Đôi mắt màu hổ phách của Kỷ Ngôn Tắc nheo lại, nhìn Viên Nhuận Chimột hồi, tỏ ra kinh ngạc: “Cô… muốn lái xe của tôi đi sao?” “Đúng vậy!” Viên Nhuận Chi gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: “P
Trang 1Mối Lương Duyên Trời Đánh
Chương 5 : Chương 5
Chương 3: Xấu bụng
Hôm sau, Viên Nhuận Chi lái chiếc xe QQ màu xanh lá cây tươi tắn củamình đến công ty Các đồng nghiệp trong Bộ phận Thị trường chưa có aitới, cô bước vào phòng làm việc, nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc đang ngồi thudọn tài liệu
Hôm nay, anh ta lại mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng tuyết, hôm quacũng là chiếc y hệt Trong kí ức của cô thời còn học đại học, mỗi lần gặpmặt đều thấy anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu trắng tuyết Có lần cô đãlên tiếng mỉa mai: “Đúng là một người vừa đại lãn vừa bẩn thỉu, chẳngchịu giặt quần áo gì cả!”
Ai ngờ anh ta nhăn mặt lại rồi bình thản như không, đáp: “Đó là bởi vì côkhông hiểu thế nào gọi là thuần khiết”
Thuần khiết? Nếu như anh ta thuần khiết thì cô đã là thiên sứ rồi
Cô dùng tay chọc vào phần má với ý đồ để lộ hai lúm đồng tiền ra, sau
đó bước về phía Kỷ Ngôn Tắc, mỉm cười nói: “Xin chào Kỷ tổng, anh đếnsớm thật”
Kỷ Ngôn Tắc quay sang nhìn cô, tiếp tục thu dọn nốt đống tài liệu trênbàn Sau khi thu dọn xong, anh mới nhìn cô rồi nói: “Cô có bằng lái xe?”
Ngữ khí của Kỷ Ngôn Tắc không hề giống như đang muốn hỏi mà là mộtcâu trần thuật
Viên Nhuận Chi nghi hoặc nhếch mắt lên đáp: “Có!”
Trang 2trường thi công tòa nhà Dụ Hâm chứ?”
“Ồ, vậy thì đợi chút nữa, cô…”
“Kỷ tổng, anh muốn tôi lái xe của anh đến công trường thi công tòa nhà
Dụ Hâm hả? Cái này không thành vấn đề!” Muốn dùng xe của cô, đừng
có hòng! Cho dù là chiếc QQ, cũng phải có phẩm cách của nó Tóm lại,chiếc QQ của cô tuyệt đối không thể bị vấy bẩn bởi đống bụi bặm trongcông trường đang thi công được Dù gì bây giờ anh ta cũng đã là TổngGiám thị trường của Tập đoàn Tang thị, kiểu gì Tang Du chẳng điều choanh ta một chiếc xe riêng Anh ta là cấp trên, muốn cô làm lái xe cũngđược, nhưng tiền đề không phải là xe của cô
Đôi mắt màu hổ phách của Kỷ Ngôn Tắc nheo lại, nhìn Viên Nhuận Chimột hồi, tỏ ra kinh ngạc: “Cô… muốn lái xe của tôi đi sao?”
“Đúng vậy!” Viên Nhuận Chi gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: “Phí lời,không lái xe của anh, lẽ nào lái xe của tôi chắc?” Cho dù là lái chiếc QQ,cũng phải dùng nhân dân tệ mua mới có chứ?
Lái xe đến công trường, đi đi về về, cô còn phải mất thêm tiền rửa xe,nếu như không thận trọng có khi còn bị xước sơn, như vậy không đaulòng chết mới lạ Huống hồ chi, dạo này xăng mới tăng giá, đến lúc
mang hóa đơn tới, ai mà biết được vị sếp đáng yêu kia có công báo tưthù mà chấp nhận hay không
“Cô xác định thật sự muốn lái xe của tôi đi?” Kỷ Ngôn Tắc lại nheo đôimắt màu hổ phách của mình thêm lần nữa, ánh mắt lấp lánh, long lanh,ánh ra sự gian xảo bất thường
“Kỷ tổng anh đừng có hiểu lầm, không phải tôi muốn lái chiếc xe riêngcủa anh, cả hai chúng ta đều đang vì công việc mà thôi”
Kỷ Ngôn Tắc nhìn cô lần nữa, đôi môi quyến rũ nhoẻn lên nở nụ cườituyệt đẹp “Được thôi, chốc nữa cô hãy lái chiếc xe “riêng” của tôi đinhé!”
