1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

phon-chi--chuong-24--chuong-24

7 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 122,21 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tải truyện Phồn chi | Chương 24 Chương 24 Trang đọc truyện online truyenhayhoan com Phồn chiPhồn chi Chương 24 Chương 24Chương 24 Chương 24 Vấn đề là ở anh Anh chỉ như con gấu mù đi bẻ ngô vậy, bẻ hết[.]

Trang 1

Phồn chi

Chương 24 : Chương 24

Vấn đề là ở anh Anh chỉ như con gấu mù đi bẻ ngô vậy, bẻ hết cây này tới cây khác Lúc đó anh bằng tuổi em bây giờ, suy nghĩ vẫn chưa chín chắn, không biết mình muốn gì, quả thật rất ngu xuẩn.”

Lý Thiên Dương cúi đầu, mỉa mai bản thân: “Chắc là em đã đoán ra, anh

và Thư Triệt có vấn đề Nếu như để em có thể hả giận thì anh có thể nói đây là báo ứng Bà nội anh lúc sống có nói thiếu nợ trả tiền, ai làm ác có trời chứng giám Anh không tin, nhưng bây giờ thì đã khác Anh nhẫn tâm vứt bỏ em, làm em tổn thương là gây ra nghiệt, đó chính là nợ đức hạnh, vậy nên chuyện với Thư Triệt là anh bị quả báo, nhất định sẽ

không thành Anh không nói cụ thể hai người sống chung thế nào, chỉ nói riêng cảm giác của anh thôi Ở cạnh cậu ấy, anh mới phát hiện ra, hóa ra khi em theo anh, em đã chịu nhiều oan ức như thế Em là đồ

ngốc, không bao giờ chịu nói ra, anh lại không biết đường hỏi Bây giờ nghĩ lại, quả thật anh đã nợ em rất nhiều, dù đó chẳng qua đều là

những việc bình thường nhất.”

Vương Tranh chua xót lắc đầu “Anh ở bên anh ta mới biết điểm tốt của tôi, vậy nếu bây giờ đặt giả thiết, anh quay về cạnh tôi, vậy chắc cũng

sẽ phát hiện cái hay của anh ta? Lý Thiên Dương, anh như vậy, xem tình cảm là gì?”

Lý Thiên Dương đột ngột ngẩng đầu, biện minh: “Anh không phải người như vậy ” Còn tính nói thêm nhưng lại nhác thấy một bóng người đổ dài trên sàn, quay đầu lại, thấy Vu Thư Triệt mặt trắng như tờ giấy,

đứng khoanh tay nghe chẳng biết bao lâu rồi

Hắn giật mình đứng bật dậy “Sao em lại tới đây?”

“Sao tôi không thể tới đây?” Vu Thư Triệt nhếch môi cười, lời lẽ lạnh phát run “Nếu tôi không đến thì sao nghe thấy lời thổ lộ chân tình này của anh? Vương Tranh, cậu thấy miệng lưỡi anh ta thế nào? Êm tai

không? Sống với tôi thì mới biết nhớ cậu thế nào? Nói cho cậu biết, hồi trước anh ta đã nói với tôi không ít lời chê bai cậu đấy.”

Trang 2

Lý Thiên Dương xanh xám mặt mày Vu Thư Triệt cũng mặt mày tái

nhợt, lại còn thêm cả vẻ ửng đỏ do cơn tức Chỉ có Vương Tranh là bồn chồn sốt ruột định nói gì đó, nhưng tình cảnh này, cậu nói gì cũng không phù hợp

Hai người giương cung bạt kiếm đứng nhìn nhau, định thốt ra hết những lời oán giận, nhưng Lý Thiên Dương ra sức nén cơn giận, còn Vu Thư Triệt giờ đây thần trí cũng đã mê muội, tay chân run rẩy trừng mắt nhìn

Lý Thiên Dương, nhất thời một lúc lâu sau chẳng biết đường phản ứng Đến cả lõi đời như Vu Thư Triệt cũng không ứng phó được tình cảnh này

Vương Tranh bất chợt lại thấy buồn cười Vốn luôn nghĩ, hình ảnh hai người này đứng sóng đôi với nhau như dao nhọn đâm vào mắt vào tim mình thế nào Cậu đâu phải thánh thần, khi đau khổ oán hận cũng từng tưởng tượng, bất quá thì bắt chước làm một quả bom như trong sách, sau đó đặt bom ở nơi hai người thường xuyên ra vào cùng nhau, nổ chết

cả hai một lượt

Nhưng ý tưởng đó cũng chỉ lóe lên trong đầu đúng một lần rồi thôi, sau

đó bị thay thế bằng sự sợ hãi Cậu sợ phải nhìn thấy hai người này, sợ thấy họ thân mật khăng khít, sợ bản thân lại tự xé nát miệng vết thương

