1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Tài liệu Phong vân đệ nhất đao - tập 32 pdf

26 340 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phong Võ Đệ Nhất Đao
Tác giả Nguyễn Tốc Cổ Long
Thể loại Tiểu thuyết
Định dạng
Số trang 26
Dung lượng 135,85 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phó Hồng Tuyết nhìn ra xa xa, một lúc sau, đáp: - Lão nói là dù lão biết cũng không thể tố cáo với ta.. Đinh Vân Lâm thốt: - Tại vì… tại vì… Diệp Khai tiếp luôn: - Cô nương muốn nói tại

Trang 1

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-557-

CHƯƠNG THỨ BA MƯƠI HAI

DIỆT KHẨU

iệp Khai sáng mắt lên

- Tại sao y biết những người đến Mai Hoa Am đã đủ số rồi? Tại sao

y biết rõ số người tụ tập? Việc đó chỉ có Mã Không Quần biết mà thôi

Phó Hồng Tuyết đồng ý

Diệp Khai tiếp:

- Nhưng Mã Không Quần lúc đó hẳn là đang uống rượu trong Mai Hoa Am Phó Hồng Tuyết gật đầu:

- Tiết Võ có nói như vậy

Diệp Khai cau mày:

- Thế thì người đó là ai ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu

Diệp Khai hỏi:

- Tiết Võ không cho các hạ biết ?

Phó Hồng Tuyết nhìn ra xa xa, một lúc sau, đáp:

- Lão nói là dù lão biết cũng không thể tố cáo với ta

Hắn còn hoang mang về câu nói của Tiết Võ:

“ Bạch Thiên Vũ là một con người chẳng đáng giá là một con người”

Hắn không muốn nhớ đến câu đó nhưng làm sao hắn quên được, ít nhất cũng trong nhất thời

Sau một lúc suy tư, Diệp Khai thốt:

- Người hạ độc trong rượu chắc chắn là người bí mật đã nói lên câu nói đó tại Mai Hoa Am

Phó Hồng Tuyết nín lặng

Đinh Vân Lâm chen lời:

- Đó là cái chắc rồi

Diệp Khai tiếp:

- Y biết là Tiết Võ đã khám phá ra sự bí mật nên sợ Tiết Võ cáo tố với các hạ, do đó phải làm cái việc giết người diệt khẩu

D

Trang 2

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-558-

Đinh Vân Lâm thở dài:

- Nhưng y nhận xét lầm con người của Tiết Võ Chúng ta phải công nhận là về nghĩa khí thì Tiết Võ là tay cao thượng

Diệp Khai tiếp:

- Chỉ vì y là bằng hữu chí thân của Tiết Võ, cho nên dù y có bao mặt cẩn thận thì Tiết Võ cũng nhận ra được y qua âm thanh

Đinh Vân Lâm gật đầu:

- Đúng là vậy trồi

Diệp Khai tiếp:

- Nếu y đến đây thì đương nhiên là Tiết Võ phải hay biết

Đinh Vân Lâm thốt:

- Có thể y nhờ một người nào đó hạ độc

Diệp Khai trầm ngâm một lúc:

- Một việc như vậy có tính cách đặc biệt vô cùng Khi nào y lại nhờ người khác làm hộ Y phải sợ bí mật bị tiết lộ chứ

Đinh Vân Lâm tiếp:

- Y có thể nhờ một người mà y tín nhiệm hoàn toàn

Diệp Khai lắc đầu:

- Đến cả Tiết Võ mà y còn không tín nhiệm thì y tín nhiệm được ai

Đinh Vân Lâm đáp:

- Bằng hữu dù thân cũng không thân bằng vợ chồng, cha con, huynh đệ Ngươi nên nhớ như vậy Tiết Võ dù thân với y nhưng bất quá cũng chỉ là một bằng hữu mà thôi

Diệp Khai thở dài:

- Rất tiếc là người trong họ Tiết hiện nay chẳng còn một ai Chúng ta không làm sao tra cứu được

Đinh Vân Lâm tiếp:

- Người trong họ Tiết chỉ ly khai trang viện chứ chưa phải là chết Chúng ta vẫn còn hy vọng gặp lại họ

Diệp Khai gật đầu rồi nâng hồ rượu lên ngửi

Chàng thốt:

Trang 3

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-559-

- Rượu lâu năm lại vừa được mở nắp gần đây thôi

Đinh Vân Lâm xì một tiếng:

- Khỏi cần phải tỏ ra mình là tay sành sỏi Ta biết từ lâu là ngươi dày công nghiên cứu rượu lắm Nhất là về cái việc bại hoại thì người nghiên cứu rất kỹ Ta có phủ nhận công phu của ngươi đâu

Diệp Khai cười khổ:

- Chẳng rõ kẻ giữ kho rượu của Tiết Võ là ai ?

Đinh Vân Lâm thốt:

- Chỉ cần kẻ đó chưa chết là một ngày nào đó chúng ta sẽ tìm ra, ngươi đừng đặt thêm vấn đề làm chi cho thêm rắc rối

Nàng nhìn Diệp Khai, gằn từng tiếng, tiếp:

- Vấn đề là ngươi quá quan tâm đến sự tình Tại sao hả ? Sự tình có liên quan

gì đến ngươi ?

Phó Hồng Tuyết quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Khai, trầm giọng thốt:

- Việc này hoàn toàn không liên quan gì đến ngươi Ta đã từng nói với ngươi là đừng can dự vào việc của ta

Diệp Khai điểm một nụ cười Rồi chàng đáp:

- Tại hạ đâu có can dự vào việc này Bất quá tại hạ thấy có cái gì kỳ kỳ vậy thôi

Phó Hồng Tuyết cười lạnh

Hắn không buồn nói thêm tiếng gì, quay mình bước đi

Đinh Vân Lâm vụt gọi:

- Chờ một chút, ta có chuyện này muốn nói với ngươi

Phó Hồng Tuyết vẫn đi song bước chậm hơn trước

Đinh Vân Lâm hỏi:

- Nàng đâu ?

Phó Hồng Tuyết chợt đứng lại hỏi:

- Nàng là ai ?

Đinh Vân Lâm tiếp:

- Nàng là người luôn luôn cúi đầu, luôn đi sau ngươi, nàng là thiếu nữ đáng yêu

Trang 4

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-560-

Phó Hồng Tuyết cau mặt, gân giật thấy rõ

Hắn không đáp, bước đi luôn

Đêm đã qua được nửa phần Trên cao có vầng trăng sáng, không gian như vào lúc hoàng hôn

Đinh Vân Lâm nhìn theo bóng Phó Hồng Tuyết từ từ xa dần xa dần

Nàng cảm thấy hắn cô độc quá chừng

Bất giác, nàng thở dài, thốt:

- Ngươi nói đúng Thúy Bình không nên trở lại tìm hắn mới phải Bây giờ thì quả thật hắn đã ly khai nàng

Nàng lắc đầu, tiếp:

- Ta có nói là hắn dần dần biến đổi, biến thành một cá nhân Nào ngờ đâu hắn vẫn như trước Chung quy hắn chẳng thành một cái quái gì cả

Diệp Khai điềm nhiên:

- Đích xác là hắn chẳng là cái quái gì Bởi hắn là con người

Đinh Vân Lâm hừ một tiếng:

- Giả như hắn là con người, với một điểm nhỏ thôi thì hắn đã không bỏ rơi một nữ nhân đáng thương như thế

Diệp Khai mỉm cười:

- Bởi hắn là con người nên không thể không ly khai nữ nhân đó

Đinh Vân Lâm cau mày:

- Tại sao ?

Diệp Khai giải thích:

- Chỉ vì hắn cảm giác đã thọ nhận quá nhiều ủy khúc, tâm tư mang quá nặng ẩn tình Nếu hắn cứ kéo dài cuộc sống với Thúy Bình thì trong tương lai hắn sẽ gặt hái toàn thống khổ mà thôi

Đinh Vân Lâm cười nhẹ:

- Cho nên hắn thà để cho kẻ khác thống khổ

Diệp Khai thở dài:

- Thực ra nào phải hắn không thống khổ Phải biết sự ra đi của hắn là bắt buộc đó Hắn không thể không ly khai

Đinh Vân Lâm hỏi:

Trang 5

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-561-

- Tại sao ?

Diệp Khai đáp:

- Thúy Bình đã ly khai hắn một lần Tại sao hắn không thể ly khai nàng ? Đinh Vân Lâm thốt:

- Tại vì… tại vì…

Diệp Khai tiếp luôn:

- Cô nương muốn nói tại vì Thúy Bình là một nữ nhân phải không ?