Viên Nhuận Chi gật đầu đầy sảng khoái
Trang 3Kỷ Ngôn Tắc thì vẫn giữ nguyên nụ cười xán lạn “Mọi thứ đã chuẩn bịxong, cô cầm theo hai chai rượu đó rồi đi theo tôi!”
Nói người đàn ông này không đẹp trai, nếu là phụ nữ thì tự dối gạt bảnthân, là đàn ông thì đang đố kị Đáng chết ở chỗ dù cười hay không thìhắn đều toát lên vẻ quyến rũ lạ thường, hắn không nên làm trong ngànhnội thất này, mà nên đi làm ngưu lang ở quán bar, chắc chắn sẽ nổi
đình nổi đám cho mà coi
Bước ra khỏi phòng làm việc, đi vào thang máy, Viên Nhuận Chi ngoanngoãn theo Kỷ Ngôn Tắc vào hầm gửi xe Khi xuống đến tầng hầm thứnhất, cô đã bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, vị trí đỗ xe hơi phải xuống mộttầng nữa mới đúng, chỗ này là nơi đỗ xe không động cơ mà
Cô bất giác mở miệng hỏi: “Kỷ tổng, có phải anh không nhớ mình đã đỗ
xe ở đâu không? Nói cho tôi biển số xe, tôi tìm giúp anh”
“Không cần đâu, tới rồi, chính là chiếc này” Kỷ Ngôn Tắc dừng chânđứng lại
Viên Nhuận Chi vẫn luôn muốn nhìn xem, tên Kỷ Ngôn Tắc vừa nhamhiểm lại vừa biến thái này rốt cuộc lái chiếc xe thế nào, kết quả đó làmột chiếc xe đạp cũ kĩ màu ghi đậm Điều này khiến cô kinh ngạc đếnmức há hốc miệng
Chiếc xe “riêng” mà anh ta nói chính là chiếc xe đạp này sao? Chiếc xeđạp vừa cũ nát vừa xập xệ này hình như đã theo anh ta từ thời còn họcđại học Lúc đó, bất luận là đi đến đâu, cô cũng có thể nghe thấy các nữsinh khác bàn luận bộ dạng đẹp trai, phong cách lại rất ngầu của anh takhi mặc áo sơ mi trắng, đạp xe đạp
Bao năm rồi, ngay cả giai cấp bần cùng như cô cũng đã mua được chiếc
QQ, còn anh ta lúc này đã lên đến chức Tổng Giám thị trường vẫn còndùng chiếc xe đạp từ thời ông nội để lại này sao?
Cô nhìn Kỷ Ngôn Tắc bằng ánh mắt khó tin rồi nói: “Kỷ tổng, đây chính
là chiếc xe “riêng” mà anh nói sao?”
Kỷ Ngôn Tắc gật đầu, bình thản đáp: “Đúng thế!”
Trang 4“Thế nhưng, đây rõ ràng là một chiếc xe đạp mà!”
“Xe đạp riêng của tôi gọi tắt là xe riêng thôi!”
“Xe đạp riêng của tôi gọi tắt là xe riêng thôi!” Viên Nhuận Chi đột nhiênmuốn ói máu, ói máu theo đúng kiểu của vị nhân huynh trong bộ phimĐường Bá Hổ điểm Thu Hương[1] mới đúng
[1] Phần một của bộ phim được sản xuất vào năm 1993, nội dung củaphim tập trung vào chuyện tình giữa Đường Bá Hổ (do Châu Tinh Trì thủvai) và Thu Hương (do Củng Lợi đóng) Phần hai của phim do Lý Lực Trìlàm đạo diễn với hai diễn viên chính do Huỳnh Hiểu Minh và Trương Tịnh
Sơ đảm nhận Phim được trình chiếu vào năm 2010
“Này, cô cầm lấy chìa khóa, mau lái xe đi!” Kỷ Ngôn Tắc móc chìa khóatrong túi quần ra rồi vứt về phía Viên Nhuận Chi đứng hóa đá chết lặng
“Đợi chút đã!” chẳng qua chỉ là một chiếc xe đạp rách nát, xem khẩukhí của hắn ta làm cứ như thể đang bảo cô lái một chiếc Ferrari xịn đờimới vậy Trước khi “lái xe” đi, cô nhất định phải làm rõ một chuyện “Kỷtổng, anh đi tới đó kiểu gì?”
“Ngồi xe”
“Ngồi xe gì cơ?”
“Cô nói xem?”