ở trước cơn tình ái của họ, và rồi lại đau khổ không muốn sống

Ấy vậy, vận mệnh lại như một trò khôi hài, lúc bạn liều mạng muốn tách

ra thì nó đi một vòng lớn, dùng nhiều phương thức khác nhau để xuất hiện trước mặt bạn Rồi khi bạn hy vọng đuổi kịp nó thì y như con lừa ngu ngốc cùng với củ cải đỏ treo ngay trước mặt, nó cứ ngỏng cổ lên mãi, lên mãi mà vẫn không với tới

Cuộc sống sao lại nực cười đến vậy? Nếu bắt chước ngôn ngữ mạng thì chắc là, thật sự một chậu cẩu huyết[1] a

[1] Ý nói tình tiết kinh điển, lối mòn, lặp đi lặp lại đến phát ngán và đôi khi rất sến

Vương Tranh bỗng dưng nhịn không được liền phì cười một tiếng

Tiếng cười bất chợt đánh vỡ cục diện trầm mặc Lý Thiên Dương bối rối

Trang 3

nhìn cậu, Vu Thư Triệt phẫn nộ nhíu mày, đôi môi mỏng cong lên gằn từng tiếng: “Mẹ kiếp, cậu cười cái quái gì?”

Vương Tranh liếc gã, lại nhìn Lý Thiên Dương Hai người này đều chiếm

vị trí quan trọng trong cuộc đời cậu Một người cậu đã yêu đã oán, một người cậu lại vừa chán vừa ghét Bởi vì oán và ghét nên mới nhớ hoài không quên Nhưng hôm nay, cả hai lại dùng hình tượng hết sức buồn cười và khó coi đến trước mặt cậu Cậu nhớ mình đã vì tương lai mà chịu đựng những ngày đau khổ, vì người yêu bội bạc mà chịu giày vò Nhưng lại chợt phát hiện, quá trình khốn khó đó toàn là những nỗi đau xà

phòng, chạm nhẹ một cái liền vỡ tan, sau đó thì như phản ứng nổ dây chuyền

Cậu cười càng lúc càng lớn, vừa cười vừa lắc đầu, thấy buồn cười thay những oán giận những nghi ngờ của dĩ vãng Nếu nói căn nguyên đau khổ của cậu là Lý Thiên Dương, là vì sự thay lòng đổi dạ của hắn đã

đánh một đòn chí mạng vào tim cậu, như vậy vết thương lòng của cậu hiển nhiên có liên quan với tình yêu của Lý Thiên Dương với Vu Thư

Triệt Nếu tình yêu giữa họ tốt đẹp thì tình yêu của cậu phải dang dở thê lương Nhưng nếu nói tình yêu của họ chỉ là một màn diễn của trò cười, vậy chính bản thân cậu là gì? Kỳ thật, có phải cậu cũng không là gì

ngoài một nhân vật tượng tưởng bị thuyết minh quá độ

Vương Tranh nghe thấy Vu Thư Triệt mắng mỏ vài câu, còn Lý Thiên Dương thì đứng chắn trước cậu hứng hết mọi lời sỉ vả, hai người lời qua tiếng lại toàn những điều không ý nghĩa Vương Tranh ngừng cười, lau nước mắt ứa đọng trên khóe mắt, đứng dậy ngăn cuộc khẩu chiến: “Đủ rồi Hai người làm ơn im lặng giùm cho.”

Lý Thiên Dương kinh ngạc quay đầu nhìn cậu, Vu Thư Triệt cũng quắc mắt nhìn lại Cả hai đều không ngờ có ngày Vương Tranh lại nói được lời nghiêm khắc như thế Vương Tranh hạ giọng: “Hai người có thể nhận biết hoàn cảnh chút được không? Đây là bệnh viện, bạn tôi vẫn đang trong phòng phẫu thuật, sống chết không biết Hai người dù không quen

cô ấy, nhưng cũng hãy có chút tinh thần nhân đạo chứ? Thiên Dương, tôi không quen anh Vu đây, phiền anh dẫn anh ta đi chỗ khác Hai người nếu có hiểu lầm thì cứ nói rõ với nhau, đừng ở đây quấy rầy công việc của bác sĩ Anh Vu,” Vương Tranh nhìn về phía Vu Thư Triệt “Tôi xin lỗi

vì đã cười, nhưng nó chẳng có liên quan gì tới chuyện của anh cả Tôi

Trang 4

chỉ thấy, anh và anh Lý đây đứng ngoài phòng mổ của bạn tôi để nói những lời ân oán cá nhân của hai người, thì đúng là nực cười thật.”