Đinh Vân Lâm tặt lưỡi:

- Dù sao thì một nam nhân cũng không nên khi phụ một nữ nhân

Diệp Khai cười nhẹ:

- Nam nhân cũng là một con người, việc chi nữ nhân làm được thì nam nhân cũng làm được

Đoạn chàng nhếch nụ cười khổ, tiếp:

- Nữ nhân có cái tật rất lớn là không xem nam nhân như một con người, cho rằng nam nhân sống là để chịu sự hành tội của nữ nhân Nếu nam nhân làm gì phật ý nữ nhân là nam nhân phải chết

Đinh Vân Lâm vẩu môi:

- Nam nhân là những kẻ đáng chết Đáng chết hết

Bỗng nàng ôm Diệp Khai, cắn vào vành tai chàng, nhẹ giọng tiếp:

- Nam nhân trong thiên hạ có chết hết thì ta cũng không hề quan tâm Chỉ cần một người còn sống sót là đủ cho ta rồi

Phó Hồng Tuyết từ từ bước đi

Hắn biết phía sau vĩnh viễn không có người cúi đầu lầm lũi đi theo hắn như lúc trước

Không có con người đó theo sau cũng chẳng sao Hắn đã quen cô độc rồi Tuy nhiên hắn vẫn cảm thấy mình đang ở giữa một khoảng không bao la Hầu như hắn chới với trong cái trống trải đó, giả như muốn quờ quạng đôi tay để bám víu vào một cái gì thì cũng chẳng có cái gì để bám víu

Cái khoảng trống đó là ở phía sau hắn, hay đúng hơn là phía sau, khoảng trống dày hơn phía trước

Lắm lúc hắn muốn quay đầu lại, nhìn khoảng trống phía sau

Rồi hắn cứ bước, con đường trước mặt dài quá, dài vô tận…

Trang 6

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-562-

Hắn độc hành như thế mãi hay sao ?

Tự nhiên hắn phải nhớ đến nàng và tự hỏi trong tiết thu lạnh lẽo này, nàng đang ở đâu, đang làm gì Dù sao hắn cũng khó quên nàng cũng như khó tránh đau khổ

Tuy nhiên nếu biết được nàng ở đâu thì hắn cũng không đi tìm nàng đâu Không bao giờ hắn tưởng gặp lại nàng nào

Đang đi, hắn chợt nghe tiếng khóc

Âm thanh nam nhân vang từ cánh rừng thưa phía trước mặt vọng lại Nam nhân nào đó vừa khóc vừa kể:

- Bạch đại hiệp ơi Tại sao đại hiệp lại chết đi Ai làm cho đại hiệp chết ? Tại sao đại hiệp không cho kẻ hèn này một cơ hội đền đáp ơn sâu ?

Phó Hồng Tuyết dừng chân, đưa mắt nhìn về phía đó

Trong tầm mắt của hắn hiện ra một nam nhân vận áo gai trắng, quỳ trước một bàn hương án Trên hương án có ngựa giấy, tiền giấy, có cả một thanh đao bằng giấy

Đao bằng nhiều mảnh giấy bồi thành bảng Chuôi đao sơn đen

Nam nhân vào trạc trung niên, dáng dấp nhanh nhẹn, mũi thẳng, miệng ngang, biểu hiện tánh khí quật cường

Con người đó nếu khóc thì hẳn là một sự kiện phi thường

Y khóc rất thương tâm

Khóc một lúc, y lấy tiền giấy, ngựa giấy, đao giấy đốt hết Đốt xong mấy thứ đó rồi mà y vẫn còn đổ lệ

Phó Hồng Tuyết đã đến nơi từ lâu, đứng cạnh đó bình tĩnh nhìn

Nam nhân đó lại kể lể:

- Bạch đại hiệp ơi Kẻ hèn này chẳng có vật chi kinh hiến vong linh đại hiệp, kẻ hèn chỉ cầu nguyện cho đại hiệp ở cõi xa xăm kia đỡ tịch mịch…

Y lại khóc lớn hơn Đợi cho y khóc bằng thích rồi, Phó Hồng Tuyết mới bật kêu lên một tiếng:

- Ý

Người đó giật mình, quay người lại nhìn Phó Hồng Tuyết

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Các hạ khóc ai thế ?

Trang 7

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-563-

Người đó do dự một chút, cuối cùng đáp:

- Tại hạ khóc một vị đại anh hùng, một nam tử hán oai danh từng chấn động non sông một thời Tại hạ khóc một vị đại hiệp vô song Rất tiếc hạng thiếu niên như các hạ không hề biết được

Phó Hồng Tuyết khích động mạnh tâm tư, cố dằn cơn trào lòng, hỏi:

- Tại sao các hạ khóc vị đại hiệp đó ?

Nam nhân đáp:

- Bởi người đó có cái ân cứu mạng đối với tại hạ Suốt đời tại hạ không hề thọ ơn của ai, chỉ có mỗi một vị đại hiệp đó là đại ân nhân của tại hạ thôi

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Trong trường hợp nào ?

Nam nhân kể:

- Hai mươi năm trước, tại hạ vốn là một tiêu sư, lãnh hộ tống một số tài sản qua ngang vùng này

Phó Hồng Tuyết chớp mắt:

- Vùng này ?

Nam nhân gật đầu:

- Chính tại chỗ này đây Tài sản bảo tiêu quan trọng nên trách nhiệm của tại hạ phải nặng nề Tại hạ chỉ mong được sớm đến nơi đến chốn nên quên mất đưa giấy báo tin cho Tiết Võ tại hht như tất cả mọi người ngang qua đây phải có lễ chào mượn đường

Phó Hồng Tuyết cau mày:

- Có lệ đó nữa sao ?

Nam nhân gật đầu:

- Một thông lệ là phải vào bái kiến lão ấy, dâng chút ít lễ vật, uống vài chén rượu với lão Nếu không theo đúng thông lệ đó thì đừng hòng tiếp tục hành trình Với giọng căm hờn, y tiếp:

- Vì lão ta là một lão hán cỡ lớn nên không ai dám đắc tội với lão

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Vì quên mất điều đó nên các hạ bị lão bắt tội ?

Nam nhân căm hờn hơn:

Trang 8

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-564-

- Lão ấy xách chiếc búa nặng sáu mươi ba cân đi tìm tại hạ gây điều phiền phức

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Lão đã làm gì ?

Nam nhân đáp:

- Lão bảo tại hạ lưu vật bảo tiêu lại đây rồi trở về mời chủ nhân tiêu cục đến nói chuyện với lão Nếu không thì lão tịch thu số tài vật bảo tiêu của tại hạ rồi đến tận tiêu cục phá

Y ưỡn ngực, cao giọng tiếp:

- Triệu Đại Phương này ngày trước cũng có chút danh đầu, tự nhiên là không phục sự uy hiếp đó

Phó Hồng Tuyết chớp mắt:

- Cho nên song phương giao thủ ?

Triệu Đại Phương thở dài:

- Rất tiếc cho tại hạ, chiếc thiết phủ của lão có oai lực phi thường, tại hạ không phải là đối thủ của lão Đang cơn phẫn nộ vì tại hạ dám chống lại, lão vung búa lên quyết chặt tại hạ thành vạn khúc

Rồi y cười lớn, tiếp:

- May thay, vừa lúc đó có một vị đại hiệp đi ngang qua, xuất thủ ngăn chặn nhát búa kịp thời Vị đại hiệp sau khi biết rõ nguyên nhân đã quở trách lão ta nặng nề, bắt buộc lão phải để cho tại hạ ra đi thong thả

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Rồi sau đó ?

Triệu Đại Phương tiếp:

- Đương nhiên là Tiết Võ bất phục, phản kháng lại Nhưng chiếc búa sáu mươi ba cân đối với vị đại hiệp đó chỉ là chiếc búa giấy…

Phó Hồng Tuyết lại một phen khích động

Triệu Đại Phương thở dài tiếp:

- Nói thật đấy, bình sinh tại hạ chưa thấy một nhân vật nào có võ công cao như vị đại hiệp đó Mà cũng chẳng có ai khẳng khái, trọng nghĩa khí bằng Rất tiếc…

Phó Hồng Tuyết hỏi:

Trang 9

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-565-

- Rất tiếc làm sao ?

Triệu Đại Phương thoáng lộ vẻ buồn:

- Người chết một cách bất minh, bất xứng, chết vì bọn tiểu nhân…

Y khóc

Vừa khóc y vừa tiếp:

- Tại hạ không biết phần mộ của người ở chỗ nào cho nên cứ mỗi năm, vào ngày này, tại hạ lại đến đây tế điện một lần

Phó Hồng Tuyết nắm chặt tay, run run giọng hỏi:

- Vị đại hiệp đó tên chi ?

Triệu Đại Phương lắc đầu:

- Dù tại hạ có noí ra thì các hạ còn trẻ tuổi quá, hẳn không biết được đâu Phó Hồng Tuyết trầm giọng:

- Các hạ cứ nói

Triệu Đại Phương đáp:

- Người họ Bạch…

Phó Hồng Tuyết chận lời:

- Thần Đao Đường Bạch đường chủ ?

Triệu Đại Phương trố mắt:

- Sao các hạ biết ?

Phó Hồng Tuyết không đáp Hai tay nắm chặt lại

Một lúc lâu, hắn hỏi:

- Con người đó như thế nào ?

Triệu Đại Phương cao giọng:

- Tại hạ vừa nói đó Một bậc đại hiệp không nhân vật nào sánh kịp, ngàn năm trước không, ngàn năm sau cũng sẽ không luôn

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Có phải vì người thi ân đối với các hạ nên các hạ ca tụng hết lời chăng ? Triệu Đại Phương trừng mắt:

- Sao các hạ lại nói thế ? Trong võ lâm, còn ai không nghe danh Thần Đao Đường Bạch đường chủ ? Còn ai không bội phục người ?

Trang 10

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-566-

Phó Hồng Tuyết thốt:

- Tuy nhiên…

Triệu Đại Phương chận lời:

- Chỉ có bọn cùng hung cực ác mới không khâm phục vì Bạch đường chủ không bao giờ dung túng chúng hành hung tác ác Người luôn luôn can thiệp vào những việc bất bình Do đó mà có một số người oán hận

Triệu Đại Phương nói gì, hắn không còn nghe nữa

Hiện tại hắn chỉ còn nghĩ đến mội một việc là phục thù báo hận Niềm báo phục bừng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết

Bây giờ hắn không còn hoài nghi nữa

Bây giờ hắn tin phụ thân hắn là một nhân vật phi phàm, đáng được tôn kính Bất quá một vài kẻ gian manh vì sợ phụ thân hắn, không dám hoạt động nên sanh hận mà nói xấu

Bây giờ thì hắn minh bạch, nên ý chí báo cừu bừng dậy trở lại

Hắn thống hận những ai phỉ báng phụ thân hắn Hắn thống hận nhất là Mã Không Quần

Hắn thề phải tìm cho được Mã Không Quần Hắn thề không dung tha hung thủ

Thấy thần sắc hắn, Triệu Đại Phương kinh hãi, tự hỏi so thiếu niên này bỗng nhiên biến đổi kỳ quái như vậy

Phó Hồng Tuyết chợt hỏi:

- Các hạ từng nghe nói đến Mã Không Quần chứ ?

Triệu Đại Phương gật đầu

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Các hạ có biết lão ta hiện giờ ở đâu chăng ?

Triệu Đại Phương lắc đầu Đôi mắt thì nhìn chầm chập bàn tay nắm chuôi đao của hắn

Trang 11

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-567-

Bỗng y nhảy dựng lên hỏi:

- Các hạ… các hạ… có phải là…

Phó Hồng Tuyết gật đầu:

- Chính tại hạ

Hắn không nói gì nữa Hắn quay mình bước ra khỏi khu rừng

Triệu Đại Phương ngơ ngác nhìn théo hắn Bất thình lình y vọt mình theo, quỳ xuống trước mặt hắn

Đoạn y cao giọng thốt:

- Bạch đại hiệp có cái ơn lớn như trời, rộng như biển Dù người đã quy tiên nhưng công tử… ngàn vạn lần xin công tử cho tại hạ một cơ hội báo ân

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:

- Bất tất

Triệu Đại Phương tiếp:

- Nhưng tại hạ…

Phó Hồng Tuyết chận lời:

- Các hạ vừa rồi nói như vậy là cũng đủ lắm rồi Nói được như vậy là kể như đủ báo ân

Triệu Đại Phương kèo nài:

- Nhưng biết đâu tại hạ lại dọ dẫm được Mã Không Quần hiện hạ lạc phương nào

Phó Hồng Tuyết trố mắt:

- Các hạ làm được việc đó ?

Triệu Đại Phương tiếp:

- Hiện tại thì tại hạ không hành nghề bảo tiêu nữa, song bằng hữu của tại hạ vẫn sinh hoạt với nghề đó Mà nghề bảo tiêu thì bắt buộc phải đi khắp bốn phương trời Nếu cần dò la một tin tức gì thì hông ai hơn những tiêu sư

Phó Hồng Tuyết cúi đầu, tay nắm cứng đốc đao

Đột nhiên hắn hỏi:

- Các hạ cư ngụ tại đâu ?

o0o Hôm nay là hôm thứ tư

Trang 12

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-568-

Phó Hồng Tuyết về ở tại nhà của Triệu Đại Phương được bốn hôm rồi

Trong bốn hôm hắn vẫn tịch mịch như bất cứ lúc nào, bởi Triệu Đại Phương đưa hắn về nhà rồi liền ra đi, dò la tin tức của Mã Không Quần

Giữa nhà có bàn thờ, có bức tượng một người, dáng tuấn nhã, râu lún phún, hông mang đao, chuôi đen, vỏ đen Trên bàn thờ có bài vị đều mấy chữ: “Ân công Bạch đại hiệp chi thần vị”

Nhìn bức ảnh cha, nét vẽ không khéo lắm song là một bức truyền thần, Phó Hồng Tuyết bồi hồi man mác…

Dòng tâm tư đưa hắn trở lại với một bóng hình Thúy Bình

Nhưng hắn gạt bỏ ngay ý tưởng về nàng vì cho rằng trước linh vị chà mà hắn còn mơ hoài đến nàng thì quả thật hắn không xứng đáng là con một bậc đại hiệp Hắn cảm thấy mình cô độc quá

Vừa lúc đó, có tiếng chân người vang lên trên đường Ở đây là khu vắng vẻ, không có người qua lại, cho nên tiếng chân đó phải là của Triệu Đại Phương Đúng vậy, Triệu Đại Phương đã về

Phó Hồng Tuyết hỏi liền:

- Có tin tức gì chăng ?

Triệu Đại Phương cúi đầu, thở dài

Y không cần đáp thành tiếng, cử chỉ đó cũng đủ lắm rồi Y lộ vẻ đau khổ Phó Hồng Tuyết đứng lên:

- Các hạ không cần phải xốn xang Chẳng có gì đâu Các hạ không đáng trách

Triệu Đại Phương ngẩng mặt hỏi:

- Công tử định đi ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu:

- Bốn hôm chờ dợi rồi còn gì

Triệu Đại Phương tiếp:

- Dù muốn đi thì công tử cũng nên đợi đến sáng mai

Phó Hồng Tuyết cau mày:

- Tại sao ?

Triệu Đại Phương đáp:

Trang 13

PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dịch giả: Hàn Giang Nhạn

Typed by Vitbauway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com

-569-

- Đêm nay sẽ có người đến đây

Phó Hồng Tuyết trầm giọng:

- Ai ?

Triệu Đại Phương đáp:

- Một quái nhân

Phó Hồng Tuyết cau mày

Triệu Đại Phương tiếp:

- Một quái nhân mà cũng là một kẻ ngông cuồng Tuy nhiên mọi tin tức trên đời đều ở trong tay y, chẳng một bí mật nào mà y không biết

Phó Hồng Tuyết thoáng do dự:

- Sao các hạ biết là y sẽ đến ?

Triệu Đại Phương đáp:

- Y có hứa

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Hứa từ lúc nào ?

Triệu Đại Phương đáp:

- Ba năm trước

Phó Hồng Tuyết lại cau mày

Triệu Đại Phương tiếp:

- Dù cho y hứa cách ba mươi năm thì tại hạ cũng tin là đêm nay y sẽ đến, nhất định là sẽ đến Dù cho y bị chặt hai chân thì y cũng lết, cũng bò mà đến Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:

- Nếu y chết ?

Triệu Đại Phương tiếp:

- Nếu y chết thì nhất định có người khiêng quan tài y đến đây cho tròn lời hứa

Phó Hồng Tuyết hỏi:

- Các hạ tin tưởng y đến thế ?

Triệu Đại Phương gật đầu:

- Đúng vậy Trong đời y chưa bao giờ thất tín một lần

Ngày đăng: 24/01/2014, 05:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN