan thuế, hải quan)
Các ủy ban, đơn vị hoặc bộ phận chống tham nhũng
trong các cơ quan bảo vệ pháp luật cũng có chức năng,
nhiệm vụ, quyền hạn tương tự như cơ quan chống tham
nhũng độc lập ở mô hình thứ nhất
3 Mô hình sử dụng các cơ quan thanh tra,
giám sát, trao thêm các quyền hạn đặc biệt để
chống tham nhũng
Điển hình của mô hình này là Cơ quan Thanh tra
và Kiểm toán Hàn Quốc; Bộ Giám sát hành chính
- Trung Quốc Các hoạt động chống tham nhũng
được thực hiện thông qua công tác thanh tra, kiểm
tra, kiểm toán, giám sát hoạt động đối với các cơ
quan, tổ chức, công chức nhà nước Khi phát hiện
các hành vi tham nhũng tiêu cực, các cơ quan này
tiến hành điều tra, thu thập chứng cứ rồi chuyển
cho cơ quan chức năng xử lý hoặc tự mình khởi tố vụ
án theo luật định
85
Trang 10
4 Mô hình không thành lập cơ quan chuyên
trách hoặc cơ quan có thẩm quyền riêng mà coi
tham nhũng là một loại tội phạm và thuộc trách nhiệm xử lý của các cơ quan bảo vệ pháp luật
Các nước có mô hình này là Cộng hoà Liên bang
Đức, Pháp và một số nước phát triển khác Các loại tội phạm tham nhũng được quy định chủ yếu trong Bộ luật hình sự và rải rác trong các văn bản khác Các cơ quan chức năng giải quyết các vụ án tham nhũng bằng các thủ tục giống như giải quyết các vụ án hình sự khác
5 Mô hình cơ quan chống tham nhũng của Trung Quốc và Liên bang Nga
Ngoài các mô hình trên, cơ quan chống tham nhũng Trung Quốc và Liên bang Nga còn có những đặc điểm
như: Trung Quốc kết hợp giữa cơ quan chống tham nhũng của Đảng (Uỷ ban Kiểm tra kỷ luật) với cơ quan chống tham nhũng của nhà nước (Bộ Giám sát hành
chính và Cục Điều tra tội phạm tham nhũng thuộc Viện Kiểm sát) Các cơ quan này là lực lượng nòng cốt trong phòng ngừa, phát hiện và xử lý tham nhũng
Ở Liên bang Nga, Hội đồng chống tham nhũng trực thuộc Tổng thống, do Thủ tướng làm Chủ tịch Trong
Hội đồng này có Uỷ ban chống tham nhũng và Uỷ ban
giải quyết các xung đột lợi ích Nhiệm vụ chủ yếu của Hội đồng chống tham nhũng và 2 uỷ ban của Hội đồng
là đề xuất các chính sách, biện pháp trong lĩnh vực đấu
86
Trang 11tranh chống tham nhũng và thực hiện những chính
sách, biện pháp đó
III- CÔNG ƯÓC LIÊN HỢP QUỐC VỀ
CHỐNG THAM NHŨNG
Trong những năm gần đây, cùng với quá trình hội
nhập và phát triển của các nước, tình trạng tham
nhũng trên thế giới đã ngày càng diễn biến phức tạp và
trở thành vấn đề có tính chất toàn cầu Để thiết lập một
công cụ pháp lý quốc tế có hiệu lực làm cơ sở cho hoạt
động phòng, chống tham nhũng tại mỗi quốc gia, mỗi
khu vực và trên phạm vì toàn thế giới, ngày 4-12-2001,
Đại hội đồng Liên hợp quốc đã ra Nghị quyết số 55/61
về việc xây dựng Công ước về chống tham nhũng (sau
đây viết tắt là Công ước) và thành lập Ủy ban Soạn
thảo văn kiện quan trọng này
Từ ngày 9 đến ngày 11-12-2003, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã tổ chức Hội nghị chính trị cấp cao ở Mêhicô
để ký Công ước Tại Hội nghị này, đại diện của 95 nước
trong tổng số 126 quốc gia dự họp đã ký Công ước
Thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ, Tổng Thanh
