Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức Dẫu x[r]
Trang 1Biển - Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê
Bờ đẹp đẽ cát vàng
- Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng
Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả, Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!
2 - Biển Cạn
Có một lần tôi lại về nơi ấy
Nơi có biển và nơi có tình em
Một mình tôi giữa hoang lạnh biển đêm Mới nhận thấy cuộc đời này trống vắng
Trang 2Chuyện ngày xưa giờ đã thành giọt đắng Khi biển đời đã ngăn cách đôi ta
Khi sóng gào cuốn tôi xa mãi xa
Những dĩ vãng yêu thương xưa cũ
Tôi giờ như đá núi buồn ủ rủ
Mong em quay về trên đôi cánh hải âu
Để đá núi - tôi - khỏi nhìn biển phai mau Chợt hoảng sợ khi nhận ra biển cạn
Tôi men theo chút lẻ loi ánh sáng
Cố tìm ra những dấu vết ngày xưa
Cố mang về hàng triệu triệu hạt mưa
Cố đong đầy biển tình em đã hết
Và giờ đây cùng biển tôi sẽ chết
Linh hồn này rồi cũng sẽ dần tan
Cùng mây gió tôi sẽ mãi lang thang
Mong chờ em trên muôn trùng nỗi nhớ
Biển Bờ - Đinh Thu Hiền
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức Thăm thẳm giữa đại dương màu mực Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu ?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm? Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng! Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Trang 3Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại ? Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!
4 - Nước mắt biển - Đinh Thu Hiền
Lẽ nào biển không mặn bằng nước mắt ? Sóng cồn cào Ôi sóng thắt bờ dương Phút nông nổi vạn cánh buồm nghiêng ngả Bỗng dị hình một phút đau thương!
Làm sao biết bão giông từ đâu tới ? Khi yên bình mặt biển quá tinh khôi Làm sao biết mỗi lần anh sai hẹn
Khi bên em, anh say đắm tuyệt vời
Khao khát bỏng cả một thời cát trắng Mát dịu nửa chừng, con sóng lặng về khơi Mới hiểu vì sao em nồng hậu trọn đời Anh mãi vẫn là người băng giá!
Nước mắt lọc giữa ngập tràn biển cả
Có một thời đã biết hoá ngọc châu
Anh đã nhặt cho mình dù không hiểu Chuỗi ngọc này dạt đến từ đâu!
5- Sóng - Xuân Quỳnh
Dữ dội và dịu êm
ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Trang 4Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời các trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ
Sóng về đâu - Trịnh Công Sơn
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã dưới chân người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu ?
Trang 5Sóng bạc đầu
Và núi chìm sâu
Ta về đâu đó
Về chốn nào
Mây phủ chiêm bao
Cạn suối nguồn
Bốn bề nương dâu
Ta tìm em nơi đâu ?
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng nằm đau
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã giữa tim người
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng cho tôi thấy hết tim người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu ?
Giấc ngủ nào giường chiếu quạnh hiu, Trăng mờ quê cũ
Người đứng chờ gió đồng vi vu Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu Nhớ ngàn năm trôi qua
Biển sóng biển sóng đừng trôi xa Bao năm chờ đợi sóng gần ta
Biển sóng biển sóng đừng âm u Đừng nuôi trong ấy trái tim thù Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Thuyền và biển - Xuân Quỳnh
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
"Từ ngày nào chẳng biết
Trang 6Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa vẫn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
TÌNH BIỂN VÀ TÌNH EM- Tôn Thất Phú Sĩ
Em và biển tình yêu anh rộng mở
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh là cát in đậm gót chân em
Sóng triều ghen hờn , dạt dào vội xoá
Trang 7Con dã tràng ngẩn ngơ như muốn hỏi Ðôi mắt buồn vô cớ em giận anh
Nắng trãi dài trên sườn đồi hiu quạnh Tưỡng mưa bay ướt mái tóc đen huyền
Chiều xuống thấp con tàu nằm yên nghỉ Ngày tháng phiêu bồng hải âu cánh mỏi Gió trùng khơi thì thầm như muốn gọi Ngày mai này anh vào biển xa em
Giọt nước mắt rơi đây và rớt đó
Bao thương yêu anh gởi cho sóng rồi Tàu xa bờ em hình bóng xa xôi
Với biển cả em chịu nhiều thua thiệt
Anh vẫn biết tình em và tình biển
Trong như gương và tha thiết rất nhiều Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu
Tuổi xuân mình trời đất cũng xôn xao
* * *
Biển Bờ
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm… Không có nghĩa những con tàu đêm đêm Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức Thăm thẳm giữa đại dương màu mực Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm? Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng! Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu! Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại? Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu
Trang 8CỔ TÍCH BIỂN VÀ EM
Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về và biển thấy ăn năn
Biển ngoại tình và biển xanh mang tội lỗi
Sóng thét gào không thể tha thứ tội
Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối…
Sóng bỏ đi kể từ đó không về…
Đã có lần anh kể em nghe
Chuyện tình chúng mình không hề đơn giản Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian thề hẹn cũng mong manh
_Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí?
Không đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung
Anh dắt tay em bên sóng biển muôn trùng Nghe dã tràng kể chuyện thời xa vắng
Dẫu chẳng phải tình đầu anh trong trắng
Chỉ van em thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa!!!