Lý Thiên Dương hốt hoảng giải thích: “Tiểu Tranh, những gì anh vừa nói đều là thật…”

“Tôi biết, nhưng tôi không muốn anh Vu phải hiểu lầm Bài trừ đi mối quan hệ trước kia, tính ra tôi với anh cũng là người quen cũ, bạn bè lâu ngày không gặp, giờ nói vài lời hỏi thăm cũng bình thường thôi, phải không? Anh Vu chắc không chấp nhất đâu nhỉ Tôi lấy danh dự đảm bảo, anh Lý không nói gì quá đáng về anh cả Anh ta chỉ đang tự kiểm điểm bản thân, rồi nhân tiện nhắc tới anh mà thôi.”

Ban nãy, Vu Thư Triệt đứng cách khá xa, nên cũng không nghe rõ gì mấy, lõm bõm chỉ được vài câu giản lược, vì bản tính kiêu ngạo nên mới tức giận như thế Bây giờ, đã bình tĩnh hơn, không khỏi ngẫm lại mà liếc

Lý Thiên Dương, hất cằm biện giải: “Anh ta nói gì, tự tôi cũng hiểu,

không cần cậu giải thích.”

Vương Tranh khẽ thở dài, có chút tin tưởng khi Lý Thiên Dương nói hai người không hợp nhau, Vu Thư Triệt quá sắc bén lại thông minh, nên đòi hỏi ở người khác quá khắt khe, không chấp nhận có chuyện chướng

mắt, dù gã sai cũng không cho phép người khác nghi ngờ năng lực của mình Cậu nhỏ nhẹ nói: “Thật ra tôi nói gì cũng không quan trọng Mấu chốt là anh Vu phân biệt được trường hợp này là gì, nếu anh quả thật có vấn đề, vậy nó nằm ở đâu? Tôi thấy hai người…”

“Ý cậu muốn nói là chuyện này chả dính dáng gì tới cậu?” Vu Thư Triệt chen ngang vào, gật gật đầu hả hê nhìn về phía Lý Thiên Dương, nói đầy khiêu khích: “Lý Thiên Dương, người mà anh luôn nhớ mãi không quên nói rằng chúng ta thành ra như bây giờ không can hệ gì tới cậu ta kìa? Có muốn tôi nói cho cậu ta biết anh si tình tới độ nào không? Như anh thường xuyên lén lút quay về căn nhà hai người từng ở với nhau, vuốt ve ảnh của cậu ta hồi tưởng lại ngày xưa? Hay như anh nằm mơ vô thức gọi tên cậu ta? Lý Thiên Dương, sao anh không nói năm xưa anh vứt bỏ cậu ta tàn nhẫn bao nhiêu thì bây giờ liền hối hận bấy nhiêu? Anh tham lam vô độ như vậy làm gì? Mẹ kiếp, anh xem tôi là cái gì?” Nói đến câu đó, hốc mắt gã bất giác đỏ au, nhưng vẫn quật cường

Trang 5

ngẩng cao đầu, hung hăng quét mắt liếc hai người, sau lại lạnh lùng cười: “Hứ, coi như hôm nay thì tôi đã rõ, hại tôi lo lắng anh gặp chuyện

gì mới tới bệnh viện ở thành phố G này, bỏ hết công việc để sang đây tìm anh Bây giờ nghĩ lại, chẳng đáng giá cái mẹ gì! Tôi nói cho anh biết,

từ nay về sau, chúng ta đường ai nấy đi, nếu thương trường gặp lại,

đừng mong tôi nể tình gì.”

Gã quay đầu, lạnh lùng liếc mắt nhìn Vương Tranh, trong mắt chứa đầy oán độc khiến cậu không khỏi rùng mình, nhưng gã đột nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng nói với Vương Tranh: “Cậu cũng thật lợi hại Nhưng cũng

đừng đắc ý quá, bệnh thay đổi lòng dạ của anh ta trị không hết đâu!”

Sau đó, gã quay sang mỉm cười đầy lạnh lùng với Lý Thiên Dương, gật đầu, rồi bỏ đi

Vương Tranh thì thào hỏi: “Anh, anh không đuổi theo à?”

Lý Thiên Dương nhìn theo bóng lưng Vu Thư Triệt, bỗng nhiên thở dài, quay đầu mệt mỏi nói: “Anh lấy tư cách gì đuổi theo? Đuổi theo rồi thì sao? Thư Triệt là người rất kiêu ngạo, nên chắc sẽ hận anh suốt cả đời.” Hắn ngồi xuống ghế, cúi đầu nhìn hai bàn tay, cười tự giễu

Vương Tranh cũng ngồi xuống bên cạnh, ngẫm nghĩ một lúc lại nói:

“Anh nên nói rõ ràng với anh ta, chuyện này không liên quan đến tôi.”