tra Chính phủ nước ta đã tham gia Hội nghị và ký
Công ước này Ngày 30-6-2009, Chủ tịch nước Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phê chuẩn Công ước
Công ước là một văn bản pháp lý quốc tế quan trọng được nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế quan tâm, tạo cơ
sở cho việc hợp tác giữa các quốc gia trong hoạt động
87
Trang 12
phòng, chống tham nhũng Các quy định của Công ước
về cơ bản phù hợp với những nguyên tắc của luật pháp
quốc tế, trong đó có nguyên tắc tôn trọng chủ quyền
quốc gia, không can thiệp vào công việc nội bộ của các
quốc gia khác, không trái với chủ trương, quan điểm và
luật pháp Việt Nam về phòng, chống tham nhũng
1 Nội dung chủ yếu của Công ước
Công ước gồm có lời nói đầu và 71 điều được thể hiện
trong 8 chương với những nội dung chủ yếu như sau:
g) Những quy định chung (Chương I)
- Mục đích của Công ước: Thúc đẩy và tăng cường
các biện pháp phòng, chống tham nhũng một cách hữu
hiệu và hiệu quả hơn; thúc đẩy, tạo điều kiện, hỗ trợ hợp tác quốc tế và trợ giúp kỹ thuật trong phòng, chống tham nhũng, kể cả việc thu hồi tài sản; thúc đẩy sự liêm chính, chế độ trách nhiệm và việc quản lý đúng
đắn công vụ và tài sản công (Điều 1)
- Phạm vi của Công ước: Công ước được áp dụng cho
các hoạt động phòng ngừa, điều tra, truy tố tham nhũng cũng như đối với việc phong tỏa, tạm giữ, tịch
thu và hoàn trả tài sản có được do phạm các tội được quy định trong Công ước (Điều 3)
- Chủ quyền quốc gia: Các quốc gia thành viên thực
hiện Công ước theo cách thức phù hợp với các nguyên
tắc về bình đẳng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của
các quốc gia cũng như nguyên tắc không can thiệp vào
công việc nội bộ của quốc gia khác; không cho phép một
88
Trang 13quốc gia thành viên nào được thực hiện trên lãnh thổ
của quốc gia khác quyền tài phán và các chức năng của
quốc gia đó theo pháp luật quốc gia của mình (Điều 3)
b) Các biện pháp phòng ngừa (Chương I])
- Cơ quan phòng, chống tham nhũng: Mỗi quốc gia thành viên cần có một hoặc một số cơ quan có trách
nhiệm phòng, chống tham nhũng Các quốc gia thành
viên cần đảm bảo sự độc lập cần thiết cho những cơ
quan này, trong đó có việc cung cấp phương tiện vật
chất, đội ngũ cán bộ chuyên trách và chế độ đào tạo để
họ có thể thực hiện tốt chức năng, nhiệm vụ của mình
(Điều 6)
- Phòng ngừa tham nhũng trong khu vực công: Các
quốc gia thành viên cần ban hành, thực hiện chế độ
tuyển dụng, thuê, sử dụng, để bạt và hưu trí đối với
công chức dựa trên các nguyên tắc hiệu quả, minh bạch
và tiêu chí khách quan như năng lực và sự công bằng
Trong đó, cần có quy trình lựa chọn, đào tạo, chuyển
đổi vị trí công chức ở những vị trí dễ liên quan đến
tham nhũng; cần trả công thoả đáng, công bằng và có
chương trình giáo dục, đào tạo công chức một cách phù
hợp (Điều 7)
- Quy tắc ứng xử: Công ước quy định các quốc gia
thành viên cần áp dụng những quy tắc ứng xử để đảm
bảo việc thực hiện chức năng công được chính xác,
chính trực và đúng đắn; cần tạo thuận lợi cho công chức
