1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

MUA TUYET ROI

5 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 13,92 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

ThØnh tho¶ng Hoa viÕt th vÒ cho gia ®×nh còng kh«ng quªn göi lêi hái th¨m ViÖt, ®«i khi cßn viÕt riªng vµi dßng vµo m¶nh giÊy nhá göi chung vµo phong b×, nhê bè mÑ chuyÓn ®Õn ViÖt khi n[r]

Trang 1

MùaTUYếT RƠI

Truyện ngắn: Dơng Thị Minh Quý

Chia tay ngời thân, chiếc máy bay từ từ cất cánh bỏ lại sau lng giọt nớc mắt chia li Nó lao vào bầu trời giữa lớp mây trắng xoá, thỉnh thoảng lại nảy lên nh chiếc xe đạp vào chỗ ổ gà, có lúc vút lên, lúc lại hạ xuống làm cho cô gái tởng mình sắp rơi, đầu chếnh choáng, bụng cuộn lên rạo rực , rút vội chiếc túi ni lông cài sẵn sau chiếc ghế hàng trên, cô ộ, oẹ làm anh chàng ngồi bên cạnh cũng lợm giọng Mắt nhắm, mắt mở cô đa chiếc túi : - Phiền anh vứt hộ em ra ngoài cửa

sổ Anh chàng phì cời nhng cố trấn tĩnh:- Em cứ để đó, lát nữa nhân viên phục

vụ sẽ đến dọn, cửa sổ máy bay làm sao mở đợc , nếu khí quyển lọt vào là chúng

ta sẽ bị nổ tung Lần đầu đi máy bay cô làm sao hiểu đợc, vả lại đi lao động xuất khẩu chứ có đi du học đâu mà tìm hiểu trớc Anh chàng com lê, cà vạt lịch thiệp

và sang trọng bắt đầu làm quen: - Em tên gì, ở đâu, năm nay bao nhiêu tuổi? có

thăm gia đình, hôm nay qua bên ấy Cố gái cố gắng hết sức tỉnh táo để tìm hiểu thêm – Anh ở bên ấy lâu cha? Anh đi học hay đi lao động? Công việc của anh hàng ngày là gì? cuộc sống bên ấy có giống nh ở Việt nam không anh? Hàng trăm câu đối thoại rồi cũng đến lúc máy bay hạ cánh, chàng đa vội cho cô tấm danh thiếp có ghi địa chỉ, số điện thoại và dặn: - Em về đến chỗ ở ổn định, nhớ gọi cho anh theo số máy này, có gì cần anh sẽ giúp Tạm biệt

Chiếc xe ô tô cùng ngời phiên dịch đa đoàn gồm mời lăm cô gái Vĩnh Phú

về một miền quê cách xa thủ đô Praha một trăm năm mơi cây số Nơi ấy gọi là Raspenava Trên đờng từ sân bay về, cô say xe đến nỗi nôn ra toàn là thứ nớc vàng vàng, toàn thân mệt mỏi dã dời Tiếng ngời phiên dịch cất lên làm cô choàng tỉnh – Về đến nơI rồi, mời các em xuống xe và đi theo anh Túi xách hành lý lỉnh kỉnh mang theo Lê từng bớc vào đến phòng khách Anh phiên dịch nói: - Giờ các em ai muốn tắm giặt, đi toa lét, theo hớng dẫn của anh Đây là phòng tắm, các em vặn vòi xanh là nớc lạnh, vòi đỏ là nớc nóng, cẩn thận kẻo bị bỏng, đây là phòng vệ sinh, đi xong ấn nút cho nớc xả ra, nhớ là hạ bệ này xuống ngồi, sau đó nhấc lên, không đợc ngồi lên chốc nh ở quê mình, sẽ nhanh hỏng bệ và mất vệ sinh Nói đến đâu anh thực hành đến đó làm mấy cô bịt miệng cời Quay ra phòng khách anh mang một túi bánh mì đặt lên bàn và nói:

- Giờ muộn rồi không có đồ ăn, các em ai đói ăn tạm bánh mì, mai sáng nhà máy sẽ đem đồ ăn đến Dẫn lên tầng hai anh bảo: - Cứ hai ngời một phòng, các

em đi nghỉ kẻo mệt, ai cần gì gọi anh dới phòng tầng một nhé Nhìn chiếc giờng

đệm, trải ga trắng muốt các cô thầm hỏi, cứ thế này nằm lên ngủ à? Lạ quá, ai cũng ngạc nhiên nh lạc vào một thế giới xa lạ Cô gái và một cô quê ở Vĩnh Lạc

