Thời gian đó HTX Minh Châu là mô hình sản xuất gốm sứ tiến bộ nhất của làng Bát Tràng, có nội dung và hình thức gần giống như một công ty cổ phần ngày nay.. HTX sản xuất Minh Châu chỉ đ[r]
Trang 1Thăm làng gốm bát tràng-Những ngày ấu thơ hạnh phúc
THĂM LÀNG GỐM BÁT TRÀNG
Sáng ngày 20-2-1959, nhân dân xã Quang Minh vô cùng phấn khởi được đón Bác Hồ về thăm làng Bát Tràng Rất đông dân làng nô nức đón Người, vô cùng sung sướng được ngắm dung nhan Bác và đi theo Người đến thăm các nơi
Thời gian đó HTX Minh Châu là mô hình sản xuất gốm sứ tiến bộ nhất của làng Bát Tràng, có nội dung và hình thức gần giống như một công ty cổ phần ngày nay HTX sản xuất Minh Châu chỉ được thông báo vào hôm trước là sẽ có lãnh đạo của TW về thăm Sáng hôm sau Bác đã về Tất cả các xã viên đều sản xuất bình thường
Bác đi qua khu bể lọc đất rồi vào khu sản xuất đứng xem anh Vũ Văn Vinh (hiện nay ông đã 63 tuổi) in bát Vì cảm động quá và còn ít tuổi nên anh Vinh in ra một bát còn hơi méo rồi đặt lên bàn sản phẩm
Bác hỏi:
- Khi nung chín ra, bát có méo không ?
- Thưa Bác, bát cũng méo ạ!
- Thế thì phải làm lại!
Bác quay sang chỗ anh Trần Văn Tửu đang tiện bát (một công đoạn sản xuất sau khi in bát và
để khô) hỏi:
- Mỗi ngày cháu tiện được bao nhiêu cái bát?
Anh Tửu hồi hộp quá nên không trả lời được Một anh cán bộ huyện trả lời thay :
- Thưa Bác , được 300 cái ạ!
Cuối cùng, Bác bá vai anh Phùng Ngọc Oanh là chủ nhiệm HTX Minh Châu, căn dặn:
- Các cháu cố gắng sản xuất hàng hóa sao cho nhiều, nhanh, tốt, rẻ để phục vụ nhân dân!
Sau đó, Bác rẽ xuống thăm nhà ông Lang Xương làm nghề Đông dược Bác thấy trong nhà có mâm cơm, mở lồng bàn ra xem Bác thấy cơm trắng, đậu rán, rau muống luộc, cà muối Bác khen nhà có cơm ngon Rồi Bác ngồi xuống phản gỗ, nói chuyện với ông lang :
- Chú có đắt hàng không?
- Thưa Bác, không được đắt lắm ạ !
Bác nói:
- Thế thì tốt, hàng thuốc mà đắt thì dân có nhiều người bệnh
Trước khi rời làng Bát Tràng, Bác Hồ căn dặn:
- Bát Tràng là một làng nghề phát triển Các cô chú phải xây dựng đường sá rộng rãi để xe chở nguyên liệu về làng và chở hàng hóa đi, làng phải có giao thông thuận lợi “Làng Bát Tràng mới phải làm sao trở thành một làng kiểu mẫu của nước Việt Nam mới, nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa”
T.H (St)
Trang 2NHỮNG NGÀY ẤU THƠ HẠNH PHÚC
Dạo chúng tôi còn bé, thỉnh thoảng được Bác Hồ gọi đến chỗ Bác ở, khi thì một ngày, hai ngày, khi thì ba ngày, bốn ngày Mỗi lần chúng tôi đến, thấy chúng tôi khỏe mạnh, sạch sẽ, Bác rất vui Bác chia kẹo cho chúng tôi, bế Ánh Tuyết vào lòng, ba chúng tôi lớn hơn một chút ngồi xung quanh bá cổ ôm lấy Bác ríu rít như ông cháu ngồi bên nhau Bác hỏi chúng tôi: “Các cháu
ở nhà ăn có no không?”
Được dịp chúng tôi tranh nhau khoe với Bác là trồng được mấy luống khoai, mấy lõng ngô, mấy vạt rau, và nuôi được mấy con gà Bác khen chúng tôi chịu khó tăng gia sản xuất là rất tốt Bác dặn chúng tôi phải yêu lao động vì lao động làm ra của cải nuôi sống con người Chúng tôi được ăn cơm với Bác Có cả các cô, các chú trong cơ quan cùng ăn Trước khi ăn Bác dẫn chúng tôi đi rửa tay để giữ vệ sinh Bác bảo có vệ sinh người mới khỏe mạnh Chúng tôi ngồi cạnh Bác Một đứa trong bọn tôi ăn hết bát cơm trước, định xới bát khác, Bác bảo đưa bát cho Bác xem Thấy bát cơm còn mấy hột, Bác bảo phải ăn hết sạch đã Chúng tôi thi nhau và sạch bát rồi cùng giơ bát lên khoe với Bác : “Cháu ăn sạch rồi!” Bác gật đầu cười hiền từ và bảo : “Mỗi hạt cơm đều do công sức của bao nhiêu cô bác nông dân làm lụng vất vả mới có, chúng ta phải biết quý trọng” Từ đó mỗi bữa ăn chúng tôi đều chú ý không để cơm rơi vãi
Đêm, chúng tôi được ngủ với Bác một giường, đứa nào cũng tranh nhau nằm gần Bác Bác ôn tồn bảo: “Các cháu phải nhường nhịn nhau chứ! Bé biết nhường nhau thì lớn lên mới biết đoàn kết, Đoàn kết là sức mạnh”
Nói xong Bác cười vui vẻ rồi ngả lưng xuống giữa giường Bác kéo Ánh Tuyết và Tô Liên, hai em bé nhất nằm xuống hai bên Bác Chúng tôi, Quốc Ân và Tiến Đức lớn hơn, nằm hai bên ngoài Cả bốn đứa ôm lấy Bác đứa vuốt râu, đứa vuốt tóc, sờ trán Bác kể chuyện rất hay rồi chúng tôi ngủ thiếp đi trọng giọng nói ấm áp, dịu dàng của vị cha già
Sỹ Ẩn
(Ghi theo lời kể của các ông Trần Quốc Ân, Trần Tiến Đức, Trần Tô Liên)