“Sao cậu ấy lại không biết là không liên quan tới em được? Hành tung của anh cậu ấy rõ như lòng bàn tay, nếu anh và em có gì thì mọi chuyện không dễ giải quyết như vậy rồi.” Lý Thiên Dương nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: “Thật ra, cậu ấy rõ hơn ai hết, vấn đề nằm ở chỗ tính cách bọn anh không hợp Đã biết rõ ràng không kết quả, nhưng vẫn đổ vốn vào đầu tư, càng làm lại càng lỗ, nhưng vẫn tăng thêm nguồn vốn, dần

dà nguy cơ nguy hiểm ngày một nhiều, đến đây có ai còn muốn tiếp tục lấp một cái hố sâu không đáy nữa? Song không làm tiếp thì không cam lòng Ngày một ngày hai kéo dài, rốt cục biến thành tình trạng hôm

nay.”

Vương Tranh không lên tiếng, im lặng đứng dậy, nhìn vào cánh cửa

phòng phẫu thuật vẫn đang đóng chặt, cúi đầu bước qua bước lại, thật

Trang 6

khẽ nói: “Ít ra hai người đều rất thông minh, không ai đem hết sức lực tâm can ra Vì vậy bây giờ chia tay, cũng không đến nỗi thất bại thảm hại.”

“Em nói gì?” Lý Thiên Dương ngước đầu lên hỏi

“Không.” Vương Tranh lắc đầu, đúng lúc này, cửa phòng phẫu thuật mở

ra Vương Tranh lập tức chạy tới nhưng lại bị bác sĩ và ý tá ngăn lại Cậu chỉ thấy lờ mờ Vu Huyên mặt mày trắng bệnh nằm trên xe đẩy, hai mắt nhắm nghiền Y tá đẩy cậu ra, lớn tiếng cảnh cáo: “Đừng chắn đường Muốn gì cứ hỏi bác sĩ.”

Vương Tranh không dám cản trở, lùi lại một bên, nhìn bác sĩ mổ chính mặc đồ mổ bước ra, như đồ tể vừa xong việc giết giết chóc ở lò sát sinh, trên tấm áo xanh nhạt vẫn dính vài vệt máu khô Ông vừa đi vừa tháo khẩu trang ra, thấy Vương Tranh liền nhướn mày hỏi: “Anh là người nhà bệnh nhân?”

“Phải, là tôi.” Vương Tranh lập tức đáp

“Chúng tôi không thể cắt bỏ được khối u, tế bào ung thư lan quá rộng, nên chẳng thể loại bỏ được.” Bác sĩ nói bằng giọng vô cùng mệt mỏi sau cuộc phẫu thuật kéo dài “Chúng tôi đã mở lồng ngực của cô ấy ra, rồi sau đó phải may lại, lúc đó kỳ thực tim của cô ấy không thể đảm trách nhiệm vụ của nó được, đành phải mời bác sĩ khoa tim tới, nên mới tốn nhiều thời gian như vậy.” Ông thấy mặt mày Vương Tranh giờ đã xám như tro, bèn xuống giọng hài hòa hơn: “Anh, người nhà nên chuẩn bị tâm lý, bệnh nhân bất cứ lúc nào cũng có thể ”

Vương Tranh đông cứng cả người, phải cố gắng lắm mới miễn cưỡng nghe cho hết những lời bác sĩ nói Cậu định mở miệng nói điều gì đó, nhưng mấp máy môi mãi vẫn không thốt được âm thanh nào Vẫn biết bác sĩ không phải thần thánh, nên không đi níu áo mà khóc lóc cầu xin, hãy cứu cô ấy, xin hãy cứu cô ấy Nhưng cậu vẫn không chấp nhận nổi, thân thể như rơi xuống vực thẳm hoang vu, sấm sét váng lên từng đợt trên đầu, nhất thời chẳng còn nghe thấy âm thanh gì, như thể có bức tường vô hình đã ngăn cách cậu với mọi người, nhưng chỉ ngăn cách chứ không đoạn tuyệt

Trang 7

LINK Truyện:

Phồn chi https://truyenhayhoan.com/doc-truyen/phon-chi-681870.html

LINK Chương này:

Chương 24

https://truyenhayhoan.com/doc-truyen/phon-chi-681870/chuong-24.html

Ngày đăng: 30/04/2022, 03:13

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w