Lúc này Thần Điêu Đầu Hói đứng gần Sử Truyền Đỉnh nhất, nhìn thấy Sách Nghị Phu phất chưởng ra khiến hắn đứng yên bất động, thì lòng thấy kỳ lạ, buộc miệng la lên: Sử Truyền Đỉnh y nhiên
Trang 1Hồi Thứ Hai Mươi Ba
LẬP MƯU BẮT GIAN TẾ
ống Văn Tuấn trong lòng nôn nóng lo lắng cho cha nên nghe vậy thì la lớn:
Hắc Hổ Thần nói:
– Điều này tệ chủ nhân không có lệnh, tại hạ không dám chủ trương!
Tống Văn Tuấn nói:
– Hừ, vậy thì cả ngươi cũng phải ở lại đây!
Hắc Hổ Thần cười vang nói:
– Bằng vào Thiếu trang chủ thì không làm nổi chuyện đó đâu
Lang Sơn Nhất Bái nhìn Hắc Hổ Thần nói:
Nói rồi định tung người nhảy vọt ra cửa, thế nhưng Hoắc Vạn Thanh thét lớn:
Dứt lời, khoát bộ sấn tới, ngũ trảo chộp ra nhằm vào bả vai Sách Nghị Phu
Thế trảo lão ta chộp tới chính là chiêu Ưng trảo cầm long trong Ưng Trảo môn, thế trảo bên trong hàm chứa chín lần biến hóa, vô luận đối phương nhảy người né tránh thế nào thì cũng khó lòng thoát khỏi năm ngón trảo kỳ hiểm này
Chẳng ngờ thế trảo chưa xuất hết thì đã nghe “hự” một tiếng, thân hình hộ pháp cao lớn dềnh dàng đổ xuống
Nơi Sử Truyền Đỉnh rất gần cửa ra vào, tận mắt thấy biến không ra tay cứu kịp, liền vung kiếm lên thét lớn một tiếng nhảy ra cản đường
Sách Nghị Phu cười khổ nói:
– Sử đại hiệp sao cứ nhất định gây khó cho huynh đệ?
Chỉ thấy lão giơ tay phát chưởng đẩy dạt lưỡi kiếm của Sử Truyền Đỉnh ra ngoài, lão quay đầu nhìn Hắc Hổ Thần nói:
Hắc Hổ Thần cười đáp:
Nói rồi, lướt người nhanh như làn khói ra cửa
Tống Văn Tuấn quát lớn:
– Các ngươi còn chưa chịu nói hết ra, chớ nghĩ chuyện rời khỏi đây!
T
Trang 2Dứt lời lưỡi kiếm vung lên, người phóng truy theo, Sách Nghị Phu la lớn:
– Thiếu trang chủ, có chuyện gì từ từ hãy nói!
Vừa nói vừa xuất song chỉ kẹp cứng lưỡi kiếm của Tống Văn Tuấn
Lúc này Thần Điêu Đầu Hói đứng gần Sử Truyền Đỉnh nhất, nhìn thấy Sách Nghị Phu phất chưởng ra khiến hắn đứng yên bất động, thì lòng thấy kỳ lạ, buộc miệng la lên:
Sử Truyền Đỉnh y nhiên đứng bất động, mà cũng không lên tiếng đáp lại
Sách Nghị Phu bỗng cất tiếng cười lạnh lùng:
không cẩn thận đã bị khống chế huyệt đạo rồi!
Thần Điêu Đầu Hói “hừ” một tiếng lạnh lùng, phát liền hai chưởng vào vai và lưng Sử Truyền Đỉnh, thế nhưng Sử Truyền Đỉnh vẫn đứng trân trân nhìn mình, chẳng những huyệt đạo không giải được mà sắc mặt tợ hồ như biến hiện sự đau khổ
Trong lòng Thần Điêu Đầu Hói càng kinh hải hơn, quay đầu nhìn Kim Giáp Thần Hoắc Vạn Thanh thì thấy cũng nằm ngay dưới đất bất động
Tống Văn Tuấn chính đang thôi nả giải huyệt, nhưng xem ra cũng vô hiệu
Vô Trụ thiền sư bước đến nói:
phong bế huyệt đạo, nếu dùng thủ pháp Thôi cung quá huyệt bình thường thì không thể giải nổi
Tống Văn Tuấn nghe nói thì ngước mắt nhìn lên hỏi:
– Không biết đại sư có thể giải được không?
