1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

BridgeVol17No01-Web

16 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 16
Dung lượng 0,93 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

The Bridge Nhịp Cầu The Official Newsletter of the Blind Vietnamese Children FoundationVol 17 No 1 June 2017 1 6 7 8 10 12 14 My Mother Let Me Be In This World The Visually Impaired Students’ Will and[.]

Trang 1

The

The Official Newsletter of the Blind Vietnamese Children Foundation

1 6 7 8 10 12 14

My Mother Let Me Be In This World The Visually Impaired Students’ Will and Effort

The Story of Mine President’s Message The Spring In Their Eyes The Happiness of Going to School Emotion about Vision Impaired Children

Mẹ Đã Cho Tôi Ra Đời Nghị Lực Sống và Vươn Lên

Viết Về Em Tâm Thư Của Giám Đốc Mùa Xuân Trong Mắt Em Niềm Vui Được Đến Trường Cảm Nghiệm Về Các Em Khiếm Thị

(Continued on page 3) (Xem tiếp trang 3)

She had been diagnosed with gradual vision loss after

birth since being still in the womb; and she had been

extremely frustrated when knowing that she could

have been dead due to selfishness of the family and

of a conscienceless father Just getting home from the

hospital, her mother was questioned by the husband:

- Did you have abortion yet?

The mother babbled:

- I could not do that!

Nó ngày ấy còn là thai nhi bé nhỏ được chẩn đoán sẽ mất dần thị lực sau khi chào đời, bất lực khi biết rằng

nó có thể sẽ chết vì lòng ích kỷ của dòng họ và người cha không còn lương tâm Mẹ nó vừa đi bệnh viện về, cha nó hỏi:

- Thế nào, đã phá nó chưa?

Mẹ nó ấp ú và trả lời:

- Tôi không làm được ông ạ!

Cha nó hằn học đứng lên lao về phía mẹ nó giữ chặt

Phan Thị Mai

Hương, (right)

author of her

life’s story.

My

Mother

Let Me

Be

Into This

World

Mẹ Đã Cho Tôi Ra Đời

Phan Thị Mai Hương, (phải) viết câu chuyện về đời em.

Trang 2

The Bridge/Nhịp Cầu

Volume 17, Number 1, June 2017

The Bridge is published bi-annually

by the

Blind Vietnamese Children Foundation

1045 Sloat Blvd.

San Francisco, CA 94132-1345 (415) 713-2481 Toll Free: (888) 877-0736

Fax (888) 812-9085 Email: info@bvcf.net

Issues are free to donors and friends of the BVCF.

Previous issues available on the Foundation Website

www.bvcf.net

Editorial Staff

Robert Shelly, Editor

Sister KimPhung Le Sister Anne Nhan Nguyen JoAnn Norris

Board of Directors

Rev Thuan V Hoang, President Desta Marie White, First Vice President Angela Huyen Nguyen, Second Vice President

Viet Q Ho, C.P.A., Treasurer Robert Shelly, Secretary

Board of Advisors

Catherine Collins Meggie Ho Susanna Merrimee Diep Nguyen, Esq.

Phuong H Nguyen Gia V Pham Rev Michael C Pham Oai Q Pham Diane Wormsley, Ph D.

Blind Vietnamese Children

Foundation

Together we make a brighter day!

The Blind Vietnamese Children Foundation is

a non-profit organization that supports health,

education, and career development programs

that enhance the quality of life of visually-

impaired children residing in Vietnam.

“Blind Vietnamese Children Foundation”

là một tổ chức bác ái bất vụ lợi hỗ trợ các chương trình sức khỏe, giáo dục và huấn nghiệp nhằm nâng cao đời sống cho các trẻ

em khiếm thị và khuyết tật ở Việt Nam.

The BVCF is a Member of Independent Charities of America

Founded 2000 - Inspired by Sr Anne Nhuong T Nguyen, LHC

Studying with sighted students

Trang 3

(Continued on page 4) (Xem tiếp trang 4)

(Continued from page 1) (Tiếp theo trang 1)

The father jumped into the mother, held her shoulders tightly, and yelled at her with angry voice:

- I tell you, this family does not accept a blind child!

