Như thế Tiểu Phi cũng đáng gọi là hạnh phúc rồi .Nhưng không hiểu tại sao , Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy nghĩ không ra , hắnkhông hiểu trong cái sinh hoạt như thế , Tiểu Phi có quá hạnh phú
Trang 1hồi thứ mườiThư hẹn gặp
Ngôi nhà gồm có năm gian
Một gian là phòng khách , một gian làm kho chứa vật Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàntrang điểm Tiểu Phi chỉ vào đó nói với Lý Tầm Hoan :
- Đây là phòng ngủ của nàng
Hắn chỉ gian phòng kế bên nói luôn :
- Còn đây là phòng ngủ của tôi
Cả hai gian dọn dẹp thật sạch sẽ , có thể nói không làm sao tìm ra được một hạtbụi nào cả
Lý Tầm Hoan lặng lẽ làm thinh
Bây giờ hắn mới biết Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi vẫn còn hãy ngủ riêng Hai người cùng ở chung một nhà suốt hai năm nay , trong khi Tiểu Phi là một conngười khí huyết phương cương , một người con trai đang sung sức
Lý Tầm Hoan chợt cảm thấy hơi lạ lùng và hơi thán phục
Tiểu Phi chợt mỉm cười :
- Nếu anh biết suốt hai năm nay , tối nào tôi cũng ngủ rất sớm thì chắc anh lấylàm lạ
Lý Tầm Hoan nhướng mắt :
- Sao ?
Tiểu Phi nói :
- Trời vừa chợp tối thì tôi đã ngủ rồi và ngủ thẳng bon một giấc chứ không baogiờ thức dậy giữa chừng , đêm nào cũng như đêm nào
Trầm ngâm một giây , Lý Tầm Hoan khẽ mỉm cười :
- Sinh hoạt có điều độ , ăn được ngủ được là tốt chứ sao
Tiểu Phi nói :
- Suốt hai năm nay , ngày tháng của tôi thật hết sức là bình tịnh , có thể nói trong
đời tôi chưa bao giờ có một giây an nhiên bình lặng như thế , nàng nàng đối với tôiquả thật là tốt
Lý Tầm Hoan cười :
- Chỉ nghe anh nói không thôi , tôi cũng thấy cao hứng , phải nói là rất cao hứngthì mới đúng
Trang 2Tự nhiên Lý Tầm Hoan muốn cho Tiểu Phi thấy vẻ miền cưỡng của mình và độtnhiên hắn hỏi :
- Kiếm của anh đâu ?
Tiểu Phi nói :
- Tôi đã không còn dùng kiếm nữa
Bây giờ Lý Tầm Hoa mới thật sự là kinh ngạc , hắn hỏi gần như lạc giọng :
- Anh không dùng kiếm nữa ? Tại sao thế ?
Tiểu Phi nói :
- Kiếm là hung khí , vả lại sờ tới nó bắt tôi phải nhớ lại những chuyện đã qua
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Nàng khuyên anh như thế phải không ?
Tiểu Phi nói :
- Nàng cũng đã buông bỏ tất cả , chúng tôi đều muốn quên hết tất cả mọi việc đểbắt đầu làm lại
Lý Tầm Hoan gật đầu nói thật chậm :
- Đây là vùng sơn cư mạc mộc , thêm vào đó lại vì quá thình lình không có rượunên đành phải thay trà
Lý Tầm Hoan cười :
- Cũng may là tôi có mang theo bình rượu
Với lấy bình rượu để trên góc bàn khi nãy , Lý Tầm Hoan nốc cạn chén trà vànói với Tiểu Phi :
- Làm đi , cạn chén trà này đi , tôi sẽ rót rượu cho anh
Tiểu Phi làm thinh
Lâm Tiên Nhi mỉm cười , vẫn với nụ cười khả ái :
- Tôi đã bỏ rượu rồi
Trang 3Một lần nữa Lý Tầm Hoan kêu lên kinh ngạc :
- Bỏ rượu ? Tại sao ?
