Cái làm cho người ta không thể nào quên được , Lý Tầm Hoan càng không thể quên được là sự nhiệt tình của con người Tiểu Phi lại được che bởi bộ mặt lạnh như băng , bộ mặt không thấy một
Trang 1Hồi thứ chín Lãnh hương tiểu Trúc
Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước
Ngay ở đầu thôn , bên trong đám rừng phong , một tấm bảng hiệu ló ra :" Quán Rượu Chiều "
Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi
Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong , nhiều hương vị
Đúng là một thứ rượu cất bằng thứ nước suối bên rừng
Ngọn suối từ phía sau núi chảy ra , trong đến thấy cái dưới đáy
Lý Tầm Hoan biết đi vòng theo núi ấy dọc theo con suối , gặp một cánh rừng mai , rừng mai ấy có năm ba gian nhà nho nhỏ xinh xinh , trong những gian nhà đó có Lâm Tiên Nhi và Tiểu Phi
Nghĩ tới gương mặt tuấn tú mà quật cường , nhớ đến tia mắt tinh anh mà bén nhọn của Tiểu Phi , nhớ tới con người bạn trẻ mà nhiệt tình ấy , tình cảm trong người
Lý Tầm Hoan bỗng cuồn cuộn dâng lên
Cái làm cho người ta không thể nào quên được , Lý Tầm Hoan càng không thể quên được là sự nhiệt tình của con người Tiểu Phi lại được che bởi bộ mặt lạnh như băng , bộ mặt không thấy một nét cười , bộ mặt như sắt nguội ấy lại có một tình cảm cực kỳ nồng nhiệt , thứ tình cảm có thể chết cho người khác ấy
Lý Tầm Hoan bỗng nghe trong lòng chợt nổi lên một sự bồn chồn , sự bồn chồn của con người lãng bạt khi về gần tới quê hương , khi biết gần được gặp được kẻ thân yêu
Hắn hồi hộp khi nghĩ rằng sắp gặp Tiểu Phi trong phút chốc Không biết trong hai năm qua Tiểu Phi đã sống như thế nào , không biết con người hắn ra sao ?
Hắn đã có gì thay đổi hay là vẫn giữ y như cũ ?
Không biết trong hai năm qua Lâm Tiên Nhi đã đối xử với hắn như thế nào ?
" Nàng y như một tiên nữ từ trên trời rơi xuống nhưng luôn luôn dẫn bọn đàn
ông xuống đến tận cùng của địa ngục "
Câu nói của lão già có thật đúng như thế hay không ?
Tiểu Phi phải chăng đã xuống tận cùng của địa ngục ?
Lý Tầm Hoan không dám nghĩ tới nhiều hơn nữa , hắn rất hiểu con người của Tiểu Phi , hắn biết hạng người như Tiểu Phi , con người có một tình cảm nhiệt thành như thế có thể vì ái tình mà bằng lòng mà tình nguyện sống tận cùng nơi địa ngục hay sao ?
***
Trang 2Chiều xuống thật mau
Hoàng hôn của rừng núi thật sậm màu
Tiểu điếm vẫn không có lệ lên đèn sớm vì dầu ở đây mắc lắm , vả lại quá nhỏ mà khách cũng thưa
Tiểu điếm bây giờ chỉ có Lý Tầm Hoan là người khách duy nhất
Hắn chọn một cái bàn trong góc nhà , nơi thật tối tăm Đó là thói quen của hắn Ngồi nơi ghế đó có thể trông thấy người một cách rõ ràng mà người đi vào lại không thấy hắn
Nhưng hắn không thể ngờ rằng người thứ nhất đi vào lại là Thượng Quan Phi Thượng Quan Phi bước vào là ngồi ngay chiếc bàn đặt ở cửa quán Hắn ngồi dựa cửa
và nhìn ngay ra cửa y như là đang đợi một người nào
Trông dáng sắc của hắn có mòi hối hả , vội vàng
So với thái độ khá trầm tĩnh của hắn thì bây giờ quả là hai thái cực , hắn ngồi mà thật bồn chồn
Tự nhiên người hắn đợi phải là một nhân vật trọng yếu , vả lại hắn đến đây chỉ một mình , không mang theo một người thủ hạ thì nhất định cuộc hội ước này chẳng những trọng yếu mà còn là bí mật
Giữa một sơn thôn như thế này thì có nhân vật nào trọng yếu ? Người mà Thượng Quan Phi chờ đợi đó là ai ? Hắn đột nhiên đến nơi đây phải chăng là có quan
hệ đến Lâm Tiên Nhi và Tiểu Phi ?