He then left her pregnant mother The mother bravely gave birth to her The scariest day eventually came

She turned one-year-old while learning to walk, when one of her eyes became totally blind Her mother ran around her neighbors and relatives to borrow money for her continuous three-year treatment However, the poor mom got only one headshake and two words like lightning from the mouth of a famous doctor: “Give up”

When she turned to school age, her mother raced around to find a school Her mother was so poor that she could not afford the tuition The mother told her with a frustrating voice:

- Honey, perhaps you might not go to school like other babies

Two lines of tears were streaming down on the mother’s skinny cheeks The telephone was ringing with joy as if it wanted to clear away our sorrow The mother picked up the phone:

- Alo, who is that?

Someone answered on the other side:

- Is that you? I am An of Association for the Blind I read an article on the internet about Bung Sang Home for the Blind in HCM city They accepted children as the same age of your daughter

The mother quickly questioned:

- Is it good? I am so poor to pay for her school

- Do not worry It is a good school and you pay nothing

The mother said thanks to that lady in joy Put down the telephone, she looked at her daughter with joy and showed a seldom smiling face She held her baby tightly in her arms and whispered in her ears:

- You must study well because only studying can help to reduce hazard under your steps

They quickly departed for Bung Sang Her mother was still wondering: “Is it good or bad that I send my baby

to school?”

When arriving to the school, she broke down in tears

và quát:

- Tao nói cho mày biết, nhà này không chấp nhận cái thứ mù đui!

Cha nó bỏ đi, để lại mình mẹ nó bơ vơ Rồi thì nó cũng chào đời Cái ngày mẹ nó sợ nhất cũng đã đến Năm nó lên một, đang trong tuổi tập đi, thì ông trời

đã cất đi đôi mắt của nó Mẹ nó chạy ngược xuôi, vay tiền đầu làng cuối xóm để giúp nó vật lộn ba năm uống thuốc trường kỳ Thế nhưng cuối cùng, bà chỉ nhận được một cái lắc đầu và hai tiếng như sét đánh ngai tai “Bó tay!” của vị bác sĩ nổi tiếng

Năm nó gần đến tuổi đi học mẹ nó lại chạy đôn chạy đáo để tìm trường cho nó học Ngặt một nỗi, mẹ nó nghèo thế lấy đâu ra tiền để đóng học phí cho nó Mẹ

nó thất vọng, nói:

- Con à, có lẽ con sẽ không được đến trường như bao bạn rồi

Vừa nói, hai hàng nước mắt lăn dài gò má gầy gầy, xương xương đã tiều tụy vì nó Bỗng có tiếng điện thoại vang lên như xóa tan cảnh đau thương ấy Mẹ nó nhấc máy:

- Alô, ai vậy?

Có tiếng trả lời bên kia:

- Chị hả? em là An bên Hội người mù nè Em vừa đọc trên mạng thấy có trường Khiếm Thị Bừng Sáng ở Thành Phố HCM, họ nhận học sinh bằng tuổi cháu nhà chị

Mẹ nó hỏi dồn:

- Ở đó có tốt không? Nhà tôi nghèo chẳng có tiền cho nó đi học đâu

- Chị yên tâm đi, trường này rất rất tốt nhưng không cần đóng học phí chị ạ

Mẹ nó cảm ơn rối rít, úp điện thoại xuống và quay ra nhìn nó với gương mặt tươi tắn, trên môi nở nụ cười hiếm có Bà ôm nó vào lòng và thủ thỉ vào tai nó:

- Con nhất định, nhất định phải học thật tốt vì chỉ có học mới giảm được những hiểm nguy trên mỗi bước chân con đi mà thôi

Rồi mẹ nó thu xếp đồ đạc cùng nó lên đường Trong khi đi, mẹ nó phân vân: “Không biết việc mình cho nó

đi học là đúng hay là sai?”