Vô Trụ thiền sư lắc đầu đáp:
– Lão nạp cũng chỉ phán đoán vậy mà thôi, Phất huyệt thủ pháp là độc môn tuyệt kỹ, lão nạp làm sao giải khai nổi
Thần Điêu Đầu Hói sấn lên một bước, nhìn trừng trừng Lang Sơn Nhất Bái nói lớn:
– Họ Sách kia, ngươi đã thi triển thủ pháp gì trên người bọn họ?
Phi Hồng Dực Sĩ, Cam Huyền Thông cả hai cùng liền sấn tới
Sách Nghị Phu thoái lui một bước, nói:
– Đại sư nói đúng, thủ pháp mà huynh đệ vừa thi triển đây chính là Phất huyệt! Phi Hồng Dực Sĩ lạnh lùng nói:
– Ngươi nghĩ rằng Phát huyệt thủ pháp không có ai giải nổi ư?
Trang 3Sách Nghị Phu nói:
– Phất huyệt thủ pháp tuy chỉ là một kỹ xảo, thế nhưng mỗi môn đều có chỗ độc đáo của nó, thủ pháp mà huynh đệ học được chỉ sợ người khác không giải nổi
Phi Hồng Dực Sĩ nói:
Sách Nghị Phu cười nói:
Vô Trụ thiền sư nói:
– Ý của Sách thí chủ là giải khai huyệt đạo cho bọn họ tất có điều kiện?
Sách Nghị Phu nói:
kiện, chỉ cần đại sư nói một lời
– Vậy thì hay, Tống đại lão gia là do tệ chủ nhân mời đi, đến ngày hội đó đương nhiên sẽ cùng chư vị kiến diện Huynh đệ hôm nay giả trang Tống đại lão gia cũng chỉ là phụng mệnh hành sự, chư vị hà tất phải làm khó dễ giữ huynh đệ lại đây
Thần Điêu Đầu Hói “Hừ” một tiếng lạnh lùng nói:
Sách Nghị Phu gật đầu đáp:
– Không sai, Vô Trụ thiền sư là cao tăng phật môn, chỉ cần đại sư gật đầu chấp nhận là huynh đệ sẽ giải khai huyệt đạo cho hai vị này
Vô Trụ thiền sư đưa mắt nhìn mọi người, rồi nói:
Mọi người chưa có chủ ý gì thì Sách Nghị Phu đã nói:
– Phất huyệt thủ pháp mà Sử đại hiệp và Hoắc tổng quản trúng sẽ làm toàn thân doanh vệ đều ngưng lưu thông, nếu trong mười hai canh giờ không giải thì huyết ngừng khí tán mà thành người tàn phế
Lúc này Trúc Thu Lan đang đứng bên Nhạc Tiểu Tuấn ở góc phòng nghiêng đầu nhìn chàng nói:
– Nhạc đại ca, chúng ta không có thiếp mời, hay là ra đòi lão ta hai cái mới được! Nhạc Tiểu Tuấn không quay đầu, mắt vẫn theo dõi chuyện bên ngoài kia, đáp:
– Thiệp mời chỉ mời người trong Bát đại môn phái, chúng ta đâu phải người trong Bát đại môn phái!
Trúc Thu Lan nói:
– Đại ca không nghe vừa rồi Sách Nghị Phu nói là đến ngày hội Tống đại lão gia
Trang 4cũng có tham dự, đại ca cần phải đi mới gặp được lão gia chứ!
Nói rồi chẳng đợi Nhạc Tiểu Tuấn phản ứng thế nào, liền bước lên nói lớn:
cho chúng ta hai cái được chứ?
Sách Nghị Phu đáp:
này do Hắc Hổ Thần đảm nhận, nhị vị không có tên trong danh sách thì huynh đệ ta cũng đành chịu!