Viên Nhuận Chi vội vã xua xua tay nói: “Tôi không chở nổi anh đâu”
Kỷ Ngôn Tắc bất giác mỉm cười, nhìn cô một hồi rồi mới nói: “Tôi cũngđâu có bảo cô phải đèo chứ, cho dù cô có chở nổi thì tôi cũng khôngdám ngồi”
“Vậy thì anh muốn sao đây?” Vào lúc nhìn thấy chiếc xe đồ cổ rách nátnày, Viên Nhuận Chi đã có cuộc đấu tranh tâm lí rất lâu, sau cùng đưa
ra quyết định: “Kỷ tổng, hôm nay tôi đành chấp nhận hy sinh một chút,
vì sự nghiệp của Bộ phận Thị trường, đi bằng chiếc xe QQ của tôi cũng
Trang 5Kỷ Ngôn Tắc liền xua tay trước mặt cô rồi nói: “Không được, hôm nay vịkhách mà chúng ta gặp mặt chính là Giám đốc Mâu, công việc đầu tiêncủa anh ấy chính là làm nhân viên marketing cho hãng xe đạp này Vậynên, anh ấy có tình cảm đặc biệt sâu đậm với xe đạp của hãng này Hơnnữa, đây là chiếc xe tôi đã mua của anh ấy đấy Hôm trước, tôi đã traođổi cùng anh ấy, sẽ tặng chiếc xe này làm kỉ niệm Vốn dĩ, tôi định tựmình đạp chiếc xe này tới đó, nhưng thật không ngờ trợ lí Viên lại năngđộng, cần mẫn như vậy Nguyên tắc làm việc xưa nay của tôi chính làtạo cơ hội cho người mới biểu hiện năng lực bản thân Hai chai rượu này
cô cầm đi, nếu như giữa đường đánh vỡ tôi sẽ hỏi tội cô OK, nửa tiếngsau chúng ta sẽ gặp mặt ở trước cổng công trường thi công tòa nhà DụHâm nhé Đến lúc đó, tôi muốn thấy người, thấy rượu, thấy xe Hôm naymặt trời chói chang quá, trợ lí Viên cô đi đường cẩn thận đấy Tôi đi
trước một bước đây!”
Cùng với tiếng cười sảng khoái sau cùng, Kỷ Ngôn Tắc nhanh chóngbiến mất khi cánh cửa thang máy đóng lại
đi trước
Hôm nay mặt trời chói chang quá! Bà nhà nó, giữa thời tiết mùa hè này,
có hôm nào không chói chang?
Đi đường cẩn thận? Bà nhà nó, đang đi xuống hoàng tuyền chắc? Lạicòn đi đường cẩn thận!
Cái này liệu có bị coi là tự bê đá đập vào chân mình không? Thông minhngược lại hại bản thân Tại sao hắn lại có thể nói đây là chiếc xe “riêng”của mình được chứ? Chiếc xe đạp hai bánh của riêng? Thật đúng là… bà
Trang 6kẻ xấu bụng nhất trần đời.
Cô chẳng qua chỉ ăn miếng trả miếng, dùng phương thức đặc biệt để trảlại hắn ta món tiền hai trăm đồng mua sách hướng dẫn hôm trước Nếunói cô phá vỡ buổi hẹn hò của hắn ta thì hoàn toàn là bốc phét, dựa vàonhan sắc của hắn, mất một người phụ nữ thì vẫn còn hàng ngàn hàngvạn người khác xếp hàng phía sau Hơn nữa, rõ ràng cô nhìn thấy hắncũng chẳng hứng thú gì với cô gái đó Đáng lẽ hắn nên cảm ơn cô mớiđúng vì đã kịp thời giải cứu trong lúc nước sôi lửa bỏng
Tòa nhà Dụ Hâm ở khu vực mới thuộc phía Tây thành phố, phải đạp
chiếc xe này nửa tiếng, chẳng phải là muốn làm cô chết vì lao lực sao?Vào giữa tiết trời nóng nực, ánh nắng gay gắt là thế, không mất nước thìcũng bong một lớp da mặt, thật đúng là không còn thiên lý gì nữa cả
“Hừm! Tiện dâm tặc Anh cứ đợi đấy cho tôi, đợi sau khi hoàn thànhđược dự án này, tôi nhất định sẽ đòi chia phần trăm nhiều tới khi anhphải khóc mới thôi Hừ!” Cô cưỡi trên chiếc xe đạp bà già, đạp điên
cuồng, nhanh chóng tiến về khu vực phía Tây thành phố
Nửa tiếng đồng hồ sau, theo tiếng phanh xe đánh “két” một tiếng, ViênNhuận Chi đã tới trước cổng vào công trường thi công tòa nhà Dụ Hâm
Kỷ Ngôn Tắc bước ra từ văn phòng công trường, tiến tới chỗ cô, đưa taylên nhìn đồng hồ, nở một nụ cười hồ ly xảo quyệt, nói: “Trợ lí Viên đíchthực là con người đúng giờ, không chậm một giây một phút nào hết!”Viên Nhuận Chi ngồi trên chiếc xe đạp, thè lưỡi thở hổn hển, không
ngừng dùng tay tạo gió cho bản thân Suýt chút nữa là cô nằm bẹp giữa
Trang 7đường rồi, ông mặt trời đáng chết, bà nhà nó, sao mà gay gắt thế? Tất
cả mọi việc này đều do tên đàn ông nham hiểm trước mặt hại, cô nhấtđịnh phải lấy được phần trăm doanh thu, hơn nữa còn phải cầm thậtnhiều, thật nhiều mới hả
Hít một hơi thật sâu, cô xuống xe, nhìn Kỷ Ngôn Tắc mỉm cười xán lạn:
“Ông trời giao nhiệm vụ cho người nào đó, trước tiên phải ban cho người
đó dung mạo, dáng vẻ, trí tuệ, sức mạnh để phù hợp làm việc đó Điềubất hạnh là, ông trời lại giao trách nhiệm này cho tôi! Cho nên, Kỷ tổng,Viên Nhuận Chi này làm việc, anh cứ yên tâm đi!”