Khi đến trường, nó cũng như bao người, cũng khóc òa khi xa mẹ, cũng rụt rè khi bạn mở lời làm quen Khi

Trang 4

mẹ nó bảo: “Tít, ở lại học nhé! Mẹ về đây.” Nó dùng hết sức của một đứa trẻ ôm chặt lấy mẹ, nước mắt tuôn như mưa Nó nấc lên:

- Cho con về đi, về đi, con không đi học đâu, cho con về với mẹ đi, hu u! hu u…

Mẹ nó ôm và hôn lên trán nó rồi thì thầm:

- Mẹ sẽ cho con về với mẹ khi con thành tài, khi con trở thành người có ích cho xã hội

Nói xong, mẹ nó từ từ gỡ từng ngón tay nó ra mặc cho

tiếng khóc van xin của nó Nó cố ghì chặt cánh tay mẹ nó nhưng

bà đã gạt đi Sự hụt hẫng giữa không trung khiến nó không giữ được thăng bằng và ngã huỵch xuống đất

Mẹ nó quay lưng bước

đi, hai hàng mi ướt đẫm lệ

Năm tuổi, nó bắt đầu học chữ Ban đầu,

nó tập sờ chữ, những cái chấm nhọn hoắt làm cho nó nhột nhạt không quen Khi đã thuộc mặt chữ rồi, nó bắt đầu tập viết So với các bạn đồng lứa lúc đó thì nó

là người tập viết lâu nhất Nó còn nhớ lúc đó là lần đầu tiên nó viết chữ Chẳng hiểu nó viết thế nào mà

từ chữ chuyển sang những cái lỗ tròn xoe đang nhìn, cười nhạo nó Thế là lần thứ nhất đã thật bại Lần thứ hai cũng chẳng hơn gì lần trước Đến lần thứ ba không những không ra chữ mà còn làm gãy cả cái giùi (một dụng cụ để viết chữ nổi) Thế là hôm đó, nó lãnh một trận đòn no Chắc nhờ đòn nên lần thứ tư của nó mới thành công Những tiếng kêu lọc cọc đã làm xuất hiện các chấm tròn trên mặt giấy Năm lớp một cũng kết thúc Lúc đó, thầy chủ nhiệm Trường của nó mất Nó được chuyển sang trường Nguyễn Đình Chiểu để học

Vì lúc này chữ Braille đang cải cách nên các thầy cô

ở trường quyết định cho nó học lại năm lớp một Nó buồn lắm vì bao nhiêu công sức của nó chỉ tại cải cách

mà bắt nó học lại Nó chán nản Mẹ nó cũng biết tin ấy

(Continued from page 3) (Tiếp theo trang 3)

as it came to the time to say goodbye to her mom, and

was so nervous to friends Her mom told her: “Tit, stay

here and learn! I have to go home.” She held her mom

with all her strength in pouring tears She cried:

- Please, let me go home with you, I do not want

to study, let me go home with you, huhu…

Her mom embraced her with love and put a kiss on her

forehead, then told her:

- I will let you go home with me when you will

have been successful,

and become a useful

person in the society

Then she slowly took

out the girls’ fingers

one by one without

paying attention to her

cries She tried to

at-tach to her mom’s arm

but her mom pulled

it back She lost her

balance and fell on

the ground Her mom

immediately turned

around and walked

away in tears

She started to learn to

write and read at the

age of five At first, she learned to read in braille The

sharp dots made her tickled Once getting to know all

alphabet characters, she began learning to write

Com-paring to peers, she was the slowest one who learned

to write The first words impressed her She brailled

first dots and they turned into big holes which seemed

to glance and laugh at her Her first writing was failed

The second time was not better than the first The third

time was worse, it did not even make a word, and she

broke the stylus (a tool used to braille raised dots) On

that day, she got punishment Perhaps thanks to that

punishment, she was successful on the fifth time The

sound of “loc coc” helped to make round dots on the

braille paper Her first grade completed The director

of the school, Mr Truong passed away They sent her

to Nguyen Dinh Chieu School for the Blind to study

The new teachers decided to let her sit in class one

(Continued on page 5) (Xem tiếp trang 5) Hương (third from the left) at Bừng Sáng

Trang 5

for one more year because Braille was changed to a new system code She was very upset because of the change She became so disappointed Her mom heard the situation, made a phone call to her, she cried in tears Her mom comforted:

- It is not a big deal! Slowly but successful!

She was asking in tears:

- ¬So when will I finish my study?

Her mom was silent for few minutes then told her:

- When you see

me you finish Ok, you should go to bed

Goodbye, honey!