Trúc Thu Lan chống tay ngang hông nói:
Sách Nghị Phu cười gằn một tiếng nói:
có đồng ý hay không, ta cũng không cần biết
Trúc Thu Lan tức giận nói:
Nói rồi nhiều gọi lớn:
buộc hắn giải khai huyệt đạo cho hai vị này rồi chúng ta sẽ ra cổng chờ hắn!
Nhạc Tiểu Tuấn có chút do dự
Trúc Thu Lan giục:
– Nhạc đại ca, nhanh lên!
Sách Nghị Phu đưa mắt nhìn Nhạc Tiểu Tuấn, rồi cười nói:
– Nhạc thiếu hiệp chỉ một chiêu mà hạ nổi huynh đệ, thật khó tin!
Đương nhiên lão ta khó mà tin nổi, kể cả Hoắc Vạn Thanh, Sử Truyền Đỉnh đều bại dưới tay lão, lẽ nào lại để tâm đến một thiếu niên miệng còn hôi sữa?
Trúc Thu Lan trong đầu đã có chủ ý, nhân cơ hội nói ngay:
một lời vậy chứ?
Sách Nghị Phu khi nào chịu bẻ mặt trước đối phương, gật đầu cười nói ngay:
– Nhạc thiếu hiệp chỉ một chiêu hạ nổi huynh đệ, ta xin chịu phép!
Trúc Thu Lan nói:
– Hảo, ngươi nói phải giữ lời hứa đấy nhé!
Sách Nghị Phu khẳng khái:
– Sách Nghị Phu ta chưa từng thất tín nuốt lời!
Trang 5Trúc Thu Lan quay đầu nói:
Nhạc Tiểu Tuấn bất đắc dĩ theo lời Trúc Thu Lan bước ra, nói:
– Tại hạ chỉ cần một chiêu bắt được các hạ là đủ chứ?
Sách Nghị Phu nói:
– Không sai!
– Hảo, các hạ chuẩn bị rồi chứ?
– Nhạc thiếu hiệp cứ tự nhiên ra tay
Nhạc Tiểu Tuấn chẳng nói gì, đưa tay chộp vào cổ tay lão ta, cười hỏi:
– Chẳng phải tại hạ đã chộp được tay các hạ đây sao?
Sách Nghị Phu nằm mộng cũng không thể ngờ trong một tíc tắc chưa kịp phòng
bị, đã bị Nhạc Tiểu Tuấn chộp cổ tay mình, trong lòng chấn động vận lực định giằng ra
Thế nhưng Nhạc Tiểu Tuấn càng nhanh hơn, chỉ một cái kéo rồi đẩy tay, khiến cả người Sách Nghị Phu chúi nhủi lăn ra ngoài
Sách Nghị Phu bị đẩy văng ra ngoài lồm cồm bò dậy, nhìn chàng tợ hồ như không thể tin nổi, lắp bắp:
lần nữa
Một chiêu này, toàn trường không ai kịp nhìn thấy chàng ra tay thế nào, đương nhiên bọn họ mười phần chẳng tin Nhạc Tiểu Tuấn có được bản lãnh như vậy, trong lòng chỉ nghĩ chàng nhân cơ may mà đắc thủ thôi!
Trúc Thu Lan không chịu để yên, ré lên:
– Ái da, ngươi định nuốt lời ư?
Sách Nghị Phu nói:
– Tại hạ đã nói tất giữ lời, chỉ có điều trong lòng bất cam, cho nên mới nghĩ lĩnh giáo lần nữa!
Thái lão tam nói:
nữa đi!
Nghe khẩu khí của nàng, tợ hồ như Nhạc Tiểu Tuấn ra chiêu, tất Sách Nghị Phu thúc thủ bó tay, trong lòng ai cũng không tin nổi
Nhạc Tiểu Tuấn nói:
– Hảo, vậy thì ngươi chuẩn bị đi!
Sách Nghị Phu lần này đã có chuẩn bị, gật đầu đáp:
Trang 6– Mời!