ở chung một phòng, vì quá mệt và bỡ ngỡ trớc những cảnh vật nơi xứ ngời, cô chỉ kịp tháo đôi giày thể thao và để nguyên bộ quần áo bò, đổ vật ra giờng thiếp

đi Tỉnh lại là hai giờ sáng, lúc này ở Vịêt Nam là ban ngày Bụng đói còn cào cô không sao ngủ tiếp đợc đành đánh thức cô bạn – Tớ đói quá, dậy đi cùng tớ xuống dới xem có gì ăn đợc không Nhón nhẹ chân vào phòng khách, may quá vẫn còn mấy cái bánh mì, ăn xong quay về phòng cô tỉnh táo hẳn, bắt đầu nhớ lại cuộc hành trình Sờ vào túi tấm danh thiếp vẫn còn đó không bị rơi Sáng sớm, sau khi đã ăn món điểm tâm ai nấy đều tơi tỉnh hẳn Mời lăm cô xúm quanh anh phiên dịch nghe anh dặn dò, từ cách đi đứng, đến cách nói năng, ăn uống - Các em nhớ đi nhẹ, nói khẽ, ăn nhai phải mím mồm không để tiếng tóp tép phát ra, không đợc í ới gọi nhau nh ở quê đâu đấy Bao câu hỏi đặt ra đều

đ-ợc anh trả lời tỉ mỉ, căn dặn kỹ càng Tám giờ anh dẫn đoàn ra cửa hàng quần

áo, các cô tha hồ chọn, áo cộc, áo dài, áo khoác mùa đông, ai thích gì thì chọn,

Trang 2

nhà máy trả tiền, sau trừ vào lơng Cô gái cũng chọn cho mình một chiếc áo khoác thật dày, vì đang mùa đông tuyết lạnh Thấy mấy chị em cời khúc khích trong phòng thay đồ, ngó vào mỗi cô mặc một chiếc váy đang ngắm nghía cho nhau cời rúc rích Họ bảo – Sang Tây là phải thay đổi cách ăn mặc, kẻo nhìn quê mùa họ cời chết Mua sắm đã hòm hòm, cả đoàn lại theo anh phiên dịch vào thăm quan nhà máy Từ xa đã thấy ống khói cao vút, tiếng máy kéo sợi kêu ầm

ầm Anh phiên dịch xì xồ mấy câu với ngời bảo vệ, cả bọn nh đàn vịt ùa vào cổng, anh nhắc nhở – Các em nhớ lời anh dặn lúc sáng chứ, đi nhẹ, nói khẽ, không ồn ào.Tiếng một cô vang lên – Chúng em quen nh ở Việt Nam rồi, có sửa cũng phải từ từ chứ Đi vòng quanh một lợt trong nhà máy, đến chỗ nào cũng thấy ánh mắt ngời Tây nhìn các cô gái Việt Nam bé xíu so với họ đầy vẻ ngạc nhiên Anh giới thiệu - Đây là xởng se sợi, đây là xởng nhuộm, chỗ này

ngời nớc ngoài nh gió Trở về nhà cũng là bữa tra, nhà máy đã đem sẵn đồ ăn để

đó, anh hớng dẫn: - Các em lấy đĩa múc nớc súp ăn trớc, sau đó ăn cơm và thức

ăn sau, khi ăn, tay phải cầm dĩa, tay trái cầm dao cắt nhỏ thức ăn, chứ không ăn bát đũa nh ở Việt Nam Mới đầu cha quen nhiều cô lóng ngóng không cắt nổi thức ăn đành đa tay xé Nghỉ ngơi hai hôm bắt đầu học tiếng, thầy giáo đến tận nhà dạy Trên bảng thầy viết tiếng Tiệp một bên, một bên anh phiên dịch viết tiếng Việt, thầy gõ thớc đọc đến đâu, các cô đọc theo đến đó rồi đọc lại bằng tiếng Việt Cô gái thông minh nên là một trong năm cô đợc thầy khen nhận thức nhanh, có hôm thầy tự thởng cho mấy cô học khá mỗi ngời một que kem Sau ba tháng học tiếng những từ đơn giản cũng đã võ vẽ, tự đi cửa hàng mua đồ ăn, không biết thì ra hiệu hoặc chỉ trỏ Đến siêu thị thì đã có sẵn xe đẩy và bảng giá gắn vào đồ, chỉ cần nhặt cho vào giỏ, ra đến cửa nhân viên gõ máy lạch xạch in

ra một tờ giấy ghi tổng số tiền, nhìn vào đó các cô dễ dàng trả tiền mà không phải ra hiệu

