1. Trang chủ
  2. » Mẫu Slide

Song giua doi nguoi

27 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 27
Dung lượng 54,08 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Th«ng thêng thÊy nhµ ch¸y bao giê chóng còng r¶i thªm bom bi ®Ó giÕt ngêi trong lßng ®Êt róc lªn ch÷a ch¸y.. V× kho lîp tranh nªn ngän löa phót chèc bèc lªn tËn nãc.[r]

Trang 1

Ngày mùng 5 tháng 8 năm 1964, giặc Mỹ ném bom miền Bắc Lũ trẻ chúng tôinấp dới hào ông Duê, xem tàu hải quân ta trên sông Gianh quần nhau với máy bay

địch

Nghe tiếng bom, tiếng đạn pháo, cậu co rúm ngời lại, bịt tai, nhắm mắt, mặt màyxanh mét Học xong lớp bảy, cậu đi học s phạm sơ cấp (sơ tán ở làng Cây Lim) Bà tôibảo tránh xa đợc nơi đạn bom chừng nào hay chừng đó

Tốt nghiệp, cậu về dạy cấp một ở trờng làng Xóm Nam là trạm trung chuyển Bắc Nam nên giặc Mỹ ném bom na - pan đốt trụi, chúng tôi phải sơ tán ngoài xóm Bắc Xãdành một khu đất cho đội chúng tôi làm hầm trú ẩn ở cánh đồng Giếng Vàng

Ban đêm, cơm nớc xong, hai cậu cháu lại đến ngủ ở căn hầm nổi của lớp học Khinghe tiếng máy bay địch quần đảo trên bầu trời, cậu bắt lũ học trò chúng tôi ngồi riếttrong hầm không đợc ra ngoài Mấy thằng con trai nghịch nh quỷ sứ thầm thì: “thầythỏ đế”

Máy bay địch ném bom bến Mới, cha tôi xách khẩu K44 đứng xoạc chân giữa sânnhả đạn, còn cậu kéo tay tôi chạy về phía miệng hầm

*

* *

Chiều 26 tháng 5 năm 1968, bốn chiếc máy bay F105 ngoài biển thọc vào bị pháo

37 ở Thanh Khê bắn vỗ mặt Chúng vòng lên ném bom chiếc xà lan nép mình tronghói Đá

Các trận địa 14 li 5 trên đồng Đập Ngang rung lên, những loạt đạn nổ choangchoác, giòn giã đón tiếp lũ giặc trời Bỗng hai chiếc tách khỏi đội hình từ phía núi NhàNgùi lao xuống Những quả bom đen trùi trũi lao xuống khu lều trại giữa cánh đồngGiếng Vàng Những quầng lửa chết chóc và tiếng nổ lộng óc làm mặt đất chao đảo,

đất đá rơi rào rào

Tiếng mảnh bom bay vèo vèo, rơi xuống nớc sôi xèo xẹt Những cột khói hình nấm

đen kịt cuộn lên, che khuất một góc trời Tiếng kẻng báo động giục giã liên hồi

Tôi thả bò giữa đồng chạy về làng, không còn thấy cái trại của bà tôi đâu nữa Những hố bom sâu hoắm, những kèo cột ngổn ngang bắt lửa cháy ngùn ngụt, mùithuốc bom khét lẹt Dân quân kéo ngời chết lại một chỗ và tập trung cáng ngời bị th-

ơng về trạm xá

Cậu tôi hai ống quần rách bơm, đang cùng cha tôi hùng hục đào bới Ngời cậu nhễnhại mồ hôi, mặt đanh lại

Trang 2

Gần hai tiếng đồng hồ dân quân mới moi lên đợc mời một thi thể trong căn hầmchữ A Cả gia đình ông bà tôi, hai dì, mấy đứa em nằm trọn trong căn hầm đó Cậu tôigần nh phát cuồng, vật vã, đau đớn.