Lý Tầm Hoan chống tay vào trán như một người đã ngà say , hắn cố dấu mặt mình Thật ra thì nếu hắn không làm như thế thì Thượng Quan Phi cũng không thấy hắn
Đôi mắt của Thượng Quan Phi nhìn đăm ra phía trước , hắn không nhìn một nơi nào khác cả
Trời mỗi lúc một thêm tối
Và cuối cùng dầu có hà tiện cách mấy tiểu điếm vẫn phải lên đèn
Dáng sắc của Thượng Quan Phi coi có mòi nõn nà hơn lên
Ngay lúc đó chợt có hai chiếc kiệu lợp vải màu xanh xám dừng ngoài cửa quán Phu kiệu là những thanh niên trạc ngoài hai mươi tuổi với áo lam thật mới , giày ống quấn bó chân và sợi giây đai màu huyết dụ trông thật là oai vệ
Chiếc kiệu thứ nhất bước xuống một thiếu nữ khoảng mười ba mười bốn tuổi áo hồng , tuy tuổi nàng hãy còn nhỏ nhưng bằng vào dáng cách rất đủ sức hấp dẫn bọn
đàn ông , nhất là eo lưng thật nhỏ , thật dịu , thật vô cùng hấp dẫn
Thượng Quan Phi vừa mới nâng chén rượu đã vội vàng đặt xuống
Đôi mắt như mũi dao của cô bé đảo một vòng thật nhanh và đi ngay lại trước mặt Thượng Quan Phi
Trang 3Thượng Quan Phi chớp mắt :
- Cô nương là
Cô gái liếc nhanh bốn phía và hạ thấp giọng như ngâm thơ :
- Dừng chân bên quán rượu chiều , nhị hồng hoa nguyệt yêu kiều thướt tha Thượng Quan Phi đứng phắt lên :
- Nàng đâu ? Tại sao nàng không đến ?
Cô gái áo hồng nhếch môi cười :
- Công tử đừng nóng nảy , xin hãy theo tôi
***
Nhìn Thượng Quan Phi ra cửa , nhìn hắn bước lên chiếc kiệu thứ hai , Lý Tầm Hoan chợt phát hiện ra một chuyện khá kỳ
Những tên khiêng kiệu , tên nào cũng thanh niên khỏe mạnh , chiếc kiệu thứ nhất khi chùng nhấc lên y như xách một vật nhẹ nhàng không có gì cố sức nhưng chiếc thứ hai thì chúng khiêng thật nặng nhọc , chừng như phải vận dụng sức lực khá nhiều
Kiệu thì bằng nhau , những kiệu phu thể tráng như nhau , thân hình của Thượng Quan Phi cũng không có gì là to lớn , thế thì tại sao chiếc kiệu thứ hai , chiếc kiệu hắn ngồi có vẻ nặng như thế ?