Ngoài mặt Viên Nhuận Chi hết lời nịnh nọt nhưng trong lòng lại nghiếnrăng nghiến lời nguyền rủa: “Cười, cười, cười, cười cái đầu anh Rồi cómột ngày tôi nhất định sẽ đánh cho đầu anh nở hoa từng chùm từngchùm một!”
Đôi mắt màu hổ phách của Kỷ Ngôn Tắc chăm chăm nhìn về phía ViênNhuận Chi một phút rồi nói: “Ừm, ông trời đối với ai cũng rất công bằng.Tuy rằng thi thoảng ông trời cũng ngủ gật, quên mất nhiều việc, thếnhưng may mà ông trời vẫn còn nhớ ban cho cô sức mạnh Mau cho xevào bãi gửi, Mâu tổng đang chờ chúng ta đấy!” Kỷ Ngôn Tắc xách haichai rượu đi vào bên trong tòa nhà Dụ Hâm trước
Viên Nhuận Chi nghiến răng ken két, đỗ xe xong, liền chạy thật nhanhtheo cấp trên Vừa bước vào tòa nhà, cơn gió mát lạnh thổi đến, khiếnViên Nhuận Chi bất giác rợn người
Cô theo chân Kỷ Ngôn Tắc bước lên bậc thềm cao đầy bùn đất, không
có lan can, ngay cả mặt đất vẫn mới chỉ đang tráng bằng lớp xi măng.Leo được ba tầng, cô bất giác đưa mắt nhìn lên phía trên, lỗ hổng giữacác bậc thang to tướng, khiến cô cảm thấy hoa mày chóng mặt Nếunhư bất cẩn đôi chút, ngã xuống dưới coi như tan xương nát thịt
Cô bất giác nuốt nước miếng, đưa tay ấn lên phần ngực, định thần lại,nhanh chóng theo sau Kỷ Ngôn Tắc
Đột nhiên, Kỷ Ngôn Tắc dừng lại, cả người cô đâm sầm về phía trước,kêu lên đầy hãi hùng: “Á…”
Trang 8Đôi mắt mày hổ phách của anh dường như hơi đổi màu, Kỷ Ngôn Tắcquay người lại, khóe miệng bất giác co giật: “Trợ lí Viên, cô giẫm vàogiày của tôi rồi!” Nói xong, anh liền chỉnh lại chiếc giày bị Viên NhuậnChi giẫm lên.