Khi đã ổn định Tàm tạm biết về cuộc sống nơi xứ ngời, cô gái mới tìm đến anh chàng quen trên chuyến bay hôm ấy Nhờ anh phiên dịch bấm máy Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen quen A lô! Tôi Nhã nghe đây Em chào anh, anh còn nhớ cô bé nhờ anh vứt đồ qua cửa sổ máy bay không ạ? Ôi chào em! Sao giờ mới liên lạc, anh chờ suốt mấy tháng mà không thấy em điện, anh cũng không biết em ở đâu mà tìm Đã quen với cuộc sống nơi xứ lạnh cha, ăn đồ Tây

em, từ chỗ anh đến đó đi khoảng ba tiếng ô tô thôi, bên này đi vài trăm cây đơn giản lắm không nh ở Việt Nam đâu Thế nhé hẹn gặp lại em sau Cúp máy đợc một lúc mà trống ngực cô vẫn đập thuỳnh thuỵch Phấp phỏng, chờ đợi rồi ngày thứ bảy đã đến, cả đêm cô không sao ngủ đợc, sáng dậy sớm quét dọn phòng, lau chùi bàn ghế Cô bạn cùng phòng hỏi – Cậu dậy sớm thế, hôm nay ngày nghỉ mà, để yên cho tớ ngủ thêm chút nữa – Nàng ơi! dậy đi, hôm nay nhà mình có khách đấy – Thế à, sao không nói trớc, đồng hơng cùng huyện, hay ngời nhà? – Bí mật, rồi sẽ biết, dậy, hai đứa đi chợ mua đồ ăn nhé, tra nay phải trổ tài hết sức kẻo “xù” cũ ngời ta cời cho đấy Mời giờ tiếng chuông cửa vang lên, một cô chạy ra mở – Xin lỗi anh hỏi ai? – Làm ơn cho anh hỏi có ai là Hoa, ngời Vĩnh Phú không? Tiếng cô bạn reo lên.- Hoa ơi! cậu có khách sộp này, mời anh vào nhà, luật ở đây ai khác giới đến thăm cũng phải đút lót cho chị

Nh đàn vịt, các cô tranh nhau để tạo không khí vui vẻ hơn cần ăn Tiếng một cô thì thào - Con Hoa có khác, đào hoa thật, mới sang mà đã có ngời tăm tia rồi Cô bạn cùng phòng Hoa đang nấu cơm trong bếp vọng ra – Ngời ta quen nhau

Trang 3

từ trên máy bay rồi các nàng ạ, chứ đâu nh các nàng lúc nào cũng ăn, cẩn thận kẻo vòng eo to hơn vòng ngực thì mặc váy xấu lắm đấy

Bớc vào phòng, Hoa luýnh quýnh, thẹn thùng lên tiếng: - Mời anh Nhã ngồi, anh uống trà hay cà phê để em pha – Hoa cứ để anh nghỉ lát đã, phòng có hai chị em à, sạch sẽ và thoáng mát nhỉ? Em có hay viết th về nhà không? gia đình khoẻ cả chứ, mới sang chắc nhớ nhà lắm đấy, rồi sẽ quen dần thôi, nay mai lại không muốn về đâu Nh anh bây giờ, vài năm về phép thăm ông bà già một lần, chứ về hẳn Việt Nam thì có lẽ cha biết khi nào.- Thế anh định ở hẳn bên này lấy

vợ Tây à? – Không! Anh không thích ngời Tây, ngôn ngữ bất đồng khó sống lắm, lấy gái Việt họ mới hiểu mình và chung thuỷ, chứ gái Tây họ thích ai là theo luôn, có khi vài bữa lại thôi – Thế anh đã có ngời yêu cha, chị ấy chắc xinh lắm nhỉ? – Bao năm ở bên này mà anh vẫn phòng không, giờ đang đi tìm

