Trong thơ của Trần Đăng Khoa đã dành một phần không nhỏ để viết về hình ảnh người thầy của mình, bằng những cảm xúc hồn nhiên ngây thơ nhưng lại dạt dào tình cảm kính yêu của mình dành c
Trang 1Trường Đại học Sài Gòn
Khoa Giáo dục Tiểu học
Họ và tên: TỪ THỊ NGỌC CHÂU Lớp: CGT1083
Trang 3Trong thơ của Trần Đăng Khoa đã dành một phần không nhỏ để viết về hình ảnh người thầy của mình, bằng những cảm xúc hồn nhiên ngây thơ nhưng lại dạt dào tình cảm kính yêu của mình dành cho người thầy đầu tiên đã dẫn dắt Khoa trong những
ngày đầu tiên làm thơ
Trang 4Hình ảnh người thầy trong cặp mắt của
đứa học trò nhỏ hiện lên thật gần gũi,
chắc phải có một tình cảm lớn lao dành
cho thầy lắm nên Khoa đã hồi tưởng lại
giọng thầy đọc thơ có thể làm cây đã xanh nay lại càng xanh thêm, nắng trong vườn
đã rực rỡ lại còn rực rỡ thêm
“Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà”
giọng đọc của thầy như có ma lực làm cho
Trang 5Không chỉ có thiên nhiên thay đổi mà giọng đọc của thầy đã làm cho những kí ức xa
xưa sống lại với những gì đẹp đẽ nhất
trong tuổi thơ của mình:
“Mái chèo nghiêng mặt sông xa
Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa
Nghe trăng thở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa
trời”
Trang 6Giọng thầy đọc thơ đã tác động đến tâm hồn cậu bé, làm cho Khoa liên tưởng đến những mái chèo trên bến sông, tiếng bà gợi nhớ bâng khuâng, tàu dừa rung động dưới trăng, cơn mưa đổ xuống bằng biện pháp nhân hoá những kí ức thời xa xưa hiện lên giàu sức sống và gợi lên nhiều xúc cảm.
Trang 7Qua lời thầy đọc thơ do Khoa hồi tưởng lại đã tác động mạnh mẽ đến thiên nhiên cũng như đến tâm hồn của Khoa Để rồi đến khi thầy đi bộ đội cậu học trò nhỏ vẫn còn nhớ lại những ngày thầy đọc thơ
trong lớp
“Đêm nay thầy ở đâu rồi
Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe”
Và kết thúc bài thơ là lòng biết ơn người thầy đã dìu dắt mình trong những ngày
đầu tiên đến lớp
Trang 8Hình ảnh người thầy trong thơ Trần Đăng
Khoa không chỉ có vậy mà hình ảnh người thầy còn mở rộng ra thêm hình ảnh người thầy khi đi bộ đội tạm thời xa lớp học
Bài thơ “Thầy đi bộ đội” được viết khi thầy của Khoa đi bộ đội, bài thơ nói lên tâm trạng của những đứa học trò khi phải xa thầy
không được thầy dạy cho những bài học
hay, những bài học bổ ích
Trang 9Những đứa học trò với tâm trạng quyến luyến, nhớ lại những ngày thầy dạy dỗ
Từ những hình ảnh đó đã cho ta thấy tình cảm của Trần Đăng Khoa dành cho người thầy của mình, một tình cảm thiên liêng
cao quý Bài thơ không chỉ dừng lại ở đó
mà tiếp theo đó là những hành động của đứa học trò nhỏ dành cho thầy
Trang 10“Chúng em lòng những là buồn
Vẫn cười hát, để thày còn đi xa
Em nhìn mấy bông hoa ngoài cửa Hỏi hoa rằng có nhớ thày không?
Bông hoa rung nhẹ cánh hồng
Chắc hoa muốn nói mà không nói gì”
Trang 11Ở đây ta bắt gặp một tình cảm kính trọng,
thương yêu của những đứa học trò dành cho người thầy của mình, dù buồn khi phải xa thầy những ngày tiễn thầy đi chúng vẫn cười hát vui
vẻ vì không muốn thầy buồn Tâm trạng đó làm cho cảnh vật cũng như quyến luyến khi nhìn
những bông hoa ngoài cửa cũng tưởng hoa
buồn vì nhớ thầy.Câu thơ được sử dụng biện pháp nhân hoá làm tô đậm thêm tình cảm của mình đối với thầy
Trang 12Không chỉ có buổi tiễn đưa mà khi thấy
đi rồi những đứa học trò đều nhớ những nơi quen thuộc thầy thường đến Con
đường thầy đi qua cũng làm cho Khoa nhớ đến hình ảnh người thầy để rồi
Khoa viết bài thơ “Hỏi đường” Qua
cuộc trò chuyện giữa Khoa và con
đường mà thầy vẫn thường đi đến lớp học, cho chúng ta thấy phần nào tình
Trang 13Đường rằng: “Tao nhớ lắm thay!
Khoa ơi, thầy giáo của mày đã xa
Bao giờ thống nhất nước nhà Thầy về dạy học lại qua đường này…”
Nhìn con đường rợp bóng cây Bỗng em lại thấy dáng thầy đi qua…
Trang 14Trong thơ của Trần Đăng Khoa còn có hình
ảnh người thầy thương binh, bị chiến tranh làm
bị thương không thể chiến đấu được nữa thầy trở về với lớp học năm nào, tiếp tục dạy dỗ
những đứa học trò nhỏ của mình
Bài thơ sử dụng biện pháp nhân hoá làm nổi bật tình cảm không chỉ của riêng Khoa mà tất
cả mọi người đến cả cảnh vật cũng nhớ thầy
Từ đó làm nổi bật tình cảm của mình dành cho
Trang 15Mở đầu bài thơ “Vết chân thầy giáo” là hình ảnh giản dị của người thầy hằng ngày đi
dạy
Thầy ngồi ghế giảng bài Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ Một bàn chân đâu rồi
Chúng em không rõ…
Trang 16Và từ đây mở ra một khung cảnh, một ngôi trường bị chiến tranh tàn phátrong chiến
tranh, bị bom Mỹ tàn phá: phượng đổ, trường sập, bảng đen lỗ chỗ vết bom bi Rồi người thầy tạm quên những đứa học trò, cầm súng
đi theo lý tưởng, bảo vệ tổ quốc
Sáng nào bom Mỹ dội
Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc
ngói
Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
Thầy cầm súng ra đi
Trang 17Rồi khi chiến tranh kết thúc thầy quay về vẫn nguyên vẹn tình cảm với học trò của mình, nhưng thân thể thầy không còn
Trang 18Từ đó, trong tâm trí trẻ thơ có thắc mắc và tự đi tìm lời giải cho thắc mắc về bàn chân của thầy.
Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh Hay Tây Ninh, Đồng Tháp ?
Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc Cho lẽ sống làm người
Em lắng nghe thầy giảng từng lời Rung động bao điều suy nghĩ
Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ
Trang 19Em đi suốt chiều dài yêu thương Chiều sâu đất nước
Theo những dấu chân người thầy năm trước
Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời
Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
Của cả cuộc đời mình
Trang 20Qua các tác phẩm Trần Đăng Khoa viết về người thầy của mình thật xúc động, một tình cảm chân thật mà ông dành cho người thầy Với tuổi Khoa lúc đó thì các bài thơ là tình chân thật của cậu học trò dành cho người thầy của mình Hình ảnh người thầy trong thơ của Trần Đăng Khoa hiện lên vừa dạt dào tình cảm qua các bài như: “ Nghe thầy đọc thơ”, và người thầy biết hi sinh co Tổ quốc, quê hương như “ Thầy đi bộ đội”, “Hỏi
Trang 21Từ đó, ta càng hiểu thêm tình cảm của
Khoa dành cho thầy khi thầy đã đi bộ đội
mà vẫn còn nhớ giọng thầy đọc thơ, hay
là buổi chia tay với thầy và những gì quen thuộc có hình bóng của thầy Qua đó ta
mới thấy được tình cảm của Khoa dành cho người thầy