Nhìn thẳng vào mặt Triệu Chính Nghĩa, Lý Tầm Hoan mỉm cười: - Triệu đại gia nhãn lực thật cao minh, nếu tại hạ không may thì đã làm quỉ tế cho Mai Hoa Đạo rồi.. Lý Tầm Hoan gật gù: - Đún
Trang 1Hồi thứ mười ba Họa gởi tai bay Như cố không muốn nghe những gì cay đắng trong lời nói của Lý Tầm Hoan, Lâm Thi Âm hỏi lai:
- Thúc thúc bằng lòng chứ?
Lý Tầm Hoan cắn răng:
- Đại tẩu không biết rằng tôi là kẻ luôn luôn thích hại người à?
Bàn tay ngọc nắm chặt bức rèm châu
Bàn tay dịu mềm nhưng vì nắm chặt lâu quá nên những đường gân xanh vụt nổi vồng lên là da trắng muốt, từng hạt châu trên bức rèm rơi xuống nghe thánh thót
Lý Tầm Hoan ngẩng nhìn lên bàn tay ấy và chầm chậm đứng lên:
- Xin cáo biệt!
Thi Âm run giọng:
- Ngươi đã đi rồi sao lại còn về làm chi nữa ở đây cuộc sống đã được yên ổn rồi, ngươi còn khuấy động làm chi nữa
Lý Tầm Hoan cắn môi không nói, nhưng khóe miệng giật liên hồi
Lâm Thi Âm giật đứt bức rèm, da mặt nàng trắng nhợt và nước mắt đoan tròng Nàng đã vì Lâm Tiên Nhi mà lo lắng đến kinh hoàng
Lý Tầm Hoan đi luôn không ngó lại
Hắn không dám quay đầu, hắn không dám nhìn nàng
Hắn biết chỉ một cái nhìn thôi, chuyện phát sinh kế tiếp sẽ làm thành chuyện suốt
đời đau khổ, Chỉ nghĩ đến thế thôi, hắn cũng không nghĩ tận cùng
Lý Tầm Hoan chậm chạp xuống lầu và nói trong hơi gió thoảng:
- Sự thật thì cũng không cần đến ai phải yêu cầu, vì căn bản tôi vẫn không bao giờ
để ý đến ai cả!
Lâm Thi Âm trơ mắt nhìn theo và nàng qụy xuống, thân thể như mềm nhũn
***
Tuyết rũ xuống ao đã đóng lại thành băng, vòng lan can xinh đẹp trơ mầu sầu thảm
Lý Tầm Hoan thơ thẩn ngồi dựa vào bệ đá bên cầu, thờ thẫn nhìn mặt nước lạnh đông mà lòng cảm nghe như băng giá
Trang 2- Ta đã đi rồi sao còn trở lại làm chi? Tại sao còn về nữa làm chi?
Tiếng trống lầu canh điểm ba tiếng
Xa xa, Lãnh Hương Tiểu Trúc hãy còn le lói ánh đèn
Có phải Lâm Tiên Nhi còn đợi chăng?
Biết rằng ước hẹn này Lâm Tiên Nhi có dụng ý riêng, biết rằng mình đến đấy nhất
định sẽ có huyện xảy ra không lường được mà cũng là chuyện thích thú không lường
được
Nhưng Lý Tầm Hoan vẫn ngồi trơ nhìn ánh đèn le lói
Những cơn ho khác tới làm cho hắn gập mình
Thình lình, phía Lãnh Hương Tiểu Trúc vụt thoáng bóng người, chỉ thoảng qua rồi mất
Lý Tầm Hoan đứng dậy
Như một con cheo giữa rừng sâu, họ Lý vừa đứng lên là thân ảnh đã biến vào bóng tối
Nhưng chiếc bóng thoảng qua khỏi nãy mất luôn
Lạ chưa? Không lẽ mình hoa mắt?
Lý Tầm Hoan lẩm bẩm và chợt phát hiện trên mái ngói có dấu chân Lao mình bên cửa sổ hãy còn chấp chói ánh đèn, họ Lý đưa tay gõ nhẹ:
- Lâm cô nương
Bên trong hoàn toàn vắng ngắt
Lý Tầm Hoan phóng vào, trên chiếc bàn nhỏ thức ăn và bình rượu hãy còn đây Nhưng Lâm Tiên Nhi đã đi đâu
Lý Tầm Hoan vùng khựng lại
Trên bàn năm chén rượu lún sâu vào mặt bàn gần phân nửa, chén rượu xếp thành hình đóa hoa mai
Mai Hoa Đạo?
Lâm Tiên Nhi đã lọt vào tay Mai Hoa Đạo?
Lý Tầm Hoan xòe bàn tay ấn xuống mặt bàn, năm chén rượu tung lên, năm dấu hãy còn sâu hun hút
Năm cái chén vẫn y nguyên
Mặt bàn không phải là đá, nhưng vốn là thứ gỗ quí rất cứng, bằng nội lực của con người có thể làm cho năm cái chén bằng sứ lún sâu vào, Lý Tầm Hoan biết sức mình
Trang 3không thể hơn con người ấy.
Lý Tầm Hoan vân vê chén rượu đắn đo
Ngay lúc ấy, một tiếng vèo ngay qua, hơi ám khí ập vào như tiếng cào cào bay
Rõ ràng, những kẻ ném ám khí toàn là cao thủ
Bằng vào hơi gió đó, thân hình cũng có thể bị đơm như lông nhím
Hai tay Lý Tầm Hoan khoa lên một lượt và ấn nhẹ mũi chân bắn vọt lên không, loạt
ám khí văng toả vào nhau khua rẻng rẻng
Từ bên ngoài, rộn tiếng ồn ào:
- Mai Hoa Đạo hãy khôn hồn nộp mạng
- Mai Hoa Đạo cho ngươi biết, đã có mặt " Lạc Dương Phủ " Điền Thất lão gia, "
Ma Vân Thủ " Công Tôn đại hiệp, có cả Triệu đại gia, Long tứ gia
Trong tiếng ồn ào hỗn tạp, chợt có tiếng quát như chuông gióng:
- Hãy im lặng
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Quả đúng là Điền Thất
Bên ngoài có tiếng vọng lên:
- Bằng hữu đã dến sao không ra mặt?
Lý Tầm Hoan nén ho, cất giọng khàn khàn:
- Các vị đã đến sao lại không vào?
Tiếng bên ngoài lại nhao nhao:
- Coi chừng hắn dụ
- Ta sáng địch tối coi chừng mắc bẫy
Và họ áp dụng ngay lối khích tướng:
- Mai Hoa Đạo là kẻ chuyên hành sự trong bóng tối, làm sao lại dám thấy mặt ai?
- Kẻ sống trong bóng tối tự nhiên là phải dấu mặt chứ sao?
Lý Tầm Hoan bật cười:
- Đúng rồi, Mai Hoa Đạo là kẻ luôn luôn núp lén, nhưng chuyện ấy đâu có quan hệ chi đến tại hạ?
Tiếng bên ngoài sang sảng:
- Ngươi không phải là Mai Hoa Đạo thì là ai?
Lại có tiếng quát:
Trang 4- Công Tôn đại hiệp còn hỏi gì nữa? Họ Triệu này từ xưa đến nay đâu có trông nhầm
Lý Tầm Hoan cười ha hả:
- Triệu Chính Nghĩa, tôi biết đây là trò của ông mà
Cùng một lượt với tiếng cười, Lý Tầm Hoan lướt mình qua cửa sổ như con én liêng Nhiều người hồ hởi xốc tới nhưng cũng có nhiều người hốt hoảng thối lui
Long Tiêu Vân la lớn:
- Các vị dừng tay, em tôi đấy, Lý Tầm Hoan đấy
Nhìn thẳng vào mặt Triệu Chính Nghĩa, Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Triệu đại gia nhãn lực thật cao minh, nếu tại hạ không may thì đã làm quỉ tế cho Mai Hoa Đạo rồi
Triệu Chính Nghĩa trừng mắt:
- Tam canh bán dạ một mình thập thò thập thưởi ở nơi đây không phải Mai Hoa
Đạo thì ai? Hừ, bịnh của các hạ sao mà chóng khỏi thế? Người bệnh mà nửa đêm tuyết giá lại đi dạo mát thế?
Lý Tầm Hoan thản nhiên:
- Sao lại thập thò thập thưởỉ? Tôi đường đường chính chính đến đây mà Huống chi Triệu đại gia thừa biết Lâm cô nương cùng tôi có hẹn
Triệu Chính Nghĩa cười nhạt:
- Tại hạ làm sao biết được chuyện giao tình giữa các hạ và Lâm cô nương? Nhưng
có điều ở đây ai cũng biết đêm nay Lâm cô nương không bao giờ dến đây cả
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Sao?
Triệu Chính Nghĩa nói:
- Vì để tránh Mai Hoa Đạo cho nên hồi chiều Lâm cô nương đã rời khỏi Lãnh Hương Tiểu Trúc
Lý Tầm Hoan nói:
- Cho dù như thế thì ít ra chư vị phải quan sát cho kỹ rồi ra tay thì có muộn gì đâu Triệu Chính Nghĩa so vai:
- Đối phó với loại người như Mai Hoa Đạo thì phải " tiên hạ thủ vi cường " chứ chuyện chi lại phải xem rõ hay không xem rõ?
Lý Tầm Hoan cười ha hả:
Trang 5- Hay, thật là hợp tình hợp lý Như vậy nếu khi nãy tại hạ chết vào tay Triệu đại gia thì cũng phải chứ đâu có gì oan uổng
Long Tiêu Vân đặng hắng hai ba tiếng và cười trong giọng giảng hoà:
- Đêm hôm tăm tối ai cũng phải hiểu lầm
Triệu Chính Nghĩa hất mặt lanh lảnh:
- Phải, vả lại chưa chắc tôi đã nhìn lầm
Lý Tầm Hoan nhướng mắt
- Không nhìn nhầm à? Nghĩa là Triệu đại gia muốn nói tại hạ là Mai Hoa Đạo? Triệu Chính Nghĩa cười nhạt:
- Chuyện đó cũng hơi khó nói Ai cũng biết Mai Hoa Đạo khinh công rất cao, phản ứng rất lẹ, còn như hắn họ Trương hay họ Lý thì ai mà biết được
Lý Tầm Hoan gật gù:
- Đúng,tại hạ khinh công không thấp, phản ứng cũng nhanh nhưng còn một điều mà Triệu đại gia quên nói là khi Mai Hoa Đạo tái xuất giang hồ thì lại chính là lúc mà tại hạ
từ biên giới trở lại Trung Nguyên Như vậy nếu Lý Tầm Hoan không phải là Mai Hoa
Đạo thì quả là việc lạ
Lý Tầm Hoan lại cười và nhìn thẳng vào mặt Triệu Chính Nghĩa:
- Nhưng Triệu đại gia đã khẳng định Lý mỗ là Mai Hoa Đạo, thì tại sao Triệu đại gia chưa chịu ra tay?
Triệu Chính Nghĩa gằn gằn:
- Ra tay sớm hay muộn cũng chưa sao Có Điền đại gia và Ma Vân huynh nơi đây thì ngươi không dễ gì mà thoát được
Long Tiêu Vân tái mặt nhưng cố gượng cười:
- Thôi, đùa như thế đủ rồi, không nên nói mãi rồi thiên hạ lại ngỡ là chuyện thật Long Tiêu Vân này xin lấy cả tính mạng mà đảm bảo Lý hiền đệ đây không bao giờ làm việc quấy
Triệu Chính Nghĩa gầm giọng:
- Không, không phải đùa Long tứ gia và hắn đã hơn mười năm không gặp thì căn
cứ vào đâu để mà bảo chứng?
Long Tiêu Vân đỏ mặt:
- Nhưng nhưng tôi biết chắc rằng con người của Lý Tầm Hoan
Công Tôn Ma Vân cũng cười nhạt:
- Tri nhân trí diện bất tri tâm, câu nói đó Long tứ gia nên nhớ
Trang 6Là một con người nổi tiếng nhờ " Ma vân thập tứ thức ", một con người tong teo lêu nghêu như cây sậy với khuôn mặt da vàng như nghệ y như kẻ bị sốt rét kinh niên, nhưng tiếng nói của Công Tôn Ma Vân vẫn lại sang sảng như chuông đồng Lý Tầm Hoan khẽ liếc qua nhưng không nói
Từ nãy đén giờ, cứ chấp tay sau lưng ung dung như một phú ông, Điền Thất nghe Công Tôn Ma Vân nói vụt cười ha hả:
- Đúng, Điền mỗ và Lý thám hoa vốn là bạn bè với nhau hơn mười năm về trước, nhưng bây giờ chuyện đã phát sinh như thế này, tình bạn cũ âu cũng đành phải gác lại một bên vậy
Lý Tầm Hoan vẫn một mực điềm đạm:
- Bằng hữu của tại hạ tuy nhiều, nhưng một người bạn mà có thân phận như Điện
đại gia thì quả là chưa có, vậy xin Điền đại gia cũng không phải ngại gì chuyện gác lại hay không vấn đề bằng hữu ấy
Điền Thất nặng mặt, mắt tua tủa sát cơ
Trong giang hồ, ai ai cũng biết tiếng Điền Thất là một nhân vật hay trở mặt, khi mà lão ta tắt nụ cười thì chính là lúc lão sắp lấy mạng người
Nhưng trong trường hợp này hơi ngoại lệ, hắn lặng thinh chăm bẳm, nhưng vẫn
đứng yên không nhúc nhích
Cả ba người, Triệu Chính Nghĩa, Công Tôn Ma Vân và Điền Thất tuy không động tay nhưng như đã ước ngầm, họ đứng ra thành ba góc, vây Lý Tầm Hoan vô giữa Nhưng cả ba người, họ đều lườm lườm vào con dao nhỏ trên tay Lý Tầm Hoan, xem chừng không một ai dám ra tay trước
Không thèm nhìn đến họ, Lý Tầm Hoan cứ nói bằng một giọng tự nhiên:
- Tôi biết ba vị ngay bây giờ rất tức vì không thể phân thây tôi ra để ăn tươi nuốt sống, bởi vì một khi mà giết được Mai Hoa Đạo tôi rồi thì vinh hoa phú quí và người đẹp dâng hiến kề bên, thêm lên sẽ được lưu danh hậu thế., Chuyện như vậy ai mà lại không thèm
Triệu Chính Nghĩa hất mặt:
- Vàng ròng, gái đẹp đâu phải là chuyện của các bậc chính nhân quân tử, chúng ta
sở dĩ phải giết ngươi chẳng qua là nhiệm vụ, vì giang hồ mà diệt bạo đấy thôi
Lý Tầm Hoan cười lớn:
- Quang minh lỗi lạc thay Thật quả không hổ danh " Thiết diện vô tư " giang hồ hành hiệp
Họ Lý vuốt sống đao và hỏi nhẹ:
- Thế nhưng sao Triệu đại gia lại chưa ra tay?
Trang 7Tia mắt của Triệu Chính Nghĩa cứ trừng trừng nhìn vào tay đao của Lý Tầm Hoan nhưng lão ta vẫn không động đậy
Lý Tầm Hoan khẽ gật gù:
- à tôi biết rồi Vì có mặt Điền đại gia, vì danh hiệu họ Điền " Nhất điều côn bổng áp thiên hạ, tam lóa thiết đảm chấn càn khôn ", mà Triệu đại gia muốn nhường cho
Điền đại gia ra tay trước chứ gì? Thế thì Điền đại gia lâm vào cái thế " nghĩa bất dung tử
" rồi
Điền Thất cứ chắp tay sau lưng, giả bộ không nghe
Lý Tầm Hoan lại nói:
- Hay là Điền đại gia lại muốn nhường cho Công Tôn đại hiệp? Phải rồi đúng là sự biến hóa của " Ma vân thập tứ thức " đã danh chấn võ lâm, nhường cho Công Tôn đại hiệp là phải
Công Tôn Ma Vân gầm gầm không nói
Lý Tầm Hoan bật cười:
- Chuyện lạ chưa? Tam vị cùng đều muốn giết tại hạ, thế mà không một ai chịu ra tay, chắc là cả ba người đều khách sáo khiêm nhường, không ai muốn chiếm công đầu chứ gì?