đây, em giúp anh nhé – Thế thì tý nữa anh gặp mời lăm chị em, thuận ai anh bảo, em sẽ giúp – Vậy à! Bắn súng không nên, đền đạn đấy Mặt Hoa ửng đỏ.-Anh uống nớc đi, em xuống bếp xem cơm chín cha nhé Bữa tra hôm ấy phòng

ăn của chị em nhôn nhịp hẳn lên, từ hôm sang đến giờ mới có vị khách đặc biệt tới thăm Mấy cô bẻn mép trêu.- Anh gì ơi! Cái Hoa xinh nhất đoàn em đấy, anh xem có lọt vào mắt xanh của anh không? – Anh gì ơi! Anh làm mối cho bọn

em với nhé , xa nhà không có ngời yêu buồn lắm Tiếng cô bạn cùng phòng Hoa nghiêm khắc – Thôi đi các nàng, có để cho ngời ta ăn không đấy, kẻo lại phí công tôi hì hụi nấu cả buổi sáng mà phải đổ đi thì phí lắm Cả bọ cời vang gian phòng

Tiễn anh ra bến xe, sau cái hôn tạm biệt kiểu Tây, Nhã năm lấy tay Hoa làm cô run bắn, rút vội bàn tay cô lắp bắp – Anh đừng làm vậy xung quanh họ cời

đấy - Ôi cô bé! ở Tây chuyện ấy là bình thờng, có gì đâu mà em phải sợ –

Nh-ng mà em khôNh-ng quen, anh thôNh-ng cảm -Thôi nhé anh lên xe đây, lúc nào rảnh anh sẽ điện thoại Cứ nh thế tuần nào Nhã cũng điện thoại cho cô, thỉnh thoảng anh lại đến thăm vào ngày nghỉ Xa gia đình cả hàng ngàn cây số, bao điều mới

mẻ, bỡ ngỡ làm Hoa cứ đặt ra hàng trăm câu hỏi tại sao? Thế nào? Có những

đêm cô thầm nghĩ Cuộc sống ở quê nghèo khổ nh vậy, sang đây rồi chẳng lẽ không đổi đời ? Hay hết hợp đồng lao động lại trở về tiếp tục cảnh chân lấm, tay bùn? Bao ý nghĩ cứ day dứt khôn nguôi Thỉnh thoảng Hoa nhận đợc th gia đình, lần nào bố mẹ cũng nhắc cô phải cẩn thận với sự bon chen nơi xứ ngời Nhất là tình cảm phải thận trọng khi cạm bẫy giăng đầy Bố mẹ Hoa còn lấy nhiều ví dụ

về những câu chuyện thực tế hay nghe đợc trên đài, đọc trên báo để nhắc nhở cô

về sự nhẹ dạ, cả tin của những cô gái trẻ trớc những lời đờng mật của các gã sở khanh Bố Hoa còn động viên: - Con cố gắng lao động cho tốt, hết hợp đồng trở

về, bố sẽ nhờ bác Dũng bạn bộ đội năm xa của bố xin cho con một việc làm trong nhà nớc để con đỡ vất vả, lại đợc gần bố mẹ, rau cháo có nhau Sau này bố

mẹ già yếu có các con quây quần đỡ tủi Bố mẹ còn nhắc đến Việt, chàng trai hàng xóm, đã vào bộ đội, trông chững trạc, đẹp trai và ngoan ngoãn Lần nào về phép cũng đến thăm bố mẹ và hỏi thăm con

Việt và Hoa thân nhau từ nhỏ Việt hơn Hoa hai tuổi nên đối với cô nh một ngời anh tốt bụng Nhà gần nhau, có gì cũng phần cho Hoa Khi thì củ khoai n-ớng, bắp ngô luộc, khi quả ổi chín vàng Hoa ngây thơ hồn nhiên và trong trắng,

đôi lúc cũng giận hờn để đợc Việt dỗ dành Hai đứa lớn lên với nhiều kỷ niệm của tuổi thơ giữa làng quê ấm áp, đến mức xa thì nhớ, gặp thì vừa mừng vừa ng -ợng, chia tay lại bâng khuâng quyến luyến Khi Hoa chuẩn bị đi lao động xuất khẩu, cũng là lúc Việt đăng ký nghĩa vụ quân sự Hôm chia tay Hoa, anh cố ghìm lòng để cho Hoa yên tâm làm việc nên chỉ dặn: - Em đi nhớ giữ gìn sức khoẻ, lao động cho tốt, khi nào về nhớ mua quà cho anh nhé Hoa cũng vô t:

Trang 4

-Anh Việt vào bộ đội khi nào, phải viết th cho em, anh cũng phải giữ sức khoẻ và huấn luyện cho tốt Chờ khi nào em về hãy cới vợ để em còn làm phù dâu nhé Nhng Hoa đâu có biết tận đáy lòng Việt đang dâng lên một nỗi buồn vô hạn Thỉnh thoảng Hoa viết th về cho gia đình cũng không quên gửi lời hỏi thăm Việt, đôi khi còn viết riêng vài dòng vào mảnh giấy nhỏ gửi chung vào phong bì, nhờ bố mẹ chuyển đến Việt khi nào về phép Còn Việt cha lần nào gửi th cho Hoa Bởi vậy tình cảm ấy vẫn giấu chặt tận đáy lòng Chỉ có bố mẹ Hoa hiểu nhng không tiện nói ra Mỗi lần về phép, Việt sang chơi đều bần thần đứng ngắm ảnh Hoa gửi về rồi nén tiếng thở dài Những lúc ấy bố mẹ Hoa động viên:

- Con Hoa nhà bác chắc cũng sắp về rồi, nghe nói nhà máy sẽ cho về trớc thời hạn, vì sản phẩm làm ra tiêu thụ chậm, nên tiền lơng không có đủ trả công nhân Việt nghe mà phấp phỏng mừng thầm, nhng vẫn không dấu nổi nỗi buồn trên

g-ơng mặt Việt nghĩ “không biết Hoa đã có ai cha”?

Những ngày nghỉ, Hoa tranh thủ học hỏi chị em, tập đan những chiếc áo len

để gửi về tặng bố mẹ và các em, hay đi cửa hàng mua sắm những thứ cần thiết bằng những đồng tiền dành dụm, chắt chiu của những năm tháng lao động vất vả, chờ khi nhà máy có đợt đóng hàng gửi về Việt Nam Hoa mua hai chiếc xe

đạp SK cho hai em để chúng đi học, mua cho bố bộ quần áo com lê để diện

kế hoạch cho mỗi lần đi sắm cũng vất vả lắm Sao cho phù hợp với từng ngời và hợp với túi tiền

Cuộc sống cứ trôi đều Ngày tám tiếng vào ca, về nhà tắm giặt, ăn uống, nghỉ ngơi, ngày nghỉ thì đi mua sắm hoặc đi chơi cùng bạn bè Nhng rồi cả đoàn mời lăm chị em, thì mời ba ngời đã có bạn trai Đôi nào, cặp nấy Những ngày cuối tuần họ đón đa nhau, tay trong tay, cng nựng và chiều chuộng Trớc cảnh ấy Hoa thấy xao lòng Nhất là những khi buồn không ai chia sẻ, khi ốm đau không ai

động viên chăm sóc Hoa thấy tủi thân và ớc ao đợc nh mọi ngời Rồi Nhã lại xuất hiện bằng những cuộc viếng thăm mau hơn Lần nào anh cũng tỏ ra hào hoa phong nhã, phóng khoáng, đa cô đi thăm thú mọi nơi, thành phố điện ảnh Neydech tràn ngập các loại hoa, thủ đô Praha tráng lệ với những chuyến tàu điện ngầm xuyên sâu trong lòng đất Mỗi lần nh vậy Hoa thấy lòng mình ấm áp có chỗ nơng tựa dìu dắt Tình yêu nảy sinh lúc nào không biết Cuộc sống Âu hoá bắt đầu thấm dần vào cô gái quê nhút nhát Những cuộc đón đa bịn rịn, đằm thắm , những buổi mong chờ khắc khoải, sau mỗi tuần làm việc mệt nhọc đợc cùng ngời yêu dạo phố cứ xao xuyến lòng cô Tuổi hai mơi mối tình đầu rực lửa, lại sống giữa chốn phồn hoa, đô thị, bao cảnh lãng mạn cứ đập vào mắt nh mời mọc, khiêu khích Nhã lại là ngời dạn dày kinh nghiệm, chiều chuộng nâng niu Hoa nh một hoa hậu của riêng mình Anh thổi vào cô những lời đờng mật, bao

điều hứa hẹn, sẽ tổ chức đám cới ở khách sạnh sang trọng, nhờ ai làm trởng

đoàn hai họ, bạn nào làm phù dâu, phù dể.Cảnh tợng lãng mạn Nhã vẽ ra trớc mắt Hoa nh một bức tranh muôn màu làm cô không thể từ chối tình cảm của Nhã

Sau hai năm sống thử Một hôm đang đứng máy Hoa thấy đầu óc quay cuồng chóng mặt, cổ buồn nôn lợm giọng, đi bác sĩ khám họ bảo Hoa đã có thai Vừa mừng, lại vừa lo Mừng vì nh vậy Nhã sẽ sớm tổ chức đám cới, lo vì lời dị nghị

đàm tếu của bạn bè Về nhà Hoa điện thoại báo tin cho Nhã Nghe xong Nhã giả

bộ vui mừng – Em cứ yên tâm nghỉ ngơi cho khoẻ, anh sẽ thu xếp công việc

để hai đứa tổ chức đám cới càng nhanh, càng tốt, nhng cũng phải chờ thủ tục giấy chứng nhận bên nhà gửi sang đấy Một tháng, hai tháng trôi qua, bụng Hoa ngày càng lớn mà đám cới vẫn cha diễn ra, vì còn chờ thủ tục Hoa giục thì Nhã khất lần Khi thai đợc bốn tháng, lãnh đạo nhà máy phát hiện ra, họ thông báo

Trang 5

nh vậy là vi phạm hợp đồng, sẽ trả cô về nớc Nghe anh phiên dịch nói lại, Hoa

nh con kiến bò trên chảo lửa Điện thoại cho Nhã thì bạn bè nói anh không ở

đây nữa Hỏi kỹ mới biết Nhã đã có vợ con ở Việt Nam Cô đau đớn khôn nguôi, chỉ biết tự xỉ vả mình nhẹ dạ Không còn cách nào khác, Hoa phải từ giã bạn bè

và đất nớc Tiệp Khắc với đầy kỷ niệm của một thời nông nổi, trở về quê hơng gánh chịu những lời đàm tếu của bạn bè, lời trách móc của mẹ cha và gia đình Hoa trở về nớc cũng là lúc Việt hết nghĩa vụ, ra quân Nhìn tấm thân gầy mòn xanh xao của Hoa mà nỗi xót thơng của chàng lính trẻ trỗi dậy, bao kỷ niệm của một thời thơ ấu đã thúc giục tình cảm, sự bao dung, độ lợng của Việt Hàng ngày Việt qua lại hỏi thăm, động viên Hoa Nhng lần nào Hoa cũng tìm cách lẩn tránh Hoa không muốn Việt thơng hại cô và không muốn Việt phải hi sinh vì cô nh vậy Việt, anh khẳng định: Hoa chỉ là nạn nhân bị cám dỗ, bởi cuộc sống xô bồ Âu hoá, một cô gái nết na, ngoan hiền, nhút nhát đâu đến nỗi

nh vậy Anh quyết định nói thẳng với Hoa: - Anh muốn làm cha đứa bé và lo cho

mẹ con em Nhng Hoa đã từ chối vì cô không muốn lợi dụng lòng tốt của Việt, Hoa nghĩ “mình không còn xứng đáng với tình yêu của Việt dành cho cô”

Hoa ngậm ngùi nuốt tủi và sinh con, thằng con trai kháu khỉnh giống Nhã nh

đúc Mỗi lần con hỏi: – Bao giờ ba về với con hả mẹ? Hoa lặng lẽ trả lời:- Mùa tuyết rơi con ạ Thằng bé ngây ngô: – Tuyết là gì hả mẹ? – Là nớc đông lại thành từng hạt xốp, khi thời tiết quá lạnh rơi từ trên trời xuống nh trận ma –

Có đẹp không ạ ? – Nó nh những cánh hoa, rất đẹp nhng lạnh lắm, ra ngoài mà không mặc áo ấm và đeo giày cao cổ thì sẽ bị lạnh cóng, khi nào lớn con sẽ hiểu Giải thích cho con mà lòng Hoa thấy tê tái nh vừa chạm vào bông tuyết lạnh

Tháng 7 năm 2009

Dơng Thị Minh Quý

Trờng THCS Tứ Yên

Sông Lô- Vĩnh Phúc

ĐT: 0984.532.771

Ngày đăng: 08/06/2021, 22:27

w