“Ha ha, thành thật xin lỗi, Giám đốc Kỷ” Viên Nhuận Chi cười khan vàitiếng
Kỷ Ngôn Tắc không thèm để tâm đến cô, tiếp tục bước lên trước
Viên Nhuận Chi nghiến răng theo sau
Lại leo lên hai tầng nữa, đến đúng chỗ ngoặt, Viên Nhuận Chi giẫm vàomột hòn đá, cả người mất trọng tâm, đổ rầm về phía trước, hai tay
không biết tóm vào đâu, liền vươn ra phía trước, vừa hay tóm trúng
chiếc túi đeo ngang lưng của Kỷ Ngôn Tắc
Thân người anh lại cứng đờ lần nữa
Viên Nhuận Chi sợ hãi nhanh chóng rút tay lại, vội vã mỉm cười xin lỗi:
“Xin lỗi nhé, Kỷ tổng, tôi không cẩn thận giẫm vào hòn đá, trơn quá, chonên… việc này, tôi tuyệt đối không cố ý vô lễ với anh đâu Anh yên tâm
đi, cho dù đàn ông trên toàn thế giới này có chết hết, tôi cũng tuyệt đốikhông bao giờ có chút động lòng trước anh Với anh, tôi chính là loạiđộng vật khác giới an toàn nhất trên địa cầu”
Khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắc lại bất giác co giật, đứng thẳng người lênrồi lạnh lùng đáp: “Cô đúng là lắm mồm quá Cẩn thận chút, đi thì nhìnđường cho kĩ, ngã xuống dưới kia là tôi không chịu trách nhiệm đâu”.Anh nói xong, bình thản như không tiếp tục tiến về phía trước
“Ngã xuống dưới kia thì sẽ không chịu trách nhiệm”, những lời này
khiến cho toàn thân Viên Nhuận Chi run lên sợ hãi, cô nhanh chóng
bước lên, đi song song cùng với Kỷ Ngôn Tắc rồi nói: “Kỷ tổng, anh nóixem có người nào đang đi bình thường tự dưng lại rơi xuống phía dướikia không?”
Kỷ Ngôn Tắc quay sang nhìn cô, khuôn mặt hiện rõ thái độ nhát gan sợchết thay vì biểu hiện quyết không chịu thua kém trước đó
Trang 9Anh quay mặt lại, khẽ ho một tiếng rồi đáp bằng một chữ ngắn gọn:
“Ừm”
Viên Nhuận Chi nhanh chóng cau chặt đôi mày lại, hỏi thêm: “Chuyệnnày… trước kia mỗi một tòa nhà lớn hoàn thành đều có một vài ngườichết một cách vô duyên vô cớ, không hiểu chuyện này có thật không?”
“Ừm, nếu không cô nghĩ rằng tại sao chúng ta phải leo thang?”
“Như vậy là có nghĩa gì?”
“Hai ngày trước, có hai người công nhân lúc đi thang máy xuống, thangmáy xảy ra sự cố, hai người đó chết ngạt trong đó đấy!”
“Ồ, ông trời phù hộ, đã có hai người chết rồi, vậy thì tôi chắc chắn
không bị sao hết”
Khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắc lại bất giác co giật một hồi, nhìn cô bằngánh mắt vô cùng khinh bỉ, lạnh lùng nói: “Có những tòa lầu lớn, phảichết ba mạng người thì mới đủ được”
Trái tim bé nhỏ của Viên Nhuận Chi lại đập thình thịch như trống dồn, cô
nỗ lực nuốt nước miệng
Lại lên ba tầng nữa, đột nhiên, một con chuột xông ngang qua chỗ ViênNhuận Chi, tiếp theo men theo bờ tường xi măng biến mất tông mấtdạng, khiến cô sợ đến mức hét toáng lên, ôm chặt lấy cánh tay của KỷNgôn Tắc
Kỷ Ngôn Tắc dừng chân lại, quay sang nhìn cô nói: “Lại có chuyện gìnữa thế?”
“Lúc nãy có một con chuột rất to, rất to đang trèo tường”
“Con chuột biết trèo tường có gì kì lạ lắm sao?”
“Không kì lạ, nhưng có thể trèo lên tòa lầu cao như vậy, con chuột nàyđích thực là quá khác người”
Trang 10Kỷ Ngôn Tắc lườm cô một cái rồi nói: “Con chuột đương nhiên là phảikhác người rồi Muốn biết tại sao nó có thể trèo cao như thế, cô phảimau bước trèo lên mà hỏi nó”.
Viên Nhuận Chi im bặt
Lại leo thêm ba tầng nữa, Viên Nhuận Chi vịn vào tường, thè lưỡi thởhổn hển, mồ hôi như mưa, lưng sau chiếc áo phông ướt đẫm đầy mồhôi Trước đó, cô đã phải tốn nhiều công sức phi xe đến công trường,những tưởng rằng có thể đi thang máy lên gặp vị Mâu tổng người SơnTây nọ, ai mà ngờ đã leo bộ những mười một tầng mà vẫn chưa thấy KỷNgôn Tắc nói là tới rồi
Vị Mâu tổng kia không phải ở tầng trên cùng đấy chứ?
Cô cử động chiếc lưỡi khô cứng, hổn hển hỏi Kỷ Ngôn Tắc đang đứngcách mình hai mét: “Kỷ tổng, rốt cuộc phải leo bao nhiêu tầng nữa?”
Kỷ Ngôn Tắc quay đầu lại, bình thản nhìn cô rồi đáp: “Bảy mươi bảytầng nữa!”