By the end of that second first grade, she was standing on the top of the whole level, so she was put into inclusive pro-gram It meant she would go to study at

an ordinary school with sighted peers At the new school, she made new friends

At the beginning, her friends bullied her One day, her naughty friends made her clean the blackboard Knowing that she could not deny, she cleaned it with a cloth The more she tried to clean, the messier the board became Those naughty friends sent her back to her seat Again, she broke down in tears Since she was talkative, friendly, and intelligent, her friends gradually reduced the fear of interaction with her

Currently she “climbs up” to the eighth grade Her friends like her much and she becomes a bit so “tall”

that she has to sit at the back of the class Her study is rather good She is always standing on the top ten list

of the class Thus, her mom is so proud of her

She is no longer sad or complaining of her disability

Someone asks her if she has to choose between being sighted and being visually impaired She answers with

a firm voice that she wants to be visually impaired

Without seeing the world, she will never see the bad things in the society Therefore, her life will be simple, pure and joyful

và gọi điện hỏi thăm nó, nó khóc bù lu bù loa Mẹ nó

an ủi:

- Không sao đâu con ạ! Học từ từ, chậm mà chắc

Nó xụt xịt và hỏi:

- Thế khi nào mới học xong hả mẹ?

Mẹ nó im lặng hồi lâu rồi nói:

- Khi nào con gặp mẹ thì khi đó con đã học xong Thôi tối rồi, con ngủ đi nhé! Tạm biệt

Nó nghe tiếng tút! tút! Bên kia rồi im bặt Cuối năm lớp một thứ hai, nó là học sinh giỏi nhất khối nên được nhà trường cho nó đi học hòa nhập tức là học với người bình thường Đến trường mới, nó lại tiếp tục làm quen với những bạn mới Ban đầu, nó bị các bạn hất hủi Có hôm, chúng bạn nghịch ngợm kia bắt nó lên lau bảng Biết cãi không được nên

nó cầm dẻ quơ đại Nó càng lau thì bảng càng

dơ thêm Rồi chúng đuổi nó về chỗ Hai hàng nước mắt lại lăn dài trên cái gò má non nớt Dần cũng quen bởi nó vốn lanh lợi, thân thiện và nói chuyện rất hoạt ngôn nên dường như các bạn quên đi cái sợ sệt khi tiếp xúc với nó buổi ban đầu

Giờ nó đã “leo” được lên tới lớp tám rồi Nó được các bạn yêu quý lắm nên nó cũng hơi “nhoi” thậm chí khi

đi học nó ngồi bàn chót luôn đó Tình hình học tập của

nó cũng khá khả quan Nó cũng luôn đứng trong hàng

“top ten” của lớp Do vậy, mẹ nó cũng khá hãnh diện

về nó

Hiện tại, nó không còn buồn hay oán trách vì một phần khiếm khuyết của cơ thể nó nữa Có người hỏi

nó rằng nếu cho nó chọn lại giữa làm một người khiếm thị và một người bình thường thì nó sẽ chọn gì Nó trả lời bằng một giọng cương quyết rằng nó vẫn xin được làm người khiếm thị Bởi vì, khi không nhìn thấy gì thì

nó cũng sẽ không nhìn thấy nhiều điều xấu trong xã hội Nhờ vậy, cuộc sống của nó sẽ đơn sơ, hồn nhiên

và hạnh phúc hơn

(Continued from page 4) (Tiếp theo trang 4)

Hương (second from the left, second row) at Bừng Sáng

Trang 6

The Visually Impaired Students’

Will and Effort

I am blessed to share my life with the visually

im-paired students Two years with them, I admire and

love them more for their will, optimism, and effort

Going back to my first contact with them, I was so

scared of their unusual eyeballs But their friendly and

delighted smile as well as their simple dreams got me

close to them and fell in love with them

I felt very awkward at my initial instruction Several

older students with retardation were very hard in

re-habilitation I had to try out some different age

appro-priate approaches For instance, young children learn

body parts in order to discriminate directions like left

–right-front-back I have learned from them so much:

patience, diligence, optimism, self-acceptance, peace

and joy Truly, I have never heard any complaint from

their mouths

Teaching is challenging; with the children with

spe-cial needs, we must work much harder I was almost

giving up sometimes, yet because of love for them, I

have been standing up and trying harder to help them

grow Thanks to God’s care and providence, as well as

their collaboration, many cases had seemed to be very

impaired at first, but they made a quick progress As a

result, many of my students are integrated into

ordi-nary schools

We also hang out and do exercise with our students

daily to maintain our good physical and spiritual

health Our students learn to play instruments and sing

songs which bring them much joy and optimism

I am living a more meaningful life while serving and

sharing with the VI children I am thankful for being

blessed with bright eyes to enjoy the beauty of nature

I wish to continue to love my students and make them

happy since I believe God creates them for me to love

His children

Nghị Lực Sống và Vươn Lên Của

Các Em Khiếm Thị

Được chia sẻ cuộc sống với các em khiếm thị là hồng

ân lớn cho cuộc đời tôi Hai năm trôi qua, tôi ngày càng thương và cảm phục nghị lực vươn lên, tinh thần lạc quan, yêu đời và sự nỗ lực trong học tập của các

em

Nhớ lại những giây phút đầu tiếp xúc với các em, tôi

đã bị ám ảnh bởi những đôi mắt không bình thường của các em Nhưng rồi những nụ cười ngây thơ tỏa sáng và những mong ước giản dị của các em đã làm cho tôi gần gũi và quý mến các em nhiều hơn

Khi mới dạy học sinh khiếm thị tôi rất lúng túng Có những em đã lớn tuổi nhưng nhận thức chưa phát triển đầy đủ và với những em này thì sự luyện tập khá khó khăn Lúc này, tôi bắt đầu mày mò phương pháp, hướng dẫn các em theo từng mức độ phát triển Chẳng hạn, những em nhỏ học định hướng trên cơ thể để phân biệt phải, trái, trước, sau; học kỹ năng tự phục

vụ Các em lớn hơn và có khả năng tiếp thu tốt thì dạy chữ nổi để các em có thể ra trường hòa nhập với các bạn

Khi dạy các em cũng là lúc tôi tự học và rèn luyện bản thân Nơi các em có những điều rất hay mà tôi có thể học hỏi như: sự kiên trì, chăm chỉ, tinh thần lạc quan, chấp nhận con người của mình, sống bình an và hạnh phúc Quả thật, sống với các em nhưng tôi chưa bao giờ nghe các em than vãn điều gì

Dạy học sinh bình thường đã là thử thách; với học sinh khuyết tật, chúng tôi phải cố gắng gấp nhiều hơn

Nhiều lúc tôi cảm thấy nản nhưng vì yêu thương các

em tôi lại cố gắng, nhẫn nại hơn để các em có thể tiến

bộ Nhờ ơn Chúa trợ giúp, cộng với sự kiên trì cộng tác của các em, nhiều trường hợp tưởng chừng như rất chậm song lại có tiến bộ rõ rệt Kết quả là hầu hết các học sinh trong mái ấm đi học hòa nhập đều học tốt

Ngoài giờ học, chúng tôi còn vui chơi với các em, cùng tập thể dục để có tinh thần vui tươi, sức khỏe tốt

Các em còn học hát và các nhạc cụ Âm nhạc đã đem lại cho các em nhiều niềm vui và tinh thần lạc quan yêu đời

Cuộc đời của tôi thêm ý nghĩa hơn khi tôi được chia sẻ

và phục vụ các em khiếm thị Tôi được Chúa ban cho đôi mắt sáng để ngắm nhìn mọi vẻ đẹp của vũ trụ, tôi cảm tạ Chúa Tôi ước mong được tiếp tục yêu thương

và làm cho các em khiếm thị được hạnh phúc vì tôi tin Chúa sinh ra các em là để cho tôi làm việc đó

Sr Anna Phùng Thị Yến

-Sr Yến

teaching

at

Vi-Thuy.