Tiểu Phi làm thinh , mặt hắn không lộ một vẻ gì
Lâm Tiên Nhi mỉm cười :
- Uống rượu nhiều không lợi cho sức khỏe , Lý đại ca có thấy thế không nhỉ ?Làm thinh một lúc rồi , Lý đại ca mới mỉm cười :
- Đúng , uống rượu nhiều rồi sẽ giống như tôi , nếu tôi có thể sụt lại số tuổikhoảng mười mấy hai mươi năm , nhất định tôi cũng sẽ bỏ rượu
Tiểu Phi cúi mặt và ăn cơm
Hình như hắn có gì bứt rứt nên làm cho lơ đãng , có lẽ vì thế cho nên hắn gắpmiếng thịt gà lại rơi xuống bàn
Lâm Tiên Nhi háy yêu :
- Xem anh kìa , y như là một em nhỏ không cẩn thận chút nào cả
Tiểu Phi lặng thinh quay đũa gắp miếng thịt ở trên bàn
Lâm Tiên Nhi lại háy yêu một lần nữa và dịu giọng :
- Xem anh kìa , thịt rơi dưới bàn sao lại gắp ăn ?
Bằng một cử chỉ trìu mến , nàng gắp một miếng thịt khác đút vào tận miệng choTiểu Phi
***
Thức ăn tối lại còn ngon hơn thức ăn trưa
Bên ngoài trời đã nhá nhem
Lý Tầm Hoan ngủ trong phòng của Tiểu Phi còn Tiểu Phi thì ngủ tạm ngoàiphòng khách
Lâm Tiên Nhi tự tay thay nệm trải giường mà còn mang một bộ y phục sạch sẽthẳng thớm giắt trên đều giường cho Tiểu Phi
Nàng nói với Tiểu Phi mà nói với Lý Tầm Hoan :
- Tôi rất thích anh mỗi ngày đều thay áo sạch
Trước giờ ngủ , nàng mang vào một chậu nước cho Tiểu Phi rửa mặt rửa tay , chờcho hắn rửa xong , nàng lại dùng khăn mịn lau mặt và chà xát hai bên vành tai củahắn
Nàng nói :
- Anh hư lắm , hư như em bé vậy , rửa mặt không khi nào chịu rửa vành tai Tiểu Phi nằm xuống ngủ , nàng lại tự tay đắp mềm cho hắn cẩn thận Nàng chăm sóc cho Tiểu Phi cực kỳ chu đáo , y như một bà mẹ kỹ lưỡng săn sóc chomột đứa con , còn hơn nữa là khác
Trang 4Như thế Tiểu Phi cũng đáng gọi là hạnh phúc rồi
Nhưng không hiểu tại sao , Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy nghĩ không ra , hắnkhông hiểu trong cái sinh hoạt như thế , Tiểu Phi có quá hạnh phúc hay thống khổ ?Tiếng " anh " trìu mến từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi làm cho Lý Tầm Hoan nghe
ớn lạnh , hắn nghĩ trong đời nếu có bao nhiêu đàn ông có lẽ nàng cũng có thể dùngcái tiếng trìu mến như thế cả
Mới hồi hôm nay , chính hắn đã nhìn tận mắt cái " trìu mến " ấy của nàng đốivới Thượng Quan Phi , bây giờ lại thấy thái độ ấy của nàng đối với Tiểu Phi làm cho
Lý Tầm Hoan bắt buồn nôn
Thật bây giờ Lý Tầm Hoan không biết nên cười hay nên căm hận
Bên ngoài hơi thở trầm trầm , Tiểu Phi quả nhiên vùi đầu ngủ say như chết
Lý Tầm Hoan thì không có được cái phước lớn như thế từ bắt đầu quá tuổi lên ba ,hắn không bao giờ lên giường nằm sớm được , có giết hắn cũng chịu chứ không tàinào ngủ sớm
Trong phòng Lâm Tiên Nhi vắng lặng như tời , hình như nàng cũng đã ngủ rồi
Lý Tầm Hoan khoát áo ngoài ra ngoài , hắn muốn nói chuyện với Tiểu Phi trong khichưa ngủ được Ngủ Tiểu Phi ngủ quá nên xô lắc cách nào cũng trơ như khúc gỗ Nhìn hắn nằm ngủ có cảm tưởng như một con heo mà con heo còn có cảm giác nhạyhơn Tiểu Phi lúc bấy giờ
Lý Tầm Hoan đứng lặng trên đầu giường Tiểu Phi , hắn trầm ngâm và đột nhiên
Tuy không ghét canh nhưng Lý Tầm Hoan vốn không ưa canh măng , hắn vẫnbưng chén canh trên tay , hắn không bao giờ muốn từ chối lòng tốt của người Không muốn từ chối nhưng chờ cho Lâm Tiên Nhi bận xuống bếp lấy cơm , Lý TầmHoan trút hết chén canh của mình vào chén canh của Tiểu Phi và Tiểu Phi húp mộtcách ngon lành
Hắn còn nhớ khi Lâm Tiên Nhi trở lên thấy chén canh của hắn đã cạn thì nàngcười càng thật ngọt
Đứng sững trên đầu gường của Tiểu Phi , mặt Lý Tầm Hoan rắn lại một cách dễ
sợ
Nàng đã bỏ chất thuốc gì vào chén canh đó ?