“Bảy mươi bảy tầng…” Vẫn còn phải leo thêm bảy mươi bảy tầng nữamới có thể gặp được vị Mâu tổng người Sơn Tây trong truyền thuyết?Đừng nói là bảy mươi bảy tầng, chỉ cần thêm bảy tầng nữa thôi là cô cóthể thăng lên thế giới cực lạc rồi
Cô run run hít thở thật sâu, đầu óc quay cuồng, chẳng thể nào thở nổi,thân người mềm nhũn ngã xuống bậc thang
Kỷ Ngôn Tắc nhíu chặt đôi mày lại, vội vã bước xuống, ngồi xổm trướcmặt cô, dùng tay vỗ nhẹ lên bàn tay cô rồi hỏi: “Này, cô không sao đấychứ?”
Viên Nhuận Chi ngất lịm, không có bất cứ phản ứng gì
“Này, cô không sao đấy chứ? Tòa nhà này cả thảy có tám mươi támtầng, vẫn còn bảy mươi bảy tầng chưa leo, có gì không đúng chứ?”
Được thôi, anh thừa nhận mình đùa hơi quá, ai biết được cô lại sợ đến
Trang 11mức đấy, cứ hơi một tí là bất tỉnh nhân sự
Anh nhìn hai chai rượu trong tay mình, suy ngẫm xem làm cách nào mới
có thể di chuyển cô lên trên
Mỗi tay anh cầm chắc một bình rượu, sau đó một tay ôm chắc lấy phần
cổ của cô, tay còn lại luồn qua phần đùi của cô, rồi bế bổng cô lên, leonốt nửa tầng còn lại là đến nơi Sau đó anh thở hắt ra đầy mệt nhọc:
“Cô đúng là vẫn còn giữ thể diện đấy chứ, còn nửa tầng nữa là đến rồi”.ëìë
“Đại ca đầu trâu, người ta còn đang trong thời kì xuân sắc, đừng có lôitôi đi Đại ca mặt ngựa, người ta gầy chẳng khác nào thanh trúc, có chovào vạc dầu cũng không chảy ra chút mỡ nào đâu”
Tang Du nhìn vào chiếc váy bị níu chặt, thực lòng không thể nào nhẫnnhịn thêm được nữa, thét lớn vào mặt cô: “Viên Nhuận Chi, trợ lí Viên,
em có thể thức dậy rồi đấy!”
Không phải là đầu trâu mặt ngựa sao? Chốn âm tào địa phủ sao lại nghethấy tiếng sư tử rống của Tang sư tỷ được nhỉ? Không đúng, giọng nóinày nghe ra vô cùng chân thực
Viên Nhuận Chi lập tức mở mắt ra liền nhìn thấy Tang Du khoanh taylại, nhìn cô bằng thái độ “Em chết chắc rồi” rồi đưa mắt nhìn xuống
dưới, hai tay cô đang bất lịch sự nắm lấy chiếc váy xinh đẹp của sư tỷ
Cô vội vã buông tay ra, ngồi bật dậy, đứng thẳng người, sau đó nở nụcười tươi rói: “Tang… Tang tổng”
“Có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?” Giọng nói của Tang Du dịudàng mà thoải mái
Chết toi rồi! Không ngờ sư tỷ lại nói chuyện với cô bằng giọng nói dịudàng đến vậy, điều này khiến tim cô đập mạnh vô cùng Cô lập tức xuatay: “À, không sao hết, không sao hết ạ”
Đôi mắt cô lay động, lén lút nhìn xung quanh, lúc này đã ở trong phòng
Trang 12làm việc của Bộ phận Thị trường của công ty Cô đưa tay lên gãi đầu,nhớ rõ ràng mình leo lên đến tầng thứ mười một, do thể lực không đủnên ngất ra đấy, còn chuyện sau đó thế nào, cô không hề hay biết gì,còn nữa, bao gồm cả việc làm thế nào để quay về công ty.
Tang Du nhìn cô rồi bình thản đáp: “Viên Nhuận Chi, lần này em phảicảm tạ Kỷ tổng đi, là cậu ấy đã bế em từ công trường về tận công tyđấy Hầy, vốn dĩ còn mong rằng vị Trợ lí như em có thể giúp đỡ được gì,kết quả lại trở thành gánh nặng cho người ta”
Lời nói của Tang Du khiến Viên Nhuận Chi không thể nào tin nổi mà trợntrừng mắt: “Làm gì có chuyện đó?”
