MÊy buæi ®Çu tiªn, t«i lµm quen víi c¸c em, t×m hiÓu t×nh h×nh häc tËp cña tõng häc sinh trong líp.. Nãi råi, bÐ khãc nÊc lªn, chiÕc quÇn ng¾n còn cìn còng rung lªn theo tiÕng nÊc.[r]
Trang 1Kỷ niệm dới mái trờng
Chiếc bút máy
Năm 1997, tôi tốt nghiệp trờng s phạm và đợc phân công về giảng dạy ở tr-ờng Tiểu học Yên Bình - Một ngôi trtr-ờng còn khó khăn ở phía bắc huyện Vĩnh T-ờng
Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và những ớc mơ, tôi hăm hở đạp xe đến trờng mới cách nhà 15 km để nộp quyết định công tác Tôi đón nhận lớp 5C của mình với với tình cảm trìu mến Mấy buổi đầu tiên, tôi làm quen với các em, tìm hiểu tình hình học tập của từng học sinh trong lớp Đa số học sinh trong lớp là con nhà nông, hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn Tôi đặc biệt chú ý đến bé Na - một cô bé còi nhất lớp, có kết quả học tập còn cha tốt, hay lủi thủi chơi một mình Nớc
da bé rám nắng, mái tóc vàng hoe, chỉ có đôi mắt tròn, đen nhng đợm buồn Hôm
đó, sau giờ ra chơi, tôi cho học sinh làm bài luyện tập môn toán Các em say sa làm bài, riêng chỉ mình Tuấn vẫn đang loay hoay tìm gì đó ở dới ngăn bàn Tôi hỏi, bé mếu máo tha:
- Tha cô, con bị mất bút ạ !
- Con thử tìm lại xem sao !
- A! Bút của con đây rồi ạ ! Sao Na lại lấy trộm bút của tớ ?
Tiếng Tuấn reo to làm cả lớp quay lại phía bàn Tuấn Bao con mắt hoài nghi, dò xét đổ dồn vào bé Na Có tiếng thì thầm: “Đã dốt mà lại còn xấu tính”
Bé Na lúng túng, mặt đỏ bừng không nói đợc gì, nớc mắt trào ra vòng quanh, đôi vai bé nhỏ co lại, rung lên Tình huống xảy ra bất ngờ, tôi bối rối một lát rồi nghĩ
ra cách xử lý tạm thời:
- Các con đừng hiểu lầm bạn Na Lúc nãy, trong giờ ra chơi cô thấy chiếc bút đó rơi dới gầm bàn của Na và Tuấn Cô tởng đó là bút của Na nên đã cất vào cặp của bạn ấy
Chỉ nghe từng đó lời tôi nói, học sinh cả lớp đã tin và nhanh chóng tiếp tục tiết học bình thờng Na đã bình tâm lại không khóc nữa nhng nét mặt em rất buồn
Cuối buổi học hôm đó, cả lớp đã về hết Tôi cũng sắp xếp sách vở để về nhà Bé Na thập thò ngoài cửa lớp, tôi dịu dàng gọi:
- Vào đây con Có chuyện muốn tha với cô sao ?
Na rụt rè đi vào Em vừa nói vừa khóc:
- Con tha cô, chính con đã lấy bút của bạn Tuấn đấy ạ ! Con xin lỗi cô ! Nói rồi, bé khóc nấc lên, chiếc quần ngắn cũn cỡn cũng rung lên theo tiếng nấc Tôi ôm bé vào lòng, âu yếm: “Con biết lỗi là tốt rồi Cô tin con sẽ không báo giờ tái phạm nữa ” Trời đã sẩm tối, tôi đèo Na về nhà và thăm gia đình bé Căn nhà lá lụp xụp nhng trong nhà đồ đạc đợc xếp gọn gàng, sạch sẽ Thì ra, bố bé Na
đã bị bệnh suy thận nặng từ mấy năm nay, cả nhà chỉ trông chờ vào sức lao động của mẹ bé Giờ thì tôi hiểu vì sao bé Na không dám xin tiền mẹ để mua bút Tôi lấy một phần lơng ít ỏi của mình vừa lĩnh hồi chiều nói là quà của tập thể lớp giành cho bé Na Cha bé nhận quà trong sự xúc động
Mấy hôm sau, tôi có việc ra Vĩnh Yên, tôi đã đến cửa hiệu mua tặng bé Na một chiếc bút giống hệt bút của bé Tuấn Tôi rửa bút, mài ngòi cẩn thận rồi bơm mực đầy Hôm sau tôi tặng bé trớc lớp và kể cho lớp nghe về hoàn cảnh gia đình
bé Từ đó, cả lớp luôn gần gũi, quan tâm và giúp đỡ bé Nh đợc tiếp thêm nghị lực, Na vui vẻ và tiến bộ rất nhanh trong học tập…
Trang 2Hơn hai năm sau, tôi chuyển công tác ra trờng huyện cho đến bây giờ Bao lớp học sinh đã qua đi theo năm tháng, giờ tôi đã gần bốn muơi tuổi Ngày 20/11 năm nay, tôi vui mừng đón nhận những bó hoa tuơi thắm học trò tặng cùng những lời tri ân đẹp đẽ Nhng vui nhất là bé Na đã về thăm tôi Cô học trò nhỏ, mái tóc vàng hoe, chiếc quần ngắn cũn cỡn ngày nào giờ đã là cô giáo dạy toán ở một tr-ờng trung học Em cảm động nói: “Chiếc bút cô tặng, con vẫn mang theo mời mấy năm nay Con vẫn quý nó và giữ gìn cẩn thận” Vừa nói, em vừa đa tôi xem lại chiếc bút Đúng vẫn là chiếc bút đó nhng giờ nó đã cũ, quản bút đã bị tróc sơn lốm đốm, chiếc ngòi mài mòn vẹt một bên nhng chất thép vẫn còn sáng loáng Tôi viết thử lên giấy, nét chữ vẫn thanh đậm nh xa Chắc cô học trò của tôi vẫn dùng nó thờng xuyên nên mực ra đều nh vậy Bao kỷ niệm cũ của lớp 5C ấy tràn
về trong ký ức tôi Tôi và Na trò chuyện về lớp đến tận tra em mới ra về
Nhìn bóng dáng cô học trò của mình đã khuất dần sau hàng cây, tôi thực sự cảm động Tôi không ngờ rằng sự quan tâm nhỏ bé của tôi ngày nào đã trở thành một kỷ niệm sâu sắc đối với bé Có lẽ dù ở nơi đâu, ở lúc nào, sự cảm thông, chia
sẻ, tình yêu thơng chân thành luôn có giá trị nhân văn sâu sắc
Trần Thị Chung
G.v trờng Tiểu học Thị trấn Vĩnh Tờng