Trang 7

The Story of Mine

Lò Thị Thu Uyên

-I am Lo Thi Thu Uyen -I am 12 years old My family lives in Dien Bien, North of Vietnam

I was born in a family with both loving parents My parents wished to have as a beautiful baby as other babies in the world; however, their dream could not

be fulfilled, I could see no-one or nothing in this life except for the darkness from my birthday I was diagnosed with

retinoblastoma Yet the darkness cannot prevent me from my own dream which is

to go to school like

my sighted peers

Because of my dream and future,

my parents willingly accepted to let me go

on with my life They sent me to Thien Hoa Home for the Blind in Bac Ninh

At the beginning, I had lot of surprise and concerns as if

I could not go with the flow, but with the passing time, I get used to and adjust to the new life at this home Everyone gradually becomes

so close like a real family in which we help each other grow Being different from my un-educated past, now

I am truly having a happy life and learning how to care for and share joy and sorrow with other individu-als In this home, I have uncountable opportunities to study and hang out with my peers, as well as to assist the youngers with their studies My small assistance which is just a humble deed of a big sister with

young-er sistyoung-ers and brothyoung-ers makes me vyoung-ery delighted and feel myself meaningful

In many people’s vision, I am an unfortunate child

Thanks to the belief in God, I feel myself more for-tunate than many others To be as I am today, beside

my parental love, I realize that God loves me much

Viết Về Em

Em là Lò Thị Thu Uyên Năm nay em 11 tuổi Gia đình em ở Điện Biên, Miền Bắc Việt Nam

Em được sinh ra trong một gia đình có cha có mẹ Cha

mẹ cũng mong muốn em mạnh khoẻ và xinh đẹp như bao trẻ thơ khác; nhưng điều ước của cha mẹ chưa được thành hiện thực, em chẳng được nhìn thấy ai hay

sự gì trên đời này ngoài một màu đen tối từ ngày em chào đời Em chào đời với đôi mắt bị ung thư võng mạc Song sự đen tối ấy không ngăn được khao khát

trong em, niềm khao khát được đi học như bao bạn

bè cùng trang lứa

Vì ước mơ và vì tương lai của em, cha mẹ đã không quản ngại gian khổ để cho

em được thực hiện ước

mơ của mình Em được gửi vào Mái Ấm Khiếm Thị Thiên Hoà, Bắc Ninh Lúc đầu em rất bỡ ngỡ

và lo lắng không biết liệu mình có học được không, nhưng thời gian qua đi, dần dần em cũng thích nghi và hòa nhập với cuộc sống mới Cuộc sống nơi đây, mọi người đã trở nên gần gũi thân thiết như gia đình của em, và đã giúp

em lớn lên mỗi ngày Em còn học được bao điều hay Khác với trước đây khi em chưa đi học, bây giờ em sống vui vẻ hơn với mọi người, biết quan tâm và chia

sẻ với những người xung quanh Hằng ngày em được cùng học – cùng vui chơi với các bạn và giúp đỡ các

em nhỏ trong mái ấm, chỉ là những việc nho nhỏ của một người chị với các em, nhưng em cảm thấy rất vui,

và cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn

Trong cái nhìn tự nhiên của mọi người, thì em là đứa trẻ kém may mắn Nhưng nhờ niềm tin vào Thiên Chúa, mà em cảm thấy mình vẫn là người may mắn hơn so với nhiều người khác Được như ngày hôm nay, bên cạnh tình thương của cha mẹ, em còn cảm nhận được một điều là Chúa rất thương em Dù em chưa gia nhập Đạo Công giáo, nhưng em tin Chúa vẫn

Uyên at Thien Hoa Center

(Continued on page 13) (Xem tiếp trang 13)