Sư tỷ đang nói đùa sao? Tên khốn kiếp đó làm sao có thể tốt bụng ôm
cô về tận đây được chứ? Còn nữa, nếu như không phải vì hắn, cô cũngchẳng bị ngất Vào ngày trời nóng bức thế này, rất dễ bị cảm nắng, tất
cả đều vì hắn, bắt cô đạp xe nửa tiếng đồng hồ dưới ánh mặt trời chóichang, sau khi đến được tòa nhà Dụ Hâm, không cho nghỉ ngơi giâyphút nào, đã lại leo thang bộ liên tục
Mồ hôi chảy như mưa, thể lực không đủ, cô không ngất mới là chuyệnlạ
“Tại sao lại không thể? Viên Nhuận Chi, nói cho cùng thì tất cả là do sứckhỏe của em quá kém, vốn phải bắt em luyện tập từ trước rồi Lúc nàocũng lười nhác, chốc nữa tan làm, cùng chị đi luyện võ” Tang Du nói
“Hả? Liệu có thể không đi được không…” Vừa nhắc tới luyện võ là đầu
óc Viên Nhuận Chi lại quay cuồng
Tang Du là cao thủ karate đai đen, không những đoạt giải quán quânnhiều năm ở thành phố N lại còn đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên Mộtkhi Tang Du đã lên đến võ đài thì chẳng khác nào ma quỷ tái sinh
Cô còn nhớ lúc mới vào công ty, để nịnh nọt sư tỷ, cô đã theo sát Tang
Du đi học karate Ai ngờ sau khi nhìn thấy được phương thức giáo dụckhông khác gì ma quỷ của sư tỷ, cô lập tức bỏ chạy mất dép, tìm ngayđến quầy lễ tân làm thủ tục hoàn tiền học phí ngay tức khắc
Trang 13Sư tỷ thật sự quá mức khủng bố, nếu như cứ bị người ta ném qua némlại một cách vô nhân đạo như vậy, Viên Nhuận Chi cô chắc sẽ mất luôn
cả tính mạng này Nghe nói, trước đây vài ngày, sư tỷ cũng nhân cơ hộiđánh cho Thẩm sư huynh một trận nên thân Người phụ nữ hay thẹnthùng này, ngay người đàn ông của mình cũng không chịu buông tha,nếu như cô mà đi, không biết có thể được toàn thây mà ra khỏi đó
không nữa?
“Em nói xem?” Giọng nói của Tang Du vang lên bên tai Viên Nhuận Chikhông biết nham hiểm đến cỡ nào: “Sau này bất cứ hôm nào chị lên lớpdạy võ, em đều phải cùng đi với chị!”
Lúc này, một người có thân hình cao to, vạm vỡ bước vào trong phònglàm việc, không ai khác chính là Kỷ Ngôn Tắc Viên Nhuận Chi nhìn vàođôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp, cảm nhận thấy màu sắc này đậm hơnmọi ngày đôi chút Cô bất giác ớn lạnh cả sống lưng, nhưng nhanh
chóng hồi phục thần sắc Cô đã hoàn toàn miễn dịch trước đôi mắt trànđầy sức hấp dẫn này từ lâu rồi, chắc chắn không bị đắm chìm trong đó
Cô âm thầm cằn nhằn trong lòng: Tên hung thủ hàng đầu, đừng tưởng
bế tôi về đây là tôi sẽ ghi ân nhé! Chút ân huệ bé nhỏ này chẳng thểnào đổi lại hành động tội ác thâm hiểm của anh Bây giờ lại còn liên lụy
cô phải đi luyện võ cùng Tang sư tỷ, tội lại tăng thêm một bậc!
Kỷ Ngôn Tắc thu ánh mắt lại, bước tới gần chỗ Tang Du nói: “Hai ngàynữa là tiến hành đấu thầu rồi, sản phẩm mẫu phải đưa qua đó trước,ngày mai tôi sẽ cho người đưa qua bên nhà đầu tư”
Tang Du gật gật đầu, sau đó vỗ lên vai của anh nói: “Ừm, cậu vất vả rồi.Hôm nay chắc mệt mỏi lắm, về nhà nghỉ ngơi sớm đi!” Tang Du lại quayngười lại nói cùng với Viên Nhuận Chi: “Em thu dọn đồ đạc đi, sau đócùng chị đi tới võ đường!”
“Đừng mà…” Viên Nhuận Chi khẩn cầu, hãi hùng
“Muốn chị nói thêm lần nữa sao?” Tang Du trợn mắt lườm cô một cái
“Được ạ…” Viên Nhuận Chi thực lòng chẳng thể nào chối từ được nữa,mặt mày nhăn nhó, đi theo Tang Du
Trang 14Đúng vào lúc hai người bước ra khỏi cửa văn phòng, Kỷ Ngôn Tắc độtnhiên lên tiếng: “Tang tổng…”
Kỷ Ngôn Tắc nhìn về phía Viên Nhuận Chi sau đó mới nói: “Về vấn đềthể chất của người bên Bộ phận Thị trường, tôi nghĩ đợi sau khi đợt đấuthầu này kết thúc, lấy thời gian ba ngày sẽ tổ chức cho toàn thể cácnhân viên trong Bộ phận Thị trường đi dã ngoại tập huấn, nhân tiện rènluyện sức khỏe, hy vọng Tang tổng có thể phê chuẩn”
Nói xong, anh lại lườm Viên Nhuận Chi một lần, khóe miệng nhếch lên
nở nụ cười đầy nham hiểm
Viên Nhuận Chi vừa nghe dứt câu, liền phẫn nộ trợn mắt lườm Kỷ NgônTắc, đôi mày nhíu chặt lại thành một đường
Viên Nhuận Chi chỉ hận không thể xông tới móc đôi mắt nhạt màu kèmtheo nụ cười kia xuống
Đi dã ngoại tập huấn? Giữa mùa hè nóng nực này lại còn giở trò dã
ngoại tập huấn gì chứ? Tên tiện dâm tặc vừa nham hiểm vừa biến tháinày rõ ràng muốn thêm dầu vào lửa mà Hôm nay đã giầy vò cô đếnmức chết đi sống lại, bây giờ lại còn nghĩ ra cái trò đáng ghét này nữa.Hừ! Cái gì mà bế cô về công ty, cô biết chắc rằng, anh ta chỉ đang vừađấm vừa xoa mà thôi Lần này lại muốn đả kích cô mãnh liệt hơn cả lầntrước Cô đến võ đường cùng với sư tỷ, nếu như không chịu được, cô sẽgiả chết, dù gì người bị đánh cũng không chỉ mỗi mình cô, hơn nữa cũngkhông bị đánh từ đầu đến chân Nếu như đi theo tên Kỷ Ngôn Tắc nàytham gia dã ngoại tập thể gì đó, chẳng nói trước được việc gì cả, chưachắc đã toàn thây mà về nhà được Ngang dọc gì cũng chết, cô thà đitheo sư tỷ đến võ đường còn hơn, ít nhất ở đó còn có điều hòa, có phòng
Trang 15thể được gần gũi với tự nhiên thì chính xác là một kiểu lao động kết hợpnghỉ ngơi Được, tôi phê chuẩn!”
Lao động kết hợp nghỉ ngơi…
Viên Nhuận Chi suýt chút nữa là nôn ra máu, thì ra thẳm sâu trong tráitim của sư tỷ, bị giày vò đến chết giữa thiên nhiên được gọi là lao độngkết hợp cùng nghỉ ngơi…
Công phu sư tử gầm của Tang Du vĩnh viễn chỉ dành riêng cho một
mình Viên Nhuận Chi mà thôi “Viên Nhuận Chi, em còn đứng ngây
người ra đấy làm cái gì chứ? Không mau theo chị đi!”
Viên Nhuận Chi định thần lại, lúc này Tang Du đã bước ra khỏi phònglàm việc Cô không quên gửi Kỷ Ngôn Tắc một cái nhìn thiếu thân thiện,sau đó nhanh bước đuổi theo Tang Du nói: “Sư tỷ, không phải sắp phải
đi dã ngoại tập huấn sao? Tại sao em vẫn còn phải đến võ đường cùngchị?”
“Chị đâu có nói đi dã ngoại tập huấn thì không phải đến võ đường nữa?”Tang Du vừa nói vừa nhún vai bày tỏ vô tội
Viên Nhuận Chi âm thầm bi phẫn trong lòng: “Thiên lý còn đâu hả cáithế giới ngập tràn bi ai này?”
ëìë
Bước ra khỏi võ đường, Viên Nhuận Chi không ngừng xoa bóp đôi vaiđang đau nhói của mình May mà tối nay chỉ bị Tang sư tỷ giày vò hơnnửa tiếng đồng hộ
Trước đó cô lại chưa ăn cơm, cho nên sau khi vận động, chiếc bụng côđang reo lên ầm ĩ Cô quyết định đi dùng bữa tối tại một ngõ nhỏ cáchđây khá gần
Ở gần đó có một vũ trường rất lớn tên Kim Bích Huy Hoàng Có một lần,Viên Nhuận Chi bị Tang Du lôi tới đó chơi trò “ba theo” (Theo ăn, theouống, theo oẳn tù tì), sau khi theo xong, bước ra khỏi vũ trường, cô vôtình phát hiện đối diện nơi đây có một ngõ nhỏ Trong ngõ nhỏ này có