Nhưng chúng em sẽ mãi nhớ về quãng thời gian được học ở ngôi trường này, mãi nhớ về những hi sinh cao cả của nghề dạy học, nhớ về những “người lái đò” đã hết lòng dạy dỗ chúng em.. Cuối [r]
Trang 1Trường: THCS TT Plei Kần
Lớp: 9D1
Họ và tên: Nguyễn Thị Hạnh
Bác Hồ từng nói: “Người thầy giáo tốt- thầy giáo xứng đáng làm thầy giáo là người vẻ vang nhất Dù tên tuổi không được đăng trên báo, không được hưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh Đây là một điều rất vẻ vang” Thầy cô là chuẩn mực đạo lí, là người cha, người mẹ thứ hai của chúng
em Là người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai, đến với bến bờ tri thức
Có lẽ khi đi học, thời gian gặp thầy cô còn nhiều hơn thời gian gặp gia đình Mọi người nghĩ là nhiều lắm đúng không? Nhưng không phải vậy! Mới hồi nào tốt nghiệp cấp một rồi bước chân vào ngôi trường này,vậy mà… giờ em đã đứng trong hàng ngũ các anh chị của trường Mỗi lần nhìn những lớp học sinh mới còn bỡ ngỡ khi bước vào ngôi trường cấp hai, em lại thấy chín năm học quả thật ngắn ngủi Nó không đủ để em hiểu nhiều về thầy cô, bạn bè Quá ngắn để em hiểu về họ - những người luôn sát cánh bên em trong những năm học Thầy cô đã cho em biết bao điều em chưa từng biết đến: tình bạn, sự đồng cảm, sự hi sinh …
Nghề dạy học được đánh giá là “nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý” Thầy
cô đã chọn nghề này mà không phải là một nghề khác Thầy cô luôn vì học sinh, vì thế
hệ tương lai của đất nước, thầy cô luôn lắng nghe, chia sẻ, hướng dẫn và dạy dỗ chúng
em Để mai này trên đường đời chúng em sẽ có vốn tri thức, có nhân cách tốt để sống, làm việc vì chính mình, gia đình và đất nước
Em biết trên đường đời thầy cô không thể luôn bên chúng em, dìu dắt, chỉ bảo chúng em, em biết chứ! Nhưng chính thầy cô là những “kĩ sư tâm hồn”, là những người luôn lắng nghe học sinh, luôn thoải mái và tạo không khí tốt nhất cho chúng em học, sẵn sàng truyền đạt hết những kiến thức trong những năm học ngắn ngủi đó Dạy đúng nghĩa là dạy, không bao giờ để học sinh muốn nói mà không dám nói, muốn hỏi
mà còn sợ sệt
Thầy cô à! Chính mọi người đã giúp em hiểu giá trị của bản thân, của những thứ xung quanh mình Giúp em học cách tôn trọng người khác, từ những người có danh vị đến những người nghèo khổ, tôn trọng tất cả
Thầy cô luôn mang trong mình tâm huyết với nghề, không quản ngại khó khăn, gian khổ, hằng ngày họ vẫn đang cống hiến cho sự nghiệp “trồng người” Từ thế hệ này đến thế hệ khác, học sinh vẫn đã và đang nhận được tình yêu thương của thầy cô Lòng tâm huyết đối với nghề vẫn không hề thay đổi dù cho tóc thầy đã bạc, tóc cô đã chuyển màu
Dù thầy cô không cảm nhận được thời gian đang trôi thật nhanh, thật nhanh…
Những tối thức khuya soạn giáo án, những ngày quên ăn, quên ngủ vì lo lắng cho học sinh Thầy cô hi sinh rất nhiều nhưng không bao giờ than vãn, chê trách Trên bục giảng bụi phấn vẫn cứ bay, ngoài trời lá vẫn cứ rụng, bao nhiêu mùa thu khai trường, thầy cô vẫn đứng đó đợi học sinh, từng lớp học sinh được tay người dạy dỗ, bao thế hệ
Trang 2được thầy cô truyền đạt kiến thức Nhưng không ít thì nhiều, các học sinh quên mất điều đó Thầy cô vẫn biết thế nhưng vẫn không thay đổi tình yêu đối với nghề, đối với học sinh Dẫu vẫn biết không phải là thầy cô nào cũng thế Đã có những người làm mờ nhạt đi sự cao quý của nghề…
Em biết thầy cô chỉ có thể dạy em một năm, hai năm hay bốn năm nhưng không thể mãi hướng dẫn em trên đoạn đường đời còn lại Em biết thầy cô có thể quên đi chúng em sau mười năm, hai mươi năm Nhưng thầy cô à, em chỉ là một trong hàng trăm học sinh được thầy cô dạy dỗ, em biết chứ! Em không mong thầy cô sẽ mãi nhớ đến chúng em….Và chính chúng em, khi đã đi làm, khi thành công hay thất bại trên đường đời liệu có chắc rằng chúng em sẽ nhớ đến thầy cô? Nhưng chúng em sẽ mãi nhớ về quãng thời gian được học ở ngôi trường này, mãi nhớ về những hi sinh cao cả của nghề dạy học, nhớ về những “người lái đò” đã hết lòng dạy dỗ chúng em
Cuối cấp rồi, thời gian không còn dài nữa, chỉ còn hơn tám tháng được học ở ngôi trường này Em không biết tương lai có còn được gặp thầy cô nữa không, liệu thầy cô
có còn nhớ đến chúng em nữa không Nhưng chỉ mong là mỗi khi phượng nở đỏ, mỗi khi nhìn lại những tấm hình cũ, những kỉ vật thầy cô sẽ nhớ đã từng có những học sinh như chúng em
“Gửi lời cảm ơn đến các thầy cô”