Chàng LườiXưa ở vùng Nam Tây Nguyên có một bà cụ nghèo, góa bụa, có một người con trai siêng ăn biếng làm, dân làng quen gọi là chàng Lười Lười có thể nằm ngủ suốt ngày, chỉ cần mở mắt
Trang 1Chàng Lười
Xưa ở vùng Nam Tây Nguyên có một bà cụ
nghèo, góa bụa, có một người con trai siêng ăn biếng làm, dân làng quen gọi là chàng Lười
Lười có thể nằm ngủ suốt ngày, chỉ cần mở mắt dậy ăn
một bát cơm, xong lại nhắm mắt lại ngủ tiếp Mẹ nói không được Có hôm, mẹ bưng cơm canh đến tận buồng mà
Lười vẫn không chịu thức dậy Từ nhỏ đến lớn Lười chưa biết nắng thiêu, lửa đốt, khó nhọc là gì
Trang 2Một hôm Lười nghe người ta đồn ngoài sông Hinh có
nhiều cá, quờ tay xuống là bắt được cá Lười lấy chiếc cần câu cũ của người cha để lại, đem ra câu Hắn nằm ngửa, buộc cần câu vào cổ chân, chờ cá động mới giật Từng đàn cá thấy mồi, bơi lượn xung quanh, không có con nào đớp cả Mãi tới chiều, Lười mới giật được một con cá nhỏ Cá lên bờ rồi Lười cũng không thèm bắt, cứ
để cho nó nhảy tanh tách dưới gốc sung Vừa lúc ấy, một con quạ khoang bay qua, trông thấy cá liền sà xuống cắp mất Lười đưa mắt nhìn theo một cách tiếc rẻ Chàng
ngáp dài, ngáp ngắn, thả cần câu cho trôi theo dòng nước rồi đi về Lười lên cầu thang, bước vào sân ngồi phịch xuống, bốc cơm ăn một mạch Ăn no lại ngủ ngay đến tối mịt
Trang 3Tin đồn gần xa, con gái xinh đẹp của Pơ-Tao giàu có nhất vùng không chồng mà đẻ con trai Thằng bé lớn lên, nước
da hơi đen, nhưng có khuôn mặt rất thông minh, kháu
khỉnh Pơ-Tao gạn hỏi mãi con gái nhưng nàng chỉ một mực nói: “Con chẳng đi lại với ai cả” Tức quá, Pơ-Tao cho tôi tớ cưỡi ngựa đi loan báo khắp vùng: “Con gái Pơ-Tao sinh được một con trai, ai là cha em bé đến nhà mà nhận con sẽ được thưởng một ngàn con voi và mấy căn nhà dài chứa đầy chóe ba, chóe túc (một loại chóe quý bằng đất nung)”
Thanh niên trong vùng nghe tin ấy, mặc những chiếc áo thêu đẹp nhất, những chiếc khố dài viền nẹp đỏ, lũ lượt kéo đến nhà Pơ-Tao Cô con gái Pơ-Tao cõng con chỉ
từng thanh niên bảo: “Đây là cha mày! Đây là cha mày” Nhưng em bé cứ khóc giãy nảy lên Đám trai tráng này kéo về, đám trai tráng khác kéo đến, nhưng chẳng có
người nào được làm cha cậu bé Giữa lúc chàng Lười vẫn còn hết giấc này đến giấc khác Pơ-Tao sai người đi từng làng xem còn sót ai không Chỉ còn sót mỗi chàng Lười Bọn tôi tớ Pơ-Tao xúm nhau lại đánh thức chàng dậy
nhưng không được Tức mình, họ nấu chì cho chảy ra, rồi
đổ vào vành tai Lười Nóng quá, Lười mới chịu dậy, ngồi vào bành voi cho họ chở tới nhà Pơ-Tao Nghe tôi tớ kể lại, Pơ-Tao cười:
- Thằng nhác này, có bước đến nhà ai mà đi lại với con gái ta, nhưng cũng cứ cho hắn gặp thử
Được tin, người con gái cõng con trên lưng, bước xuống cầu thang Vừa thấy chàng Lười, thốt nhiên thằng bé reo lên: “Cha! Cha!” làm mọi người hết sức kinh ngạc Pơ-Tao
Trang 4thấy con gái mình xinh đẹp lại giàu có mà lại đi lại với
thằng lười nhác xấu xí như vậy, nổi giận đuổi con gái lên núi cao Lười cũng đi theo, họ thành vợ chồng Hai vợ chồng cõng theo hai gùi gạo to Nhưng chứng nào vẫn tật
ấy, có vợ đẹp, con khôn rồi mà Lười vẫn chẳng thay đổi tâm tính Chàng vẫn ăn rồi ngủ Chị vợ không nói gì, một bữa, Lười đang cơn ngủ say, người vợ bỗng chạy vào, giọng hối hả, lo âu, lay mạnh người Lười dậy và bảo:
- Anh ơi, chúng ta sắp chết đói rồi, em có cục vàng làm ra cơm gạo, thấy con gà ăn thóc, em cầm xua gà, chẳng
may sảy tay, vàng chạy đâu mất Em tìm từ sáng đến giờ
mà chẳng thấy đâu!
Nghe vợ nói mất cục vàng làm ra cơm gạo, hoảng quá, Lười vác rựa đi phát rừng tìm kiếm Chàng ra tay phát miết Mồ hôi tuôn chảy ra đầm đìa như tắm, cây ngã rạp dưới chân Người vợ theo sau, lấy cây nhọn đào lỗ tra lúa
Mặt trời lên, Lười phát cây phát bụi Mặt trời lặn, Lười vẫn phát cây phát bụi Lười cặm cụi phát mãi, khi ngoảnh cổ lại, chàng thấy cả hai quả đồi lúa mọc xanh rờn Lười bảo vợ:
- Em ơi, anh vẫn không tìm thấy vàng em ạ!
Vợ lấy tay quệt mồ hôi chảy lấm tấm trên má, chỉ rẫy lúa xanh mơn mởn bảo chồng:
- Vàng đấy, lúa là vàng, chàng không biết à?
Chàng Lười bấy giờ mới hiểu ý vợ Từ hôm ấy, hai vợ chồng chăm chỉ làm ăn và ngày một giàu có Một hôm, hai
Trang 5vợ chồng nằm chung bên bếp lửa ấm, nhìn đứa con đang ngủ say, nàng nói nhỏ với chồng:
- Anh này, em không phải là con Pơ-Tao đâu Em là con của Ben-En (tiên) Mẹ em thấy anh lười quá, chẳng chịu làm ăn gì cả nên mẹ em sai em xuống làm con gái Pơ-Tao Em đã ăn con cá của anh câu, do con quạ trời tha tới, ăn xong con cá ấy em có mang sinh được thằng bé này, để rồi cùng anh kết duyên lành Bây giờ anh đã biết làm ăn để nuôi con, nuôi mẹ rồi, em được lệnh phải về trời Anh ở lại làm ăn cho giỏi, cứ bốn mùa, em lại xin
phép xuống chăm con, thăm anh một lần
Nói xong, nàng cúi đầu xuống hôn con, từ biệt chồng và bay về trời Chàng Lười nhìn theo vợ cho đến khi khuất bóng Từ đó, ngày ngày hai buổi, càng thương vợ, Lười càng ra sức phát nương, dọn rẫy Chẳng bao lâu chàng trở nên giàu có nhất vùng