Lý Tầm Hoan trả tiền rượu và bước nhanh ra khỏi quán
Là một con người không thích xen vào chuyện của người khác , lại càng không thích dòm ngó vào chuyện riêng tư của bất cứ người nào nhưng bây giờ thì hắn quyết
định theo dõi Thượng Quan Phi , cần phải xem kẻ hội ước với hắn là ai ? Bởi Lý Tầm Hoan cảm thấy Thượng Quan Phi đến đây nhất định có dính dáng vào vấn đề Tiểu Phi
Chuyện của ai thì có thể không cần biết tới nhưng chuyện về Tiểu Phi thì không thể bỏ lơ
Con đường chủ yếu của sơn thôn này chỉ có một , nó là một ngả từ quan lộ rẽ vào , đi ngang qua một tiệm tạp hóa , một tiệm gạo qua một tiệm rượu và năm bảy cái nhà khác nữa thì con đường trở nên hẹp nhỏ quanh co dẫn vào đám rừng phong
Bọn phu kiệu rẽ vào khu rừng phong đó
Kiệu trước bọn phu kiệu đi rất nhẹ nhàng , kiệu sau thì người khiêng lại tháo mồ hôi hột , bởi vì chiếc kiệu thứ hai chẳng những nặng mà lại còn luôn luôn chao động Thình lình trong chiếc kiệu ấy phát ra một giọng cười lánh lót
Tiếng cười ấy vừa tròn vừa thanh , vừa dịu dàng mang theo hơi thở dập dồn Bất luận là ai , miễn ngời đó là đàn ông , nhất định phải rung động khi nghe thấy tiếng cười từ trong kiệu ấy
Chỉ có người đàn bà tuyệt đẹp mới có được giọng cười như thế
Trang 4Nhưng rõ ràng kiệu ấy là kiệu của Thượng Quan Phi ngồi tại làm sao bây giờ lại biến ra giọng cười phụ nữ
***
Kiệu đã lên sườn núi
Lý Tầm Hoan dừng lại , hắn dựa mình dưới một gốc cây to dưới chân núi mà ho Thì ra trong chiếc kiệu thứ hai có những hai người
Người đàn ông hiển nhiên là Thượng Quan Phi
Nhưng người đàn bà trong ấy là ai ?
Bằng vào giọng nói tiếng cười quyến rũ ấy , Lý Tầm Hoan mơ hồ như đã có nghe qua
Giọng nói tiếng cười quen thuộc
Họ Lý là một người kinh nghiệm khá nhiều về đàn bà , hắn biết có nhiều người
đàn bà có giọng nói tiếng cười thật đẹp , thật quyến rũ nhưng giọng nói vừa rồi trong kiệu phát ra , thứ giọng nói tiếng cười làm kinh hồn động phách đàn ông ấy , hắn biết trên đời này không có bao nhiêu
Hắn vốn có thể nói ra cái tên của người đàn bà trong kiệu nhưng hắn không nói bởi vì hắn chưa dám xác định một cách dứt khoát
Mà đối với Lý Tầm Hoan đã trở thành một thói quen , bất cứ vấn đề gì , bất cứ chuyện gì khi chưa xác định dứt khoát , hắn nhất định không chịu phán đoán Trong đời hắn , hắn bằng lòng nhận chịu hậu quả và không chịu nghi ngờ nhưng hắn nhất định không chịu phán đoán
Trong đời hắn , hắn bằng lòng nhận chịu hậu quả và không chịu nghi ngờ nhưng hắn nhất định không chịu để một ai bị nghi lầm
Hắn không chịu nghi ngờ bất cứ một ai khi trong tay hắn không có đủ bằng cớ rõ ràng
Hắn có thể ngờ một người nào đó là người tốt mặc dầu hắn chưa quen chứ hắn không chịu nghi xấu cho ai cả
Thoai thoải trong dốc núi , trong sâu của rừng phong có mấy gian nhà có một ngôi lầu nhỏ
Kiệu đã dừng lại ngay nơi ấy
Kiệu bên sau , kiệu phu đang đứng quẹt mồ hôi , kiệu phía trước , cô gái áo hồng
đã bước xuống
Cô ta bước xuống kiệu và đi thẳng lại bên chân cầu thang dưới gian lầu và bước nhanh lên gõ cửa
Cộc cộc cộc
Cô gái áo hồng gõ ba tiếng ngắn , cửa lầu mở hoác
Trang 5Kiệu thứ hai cũng có người bước xuống , một người con gái
Vì đứng đằng xa và đứng nghịch chiều , Lý Tầm Hoan không thấy rõ mặt , chỉ thấy quần áo người đó nhăn nheo , mái tóc rối bời nhưng vóc người lại vô cùng hấp dẫn , dáng đi vô cùng khêu gợi
Eo lưng và mông nàng uốn và rung khi nàng bước chân đi nhưng cũng không uốn và rung quá mức , ngưòi con gái mà khi đi eo mông không uyển chuyển tự nhiên
là không đẹp nhưng nếu quá mức sẽ trở thành lố bịch
Người con gái này có lẽ đã nghiên cứu khá nhiều nên cô ta chỉ làm vừa đúng mức , vừa đúng tầm hấp dẫn của nó mà thôi
Bước đi của nàng thật nhẹ nhàng , không mau quá cũng không chậm quá , tư thế
đó , Lý Tầm Hoan cũng đã từng quen thuộc , người này hắn đã có thấy rồi Hay ít nhất cũng đã thấy một người con gái y như thế
Nàng tha thướt bước nhẹ lên lầu và khi lên khỏi bậc thang , nàng vùng quay phát lại vẫy tay về phía chiếc kiệu , có lẽ nàng vẫy Thượng Quan Phi , rồi mới thoắt vào trong cửa
Lý Tầm Hoan chỉ nhìn được phân nửa mặt nàng
Da mặt nàng trắng hồng , chứa đựng cả một trời xuân sắc
Và bây giờ Lý Tầm Hoan xác định rõ ràng : Lâm Tiên Nhi
Lâm Tiên Nhi ở đây còn Tiểu Phi ở đâu ?
Thiếu chút nữa Lý Tầm Hoan đã chạy la lên hỏi nàng về tin tức của người bạn cố tri nhưng hắn dừng lại kịp
Hắn không muốn nhìn cái chuyện tồi bại giữa nàng và Thượng Quan Phi Cái chuyện mà chỉ nói không thôi , hắn cũng đủ buồn nôn
***
Lý Tầm Hoan là một con người thật kỳ
Hắn tuy không nhận là một quân tử nhưng chuyện hắn làm đa phần là những bậc quân tử không làm được hoặc họ không muốn làm hoặc họ vĩnh viễn không làm nổi Chuiyện hắn làm không một ai có thể làm được bởi vì trên đời chỉ có Lý Tầm Hoan , chỉ có một con ngời như thế mới làm những chuyện như thế
Vì thế , trên đời này rất nhiều người mong cho Lý Tầm Hoan chết đi nhưng đồng thời cũng có người , có một số đông người đã không tiếc sinh mạng để ủng hộ , để che chở cho hắn
Chuyện đó có thể lạ với một số người mà cũng không không lạ với một số người
***
Đêm đã về khuya
Lý Tầm Hoan vẫn cứ ngồi chờ
Trang 6Một con người khi chờ đợi một chuyện gì nhất định khoảng thời gian đó hẳn nghĩ rất nhiều việc
Chuyện thứ nhất mà Lý Tầm Hoan nghĩ đến là lúc mà hắn và Tiểu Phi mới gặp nhau
Trên đường băng tuyết Tiểu Phi một mình lầm lũi bước đi
Hắn đi thật chậm và với những bước chân thật đều , thật chắc
Hắn có vẻ thật mệt mỏi nhưng hắn bằng lòng chịu đựng sự mệt mỏi cô độc ấy , hắn bằng lòng bị đói lạnh dày vò chứ hắn không bằng lòng chịu nhận ân huệ của một
ai
Con người thật là kiên cường , thật là sắt đá nhưng cũng lại là một kẻ có lòng Nhớ đến Tiểu Phi là nhớ đến Thiết Giáp Kim Cương
Hồi đó , Lý Tầm Hoan không có cô tịch như bây giờ , bên cạnh luôn luôn có Thiết Giáp kim Cương , hắn không phải là gia nhân mà cuối cùng còn trung tín hơn cả một gia nhân
Thiết Giáp Kim Cương , một cái tên thật đúng với cái thể chất của con người sức chịu đựng như mình đồng da sắt y như con người " thép " của hắn , chỉ tội một điều là con người sắt đá ấy có một tâm địa quá mềm , quá nghĩ đến người khác , quá thương người nên thành ra nhu nhược , lòng dạ hắn còn yếu hơn cả lòng dạ đàn bà , tự nhiên
là đàn bà thật tốt , chính vì cái mềm yếu ấy mà hắn dễ bị người làm xúc động và chính vì lẽ duy nhất ấy nên sống của hắn gần như chỉ biết và chịu sự tủi hờn đau khổ Suy quanh nghĩ quẩn , Lý Tầm Hoan chợt muốn uống rượu , cũng may , bên mình hắn thường mang theo một cái bình dẹp dẹp
Hắn mở bình giở nắp và trút thẳng một hơi
Sau cùng hắn lại gập mình ho sặc sụa
Trong hai năm nay , những cơn ho của Lý Tầm Hoan hình như có thưa lần Nhưng mỗi lần ho thì lại kéo dài hơn lúc trước , tự nhiên hắn biết đó không phải là triệu chứng tốt của những cơn ho kinh niên như hắn
Tuy nhiên hắn không bao giờ để tâm lo nghĩ về chuyện ấy
Mà không phải chuyện đó thôi , từ trước đến giờ hắn không bao giờ nghĩ về hắn cả
Ngay trong lúc ấy , cánh cửa trên lầu xịch mở
Thượng Quan Phi bước ra , ánh sáng đèn trong phòng hắt ra ngoài rọi trên mình hắn , hắn hình như có nhiều thỏa mãn nhưng cũng nhiều mệt mỏi
Trong cửa ra ló ra một bàn tay nắm lấy bàn tay của hắn
Trong thoáng gió đên nghe tiếng rì rào hình như họ căn dặn gì nhau Qua một lúc thật lâu , bàn tay trong phòng mới chậm chậm buông ra và phải qua một lúc khá lâu nữa , Thượng Quan Phi mới chầm chập bước đi
Trang 7Hắn bước xuống thang lầu bằng những bước thật chậm , hắn luôn quay đầu lại hình như hãy còn luyến tiếc
Nhưng cánh cửa trên lầu đã đóng lại rồi
Thượng Quan Phi ngẩng mặt nhìn trời thở dài sườn sượt , chân hắn có mau hơn nhưng vẻ mặt vẫn một mực si mê
Có lúc hắn mỉm cười nhưng có lúc lại thở ra
Có phải hắn cũng đã đi lần vào địa ngục ?
***
ánh đèn trên lầu thật dịu , nó rọi trên màng mỏng nơi khung cửa sổ ửng hồng Thượng Quan Phi đã khuất bóng rồi và Lý Tầm Hoan chợt thấy ngậm ngùi
Hắn cảm tiếc thương cho người thiếu niên tuấn tú
Trên đời có rất nhiều thiếu niên không những thông minh mà lại còn nhiều ngạo mạn nhưng họ cũng là hạng dễ bị xỏ mũi dẫn đi
Thiếu niên là một hạng tuổi đang lên nhưng khi gặp một đối thủ đàn bà , họ cũng
dễ dàng xuống dốc
Họ rất dễ bị đàn bà đem làm một món đồ chơi
Lý Tầm Hoan thở dài bước lần về phía ngôi lầu
Cách kiến trúc ngôi lầu nhỏ thật là khéo léo , họ dùng những cây gát theo vách núi , bên dưới là chiếc thang uốn cong cong vừa có vẻ thô sơ mà lại vừa đẹp mắt Cộc !
Lý Tầm Hoan gõ vào khung cửa
Cộc cộc !
Một tiếng đầu hơi lơi và hai tiếng sau đó có phần nhặt hơn lên
Hắn nhớ hồi mới lên , cô gái gõ cửa y như thế
Sau ba tiếng gõ , cánh cửa mở ra
- ủa !
Một người ló ra chỉ nói bấy nhiêu rồi khựng lại khi nhìn rõ mặt Lý Tầm Hoan
Mở cửa không phải là cô tỳ nữ áo hồng cũng không phải là Lâm Tiên Nhi mà là một
mụ già , bà ta chỉ thốt một câu rồi vội vàng khép cửa nhưng Lý Tầm Hoan đã xô cửa bước vô
Mụ già giật mình run giọng :
- Ông ông là ai ? đến đây làm gì ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Tôi tìm một người bạn thân
Mụ già cau mặt :
Trang 8- Bạn thân ? Ai là bạn thân của ông ?
Lý Tầm Hoan mỉm cười :
- Khi nàng thấy tôi thì nàng nhận ra ngay
Vừa nói hắn vừa bước thẳng vào trong
Mụ già muốn ngăn nhưng không dám , chỉ đứng nói hơi lớn tiếng :
- ở đây không có bạn của ông , ở đây chỉ có tôi và cháu gái của tôi thôi
Lý Tầm Hoan cứ bước vô , bất cứ mụ già nói gì hắn cũng không dừng bước Ngôi lầu gồm có ba gian , phía trước là phòng khách , giữa là phòng ăn và cuối là phòng ngủ
Tự nhiên cách tráng trí cực kỳ trang nhã
Nhưng cả ba gian đều không thấy bóng Lâm Tiên Nhi
Cô gái mặc áo hồng hình như sợ quá khi thấy Lý Tầm Hoan , toàn thân nàng run lẩy bẩy , da mặt nàng xám mét , nàng cứ núp sau lưng mụ già , giọng nàng lập cập :
- Bà có phải ăn cướp không ?
Bây giờ Lý Tầm Hoan mới nhận ra thật kỹ nàng không phải khoảng mười ba mười bốn tuổi như hắn thấy hồi ngoài quán , nàng đã lớn rồi , ít nhất cũng mười sáu tuổi
Mụ già đã sợ quýnh , mụ không nói ra lời
Tuy thường bị ngưòi ta gọi là lãng tử , say sắc , thậm chí có người gọi là hung thủ nhưng chưa có một ai gọi hắn là cường đạo , là ăn cướp
Bây giờ nghe cô gái hỏi , hắn chỉ gượng cười :
- Cô xem tôi có giống tướng cướp thật không ?
Cô gái cắn môi :
- Nếu ông không phải là cường đạo thì tại sao nửa đêm xông vào nhà người ta như thế ?
Lý Tầm Hoan nói :
- Tôi đến đây để tìm Lâm Tiên Nhi
Cô gái lắc đầu :
- ở đây không có Lâm Tiên Nhi , chỉ có Chu cô nương
Lý Tầm Hoan cau mặt
Không lẽ Lâm Tiên Nhi đã đổi tên ?
Hắn hỏi dồn :
- Chu cô nương bây giờ ở đâu ?
Cô gái chỉ vào mũi mình :
Trang 9- Tôi họ Chu , Chu cô nương là tôi chứ còn đâu nữa ?
Lý Tầm Hoan mỉm cười
Hắn chợt cảm thấy mình y như một thằng ngốc
Cô gái hình như cũng cảm thấy tức cười , cô ta chớp mắt :
- Nhưng tôi không biết ông thì tại làm sao ông lại đến kiếm tôi ?
Lý Tầm Hoan cười gượng :
- Tôi tìm là tìm đại cô nương chứ không phải là tiểu cô nương
Cô gái lắc đầu :
- ở đây không có đại cô nương nào nữa hết
Lý Tầm Hoan hỏi :
- Nơi đây vừa rồi không có ai đến à ?
Cô gái nhíu mắt :
- Có chứ
Lý Tầm Hoan hỏi tới :
- Ai ?
Cô gái nói :
- Tôi và bà tôi , hai bà cháu tôi vừa mới từ thị trấn về đây
Nàng chớp chớp mắt và nói tiếp :
- Nơi này chỉ có hai người , nhỏ là tôi , lớn là bà tôi nhưng bà tôi đâu còn là cô nương nữa , chắc ông đâu phải kiếm bà tôi ?
Lý Tầm Hoan lại cười
Lúc hắn tự nhận mình là ngu thì hắn cứ cười
Cô gái nói :
- Ngoài tôi và bà tôi ra , nơi này không có ai đến mà cũng không có ai đi , nếu
ông có thấy thì chắc ông thấy quỷ
Thật tình Lý Tầm Hoan không thấy ai ra , ngoại trừ Thượng Quan Phi nhưn ghắn không tìm tên ấy
Cánh cửa sổ vẫn như thường , không có dấu vết gì chứng tỏ rằng có ngwoif vừa lao ra đó
Nhưng rõ ràng Lâm Tiên Nhi đã có đi vào
Chẳng lẽ hắn thấy quỷ thật sao ?
Chẳng lẽ người từ nơi kiệu bước vào đây lại là bà lão này ?
Và bà lão thình lình vùng thụp xuống :
Trang 10- Bà cháu chúng tôi là người đáng thương , nơi này cũng không có gì gọi là đáng tiền , nếu đại gia thấy món nào ưng ăn thì việc mang đi , bà cháu chúng tôi không dám phiền hà chi cả
Lý Tầm Hoan nhếch môi :
- Thôi , được rồi
Trên bàn ăn có một bình rượu , Lý Tầm Hoan với tay cầm bình rượu đi một mạch ra ngoài không quay đầu ngó lại
Bên trong cô gái cười khúc khích :
- Như vậy không phải cường đạo mà là Tửu Quỷ !
***
Vầng trăng vẫn còn vành vạnh
Suối rừng dưới ánh trăng troiong như một con mãng xà uốn mình lấp lánh trườn
đi chầm chậm
Tay Lý Tầm Hoan vẫn cầm chiếc bình , trong bình vẫn còn lưng lưng rượu
Đêm thật vắng , nước suối róc rách y như tiếng nhạc êm đềm
Men theo bờ suối , Lý Tầm Hoan đi thật chậm , hắn không muốn tới chỗ của Tiểu Phi mà trời hãy còn chưa sáng
Vốn từ trước đến giờ hắn không muốn khuấy rầy một ai trong lúc về đêm , trừ trường hợp vạn bất đắc dĩ
Nhưng ngược lại , bất cứ một người nào , bất cứ ở đâu và bất cứ giờ nào , muón khuấy rầy hắn , hắn vẫn không có gì khó chịu
Cái mụ già ấy đúng là một mụ già , quyết không thể là Lâm Tiên Nhi Thế thì Lâm Tiên Nhi đi đâu ?
Lý Tầm Hoan dịu dịu mắt :
- Không lẽ bây giờ mình thật đã già rồi ? Không lẽ mắt mình đã mờ chăng ? Trăng đã xế về tây , những vì sao cũng bắt đầu rời rạt
Mé trời đông mây đã giắt ngang đêm có dài nhưng vẫn không làm sao tối mãi Mùa thu đã tạn , sắp cạn mùa đông , hoa mai đã bắt đầu lai rai hé cánh Lý Tầm Hoan chợt nghe một mùi hương thoang thoảng ngẩng đầu lên , rừng mai đã thấy dạng dần
Sâu vào trong rừng mai một chút , lờ mờ một góc lầu
Đối diện với rừng mai , đôi mắt của Lý Tầm Hoan hình như dại hẳn
Giữa thung lũng núi , cành mai chong những búp hào nhọn như rừng kích , một cành thiên nhiên tuyệt diệu , nó không giống như những rừng mai trong vườn trần tục tầm thường