Qua theo dõi trường hợp bệnh trên và các trường hợp bệnh khác tại Khoa Bán Cấp Tính Nam – Bệnh Viện Tâm Thần Trung Ương 1 tôi thấy có một số vấn đề trong chăm sóc người bệnh trầm cảm như sau:
2.3.1. Ưu điểm:
Người bệnh đã được điều dưỡng theo dõi sát trong quá trình điều trị trong giai đoạn đầu được thực hiện tốt các y lệnh của bác sỹ như thuốc, theo dõi sát dấu hiệu sinh tồn, thực hiện các xét nghiệm cần thiết cho người bệnh, xếp giường cho người bệnh, có hướng dẫn và nhắc nhở người nhà phối hợp trong chăm sóc và điều trị bệnh. Người bệnh có tiến triển trong quá trình điều trị.
Hầu hết sau khi ra viện người bệnh có thể tiếp xúc hợp tác tốt, hiểu biết bệnh tật của mình và tự giác uống thuốc.
2.3.2. Nhược điểm:
2.3.2.1. Đối với nhân viên y tế.
- Chưa phát huy hết khả năng và nghiệp vụ của điều dưỡng. Điều dưỡng mới chỉ dừng lại ở việc cho người bệnh uống thuốc, nhắc nhở người nhà vệ sinh cho người bệnh.
- Điều dưỡng lập kế hoạch chăm sóc cho người bệnh còn sơ sài, chưa đáp ứng hết nhu cầu chăm sóc của người bệnh, đặc biệt là nhu cầu dinh dưỡng, người
bệnh không muốn ăn nhưng điều dưỡng mới chỉ nhắc nhở chứ không bón cho người bệnh hoặc sử dụng các liệu pháp giúp người bệnh ăn tốt.
- Điều dưỡng chưa thực sự lắng nghe tâm tư nguyện vọng của người bệnh để giúp đỡ họ về mặt tâm lý.
- Điều dưỡng chưa làm tốt việc giáo dục sức khỏe cho người bệnh, chưa cung cấp đủ kiến thức về bệnh trầm cảm cho người bệnh cũng như người nhà người bệnh.
- Nhân viên y tế chưa phát huy hết các liệu pháp tâm lý dùng cho người bệnh - Điều dưỡng làm việc theo mô hình nhóm/ca, họ phụ trách 2 đến 3 buồng bệnh nên không có thời gian nhiều dành cho người bệnh, việc tổ chức các hoạt động tập thể tại các khoa như thể dục thể thao, lao động làm vườn… gần như là không có.
- Nhân viên y tế chưa phát huy hết khả năng và nhiệm vụ của họ, hàng ngày họ chỉ dừng lại ở công việc cho bệnh nhân uống thuốc hay tiêm truyền theo y lệnh, nhắc nhở bệnh nhân tự vệ sinh cá nhân hay người nhà vệ sinh cho người bệnh.
- Sau khi sử dụng thuốc nhân viên y tế không theo dõi kịp thời đầy đủ, chính xác tác dụng phụ của thuốc, họ dựa vào người nhà người bệnh là chủ yếu, họ chỉ biết khi người nhà hay bệnh nhân báo cáo.
2.3.2.2. Đối với người nhà người bệnh.
- Nhiều gia đình người bệnh họ chán nản mệt mỏi, nên thiếu sự quan tâm đúng mực đối với người bệnh. Do kinh tế đói nghèo nên họ bỏ mặc người bệnh, không đưa đi viện hoặc đưa đi viện thì bỏ rơi tại bệnh viện không quan tâm chăm sóc người bệnh.
- Gia đình người bệnh còn thiếu kiến thức về bệnh, cũng như kiến thức chăm sóc người bệnh. Họ vẫn quan niệm bệnh là do ma làm lên đưa người bệnh đi cúng bái tại các phủ, đền, chùa. Đến khi kinh tế khánh kiệt mà bệnh tình không khỏi thì họ mới đưa bệnh nhân đi viện xin khám và điều trị.
- Chế độ lao động, làm việc, dinh dưỡng của người bệnh trầm cảm còn chưa được gia đình người bệnh trú trọng lắm như ăn những thức ăn dễ tiêu, giàu năng lượng, ăn nhiều rau xanh, hợp khẩu vị với bệnh nhân. Yêu cầu bệnh nhân ngồi dậy,
đứng lên, đi lại nhẹ nhàng trong phòng, nhặt rau, nấu cơm, quét nhà, chơi các môn thể thao mà trước đây bệnh nhân ưa thích.
Chưa động viên và giao cho những công việc nhẹ nhàng phù hợp với khả năng lao động của người bệnh, áp đặt cho người bệnh công việc một cách thái quá làm cho người bệnh không hoàn thành dẫn đến tự ti, bi quan, chán nản.