Trang 5Mọi tối đều có một chén canh ngon , thảo nào Tiểu Phi không đánh một giấcthẳng bon tới sáng không hề tỉnh giấc giữa chừng ?
Và Tiểu Phi ngủ như thế thì nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì kinh thiên động địanào , hắn làm sao biết được ?
Nhưng tại làm sao nàng không bỏ độc dược mà lại chỉ bỏ thuốc mê ?Tuy nhiên nàng không phải với mục đích giết người , Tiểu Phi hãy còn giá trị chonàng lợi dụng
Mặt của Lý Tầm Hoan bắn ra những tia giận dữ và hắn vụt quay mình và đậpmạnh vào cửa phòng của Lâm Tiên Nhi
Cửa phòng đóng kín không một tiếng trả lời
Trong đời của Lý Tầm Hoan chưa bao hề đập cửa một ai mà hắn tuyệt nhiênkhông bao giờ có ý làm thế
Nhưng bây giờ thì khác
Trong phòng quả nhiên không có Lâm Tiên Nhi , không biết nàng đã đi đâutrong khi cửa sổ và cửa chính gài then bên trong
***
ánh đèn trước ngôi lầu vẫn hắt ra những cửa sổ dội ửng màu hồng
Lần trước , từ ngôi nhà này đến nhà Tiểu Phi , Lý Tầm Hoan đi thật lâu , gần hếttrọn nửa đêm nhưng lần này từ nhà Tiểu Phi đế ngôi lầu hắn đi nhanh như chớp Lần này hắn đoán đúng là Lâm Tiên Nhi đang có mặt nơi lầu đó
Còn đang suy nghi có nên hay không nên không nên xông vào thì cửa lầu vụt mở
ra Lý Tầm Hoan thấy một người lách mình ra y như Thượng Quan Phi hồi tối hômqua , nghĩa là trong tinh thần khoan khoái thoả mãn nhưng dáng sắc vẫn có chiều mệtnhọc
Và cũng y như tối hôm qua , một bàn tay từ trong dó ló ra để tiễn người đi với
động tác có nhiều lưu luyến
Lý Tầm Hoan là một con người rất ít hay kinh ngạc nhưng bây giờ thì mắt hắnphải tròn xoe , ánh sáng từ trong hắt ra làm cho hắn nhận rõ người đàn ông ấy làQuách Tung Dương
Từng bước một Quách Tung Dương chầm chậm xuống lầu , khác hơn ThượngQuan Phi , hắn đi luôn chứ khong quay đầu nhìn lại
Cửa lầu khép lại thật mau
Tình hình không khác đêm qua là mấy
Lý Tầm Hoan chợt thở dài
Ngoài Thượng Quan Phi và Quách Tung Dương ra , còn bao nhiêu người đàn
ông nữa đã có mặt nơi ngôi lầu ấy ?
Ngôi lầu nhỏ này đáng gọi là Thiên Đàng hay Địa Ngục ?
Trang 6Chẳng những đau buồn mà Lý Tầm Hoan còn phẫn nộ , hắn đau buồn cho TiểuPhi mà cũng phẫn nộ thay cho Tiểu Phi
Một sự phẫn nộ mà trong đời của Lý Tầm Hoan chưa từng có bao giờ Vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã xông lên vạc trần mặt nạ của Lâm Tiên Nhi nhưng hắnkịp dằn Dù gì Quách Tung Dương với hắn cũng bằng hữu , nhất là hắn cũng đường
đường một gã đàn ông
Hắn không muốn Quách Tung Dương khó chịu
Quách Tung Dương ngửa mặt nhìn trời hít một hơi dài và bước chân hắn maudần nhưng chỉ không hơn hai bước , hắn vụt quay phắt lại quát lên :
- Ai ?
Tung Dương Thiết Kiếm quả không thẹn là đương kim tuyệt đỉnh cao thủ chẳngnhững cảnh giác cao mà phản ứng cũng thật nhanh Thượng Quan Phi không thể sovới hắn
Bất luận từ nơi đâu đi ra , đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lạ thường nhưng hắn thậtkhông ngờ người mà hắn vừa phát giác lại là Lý Tầm Hoan
***
Từ ngôi lầu nhỏ ấy đến Quán rượu Chiều không xa là mấy , hai người dọc đườngnói chuyện không nhiều và cũng không nói những điều chính đáng nằm trong họ Nhưng những điều ấy không sớm thì muộn cuối cùng cũng phải nói ra
Tửu điếm đã đóng cửa rồi nhưng trên đời này không có cửa nào có thể ngăn được
họ , họ đã để lại một đĩnh bạc trên quày tiền và rinh ché rượu lên nóc nhà ngồi uống
Lý Tầm Hoan đã uống rượu thật nhiều , từ giữa sảnh đường với mâm cao cỗ đầythịnh soạn đến hóc bếp tối tăm với chén rượu khan nhưng hắn chưa thật ngồi trên nócnhà uống rượu bao giờ
Và hắn chợt nhận ra nơi này uống rượu thật là hấp dẫn
Bây giờ thì ché rượu đã vơi non nửa
Quách Tung Dương đã uống vào không ít Có một người bạn rượu ngồi gần như
Lý Tầm Hoan , có trăng trong sao sáng bất luận người nào cũng có thể uống hơn mứcbình thường gấp bội
Huống chi , bình thường tửu lượng của Quách Tung Dương cũng đã hơn người
Có nhiều chuyện cũng cần rượu vào hơi nhiều rồi mới tiện nói ra
Và Quách Tung Dương nói trước :
- Anh tự nhiên anh biết tôi đến ngôi lầu đó làm gì rồi chứ ?
Lý Tầm Hoan cười :
- Tôi biết anh là một người đàn ông cũng như tôi
Quách Tung Dương nói :
Trang 7- Và tự nhiên anh cũng biết người trên ngôi lầu đó là ai rồi chứ ?
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Tự nhiên
Quách Tung Dương vụt nói nhanh :
- Tôi tôi cũng ít hay đến đó lắm
Lý Tầm Hoan nhấp nháp rượu :
- Sao ?
Quách Tung Dương nói :
- Chĩ những nào tâm tình không được thoải mái lắm thì tôi mới đến tìm nàng
Lý Tầm Hoan làm thinh gật đầu
Hắn rất thông cảm với tâm tình của Quách Tung Dương , hắn cũng biết tâm tìnhcủa một người bị bại
Quách Tung Dương nói :
- Tôi cũng biết khá nhiều phụ nữ nhưng chỉ có nàng làm cho tôi thoả mãn
Lý Tầm Hoan trầm ngâm và hơi chầm chậm :
- Anh có bêst nàng là một ngưòi đàn bà như thế nào không ?
Uống xong một hớp rượu , Quách Tung Dương mới trả lời :
- Tôi biết nàng cũng đã khá lâu , cũng như những hạng sang khác , chỉ có đắchơn nhiều và đặc biệt hơn nhiều
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Nàng dối với anh ra sao ?
Quách Tung Dương cười :
- Nàng đối với tôi à ? Cái hạng đàn bà như thế đối với bất cứ một người dàn ôngnào cũng y một kiểu giá trị ở chỗ là xem người đàn ông có bị nàng lợi dụng được haykhông thôi
Lý Tầm Hoan nhướng mắt ;
- Anh cũng biết nàng đang lợi dụng anh nữa sao ?