Trang 8

President’s Message

Summer is here! I wish you all a very refreshing and

joyful season! On behalf of the blind children and

Sisters sponsored by the Foundation, I thank you from

the bottom of my heart for your kindness and

continu-ous support of our service to these special children

throughout the year Again, this summer we will

have a chance to welcome two sisters and two blind

students from Vietnam visiting our benefactors and

attending the fundraising events

Please join me to thank God for all blessings he

bestowed on the Foundation through your incredible

charity Your donation has increased 23% compared to

the previous year, which means your help lighted our

way to teach and feed the visually-impaired children

in our nine homes and schools You will find their

happiness and gratefulness expressed in the articles

written by them in this issue of the Bridge Huong,

who was one of our summer guests four years ago, in

her story “My Mother Let Me Be In This World” said

so well how Bung Sang Home transformed her life

Giang, student at Vi Thuy Home expressed his

grati-tude deeply at the end of his writing “Even though I

cannot see the beauty of people’s face, the

surround-ing, the color of flowers, or the bird flying in the sky,

I can deeply feel and mark the beauty of people heart

has always and will be there for me.” Our children

will never forget what you have done for them Your

hearts have changed their lives

The on-going building project of Thien Hoa Center

in Bac Ninh is almost coming to its completeness

By the end of this year it will finish the construction

Hopefully, by summer 2018 the center will be active

There is no doubt that more blind children in the North

of Vietnam will be benefited by this new center Your

continuous support and spreading the word to your

families and friends will speed up our

accomplish-ment

Again, consider yourself thanked! Blind Vietnamese

Children Foundation is seventeen years old! Without

your support, it is hard to imagine that it would have

survived! Lives of many blind children in Vietnam

would not be transformed without the Foundation and

without your care In one heart with the Sisters,

teach-ers and Board’s membteach-ers, we bid you a very happy

summer! Fr Thuan

Tâm Thơ Của Giám Đốc

Mùa hè đã đến! Tôi xin cầu chúc cho tất cả các bạn một mùa hè tươi trẻ và vui vẻ! Thay mặt cho các trẻ

em khiếm thị và các nữ tu điều hành, tôi cũng xin gởi những lời biết ơn chân thành từ đáy tâm hồn đối với tấm lòng yêu thương giúp đỡ của quý ân nhân trong những năm tháng qua Mùa hè này chúng ta lại có cơ hội đón tiếp hai nữ tu và hai học sinh khiếm thị từ Việt Nam đến thăm và tham dự những buổi gây quỹ của Hội

Xin hiệp ý với tôi để tạ ơn Thiên Chúa vì tất cả những

ân huệ Ngài đã ban cho Hội qua những tấm lòng bác

ái hào hiệp của quý ân nhân Sự đóng góp của quý bạn đã tăng 23% so với năm trước, điều này nói lên rằng sự hỗ trợ của quý bạn đã dẫn đường cho Hội trong việc nuôi dạy các trẻ khiếm thị ở trong chín cơ

sở Hội tài trợ Quý bạn cảm nghiệm được niềm hạnh phúc và biết ơn của các trẻ khiếm thị trong những bài viết của các em đăng trong bản tin Nhịp Cầu này Em Hương, qua bài viết “Mẹ Đã Cho Tôi Ra Đời” cho thấy Mái Ấm Bừng Sáng đã biến đổi con người em như thế nào Em Giang, học sinh ở Mái Ấm Vị Thủy

đã tóm tắt cảm nghiệm biết ơn sâu thằm của em, “Tuy con không thể nhìn thấy được gương mặt xinh tươi của mọi người, cảnh vật xung quanh, những bông hoa, màu sắc, hay những cánh chim trên bầu trời; nhưng con luôn cảm nhận thật sâu sắc vẻ đẹp từ những tấm lòng yêu thương đã, đang và còn tiếp tục dành mãi cho con.” Những trẻ khiếm thị này sẽ không bao giờ quên

ơn bạn Con tim của bạn đã thay đổi đời sống của các em

Công trình xây dựng Trung Tâm Thiên Hòa ở Bắc Ninh sắp được hòan thành Vào cuối năm nay việc xây cất sẽ được hòan tất Hy vọng, mùa hè 2018 trung tâm

sẽ họat động Chắc chắn nhiều trẻ khiếm thị ở miền Bắc sẽ được nhận vào trung tâm để được chăm sóc

Sự giúp đỡ của quý ân nhân và tiếng nói giới thiệu của quý bạn cho thân nhân bạn bè sẽ thúc đẩy công trình sớm hòan thành

Một lần nữa xin chân thành cám ơn quý ân nhân Năm nay Hội Trẻ Khiếm Thị Việt Nam được mười bảy tuổi!

Không có sự hỗ trợ của bạn, Hội khó mà thành công!

Đời sống của nhiều trẻ khiếm thị đã không được biến đổi nếu không có Hội và lòng bác ái của các ân nhân như bạn Cùng với các nữ tu, thầy cô và Ban Điều Hành Hội, tôi xin kính chúc quý ân nhân một mùa hè thật hạnh phúc! Fr Thuan

Trang 9

Financial Report - April 1, 2016 - March 31, 2017

Grants Awarded - April 1, 2016 - March 31, 2017

Contributions General Donation $455,686

Combined Fed Campaign $33,696

Other Brokerage - Interest & Div N/A

TOTAL: $489,421 Expenditures

Office exp: postage/mailing $756.60 Taxes & Licenses $3,476.60 Other Exp: bank Charges $560.27 $8,454 Fundraising Publicity & Promotions $4,375.00

Fundraising Expenses $1,133.50 $5,509

TOTAL: $442,463 Available Funds 2016/2017 Carry-over 2017/2018 $46,958

Trang 10

The Spring In Their Eyes

Hoàng Thy Tuấn Anh

-In a hot summer afternoon, the sunshine was as scary

hot as flame On the long Go Dua street, some VI

students were quietly walking with their tiny feet on

concave and convex potholes full of debris They were

stepping over trash bags which covered the stinky

drains Some trucks that parked right on the side of

the road as obstacles were challenging these students

Concave – convex pavements were encroached by big

trees, electric poles, and drains; were also invaded by

food stands,

ad-vertising boards,

repairing garages,

restaurants, coffee

shops, and parking

motorbikes

The white long

canes in sweating

hands were still

slightly tapping

on the side of the

road to get

align-ment Their tiny

feet were trying

to walk in steps

with patience

Both teacher’s

and students’ shirt

backs were

sweat-ing drops; their

breath was on and

off mixing with

the noise of traveling vehicles and flying dust

- Let’s take a break!

They sat under a big tree with full of leaf branches

to rest for a few minutes They quenched their dying

thirst with bottles of water Having swept sweats on

a tired face with a hand, a girl raised a question in a

sudden:

- Teacher, I have heard a saying of “eyes are our

spiritual windows” So, where are my spiritual

win-dows?

The question sounded too simple but it burnt my heart

Mùa Xuân Trong Mắt Em

Giữa trưa hè nóng bức, ánh nắng chói chang hầm hập như đổ lửa Trên con đường Gò Dưa dài hun hút, có vài em học sinh khiếm thị, đang lặng lẽ bước từng bước chân nhỏ bé, dò dẫm bên những ổ gà lởm chởm đầy gạch đá Bước qua những bao rác nằm ngổn ngang, che lấp miệng cống sình lầy hôi hám Đây đó vài chiếc xe tải to đùng đậu bên lề đường như muốn thách thức chặn lối đi Vỉa hè mấp mô lồi lõm dành cho người đi bộ thì bị cản lối bởi những gốc cây, hàng rào, cột đèn, hố ga; bị lấn chiếm bởi những hàng quán, bảng quảng cáo, tiệm sửa xe, quán nhậu, quán cà phê,

cùng xe máy đậu ngổn ngang

Những cây gậy trắng vẫn gõ nhẹ vào lề đường

để lấy hướng đi thẳng, dưới những cánh tay nhễ nhại

mồ hôi Bàn chân các em vẫn cố bước đều, trong

sự kiên trì vượt khó Lưng áo các

em và người thầy ướt đẫm mồ hôi, hơi thở hổn hển như đứt quãng;

hòa lẫn tiếng xe tải, xe gắn máy

ào ào ngược xuôi chạy vụt qua, tung cát bụi bay

mù mịt

- Nghỉ một chút đi các em

Thầy trò ngồi bệt xuống bên gốc cây bàng, để tạm nghỉ ngơi trong giây lát, dưới bóng mát của những tán

lá xanh Từng chai nước được mở ra vội vàng, để giải nhiệt, giải cơn khát như đang cháy khô trong cổ họng

Đưa bàn tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm, trên khuôn mặt mệt mỏi; một em gái chợt hỏi:

- Thầy ơi, em nghe nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn Vậy với chúng em thì cửa sổ tâm hồn ở đâu vậy thầy?

Câu hỏi thật đơn giản, nhưng sao tôi như đau nhói trong tim Lòng mình bỗng chùng hẳn xuống, những giọt đắng chợt dâng trào chặn ngang cổ họng Tôi không thể trả lời, mà chỉ còn biết nắm bàn tay em để

Mr Hoang teaching orientation

-(Continued on page 11) (Xem tiếp trang 11)

Ngày đăng: 12/04/2022, 19:10

w