Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc, không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không… Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại [r]
Trang 1Truyền thuyết hoa bồ công anh
Truyền thuyết hoa bồ công anh
Trên một cánh đồng nọ, có một loài cây có những bông hoa vàng rực, những chiếc lá dài, xanh thẫm với những chiếc răng cưa nhọn hoắt như những chiếc răng nanh của con sư tử Người ta gọi nó là cây Răng Sư Tử
Răng Sư Tử nằm đủng đỉnh bên trên đồng cỏ dại, trong trái tim chàng ôm ấp những cánh hoa vàng như màu nắng Người chàng yêu chính là đoá hoa nở rộ từ chính trong vòng tay
ấm áp của chàng Những chiếc lá gai góc của Răng Sư Tử ôm vòng lấy những đoá hoa, chở che và đầy khao khát
Mùa hạ đến, những bông hoa trút bỏ những chiếc trâm cài đầu vàng óng, chiếc áo ruộm nắng được thay bằng một cái áo choàng bông nhẹ, trắng muốt và mịn như những chiếc lông ngỗng Bông hoa từ trong vòng tay chàng trai vươn cao lên đầy kiêu hãnh Răng Sư Tử vẫn say mê ngắm nhìn và thầm ngợi khen vẻ đẹp ấy của nàng Người con gái của chàng đã biến thành bông Bồ Công Anh với chiếc áo choàng satin trắng xốp Tình yêu cứ thế lớn lên Bỗng một ngày, từ một miền xa xôi nào đó, thổi đến một người con trai có cái tên là Gió Gió
ồn ào, mạnh mẽ, cuồng nhiệt và sôi nổi Gió lướt đi trong vũ khúc quay cuồng Gió cầm trên tay cây sáo trúc, thổi những bài ca đẹp về cánh đồng, và về những miền đất mà chàng đã đi qua Gió kiêu hãnh, Gió lạnh lùng, và Gió cũng vô tâm Gió lướt đi ngang qua trên cánh đồng, khiến biết bao loài cây phải hướng mắt theo Bên trên cái thế giới nhỏ bé ấy, chàng là người được yêu mến và ngưỡng mộ
Bồ Công Anh không phải là ngoại lệ Gió ập tới khiến nàng choáng ngợp, choáng ngợp trước
vẻ phong lưu và bất cần Khi cơn Gió lướt qua trên cánh đồng, nàng vươn mình theo hướng gió, đón Gió về lại bên nàng Nàng muốn được những ngọn gió mát rượi ôm ấp vào lòng, vuốt lên từng sợi bông của chiếc áo choàng trắng xốp Nàng yêu Gió, trong sáng và trọn vẹn
Nhưng Gió sinh ra không phải để dừng chân Chàng là đứa con của Ngao Du và Mạo Hiểm Cánh đồng cỏ bình yên không phải là chỗ trú ngụ đời đời Gió lại ào ạt thổi qua Bồ Công Anh cố níu giữ, cố nắm bắt Gió bằng thân hình mảnh dẻ của mình, nàng vươn mình ra
Trang 2Nhưng vô ích Gió vẫn cứ thổi lạnh lùng
Răng Sư Tử nhói lên trong lòng Trái tim chàng như bị chính những chiếc răng cưa cào xé Chàng che chở cho người con gái chàng yêu, để rồi mất nàng trong giây lát Răng Sư Tử tuyệt vọng giơ những cánh tay xanh biếc ra, giữ chặt lại Bồ Công Anh trắng muốt Nhưng cánh tay chàng chơi vơi trong Gió Những cánh hoa Bồ Công Anh xinh đẹp và mềm mại đã
tự tách khỏi nhuỵ hoa, để bay cùng chiều với Gió mất rồi
Và ngày ngày, những người nông dân đi trên cánh đồng vẫn nghe tiếng Răng Sư Tử thì thầm cùng với chàng Gió từ miền xa thổi đến, hỏi những cánh Bồ Công Anh đã được Gió mang tới nơi đâu "Ở nơi đó, cô ấy sống thế nào?" Gió im lặng, Gió không thể mang Bồ Công Anh đi mãi Cô gái ấy rơi xuống trên những cuộc hành trình, vùi mình vào trong đất, để rồi lại hồi sinh thành những đứa con và đặt tên chúng là Răng Sư Tử
Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây
Trang 3Chuyện tình hoa Bồ Công Anh
Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc, không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không… Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất, dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận, một tình yêu chân thực sinh sôi
Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu
Trang 4Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự
ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật
Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang hoải Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, anh cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu
Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…
Trang 5Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, (anh nhỉ?) chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn
Anh thân yêu anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng anh có bầu trời, anh có hoa hướng dương xinh đẹp Anh cao
sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa
Anh nắm giữ tim em, anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy
Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt
bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh
Bởi thế nên em sinh ra là bồ công anh, không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân
Trang 6Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em,
và cả tâm hồn em
Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia
Chàng để lại tim hoa vết cắt chia lìa, chàng để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn
Trang 7man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.
Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa, vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh
Trang 8Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời