Anh đi về một nơi thật xa xôi Có hoa hồng trải dài trên lối nhỏ Có vinh quang đang chờ anh mở ngỏ Có cả một người nào đó…đợi chờ anh… Ừh, em trả cho anh… Trả hết rồi anh nhé!. chỉ còn lạ
Trang 1em tr ả t ự do cho anh
Em trả tự do cho anh!
Trả những tháng ngày em cho là hạnh phúc
Trả lại cả những đêm dài rạo rực
Nhớ về anh…Thao thức bởi vì anh…
Em trả tự do cho anh!
Trả những lời yêu thương ngọt ngào như dòng suối
Trả những phút bên anh, dẫu thật là ngắn ngủi
Trả cả những cái ôm,,,xiết chặt đến bồi hồi
Em trả tương lai cho anh!
Bởi con đường anh đi thật dài và thật rộng
Em nhỏ bé,,,lơ ngơ,,,vô dụng
Nép một bên,,,nhường lối để anh đi…
Em trả hết cho anh…
Để rồi đêm đêm… giật mình trong nước mắt
Đôi tay em đâu còn ai nắm chặt!!!
Mỗi tối âm thầm đối mặt với cô đơn…
Xa anh rồi…em chỉ thấy buồn hơn!
Ai sẽ dỗ mỗi khi em hờn dỗi
Biết tựa vào đâu những khi em mệt mỏi
Rồi những lúc vui buồn,,,em biết kể cùng ai???
Thôi! Em trả nốt trái tim em cho anh…
Bởi xa anh_ tim em đâu sống nổi
Gửi cả cho anh những nụ hôn rất vội
Đã bao lần mong gói trọn lên môi
Và anh đi…
Trang 2Anh đi về một nơi thật xa xôi
Có hoa hồng trải dài trên lối nhỏ
Có vinh quang đang chờ anh mở ngỏ
Có cả một người nào đó…đợi chờ anh…
Ừh, em trả cho anh… Trả hết rồi anh nhé! Chỉ có trái tim em sẽ bên anh
và thì thầm rất khẽ Hạnh phúc nha anh…Em mãi mãi yêu anh!
Và mưa đã giấu em, em chìm khuất chỉ còn lại nơi ta là mắt bão
Mọi thứ đã không còn là của ngày xưa, nước mắt đã cạn khô đến nỗi không còn rơi được nữa , lời nói cũng nghẹn lại trong lòng ta
" Một người bỏ một người đi
Một bài thơ dở dang vì lãng quên
Giữa trời sao mọc lênh đênh
Một đàn cá lội buồn tênh chân cầu
Một người đi mất từ lâu
Để người kia hát về đâu hỡi người
Hoa bâng khuâng rụng không lời
Chim bay ngơ ngác cuối trời hoàng hôn "
Khi thực tại không được như mong đợi , người ta vẫn thường ngoái lại phía sau lưng,
Khi mình ngoái lại phía sau lưng thì lại chỉ còn nhìn được một vùng tím lạnh , sầu bi Oán trách ông trời
nghiệt ngã hay số phận vô tình?
Bể khổ sẽ dìm người ta xuống tận cùng của sự đau buồn và cô độc
Ngày hôm qua là một giấc mơ buồn
Nhưng em vẫn thấy em là người hạnh phúc
Vì em có được điều người ta mong nhất
Là một tình yêu đẹp nhất trong đời
Những buổi chiều về mình vẫn có đôi
Anh vẫn đợi chờ em giữa phố phường ngập nắng
Một tình yêu đẹp và trong trắng
Giữa những tính toan vụn vặt đời thường
Em đã có một người để nhớ để thương
Để xây một lâu đài trên mặt đất
Một lâu đài với những bông hồng đẹp nhất
Sẽ đón anh sau bận rộn một ngày
Gia tài của em là một cái nắm tay
Là đôi mắt nhìn sâu trong đôi mắt
Là những bối rối ngập ngừng mong manh nhất
Là hương cốm mùa thu trên phố êm đềm
Ngày hôm qua là một giấc mơ buồn
Khi em tiễn anh đi không bao giờ về nữa
Cơn bão vẫn đợi ngoài cánh cửa
Em lo nơi anh về chẳng có mùa xuân
Hạnh phúc mong manh tưởng đã ở rất gần
Trang 3Nhưng lại như cánh chim bay về miền ký ức
Hạnh phúc là khi em thấy anh gần nhất
Nhưng nơi em về- nơi ấy lại không anh
Nếu có một ngày
Nếu có một ngày anh không yêu em?
Xin hãy xóa dùm em câu chuyện cũ Xin hãy để cho tình yêu dang dở Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha
Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm Của một thời bỏng cháy khát khao Mong anh hãy tìm về nơi ấy Gửi những vui buồn một thuở yêu em
Em rất sợ ngày mai sẽ đến
Có bóng hình người khác trong anh
Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không Anh!
Nếu có một ngày anh không yêu em?
Anh hãy viết lời thề xưa lên giấy Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy Phút yêu nào, tan theo khói mây
Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất
Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu
Ngày hôm nay Anh ở rất xa Em
Em viết về tình yêu thương da diết
Về nỗi buồn chia rẽ hai chúng mình Tất cả y hệt những điều Em viết
Những câu chuyện mà ta vẫn thường nghe: Rằng thiếu biệt ly hạnh phúc khó giữ Không có chia ly làm sao gặp gỡ
Mà chỉ cãi nhau, xích mích, bất hòa
Đã đành, lời khôn ngoan của người ta Nhưng mà Em không thể nào biết được
Em chỉ muốn tất cả đều trái ngược Nói với Anh rằng: – Ta đừng chia ly!
Em nghĩ là em hiểu những lời kia Vai kề vai – không biết buồn, biết rét
Mà nếu có cãi nhau, thì cũng được Cũng còn hơn là sống cảnh biệt ly!
Trang 4Giữa đêmvắng !!
Lòng chợt vắng
Buồn hiu hắt
Và
Nước mắt chợt rơi
Tình yêu
Là cái gì??
Yêu???
Từ bé cứ hay mơ mộng
Khi lớn lên Mình sẽ có 1 người để yêu thương để chăm sóc và được chiều chuộng
Nhưng !!
Khi lớn lên
Lúc trưởng thành
Chợt Nhận ra
Ngày bé Mơ mộng nhiều quá
Vì Sự thật không phải như ta mơ mộng
Sự thật là
Khi yêu
Sẽ áp lực vì ranh giới của " Ít " và " Nhiều "
Lo sợ vì sẽ mất người yêu
Lại đau buồn vì Chẳng được hiểu
Lại Khóc lóc vì Khoảng cách và thời gian
Lại lặng lẽ vì không còn được thấu hiểu
Lại cách xa vì mất dần sự cảm thông
Rồi
Tình yêu lại chuyển sang : Lo sợ
Chẳng phải Yêu là thương
Yêu là Gì
Khi ngày bé ta là 1 đứa con nít thích vòi vĩnh
Khi ngày bé ta loanh quanh chỉ trong nhà
Khi ngày bé ta rượt đuổi và cút bắt
Khi ngày bé ta ngây thơ và ngỡ Tình yêu đẹp lắm
Còn bây giờ ???
Thì sao???
Ta ngồi đây Xót xa Vì ta : Yêu anh nhiều quá
Anh bảo Em đã mắc một vấn đề
Đó là : em Yêu anh quá nhiều! Nhưng em yêu không đúng cách !
Có lẽ Anh đúng
Thời gian
Khoảng cách
Nhớ nhung
Mệt mỏi
Đau đớn
Lo lắng
Vâng ạ ! Em Đã Yêu anh nhiều wá
Dành thời gian cho anh nhiều wá
Để anh chi phối nhiều quá
Em Đã sai rồi
Em sẽ không thế nữa
Hoàn toàn khác !!
Trang 5Đã khi nào người khẽ gọi tên ta Lúc buồn, người một mình ngồi khóc Rồi khi nào người quay lưng nhìn lại Nhìn ta đi, vui sướng cả buổi chiều Trong sâu thẩm tâm hồn người vẫn giữ Riêng một chỗ, có phải dành cho ai Hay chỉ là một nơi không ánh sáng Người để dành vùi lấp những nỗi đau
Có bao giờ người nắm lấy tay ta Kéo lên từ bờ vực chán nản Hãy bắt lấy, đừng để ta tuột mất
Ta yếu đuối, sợ hãi và đau khổ Một lần nữa thôi, người sẽ giết chết ta
Ta nhìn thấy tâm hồn người trống rỗng
Người đang yêu, có phải là ta
Ta nghe thấy nhịp tim người thổn thức Người đang yêu, không phải là ta Khi yêu người, ta chết đi một ít Phần còn lại hấp hối theo thời gian Xin cứu lấy, đừng để ta khốn khổ Bằng tình yêu người sẽ dành cho ta
Nhanh lên đi, đừng để ta chờ đợi Vài phút nữa thôi, ta sẽ là ngọn gió Bay đi rồi, người sẽ đánh mất ta.