Nhưng chỉ nói được một tiếng, đến tiếng thứ hai nói cũng không kịp, đã thấy cổ tay bị xiết chặt, rồi người lão không chủ động được theo cái kéo và đẩy tay của Nhạc Tiểu Tuấn văng nhào lộn đầu ra ngoài
Sách Nghị Phu không kịp nhìn thấy gì cả, mơ mơ hồ hồ bị Nhạc Tiểu Tuấn hất văng ra ngoài, lão tức giận nhảy dựng người lên, trợn mắt há mồm nhìn chàng một hồi, chẳng biết vì giận hóa cuồng hay sao mà cười lên ha hả nói:
– Tuyệt, tuyệt, thủ pháp tuyệt lắm! Nhạc thiếu hiệp thân hoài tuyệt nghệ thế này, không cần huynh đệ ta tìm cách, mà đích thân tệ chủ nhân cũng sẽ mời nhị vị quang lâm Trịch Bát thiền viện
Nhạc Tiểu Tuấn lần thứ hai đẩy văng Sách Nghị Phu khiến Vô Trụ thiền sư, Phi Hồng Dực Sĩ, ai nấy đều chấn động biến sắc
Lúc này bọn họ chỉ nghe Nhạc Tiểu Tuấn nói sư phụ chàng là Vô Danh lão nhân, nhưng võ lâm căn bản không có nhân vật nào có ngoại hiệu cổ quái như vậy!
Trúc Thu Lan chống tay hất hàm hỏi:
Sách Nghị Phu nói:
– Nhị vị xin cứ đúng lúc ấy phó ước Trịch Bát thiền viện, huynh đệ sẽ tự thân đón tiếp
Trúc Thu Lan nói:
– Hảo, vậy thì đa tạ
Sách Nghị Phu cười khan một tiếng:
Nói rồi quay người ôm quyền xá dài Vô Trụ thiền sư, hỏi:
Vô Trụ thiền sư đáp ngay:
– Bần tăng chấp nhận
Sách Nghị Phu lại nói:
– Đại sư bảo đảm cho huynh đệ rời khỏi đây chứ?
Vô Trụ thiền sư chắp tay nói:
– Bần tăng đồng ý thì không còn ai làm khó lưu giữ Sách thí chủ lại đây đâu! Sách Nghị Phu mĩm cười nói:
– Có lời này của đại sư, huynh đệ ta yên tâm
Nói rồi bước nhanh tới, lần lượt từ Sử Truyền Đỉnh rồi Hoắc Vạn Thanh, chỉ vung
Trang 7tay phất nhẹ, quả nhiên cả hai theo đó mở mắt tỉnh người lại ngay
Sử Truyền Đỉnh vừa tỉnh lại, trừng mắt thét lớn:
Rồi định vung kiếm tấn công, nhưng Vô Trụ thiền sư đưa tay cản lại nói:
– Sử đạo huynh tạm thời bớt giận, bần tăng đã đồng ý để Sách thí chủ đi, cứ để cho đi!
Sách Nghị Phu chắp tay vái quanh một vòng nữa, nói:
– Chư vị đại hiệp, xin cho huynh đệ cáo từ
Nói rồi quay người ung dung bước ra cửa
Tống Văn Tuấn hậm hực nói với theo:
quyết không tha ngươi đâu!
Sách Nghị Phu đã khuất ở cửa nhưng nghe giọng lão cười đáp lại:
– Chuyện này cứ để sau hãy nói
Tống Văn Tuấn dậm chân nói:
– Lão tặc này
Vô Trụ thiền sư nói:
ngang đây
Cam Huyền Thông nói:
Bắc, ít khi vào Trung Nguyên Người này thân tàng tuyệt học, theo bần đạo thấy thì nếu chúng ta chỉ một đối một chỉ e rằng không ai trong chúng ta có thể khống chế nổi hắn, cho dù chúng ta liên thủ cầm hắn lại đây, thì hắn chẳng qua cũng chỉ là một tay thuộc hạ phụng mệnh chủ nhân hành sự mà thôi Bởi vậy đại sư tha hắn đi là đúng lý
Tống Văn Tuấn nói:
– Chủ nhân của hắn cứ ẩn sau màn, không biết là ai? Gia phụ
Thần Điêu Đầu Hói chen vào nói ngay:
Lang Sơn Nhất Bái mà đều cam tâm đầu thân người này, đủ thấy người này võ công tất còn cao hơn bọn họ nhiều Bọn chúng bắt lệnh tôn đi, rồi lại mời chúng ta mồng tám tháng chạp dự hội, bên trong tất có âm mưu, có thể nói toạc ra là chúng không gì ngoài việc đồ bá võ lâm Cho nên định lợi dụng Minh chủ để hiệu triệu quần hùng bát phái, vì thế theo bần đạo suy đoán thì Minh chủ tuyệt đối vô sự
Cam Huyền Thông nói:
Trang 8– Mạnh đạo huynh nói không sai, vừa rồi chính Sách Nghị Phu đã nói Minh chủ được ưu đãi như thượng khách, tất yếu là đãi đến khi tham gia đại hội trên Trịch Bát thiền viện Thiếu trang chủ tạm thời nhẫn nại, chờ đến lúc đó tất sẽ tạo cơ hội với Minh chủ
Phi Hồng Dực Sĩ nói:
kia chúng ta lại chưa biết tí gì Chuyện Minh chủ bị bắt giữ, theo thiển nghĩ của bần đạo thì bên trong tất có âm mưu rất lớn Bát đại môn phái chúng ta cần phải tập trung tìm cách đối phó, có thế mới không bị chúng uy hiếp
Vô Trụ thiền sư chắp tay trước ngực nói:
Minh chủ bị bắt giữ, đối với chuyện vô cùng hệ trọng, cho nên trước hết cần phải trở về tệ tự bẩm báo cho phương trượng hay Chư vị đạo huynh có lẽ cũng nên hồi báo với chưởng môn nhân thỉnh thị, nên vừa rồi Lục đạo huynh nói Bát đại môn phái chúng ta cần hợp tìm kế sách đối phó, thật là đúng lý Bần tăng nghĩ ra một điều, không biết chư
vị nghĩ thế nào?
Thần Điêu Đầu Hói nói:
– Đại sư, xin cứ nói!
– Bần tăng thấy kỳ hội trên Trịch Bát thiền viện quan hệ trọng đại tới Bát đại môn phái, cho nên chúng ta trước hết cần trở về bẩm cáo chưởng môn nhân thỉnh thị ý kiến, sau đó ước định một địa điểm nào đó, chúng ta sẽ hợp lại bàn bạc với nhau trước ngày đại hội kia xảy ra
Thần Điêu Đầu Hói nói:
– Nói vậy hẳn đại sư đã có phúc án?
Vô Trụ thiền sư gật đầu nhẹ nói:
– Chư vị đạo huynh hiện tại trở lại quý phái, đường xá xa gần không giống nhau, mất nhiều thời gian Cho nên theo thiển ý của bần tăng, thì lấy ngày mồng một tháng chạp, chúng ta tụ hội nhau bàn bạc
Cam Huyền Thông hỏi:
– Địa điểm ở đâu?
Vô Trụ thiền sư nói tiếp:
ngày đường, vả lại đối với các phái thì khoảng cách này cũng phù hợp, không biết chư
vị nghĩ thế nao?
Thần Điêu Đầu Hói cười vang nói:
Trang 9đến Đông gia trang tụ hội là vừa khéo, chẳng ai bị thiệt nhé
Phi Hồng Dực Sĩ tiếp lời nói ngay:
– Hảo, vậy chúng ta quyết định thế
Vô Trụ thiền sư thấy mọi người đã đồng ý, liền đứng lên nói:
– Chư vị đã đồng ý, bần tăng xin cáo từ trước
Phi Hồng Dực Sĩ cũng đứng lên theo nói:
– Bần đạo cũng cáo từ đây!
Hoắc Vạn Thanh vội nói:
– Chư vị xin lưu bước, gia nhân đã làm xong thức ăn, chỉ vì vừa rồi xảy ra chuyện nên không mang vào đây Giờ mọi người xin lưu lại dùng cơm rồi về còn chưa muộn
Vô Trụ thiền sư nói:
– Minh chủ bị bắt giữ, chuyện hệ trọng vô cùng, bần tăng cần phải tức tốc hồi tự bẩm cáo cùng phương trượng, một khắc một giây cũng không dám ở lại Thiếu trang chủ xin bảo trọng, bần tăng cáo từ!
Nói rồi chắp tay trước ngực chào mọi người lần nữa, đoạn cứ bước ra cửa
Tiếp đó Phi Hồng Dực Sĩ, Cam Huyền Thông, Mạnh Đạt Nhân và Sử Truyền Đỉnh cũng lần lượt theo nhau cáo từ
Tống Văn Tuấn đứng lên nhìn Nhạc Tiểu Tuấn nói:
vào ngay
Rồi bước ra nhanh cửa tiễn chân mấy người kia đến tận đại môn mới quay trở lại Bọn Nhạc Tiểu Tuấn và Trúc Thu Lan trước đó đã được Hoắc Vạn Thanh mời sang một phòng khách gần đó, trong phòng đèn đuốc sáng choang, một bàn tiệc thịnh soạn đã được dọn sẵn
Tống Văn Tuấn vội vả đi vào, vẫy tay nói ngay:
câu nệ, không cần khách khí làm gì Nào mời!
Lại quay nhìn sang Hoắc Vạn Thanh nói:
Nói rồi tự động ngồi vào ghế chủ tọa
Bọn Nhạc Tiểu Tuấn, Trúc Thu Lan và cả Hoắc Vạn Thanh cũng phân ngôi thứ mà ngồi
Một ả hầu nhanh nhẹn rót rượu cho bọn họ
Hoắc Vạn Thanh nâng chén lên nói:
Trang 10– Nhạc tướng công, Trúc cô nương, mời cạn chén!
Trúc Thu Lan cười nói:
– Tôi không biết uống rượu, Hoắc tổng quản xin cạn chén với Nhạc đại ca vậy Hoắc Vạn Thanh cũng không ép, liền cạn chén cùng Nhạc Tiểu Tuấn rồi lại cạn chén với Tống Văn Tuấn
Chốc lát cả bọn bốn người vừa ăn uống vừa nói chuyện vui vẻ
Hoắc Vạn Thanh nốc thêm một chén rượu nữa, cười khà khà một tiếng sảng khoái nhìn Nhạc Tiểu Tuấn ướm hỏi:
không?
Nhạc Tiểu Tuấn nói:
động giang hồ, nhưng đây chỉ là mới bước manh nha, ngoài ra không biết được biến hóa thế nào, phải nhờ Hoắc tổng quản chỉ giáo
Hoắc Vạn Thanh lắc đầu cười đáp mấy tiếng:
Trúc Thu Lan bật cười nói:
hôm nay, bọn Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu và Lang Sơn Nhất Bái Sách Nghị Phu rơi vào tình thế không đường thoát thân Nếu như bọn chúng không sắp đặt kế hoạch sẵn thì bọn chúng há dễ dàng an toàn rời khỏi Thiên Hoa sơn trang?
Tống Văn Tuấn ngạc nhiên hỏi:
– Trúc cô nương nhìn ra điều gì rồi sao?
Trúc Thu Lan nói:
– Chuyện Tống đại lão gia bị bắt giữ, rồi tới đây đại hội trên Trịch Bát thiền viện là chuyện vô cùng hệ trọng, đương nhiên Vô Trụ thiền sư và mấy vị kia không khi nào chịu bõ qua cho bọn Hắc Hổ Thần Nhưng vì từ đây đến đại hội thời gian không còn nhiều, mà bọn họ phải đi về bẩm cáo với chưởng môn nhân xin thỉnh thị ý kiến, chuyện đã cấp bách như vậy, tự nhiên bọn họ không rảnh thời gian mà nhúng tay vào chuyện khác, huống gì lúc này Tống đại lão gia đang ở trong tay chúng, đề phòng nguy hại cho Tống đại lão gia vẫn là hơn chứ?
Hoắc Vạn Thanh gật đầu lia lịa nói:
– Cô nương phân tích tỉ mỉ, quả không sai tí nào
Trúc Thu Lan nói: