HỒI TƯỞNG 4 Ngày nào tôi gặp lại em Vòng tay ôm lấy thân em một lần Nghe hồn nhè nhẹ lâng lâng Dáng xưa ngày cũ còn gần với nhau Ngày qua xa cách thương đau Tuổi xuân nào biết tình bao n[r]
Trang 1NHỮNG BÀI THƠ TÌNH
LÃNG MẠN!
(CHƯA RÕ TỰA ĐỀ)
Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc
Mấy chục năm, xa đến mấy nghìn năm
Giã từ em - mười bảy tuổi - một lần
Thu rất mỏng, mưa hững hờ đẫm lá
Hà Nội yêu, áo lụa ngà óng ả
Thoáng khăn san nũng nịu với heo may
Năm ngón tay nhón một trái ô mai
Chiếc răng khểnh xinh nụ cười cam thảo
Hà Nội yêu, mối tình đầu khờ khạo
Em nhận thư, anh ngây ngất tủi mừng
Khi về nhà, cười nụ với cầu thang
Một tuần lễ, vui như ngày thi đỗ
Hà Nội yêu, cốm Vòng đơm gió nhỏ
Nên mùa Thu kín đáo khép tà mây
Ván giải gianh, có một lúc bàn tay
Vơ nắm sỏi với lòng anh hồi hộp
Hà Nội yêu, đẹp Trưng Vương mái tóc
Chiếc kẹp nghiêng, ba lá nép vào nhung
Miếng sấu xanh đừng chua quá ghê răng
Em hóm hỉnh, chiếc mũi xinh chun lại
Hà Nội yêu, liễu hẹn hò nắng mới
Hẹn hò em anh bối rối chim khuyên
Nào có bao giờ anh được hôn em
Nên dáng liễu còn u sầu vạn thuở
Hà Nội yêu, xin cầm tay lần nữa
-một lần thôi cho vừa đủ hai
lần-thèm ngày xưa hạnh phúc rất thiên thần
anh chết lặng trong tình yêu thác đổ
Hà Nội yêu, vẫn y nguyên tưởng nhớ
Nên nghìn năm vẫn ngỡ mới hôm qua
Bóng hoàng lan, sân gạch mát sau nhà
Còn vương vấn trong những bài thơ cũ
Trang 2Hà Nội yêu, xin về từ thống khổ
Dây kẽm gai dù xé rách bờ vai
Bóng ngục tù dù ngầu đục mắt nai
Anh xin đón vào đôi tay khô héo
HÀ NỘI CỦA ANH !
Anh cầm tay em Hà Nội của anh
Sắc nắng Thu nhuộm vàng ánh mắt
Thoảng mây bay cho heo may thêm một lần se sắt
Em nỡ giận hờn cơn gió thổi qua vai !
Anh cầm tay em Hà Nội trong tay
Thu sáng màu sương nhuộm xanh hàng liễu
Em có biết không những đêm anh thấy thiếu
Trống trải những lần Hà Nội chẳng trong tay
Anh đi trên đường Hà Nội chợt so vai
Cái lạnh đầu mùa sao nhớ em đến thế
Giọt sương mai khi bình minh về không phải là giọt lệ
Mà long lanh ánh mắt buổi về nhau
Hà Nội của anh Thu đã mang về
Hương sữa nồng nàn vương đầy mái tóc
Cây lộc vừng bừng lên vàng soi vào hồ xanh mắt ngọc
Và em đặn đầy ! Thu Hà Nội cho anh !
(st)
EM BIẾT RỒI ANH SẼ XA EM
Em biết rồi anh sẽ xa em
Và quên đi tất cả
Quên những lời yêu nồng nàn, vội vã
Quên những gì ta đã có cho nhau
Dù sự thật là đã có gì đâu
Nhưng cứ cảm như của nhau rồi đấy
Mùa thu vẫn đang nồng nàn biết mấy
Cho mọi người nhưng lại chẳng cho em
Trang 3Người ta bảo mùa độ lượng thân quen Nhưng em thấy đã trở nên xa lạ
Trái tim anh đang cố tình băng giá
Để một người ở lại một nỗi đau
Biết vậy thôi, mà đã biết gì đâu
Nhưng cảm nhận luôn luôn là rất thật Anh đâu rồi, vẫn còn, hay đi mất?
Nửa hồn em u uất tiếng lòng vương
Có thể rồi hai ta chẳng chung đường
Có thể rồi chẳng bao giờ gặp nữa
Nhưng lời yêu mình mới được một nửa Nửa còn lại tan tác viết vào đâu?
Thu ơi thu ta chắt cạn ly sầu
Viết vào đấy nừa lời còn dang dở
Thời gian trôi thời gian không về nữa Chỉ còn mầu hoa tím chênh chao
HB
Bất chợt
Nếu bây giờ
Anh bất chợt bước vào
Giữa đêm Thu
Bàn chân trần vội vã
Em sẽ trút bỏ vẻ ngoài ồn ã
đến bên anh trong bé nhỏ bình yên!
Để lòng mình được trải nhẹ dịu êm
Cô công chúa của màn đêm huyền thoại
Ta sẽ bước vào khu rừng hoang dại Của ngàn xưa
Rô-mê-ô và Juliet yêu nhau
Đêm thật sâu nên má chẳng hồng đâu Anh không đến chỉ em ao ước thế
Gió mây, trăng và sao trời lặng lẽ
Rạo rực âm thầm gọi giữa thinh không… Dẫu biết vậy rồi em cứ chờ mong
Bởi cỏ hoa bởi sương đêm trong vắt… Bởi lòng mình tự đoạ đày khao khát Hơi thở buồn day dứt giữa mùa Thu Bất chợt bước vào, là anh đấy ư ? Luống cuống chả biết mình là ai nữa Lao vào ngực anh ấm nồng như lửa Dẫu muộn mằn hai đứa phải có nhau!
Trang 4HOA SỮA
Tuổi mười lăm em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu Mùi hoa sữa trong em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng gì không chia cắt Vậy mà tan trong sương khói mong manh
Tại mùa thu, tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay
Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêô và Juyliét
Nên chẳng đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa mỗi phương
Chỉ mùa thu trọn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau
Nguyễn Phan Hách
CHÚT TÌNH THÔI
Chút tình thôi trang thơ dang dở
Bao năm rồi trăn trở trong tôi
Dòng đời hồn cảm đơn côi
Tiếng lòng nức nở mượn lời thở than Đường tha hương trái ngang làm gối Người yêu còn một mối tình thơ
Nhiều đêm người đến trong mơ
Nói em còn nhớ thẩn thờ thi nhân
Trang 5HỒI TƯỞNG (3)
Chiều nay đôi cánh rã rời
Về đâu bay mãi ven trời đầm hoang
Cất lên đôi tiếng gọi đàn
Lẻ loi thanh vắng khô khan giữa lừng
Gió đưa không muốn mây dừng
Mầu trời xanh biếc ngập ngừng bước chân Chạnh lòng nhớ đến người thân
Nhiều khi ao ước một lần ghé thăm
Người tình nơi ấy xa xăm
Còn ôm kỷ niệm bao năm vỏ vàng
Tiếc thương tình khúc lở làng
Tiếng ca thầm trách phụ phàng đến ai
Lệ rơi trên mỗi bước hài
Buồn thôi ngày cưới chao mày đắng cay Người đi chàng hỡi có hay
Đành theo số mệnh an bày cách ly
Vùi chôn mộng ước xuân thì
Đời mang nhiều nỗi ai bi cho người
Tháng năm dần héo nụ cười
Ly cà phê đắng ôn lời năm xưa
Gối chăn tình nhiễu giọt thưa
Ho khan mong dứt kiếp thừa mỏng manh Tôi nay nhìn khoảng trời xanh
Mộng làm chim đã mờ tan khi nào
Vĩnh Xuân
Sep 8.2011
Trang 6HỒI TƯỞNG (4)
Ngày nào tôi gặp lại em
Vòng tay ôm lấy thân em một lần
Nghe hồn nhè nhẹ lâng lâng
Dáng xưa ngày cũ còn gần với nhau
Ngày qua xa cách thương đau
Tuổi xuân nào biết tình bao nhiêu sầu
Nắng soi sợi bạc trên đầu
Mắt kia mất ngũ hằn sâu tháng ngày
Lệ nhem nóng ướt ngón tay
Bờ vai gầy guộc lòng này xót xa
Cuối đường một chuyện tình ta
Cho đầy nuối tiếc chóng qua một thời
Bao năm tình vắng chơi vơi
Hôm nay tình tiếng ngoài khơi vọng về
Cầm tay xoa nhẹ mân mê
Kéo dài dĩ vãng bên lề yêu thương
Làn môi mờ nhạt nét hường
Dỗi người đi mãi quên đường phố quen
Nhà em hiu hắt ánh đèn
Rào thưa bước khẽ mấy phen trộm nhìn
Miên mang hồi tưởng một mình
Không gian thoang thoảng hương tình đâu đây Phút giây ký ức cuồng quay
Buông tay người ấy bóng bay xa vời
Vĩnh Xuân
Nov.16.2011
Trang 7MÙA CƯỚI
(tại VN)
Bao nhiêu năm cháu con khôn lớn
Chúng trưởng thành muốn dởn ái tình Thi nhau thành lập gia đình
Tân hôn lễ cưới rập rình bọn ta
Mấy tháng qua thiệp mời liên tiếp
Tiền để dành có dịp phải chi
Áo quần đẹp đẻ nguyên xi
Đem ra mặc thử mấy khi khoe làng
Vest mới may thời trang cập nhật
Ông thợ may mình thật ghét ghê
Bảo đo cho kỷ tay nghề
Bây giờ áo rộng đủ bề chán chưa
Bà nhà tôi lại ưa làm dáng
Sợ lên cân cứ ngán đồ ăn
Làm như thiếu nữ tròn trăng
Ví giày kiểu tóc lăn xăng mấy ngày
Đêm liên hoan ngà say với bạn
Ly cạn ly quên hẳn mình già
Cô dâu chú rể thật thà
Đôi uyên ương mới mặn mà xứng đôi
Tiệc tàn rồi vợ chồng suy gẩm
Thú địa đàng trái cấm thường ăn
Xuân tình trở lại hay chăng
Gừng già mang thử lăn nhăn với bà Nov.21.2011
LƯỚI NHỆN
Trang 8Chiều nghiêng cho bóng đổ dài Nhẹ nhàng chọn bước dáng ai qua đường Lưng ong vai nhỏ nhún nhường Tìm nơi góc vắng vấn vương tơ lòng
Giây đan như nối chỉ hồng Bàn tay thoăn thoắt bềnh bồng màn the
Chờ ai im lặng lắng nghe Gió rung nhè nhẹ trăng về sáng soi
Một mình em cảm đơn côi Rập rình chờ đợi con mồi hiến dâng Một anh thơ thẩn đến gần Lưới tình vướng mắc trong trần khó ra
Nàng yêu bò đến sát ta Cắn hôn đau điếng thịt da yếu mềm Vòng tay ôm chặt xiết thêm Vẫy vùng kiệt sức nằm êm chịu hàng
Ta vui được chết bên nàng Một lần ân ái buộc ràng tơ vương Không gian treo một chiếc giường Đong đưa lơ lửng cành nương gió lùa
Tình yêu này chẳng cợt đùa Yêu rồi đừng đợi đến mùa chia tay Yêu cho đắm đuối mê say Yêu cho thỏa thích thịt ngay con tình
Dec.01.2011
HỒI TƯỞNG (5)
Tôi sống những ngày trong lắng yên
Bước chiều dịu nắng viếng công viên
Nhiều năm xa cách ngôi trường cũ
Bạn mến tình xưa quên nhắc tên
Ngày ấy được tin em lấy chồng
Lấy mơ đan mộng cũng hoài công
Quê hương cách trở buồn trông ngóng
Trang 9Đời mãi phiêu bồng thế là xong
Làn sóng trôi đi dội ngược về
Hồng nhan bạc mệnh nhắc duyên thề Người đi có nhớ con tình ngắn
Dăm phút xum vầy một kiếp mê
Nhìn cánh nhạn bay trên mặt hồ
Nhớ thầm ý muốn thuở ngây ngô
Sông hồ mây núi đường thiên lý
Mõi cánh trong ta tình vẫn chờ
Người nhắn cho ta thật bất ngờ
Bao năm ta sống với thờ ơ
Tình thư người giữ lòng đong nhớ
Thương quá người yêu dạ thẩn thờ
Bờ cát tô lên vàng ánh chiều
Mặt hồ im lặng thêm cô liêu
Nhiều đêm sau nữa hồn trăn trở
Mớ ngủ tên người lên tiếng kêu
Nov.24.2011
DỐI LÒNG
Một ngày lạnh cắt mùa đông Bầu trời xám ngắt lòng mông lung hoài
Thênh thang con phố trãi dài
Về đâu không biết lạc loài bước chân
Tình yêu vấp ngã ai nâng Lời em em chối một lần dối gian Phút giây một thoáng ngỡ ngàng
Từ đây tôi với bẻ bàng đắng cay
Trang 10Ngu si mình quá thơ ngây Tình khờ xây đắp cho đầy nhớ thương
Người ta cao quý sắc hương Đời ta còn mãi phong sương ngại ngùng
Cành trơ trước gió thân rung
Mà nghe gió rít não nùng thở than Thiết tha một nét đài trang Tan tành lầu cát phai tàn giấc mơ
Người ơi chớ vội hững hờ Người ơi xin hãy giả vờ với tôi Cho tôi đừng cảm đơn côi Cho tôi không sợ lẻ loi một mình
Cho tôi còn một bóng hình Cho tôi sống với trăm nghìn nhớ thương Hôm nay một bóng bên đường Hồn mang tê tái yêu thương xa vời
HỒN NHIÊN
Trên rơi bông trắng bay bay
Dang tay hứng lấy ta quay giữa trời
Cho hồn rộng mở chơi vơi
Ngã nhoài lên tuyết phá cười hồn nhiên
Nằm lăn úp mặt nhắm nghiền
Tiêu tan cho hết não phiền lâu nay
Vui cùng đàn trẻ thơ ngây
Chơi cho quên hẳn tháng ngày thoáng qua
Buồn chi lãng phí đời ta
Một nguồn tươi mãi thông già xanh xanh Điểm tô tuyết trắng phủ cành
Mưa to gió lớn an lành đứng yên
Thỏa tình cười nói huyên thuyên
Hốt lên một nắm thiên nhiên đá bào
Trang 11Đuổi theo mình ném vào nhau
Ướt người la hét ồn ào không gian
Hôm qua tình lỡ trái ngang
Hôm nay tình đã sang trang mới rồi
Ngày mai ta tiếp tục chơi
Mỗi ngày mỗi mới một đời sống tươi
Đừng mang chuyện cũ ra bươi
Người xưa thay đổi khác người hôm nay
Thôi đem ký ức đong đầy
Trút đi kỷ niệm sống ngày tự do
THƠ VÀ NGƯỜI
Có người con gái thường mơ
Tìm tôi qua những vần thơ trữ tình
Vẻ vời lên một bóng hình
Miên mang hoang tưởng một mình người yêu
Trên sông thanh vắng chiều chiều
Vi vu trầm bổng khúc tiêu say hồn
Cho ai trước mỗi hoàng hôn
Tai nghe lắng đợi cội nguồn tương tư
Thơ anh là một tình thư
Gửi đầy thương nhớ thẩn thờ chờ mong
Cảm thông rung cảm đáy lòng
Bốn mùa xuân hạ thu đông u hoài
Qua đi tháng rộng năm dài
Trang 12Thơ mang sầu vắng những ngày đơn côi Tình nhân người đã xa xôi
Cho tôi níu lại những lời bâng quơ
Hôm nao lòng thấy bơ vơ
Lối mòn hoa gấm du hồ mờ sương
Tình ơi một thuở vấn vương
Liêu trai làm mộng nghê thường bóng trăng
Yêu thơ với đến cung hằng
Tìm người người mất tiêu tàn trương chi
Và đây khối ngọc tình si
Tan theo giòng lệ phân ly tạ từ
CHÚT TÌNH THÔI (2)
(Cho một cô bạn cùng lớp.
Vì nàng đẹp như một bông hồng
Nên tôi không dám yêu nàng)
Tôi lại gặp em trưa hè nhiều nắng
Hai năm rồi đăng đẳng ngóng tin nhau
Người nơi đâu mà nghe dạ dàu dàu
Nay đối diện tình trao trong ánh mắt
Bước bên nhau dưới hàng cây râm mát
Nửa yêu thương nhút nhát lẫn trong lòng Chân còn lạ giữa đô thị sài gòn
Đại học đường anh tròn thua hai lớp
Bởi khi xưa bài thi làm lộp chộp
Bỏ thi rồi bóng chớp thời gian qua
Em bây giờ xinh đẹp một đóa hoa
Nét kiêu xa tâm hồn ai chiếm ngự
Tôi yêu thầm ngại ngùng không một chữ
Trang 13Chợt nhìn em lúng túng ngã tư đường Mấy lần qua anh trốn chạy bình thường
Để cuối đường ai bồi hồi thương tiếc
Nhiều năm rồi nghe hồn đau rên xiết
Ta nhớ em biền biệt mấy mươi thu
Nơi xứ người lưu lạc gót phiêu du
Tên khờ ngu giờ đây chưa tỉnh mộng
Tôi đứng yên gió đông thổi lồng lộng Đất trời rộng trông mãi một cánh chim Tái tê cùng phiền muộn bao nỗi niềm Trong lắng im chút tình thôi gợi lại