báo cáo về các hành vi tham nhũng mà họ phát hiện
được trong khi thi hành công vụ cũng như báo cáo về
89
Trang 14
những vấn dé có thé gây xung đột lợi ích khi họ thực hiện công vụ (Điều 8)
- Mua sắm công và quản lý tài sản công: Công ước
yêu cầu các quốc gia thành viên xây dựng cơ chế mua
sắm phù hợp dựa trên sự minh bạch, cạnh tranh và
tiêu chí khách quan; tăng cường minh bạch và trách
nhiệm trong quản lý tài chính công; minh bạch số sách
kế toán, chứng từ, báo cáo tài chính và các tài liệu khác
về thu chi công (Điều 9)
- Báo cáo công khai: Cần áp dụng các biện pháp cần thiết để tăng cường tính công khai, minh bạch trong
quản lý hành chính công, kể cả về tổ chức, quá trình
thực hiện và ra quyết định, bao gồm: cho phép công
chúng có được thông tin về tổ chức, quá trình thực hiện
và ra quyết định của các cơ quan hành chính nhà nước (trừ bí mật nhà nước và một số thông tin cá nhân); tạo điều kiện cho công chúng tiếp cận với cơ quan có thẩm quyền ra quyết định; công bố thông tin, trong đó có
công bố báo cáo định kỳ về công tác phòng, chống tham
nhũng (Điều 10)
- Các biện pháp liên quan đến truy tố và xét xử: Công ước quy định các quốc gia thành viên cần áp dụng
các biện pháp tăng cường tính liêm chính và phòng
ngừa cơ hội tham nhũng đối với cán bộ toà án và cán bộ
cơ quan công tố (Điều 11)
- Phòng ngừa tham nhũng trong khu vực tư: Tăng
cường các biện pháp phòng, chống tham nhũng trong
khu vực tư như: tăng cường các tiêu chuẩn kế toán và
90
Trang 15kiểm toán trong khu vực tư, ban hành những chế tài
dân sự, hành chính hoặc hình sự có tính răn đe đối với
những hành vi không tuân thủ các biện pháp này
- Sự tham gia của xã hội: Các quốc gia thành viên
cần áp dụng các biện pháp nhằm nâng cao nhận thức
của công chúng về tham nhũng, thúc đẩy sự tham gia
của các cá nhân, tổ chức ngoài khu vực công vào công
tác phòng ngừa và đấu tranh chống tham nhũng; cho
phép công chúng tiếp cận với các cơ quan chống tham
nhũng khi thích hợp để thông báo, tố giác về các hành
vi tham nhũng, kể cả hình thức nặc danh (Điều 13)
- Các biện pháp chống rửa tiền: Các quốc gia cần thiết lập cơ chế giám sát toàn diện đối với ngân hàng,
tổ chức tài chính phi ngân hàng và các cơ quan dễ phát
sinh rửa tiền, nhằm ngăn chặn, phát hiện mợi hình
thức rửa tiền (Điều 14)
c) Hình sự hóa uà thực thi pháp luật (Chương II)
- Hình sự hóa: Công ước không đưa ra định nghĩa
về tội phạm tham nhũng mà chỉ để nghị các quốc gia
thành viên quy định các hành vi sau đây là tội
phạm: hối lộ công chức quốc gia (Điều 15); hối lộ
công chức nước ngoài hoặc công chức của tổ chức
quốc tế công (Điều 16); tham ô, biển thủ hoặc các
dạng chiếm đoạt tài sản khác do công chức thực hiện
(Điều 17); lợi dụng ảnh hưởng để trục lợi (Điều 18);
lạm dụng chức năng (Điều 19); hối lộ trong khu vực tư
(Điều 21); biển thủ tài sản trong khu vực tư (Điều 22);
Trang 16hai hành vì sau đây là tội phạm: làm giàu bất hợp pháp
(Điều 20); tẩy rửa tài sản do phạm tội mà có (Điều 23)
- Trách nhiệm của pháp nhân: Ngoài việc truy cứu
trách nhiệm cá nhân đối với các tội phạm về tham nhũng, Công ước để nghị các quốc gia thành viên áp dụng các biện pháp cần thiết, phù hợp với các nguyên
tác pháp luật của mình để truy cứu trách nhiệm của
pháp nhân về việc đã tham gia vào các tội phạm được quy định theo Công ước này (Điều 26)
- Phong tỏa, tạm giữ và tịch thu: Mỗi quốc gia thành
viên cần có quy định về việc tịch thu tài sản có nguồn gốc từ các tội phạm được quy định theo Công ước này
hoặc tài sản có giá trị tương đương với giá trị của tài sản đó; cho phép nhận đạng, truy nguyên, phong toả
hoặc tạm giữ tài sản có nguồn gốc như trên; trao cho
toà án hoặc cơ quan có thẩm quyền khác quyền yêu cầu
công khai các hồ sơ ngân hàng, tài chính, thương mại
hoặc thu giữ các hồ sơ này; có thể yêu cầu người phạm
tội phải chứng minh nguồn gốc hợp pháp của tài sản bị
cho là do phạm tội mà có hoặc tài sản khác chịu tịch
thu (Điều 31)
- Bảo vệ nhân chứng, chuyên gia, nạn nhân và người tố giác: Mỗi quốc gia thành viên sẽ áp dụng các
92
Trang 17biện pháp thích hợp trong khả năng có thể để bảo vệ
một cách hiệu quả cho nhân chứng, chuyên gia, những
người đã đưa ra bằng chứng hoặc chứng thực liên
quan đến các tội phạm quy định theo Công ước này và
những nạn nhân có vai trò như nhân chứng thoát khỏi
những nguy cơ trả thù hay đe dọa, trong đó có thể tái
định cư cho họ, giữ bí mật thông tin về nhận dạng
hoặc nơi ở của những người này, có thể cho họ làm
chứng hoặc chứng thực thông qua các phương tiện
thông tin liên lạc (Điều 32)
- Hợp tác với cơ quan thực thi pháp luật: Mỗi quốc
gia thành viên sẽ tiến hành các biện pháp thích hợp
nhằm khuyến khích người đang tham gia hay người đã
tham gia thực hiện một tội phạm được quy định trong
Công ước cung cấp thông tin hữu ích giúp các cơ quan
có thẩm quyền trong quá trình điều tra, thu thập
chứng cứ, góp phần ngăn cản những kẻ phạm tội có
được tài sản do phạm tội mà có và thu hồi lại tài sản đó;
cần xem xét việc giảm nhẹ hình phạt đối với người bị tố
cáo nhưng đã hợp tác tích cực trong quá trình điều tra,
truy tố tội phạm; xem xét khả năng miễn truy cứu
trách nhiệm hình sự đối với người đã hợp tác tích cực
trong quá trình điều tra, truy tố tội phạm tham nhũng
Trang 18trong đó có các quy định về dẫn độ, chuyển giao người
bị kết án, tương trợ pháp lý, chuyển giao vụ án hình sự,
hợp tác thực thi pháp luật, điều tra chung (hỗn hợp)
Công ước có quy định về kỹ thuật điều tra, đặc biệt là
đối vớt tội phạm về tham nhũng (cho phép các cơ quan
chức năng sử dụng biện pháp giám sát điện tử hoặc các
hình thức giám sát khác, kể cả hoạt động chìm để đảm
bảo chứng cứ thu được từ việc áp dụng các kỹ thuật này được chấp nhận tại tòa án (Điều 50)
e) Thu hồi tài sản (Chương V)
- Phòng ngừa và phát hiện việc chuyển tài sản do
phạm tội mà có: Công ước quy định mỗi quốc gia thành
viên cần tiến hành các biện pháp cần thiết để yêu cầu
các tổ chức tài chính trong phạm vi quyền tài phán của
mình xác định và nhận dạng khách hàng, nhận dạng
chủ sở hữu được hưởng lợi của các khoản tiền gửi trong
các tài khoản có giá trị lớn và kiểm tra các tài khoản
mang tên các cá nhân đã hoặc đang giữ chức vụ quan
trọng trong bộ máy nhà nước, kể cả mang tên các thành viên trong gia đình hoặc cộng sự thân thiết của người
Mỗi quốc gia thành viên cần thiết lập hệ thống công
94
Trang 19khai tài chính đối với nhóm công chức nhất định và quy
định chế tài thích hợp đối với người không chấp hành;
khi cần thiết có thể chia sẻ những thông tin này với các
cơ quan có thẩm quyền của quốc gia thành viên khác để
điều tra, thu hổi những tài sản do tham nhũng mà có
Mỗi quốc gia thành viên sẽ xem xét áp dụng các biện pháp cần thiết để yêu cầu nhóm công chức nhất
định có lợi ích, có chữ ký hoặc có quyền đối với một
tài khoản ở nước ngoài, phải báo cáo về mối quan hệ
với tài khoản đó và quy định chế tài đối với việc
không chấp hành
- Đơn vị tình báo tài chính: Các quốc gia thành viên hợp tác với nhau để phòng, chống việc chuyển tài sản có
được do phạm các tội về tham nhũng và thu hồi các tài
sản này Để đạt được các mục đích này, các quốc gia
thành viên sẽ xem xét việc thành lập đơn vị tình báo tài
chính có trách nhiệm tiếp nhận, phân tích và chuyển
cho các cơ quan có thẩm quyền báo cáo về các giao dịch
tài chính đáng ngờ (Điều 58)
Hỗ trợ kỹ thuật uà trao đổi thông tin (Chương VŨ)
Công ước đề ra một số nội dung về đào tạo đội ngũ cán bộ các cơ quan phòng, chống tham nhũng: về hỗ trợ
kỹ thuật, thu thập, trao đổi, phân tích và chia sẻ thông
tin giữa các nước thành viên của Công ước
8) Cơ chế thị hành Công ước uò các điêu bhoản cuối
cùng (Chương VII, Chương VII])
Theo Công ước, cơ chế chủ yếu bảo đảm cho việc thi hành Công ước là Hội nghị các quốc gia thành viên
95
Trang 20
Đây là hội nghị thường kỳ (hiện nay được tổ chức hai
năm một lần) do Tổng thư ký Liên hợp quốc triệu tập
Hội nghị sẽ trao đổi thông tin giữa các quốc gia thành
viên; xem xét việc thực hiện Công ước của các quốc gia;
đề xuất việc hoàn thiện Công ước và thúc đẩy việc thực hiện Công ước Hội nghị các quốc gia thành viên có thể thành lập cơ chế hay cơ quan thích hợp để trợ giúp việc thi hành Công ước một cách có hiệu quả (Điều 63)
Theo Điều 65, các quốc gia thành viên sẽ tiến hành
các biện pháp cần thiết về lập pháp và hành chính để
thi hành Công ước, trong đó mỗi quốc gia có thể áp
dụng các biện pháp chặt chẽ và nghiêm khắc hơn so với
các biện pháp được quy định trong Công ước
Điều 69 và Điều 70 của Công ước quy định việc sửa
đổi và rút khỏi Công ước Theo đó, sau 5 năm kể từ
ngày có hiệu lực, Công ước có thể được xem xét để sửa đổi, bổ sung và quốc gia thành viên có thể rút khỏi Công ước bằng cách gửi văn bản thông báo đến Tổng thư ký Liên hợp quốc (việc rút khỏi sẽ có hiệu lực sau
một năm kể từ ngày Tổng thư ký nhận được thông báo)
2 Quá trình nghiên cứu, phê chuẩn Công ước
của Việt Nam
Sau khi Tổng Thanh tra Chính phủ tham gia tham
dự Hội nghị cấp cao và ký Công ước tại Mêhicô tháng 12-2003, ngày 6-1-2004, Thủ tướng Chính phủ giao Thanh tra Chính phủ chủ trì, phối hợp với các bộ,
ngành hữu quan tiến hành nghiên cứu sâu nội dung
96