Quách Tung Dương lại cười ;
- Tự nhiên là biết chứ sao không ? Thế nhưng tôi không bao giờ lưu ý đếnchuyện đó bởi vì tôi cũng lợi dụng nàng ,chỉ càn nàng đem lại cho tôi những gì lúc tôicần thiết thì trả lại chút công lao tôi cũng chẳng màng
Lý Tầm Hoan chầm chậm gật đầu và chận nói :
- Đó là chuyện công bằng giữa anh và nàng nếu có hại cho người khác thì anhcũng không lưu ý đến nữa hay sao ?
Trang 8Quách Tung Dương đặt nhanh chén xuống :
- Có hại đến ai ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Tự nhiên là người đã quá yêu nàng
Quách Tung Dương thở ra :
- Nhiều lúc tôi thật không hiểu đàn bà tại sao họ làm những chuyện thương hại
đến người yêu của họ
Lý Tầm Hoan cười :
- Có thể chỉ làm thương hại đến người yêu của họ không thôi , chứ nếu khôngyêu họ thì họ làm sao thương hại được ? Bởi vì người không yêu họ thì dầu họ có làmgì cũng chẳng ai phải bận tâm
Quách Tung Dương mỉm cười ;
- Hình như anh hiểu đàn bà quá nhỉ ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Trên đời này không có một người nào dám bảo rằng mình hiểu đàn bà , nếu có
ai bạo miệng nhận như thế thì nhất định người đó khổ hơn những người khác
Trầm ngâm một lúc , Quách Tung Dương vụt hỏi :
- Tiểu Phi có quả thật đã quá yêu nàng không nhỉ ?
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Thật quả như thế
Quách Tung Dương nói ;
- Tôi biết nàng là bằng hữu của Tiểu Phi và Tiểu Phi là bằng hữu của anh
Lý Tầm Hoan khoát tay :
- Anh không cần phải thanh minh , tôi không trách anh một chút nào cả
Lại trầm ngâm một chút nữa , Quách Tung Dương hỏi :
- Hiện tại Tiểu Phi vẫn còn ở chung với Lâm Tiên Nhi chứ ?
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Vẫn ở chung
Hắn thở dài và nói tiếp :
- Hắn yêu nàng tẹ nhiên là phải hơn anh nhưng mối quan hệ giữa nam nữ giữanàng và hắn thì lại khoong bằng anh đối với nàng
Quách Tung Dương ngạc nhiên :
- Chẳng lẽ nàng đã không cùng hắn
Trang 9Lý Tầm Hoan gượng cười :
- Bất luận với ai cũng được nhưng đối với hắn thì không
Quách Tung Dương càng ngạc nhiên hơn nữa :
- Tại sao thế ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Bởi vì hán rất tôn kính nàng , hắn không muốn làm chuyện gượng gạo , dướicon mắt hắn , nàng là " thánh nữ " và nàng tự nhiên nàng muốn hắn giữ nguyên thầntượng của nàng như thế
Họ Lý cười chua chát và tiếp lời :
- Thật ra thì đàn bà sinh ra vốn để được yêu chứ không phải để cho người tônkính , người đàn ông nếu đi tôn kính một ngưòi đàn bà không đáng tôn kính thì người
đàn ông ấy đã chuôcs khổ cho mình
Quách Tung Dương cau mặt :
- Thế tại sao anh không cho hắn biết ?
Lý Tầm Hoan thở ra :
- Dù tôi có nói hắn cũng không tin Ngưòi đàn ông một khi đã quá yêu người
đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù , tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại
Trầm ngâm một lúc ,Quách Tung Dương lại hỏi :
- Anh muốn tôi nói cho hắn biết ?
Lý Tầm Hoan lộ vẻ buồn buồn :
- Hắn là một thanh niên có tiền đồ rực rỡ mà lại là người bạn thân thiết của tôi Tôi không đành thấy cuộc đời của hắn bị huỷ diệt bởi một người đàn bà dâm loạn Quách Tung Dương im lặng :
- Bình sinh tôi chưa hề nhờ vả một ai nhưng bây giờ
Quách Tung Dương ngắt lời :
- Nhưng biết tôi nói hắn có tin không ?
Lý Tầm Hoan nói :
- ít nhất cái quan hệ giữa anh và nàng cũng làm cho nàng không sao phủ nhận Quách Tung Dương đứng phăt lên :
- Vâng tôi đi với anh
Lý Tầm Hoan nắm chặt tay Quách Tung Dương với tất cả chân thành cảm kích :
- Rõ ràng tôi đã không nhìn lầm anh chút nào cả Tôi tin rằng anh và Tiểu Phicũng sẽ là đôi bạn tốt mà đó là chuyện mà tôi hằng mong ước
Trang 10Quách Tung Dương mím miệng thở dài :
- Được một người xứng đáng là bạn chẳng hạn như Tiểu Phi có một người bạnnhư anh cũng đủ để thoả mãn một đời rồi
***
Gian nhà không một bóng người
Chiếc giường của Tiểu Phi vẫn còn y chăn nệm , nhà bếp vẫn còn những thức ănhồi tối nhưng cái nồi nấu canh thì không còn một chút cặn nào , chiếc nồi được rửathật là sạch sẽ như không muốn lưu lại vết tích
Phòng ngủ của Lâm Tiên Nhi đồ đạc hãy còn nguyên vẹn trước màn , hãy cònlưu lạc theo gió chứng tỏ không có một sự thu dọn nào cả
Phòng của Tiểu Phi không một vật gì di động , những vật dụng của hắn vẫn nằm
y chỗ cú , luôn cả bộ quần áo dành để thay buổi sáng cũng hãy còn mắc ở đầu giường.Nhưng người thì đã không còn , không còn có một ai
Chứng tỏ họ ra đi rất gấp , đi mà không kịp thu dọn một lúc nào
Ra đi không một lời từ giã , Lý Tầm Hoan không tin Tiểu Phi lại làm như thế vàhắn vụt khom mình ho sặc sụa
Quách Tung Dương chấp tay sau đít đứng nhìn hắn làm thinh
Chờ cho Lý Tầm Hoan hết cơn ho , Quách Tung Dương mới nói :
- Anh bào Tiểu Phi là người bạn thân nhất của anh ?
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Đúng
Quách Tung Dương mím miệng :
- Thế mà hắn đi anh lại chẳng hề hay
Lặng im một lúc , Lý Tầm Hoan gượng mỉm cười :
- Có lẽ hắn đã gặp chuyện ngoài ý muốn , cũng có lẽ
Quách Tung Dương nói nhanh :
- Cũng có lẽ hắn nghe lời ngưòi đàn bà ấy nhiều hơn
Không để Lý Tầm Hoan nói , Quách Tung Dương hỏi luôn ;
- Không biết họ đã ở đây bao lâu rồi nhỉ ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Có lẽ đã hai năm
Quách Tung Dương nói :
- Hai năm về trước , nàng hẹn với tôi đén cái tiểu lâu ấy rồi , nơi này có thể làsào huyệt của cô ta đã lâu lắm rồi cũng nên
Trang 11Lý Tầm Hoan cười :
- Một con thỏ không ngoan luôn có ba hang ngách , sào huyệt của nàng khôngchỉ riêng một nơi này
Quách Tung Dương thở dài :
- Chỉ tiếc là tôi chỉ biết có ở đây thôi
Lý Tầm Hoan không nói , hắn chầm chậm bước vào phòng của Lâm Tiên Nhi Trong phòng chỉ có một cái giường , một cái tủ và một cái bàn
Màn bằng một thứ vải xanh lợt , chiếc nệm nhăm nhúm nhiều nơi như là đêm rồiquả thật có người nằm , tự nhiên nàng cố tạo ra như thế cốt để cho Tiểu Phi thấy và tinnhư thế
Trong tủ , quần áo không nhiều và những cái có nới đây đều rất đơn bạc , trênbàn không có phấn sáp , tự nhiên tiểu lâu mới đúng là chỗ trang điểm của nàng vàcũng chính nơi ấy mới chứa rất nhiều xiêm y lộng lẫy
Tất cả những vật dụng trong phòng đều được Lý Tầm Hoan xem, xét cẩn thậnnhưng đó chỉ là những vật dụng tầm thường không có gì để cho hắn tìm ra
Quách Tung Dương nói :
- Lúc tôi ra đi , nàng hãy còn ở nơi tiểu lâu , bây giờ thì nàng đã về đây lâu rồi
mà lại mang cả Tiểu Phi đi , thế mà trên đường mình lại không phát hiện được tungtích của nàng
- Không phải đi vòng bên sườn núi mà có lẽ trong lòng núi
Hắn vụt hất tung chiếc giường , quả nhiên ở dưới giường có một cái hang , khôngphải là hang mà cửa miệng địa đạo
***
Địa đạo xuyên trong lòng núi
Bước xuống địa đạo , Lý Tầm Hoan biết ngay nó sẽ trở về ngôi tiểu lâu
Quách Tung Dương nói :
- Lý huynh biết địa đạo này sẽ trổ ra đâu không ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Dưới chiếc giường ở ngôi tiểu lâu
Trang 12Quách Tung Dương khẽ gật đầu :
- Tôi cũng nghĩ như thế
Hắn cười nhạt và nói tiếp :
- Xuống một cái giường rồi lại lên một cái giường , nàng làm việc rất ít lãng phíthời gian
***
Đại đạo tự nhiên không dài lắm
Chỗ trổ của địa đạo tự nhiên quả đúng là dưới giường ngủ nơi tiêu lâu Cái giường này so với cái giường ở nhà Tiểu Phi đẹp đẽ hơn nhiều , màn trướng thêuhình sặc sỡ
Nệm trải giường nhìn lên nhưng đống mây , thật dày thật mướt Bất cứ ai vừanằm lên là có ngay cảm tưởng như mình lúc xuống lần lần
Lâm Tiên Nhi tự nhiên không có ở nơi đây , trong ngôi lầu chỉ có cô gái áohồng Nàng ngồi nơi bàn trang đỉm chăm chỉ thêu hoa , không nàng đang thêu mộtcặp " Oan Ương Hí Thuỷ " , ngà thêu trên chiếc áo gối
Hình thêu thật phù hợp với không khí ở đây
Quách Tung Dương và Lý Tầm Hoan bước vào , họ ra cửa sổ rồi vòng ngã trước ,cô gái áo hồng không có vẻ gì kinh ngạc
Y như nàng thừa biết họ sẽ đến đây
Nàng chỉ chăm chú nhìn bằng đôi mắt và nói thật duyên :
- Như vậy thì các hạ đã từng quen biết với nhau ?
Quách Tung Dương trầm giọng :
- Nơi đây chỉ còn lại mỗi mình cô phải không ?
Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi :
Trang 13- Làm gì mà dáng điệu hung hãn đến thế ? Mỗi lần ông đến đây , tôi lo giăngmàn trải nệm , tất cả những gì cũng dều do tay tôi phục dịch , chẳng lẽ ông lại sớmquên đến thế à ?
Quách Tung Dương làm thinh
Tia mắt của cô gái áo hồng liếc về phía Lý Tầm Hoan :
- Ông có phải là Lý Thám Hoa không ?
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Phải
Cô gái áo hồng gặn lại :
- Ông là Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan ?
Lý Tầm Hoan cười nhẹ :
- Cô không tin à ?
Cô gái áo hồng thở ra :
- Không phải tôi không tin , chỉ có điều tôi không thật ngờ ?
Lý Tầm Hoan hỏi lại :
- Không ngờ chuyện chi ?
Cô gái nói thật chậm rãi :
- Thiên hạ đều nói Lý Tầm Hoan chẳng những võ công cao , con người lại thôngminh tài trí nhưng tôi không ngờ kẻ nổi danh như thế mà lại vẫn bị người lừa , cũngvẫn mắc bẫy thiên hạ như thường
Nàng háy háy mắt và nói tiếp :
- Lần trước tôi đã lừa ông , thật tình tôi cũng thấy hết sức là không phải
Trang 14- Nhưng ông cứ yên lòng , lần trước tôi lừa ông vì ông là người lạ , mẹ tôi đã nóivới tôi từ nhỏ là muôn ngàn lần cũng đừng nói thật với một người lạ nào , nếu khôngthì lập tức bị họ xỏ mũi dẫn đi
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Thế còn bây giờ thì sao ?
Cô gái áo hồng nghiêng mặt :
- Bây giờ thì chúng ta đã biết nhau , tự nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ lừa ông nữa
Lý Tầm Hoan gật đầu :
- Thế thì xin hỏi cô , cô có thấy ai đã mới từ đây đi ra không ?
Cô gái lắc đầu :
- Không
Nàng lại háy háy mắt :
- Nhưng tôi lại thấy có người từ ngoài đi vào
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Ai ?
Cô gái áo hồng đáp :
- Là một người đàn ông mà tôi không hề quen biết
Nàng cười cười và nói luôn :
- Trừ ông ra tôi ít quen với đàn ông lắm
Lý Tầm Hoan như không để ý đến chiều sâu của câu nói ấy , hắn chỉ hỏi :
- Người đó đến đây làm gì :
Cô gái áo hồng nói :
- Người ấy hung hãn lắm , hắn có râu , mặt có một sẹo dài , vừa bước vào là hỏitôi ngay :" Cô biết Lý Tầm Hoan không ? " " Lý Tầm Hoan có đến đây không ? "
Lý Tầm Hoan cười vì cái dáng nháy giọng hung hãn của cô gái và hắn hỏi cô ta :
- Rồi cô trả lời như thế nào ?
Cô gái áo hồng nói :
- Bởi vì tôi chưa biết ông nên tôi kiếm chuyện lừa hắn , tôi nói :" Biết chứ saokhông , Lý Tầm Hoan sẽ đến bây giờ "
Lý Tầm Hoan bật cười vì cách nói lừa màd thành ra thật của cô gái và hắn hỏi cô
ta :
- Người ấy nói sao ?
Cô gái áo hồng chớp mắt :
Trang 15- Hắn giao cho tôi một phong thơ , bảo tôi phải chuyển lại cho ông , hắn còn dặnphải trao tận tay ông
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Rồi cô nhận ?
Cô gái áo hồng nói :
- Tự nhiên nhận chứ sao Nếu tôi không nhận thì cái nói láo hồi nãy lòi chànhcòn gì Con người ấy hung hãn lắm , một khi hắn biết tôi nói láo thì hắn sẽ đập bể
đầu tôi ngay
Nàng lại cười cười và nói tiếp :
- Con gái đánh lừa mà bị đánh vỡ đầu thì nhất định là đau lắm , ông nghĩ có phảithế không ?
Lý Tầm Hoan cười :
- Đàn ông mà nếu đầu vỡ cũng đau lắm chứ
***
Cô gái áo hồng có một lối nói chuyện thật hay
Bất cứ câu nào cũng y như là sự thật nếu lầm người khác nhất định sẽ hỏi :
- Người trao thơ đi đâu rồi ? Tại làm sao gởi thơ cho tôi mà lại gởi ở đây ? Tạolàm sao hắn biết tôi ở đây mà hỏi ?
Nhưng Lý Tầm Hoan thì không hỏi hết
Hắn cũng có một lối thật hay
Bất luận người ta nói như thế nào , hắn cũng tỏ ra rất tin là thật , vì thế có nhiềungười tưởng như là mình đã lừa được hắn rất nhiều
Bây giờ thì cô gái quả nhiên trao bức thơ ra
Ngoài bao thơ quả nhiên để gởi Lý Tầm Hoan
Thư phong kín , cô gái áo hồng không có lén xem
Trong thơ viết
" Lý Tầm Hoan tiên sinh túc hạ , đã ngưỡng mộ anh danh từ lâu rất mong cóngày gặp mặt , ngày mồng một tháng mười này tại sơn cốc , dưới lòng phi tuyền xinhẹn gặp nhaui Là bậc quân tử mong túc hạ không làm cho tôi thất vọng "
Cuối thư ký : Thượng Quan Kim Hồng
***
Phong thư viét rất đơn giản và thật là lễ độ đến gần toàn sáo ngữ Nhưng bất cứ ai tiếp nhận phong thư ấy nhất định sẽ lo sắp đặt hậu sự , nếu không thì
ắt cũng hồn phi phách tán
Trang 16Thượng Quan Kim Hồng một khi đã khiêu chiến người nào , người ấy nhất địnhkhông sống được lâu hơn nữa
Lý Tầm Hoan chầm chậm xếp lá thư cho vào lưng áo
Miệng hắn vẫn nở tròn nụ cười
Cô gái áo hồng luôn luôn nhìn vào mặt như để theo dõi nội dung của lá thư vàbây giờ nàng buộc lòng phải hỏi :
- Tự nhiên là đẹp nếu không thì tôi đã quăng bỏ phong thư này rồi , người đàn bà
mà xấu thì còn tệ hơn người đàn ông ngu nữa