Cả ba người cứ đứng lặng trang
Long Tiêu Vân cố cười khỏa lấp:
- Hiền đệ không nhận thấy ba vị ấy đều cố đùa chơi hay sao? Thôi, bỏ qua đi chúng
ta còn phải kiếm đôi chén cho đỡ lạnh chứ
Vừa nói Long Tiêu Vân vừa bước lại choàng tay qua vai Lý Tầm Hoan
Lý Tầm Hoan biến sắc kêu lên:
- Đại ca
Họ Lý tính tránh ra khỏi vòng tay của Long Tiêu Vân nhưng đã muộn Như tất cả tinh thần tập trung để rình cơ hội khi Long Tiêu Vân vừa choàng tay qua vai Lý Tầm Hoan thì hai tay chấp sau lưng của Điền Thất lập tức vung ra, ngọn nhuyễn tiên bằng gân thú vút xé đi trong gió
Ngọn đao " trăm phát không trật một " trên tay Lý Tầm Hoan trở thành vô dụng, khi
bị Long Tiêu Vân đứng choàng tay qua cổ, và ngọn roi mềm của Điền Thất đã cuốn lấy
đôi chân của họ Lý như rắn cuốn
Hai tay của Công Tôn Ma Vân như điện chớp, chỉ trong nháy mắt khi ngọn roi của
Điền Thất bưng ra thì hắn đã điểm luôn bảy đại huyệt trên mình của Lý Tầm Hoan
Và, rất xứng với danh hiệu " Nam quyền Bắc cước " Triệu Chính Nghĩa tung luôn một
đá, Lý Tầm Hoan lộn người mấy vòng
Trang 8Long Tiêu Vân rống lên:
- Dừng lại, tại sao các người lại
Ngọn roi của Điền Thất bung ra một lần nữa, Long Tiêu Vân chưa kịp nhấc tay lên
đã bị Công Tôn Ma Vân điểm vào trọng huyệt
Triệu Chính Nghĩa xốc lên thêm một đòn nữa, Long Tiêu Vân ngã quị
Long Tiêu Vân tròn xoe đôi mắt:
- Triệu đại ca tại sao
Triệu Chính Nghĩa trầm giọng:
- Chúng ta tuy kết nghĩa kim bằng nhưng công ích giang hồ lại là việc trọng hơn Long Tiêu Vân nói:
- Nhưng Lý hiền đệ không phải là Mai Hoa Đạo
Triệu Chính Nghĩa quát lớn:
- Không được nhiều lời, ngươi lấy gì để chứng minh hắn không phải là Mai Hoa
Đạo
Điền Thất mỉm cười, nụ cười cực kì hòa nhã mà cũng cực kì điêu trá:
- Chính hắn đã nhận rồi., Long tứ gia còn biện bạch làm chi
Công Tôn Ma Vân tiếp theo:
- Long từ gia là người có vợ, có con, có thân phận, có địa vị, nếu để tên ác đạo dâm loàn ấy lôi kéo thì thật là đáng tiếc
Long Tiêu Vân rít lên:
- Được rồi, các ngươi cứ thả Lý Tầm Hoan đi rồi bao niêu tội lỗi nếu có Long Tiêu Vân này xin gánh chịu
Triệu Chính Nghĩa gằn giọng:
- Ngươi tình nguyện à? Thế còn vợ con ngươi thì sao? Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm cho
họ liên lụy ư?
Đang co quắc dưới mặt đất và đang ho sặc sụa nhưng Lý Tầm Hoan vẫn cố dùng mấy ngón tay vô lực vuốt vuốt ngọn đao dịu giọng:
- Long đại ca, đừng nói gì nữa cả
Long Tiêu Vân ứa nước mắt:
- Hiền đệ, anh đã hại em rồi
***
Trời chưa sáng, những ngọn đèn nơi đại sảnh Long gia Trang vẫn không lùa hết
Trang 9bóng tối.
Ngoài thềm một đám đông người xì xào:
- Ngọn roi Điền đại gia lợi hại lắm, tôi cho là dù không bị Long tứ gia cản thì họ Lý cũng ngã rồi
- ồ, đó là cái chắc, vì còn có Công Tôn đại hiệp và Triệu đại gia nữa mà
- Đúng rồi, thảo nào thiên hạ cứ ngán luôn ngọn đá thần sầu quỉ khốc của Triệu đại gia, ghê thật
- Còn ngón điểm huyệt của Công Tôn đại hiệp nữa nghe, nếu ông ta không nhanh thì chưa chắc một roi đủ ngã Lý Tầm Hoan đâu
- Nói thì như thế, chứ nếu không bị Long tứ gia
- Long tứ gia sao? Ông ấy đối với Lý Tầm Hoan như thế thì còn ân nghĩa nào bằng chứ
- Phải rồi,Lý Tầm Hoan được kết bạn với một người như Long tứ gia thì quả là hắn còn nhiều hân hạnh
Ngồi bất động trên ghế bành, Long Tiêu Vân lắng nghe lời dị nghị mà lòng đau như cắt
Lý Tầm Hoan nằm phục dưới đất, từng cơn ho kéo đến như sắp đứt hơi
Long Tiêu Vân rơi nước mắt:
- Hiền đệ, tất cả đều do anh hại em, suốt đời em gian khổ chỉ vì anh làm ra nên nỗi
Lý Tầm Hoan nghiêng mặt mỉm cười:
- Đại ca, xin anh biết cho một chuyện Đó là nếu sau này trong kiếp tái sinh, đệ cũng không bao giờ do dự khi được cùng đại ca kết bạn
Như quá xúc động, Long Tiêu Vân khóc lớn:
- Nhưng hiền đệ, nếu không do anh cản trở, thì ai lại làm gì động được mình em
Lý Tầm Hoan dịu giọng:
- Bât luận đại ca làm gì, đệ biết chẳng qua cũng chỉ vì lo lắng cho đệ mà thôi, cho
dù sự việc ra sao, đệ cũng vẫn vô cùng cảm kích
Long Tiêu Vân nhăn mặt:
- Nhưng tại sao hiền đệ không báo với họ rằng, hiền đệ không phải là Mai Hoa
Đạo? Tại sao?
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Sống chết đâu phải là quan trọng, kiếp sống của đệ cũng quá đủ rồi Sống nữa
Trang 10cũng chẳng có gì vui, thì tại làm sao phải chịu khuất phục trần tình với loại thất phu như thế?
Điền Thất vỗ tay cười:
- Hay, chửi nghe hay quá
Công Tôn Ma Vân cười nhạt:
- Hắn biết dù có nói gì, chúng ta cũng không tha hắn được, cho nên hắn học thói
đàn bà chửi bậy cho khỏa lấp vậy mà
Lý Tầm Hoan gật gù:
- Phải, chuyện như thế này, ta chỉ cần cái chết Nhưng trong tay ta giờ không có phi
đao thì tại sao các bọn ngươi chưa chịu ra tay?
Công Tôn Ma Vân hơi đỏ mặt
Triệu Chính Nghĩa quát lớn:
- Giết ngươi ngay bây giờ giang hồ thiên hạ sẽ dị nghị ra sao Bọn ta vì công ích giang hồ mà giết ngươi thì cũng phải giết một cách công bình
Lý Tầm Hoan nhếch môi:
- Triệu Chính Nghĩa, ta thật phục ngươi quá đen tối mà miệng thì lại luôn luôn chính đại quang minh, ngươi nói đến đạo nghĩa giang hồ mà mặt không ửng đỏ thì quả thật là tài
Điền Thất cười ha hả:
- Giỏi, họ Lý quả là to gan thật đấy, được, nếu ngươi muốn chết sớm thì ta có cách
Lý Tầm Hoan cười:
- Thật thì ta cũng muốn mắng ngươi mấy tiếng, nhưng vì sợ dơ miệng nên thôi
Điền Thất làm bộ không nghe, cứ nói:
- Nếu ngươi chịu viết tờ thú tội, thì chúng ta sẽ cho ngươi một cái chết êm ái
Không chút suy nghĩ, Lý Tầm Hoan nói ngay:
- Tốt lắm, viết đi, ta nói
Long Tiêu Vân kêu thảng thốt:
- Hiền đệ tội gì mà cũng khai?
Không để ý đến Long Tiêu Vân, Lý Tầm Hoan cứ thư thả nói:
- Tội của tôi không lời nào nói xiết, không bút mực nào viết hết, ngoài mặt tôi làm
ra vẻ người lành, nhưng đầy gian trá, tôi cấu kết kẻ ác, ly gián người ngay, thừa lúc người không phòng bị ra tay ám toán Tất cả việc gì bất nhân bất nghĩa, hiểm độc tàn ác