Sau cái chết của ông bà, cậu nh trở thành con ngời khác Cậu đến với trận địa 14 ly

5 của cô Hiên

Bọn địch đã phát hiện ra các trận địa phòng không Chúng tập trung thả bom và bắnrốc két Hai khẩu đội bị bom vùi Cô Hiên hy sinh, cậu tôi vào vị trí pháo thủ số một Trút căm hờn dồn lên đầu súng, cậu hiên ngang bình tĩnh siết cò Một chiếc F4 Htrúng đạn, đâm đầu xuống núi Cột Cầu

*

* *

Đầu năm 1969, giặc Mỹ đã ngừng ném bom miền Bắc Cậu tôi viết hai lá đơn bằngmáu mới đợc vào bộ đội Hôm cậu chia tay để vào chiến trờng, mẹ tôi trao cho cậuchiếc bi đông nhôm Trung Quốc

Thơng cậu quá tôi khắc tên mình lên vỏ bình Hai mẹ con tôi ôm lấy cậu nghẹnngào

Mẹ tôi nói trong nớc mắt, mong cậu tôi chiến thắng trở về Ai ngờ đó là cuộc chiatay lần cuối Cậu tôi ra đi, đi mãi không về Cậu đã nằm lại trên mảnh đất Thành Cổthân thơng trong “mùa hè đỏ lửa”

Năm 2005 đội tìm kiếm hài cốt liệt sĩ của tỉnh đội Quảng Bình thông báo có di vậtliệt sĩ là chiếc bi đông mang tên Trần Văn Hạnh, lớp 4A, trờng cấp một xã tôi

Mẹ tôi mừng quá khóc to nh trẻ nhỏ Suốt ba mơi năm tìm kiếm, một lần nữa chacon tôi lại về Thành Cổ ở đó tôi có một ngời cậu thân thơng mạng Mộc, sợ lửa, sợ cả

“ông rầm” Nhng cậu đã dám xông pha vào nơi mũi tên hòn đạn, cậu đã sống một thờioanh liệt giữa toạ độ lửa anh hùng

26 - 3 - 2006

Đi theo cha

Dợng tôi thờng nói với con cháu:

- Buôn xe buôn tàu không giàu bằng tiết kiệm

Về hu ông vẫn có một hũ gạo tiết kiệm nh hồi kháng chiến chống Pháp Dợng nóimua vàng để phòng thân, lúc chết con cháu khỏi phải đóng góp Chúng tôi bàn với d-ợng tiết kiệm vừa thôi, thời này thời tiết thất thờng, vùng mình lại hay ma bão, nhàmối ăn rồi, dợng cũng nên xây lại cái nhà kẻo sập Dợng tôi cời:

Ông Cọt các con đều ở bên Tây, tiền vào nh nớc Chỉ tội thằng Sỏi con út ở nhà ông

đốt tiền còn hơn cả công tử Bạc Liêu Nghe nói hắn bao em út ở nhà hàng có đêm hếtvài ba triệu

Trang 3

Thằng con đầu dợng tôi làm giám đốc một nông trờng ở miền Nam Nông trờng làm

ăn thua lỗ phải cổ phần hoá Hắn về hu, tiết kiệm còn hơn cả bố Con cái làm thêm, cảnhà tháng thu dăm bảy triệu bạc nhng cũng phải đi nghe điện thoaị nhờ

Ngày dợng tôi sắp về với ông bà, dợng đòi cáng sang nhà ông Cọt gọi điện thoạibàn Thằng Sỏi đem sang cái điện thoại di động

Dợng bảo chúng tôi ra ngoài sân để dợng nói chuyện riêng với thằng Tiện Lát sauthằng Sỏi đem điện thoại cho tôi Tôi liền gào lên:

- Tiện! Mày có về không?

ở bên kia đầu dây nó nói lí nhí:

- Bây giờ đang mùa thu hoạch điều Mỗi ngày mấy đứa con em cũng mót thêm đ ợccả trăm ngàn bạc Anh bảo bố em ráng đợi

Hai hôm sau thì dợng tôi chết Tôi gọi điện cho hắn (Tất nhiên hắn cũng phải đinghe nhờ):

- Dợng đã chết rồi! Mày có về không thì bảo Cả làng, cả xã này họ sẽ lên đầumày đấy

Ngày hôm sau cả bầu đoàn thê tử của hắn, mời ngời kéo nhau đến sân bay Tân SơnNhất Chúng đáp máy bay xuống Huế rồi thuê Ta- Xi về làng Tổng cộng mất đứt haichục triệu bạc Về đến nhà, hắn vác ngay cái cuốc ra vờn đào bới dới gốc cây mít Ng-

ời hắn vã mồ hôi Hắn chạy vào nhà ôm lấy quan tài, khóc rống lên:

- Cha ơi là cha Cả chục cây vàng ấy đã đi theo cha mất rồi!

Chồng văn vợ toán

Chồng Văn vợ Toán là tiên

Chồng Toán vợ Toán là duyên nợ nần

Nhìn những dòng chữ nắn nót trên bàn, trớc mặt cái Thi tôi không chịu đợc bởi

ng-ời yêu tôi học cùng lớp toán Lại một thằng bẻm mép lớp văn, học buổi sáng đây! Tôigiằng lấy bút cái Thi viết nguệch ngoạc:

Chồng Toán vợ Toán là tiên

Chồng Văn vợ Toán là duyên con bò

Hắn đến Chắc là cái thằng cùng chỗ ngồi với Thi ở lớp văn Trông thằng cha cũngkhông đến nỗi nào Cao to, đẹp trai ăn mặc có vẻ điệu đàng lắm Hắn nháy mắt cời vớiThi rồi hỏi tôi:

- Bạn là Quỳnh? Nh Quỳnh!

- Nh Quỳnh là diễn viên Còn đây là Quỳnh đen Đen nhng hơi bị đẹp đấy!

Cả ba đều cời Thì ra hắn đã biết Thi Thi kín tiếng thế Hắn cùng Thi nằm ở độivăn nghệ nhà trờng đi dự Liên hoan tiếng hát sinh viên toàn quốc Thi dành đợc huychơng đồng cũng có công của hắn Hắn đệm đàn pianô kiêm hoá trang cho Thi Thi kểvới tôi, hắn viết truyện ngắn thật hay nhng lần nào gửi đi cũng đợc nằm trong sọt ráccủa toà soạn Thằng cha thực dụng thật Biết bố của Thi là trởng phòng tổ chức nhà tr-ờng, hắn xoắn lấy Thi Suy từ anh con ông bác tôi là biết Anh nói, cả khoá học giữ lạitrờng bảy sinh viên để làm trợ giảng Khoa Văn lấy một Anh và hắn là ứng cử viênnặng ký nhng phải chờ kết quả cuối khoá Anh nói ai mà lọt đợc vào mắt xanh nàng

“Tây Thi” thì chắc phần thắng Rồi việc xin đi đâu về đâu nữa chứ Bắt đầu năm thứ t ,các chàng công tử của lớp tôi cứ kè kè bám lấy Thi nh vệ tinh chắc cũng không ngoàimục đích ấy

Kì thi tốt nghiệp kết thúc Cả phòng nội trú tổ chức liên hoan để mỗi đứa đi mộtphơng Chúng tôi mua về cả mấy két bia Trởng phòng tuyên bố ai có bạn trai đều chomời đến tất Mấy đứa con gái đều say Một đứa nói:

Trang 4

- Sao lại thiếu thằng cha “nhà văn” Lê Văn của nàng “Tây Thi” nhỉ?

- ối dào nhà văn cái khỉ gì? Cái thằng bám lấy “Tây Thi” cũng vì ông bố của nó Có

đúng không Tây Thi?

Cái Thi chừng cũng say lắm Nó đứng dậy tuyên bố một cách hùng hồn:

- Tớ chẳng cần cóc thằng nào hết Chỉ toàn một lũ vụ lợi Thằng nào có giỏi, sau khi

ra trờng đợi tớ

Cuối khoá học năm ấy, Lê Văn đậu thủ khoa Văn nằng nặc xin vào dạy trong

Đồng Nai, không nói rõ lý do Anh họ tôi đợc giữ lại trờng làm trợ giảng Anh tậndụng hết tài hoa vào tấn công Thi và lấy lòng thầy trởng phòng tổ chức cán bộ Mộtnăm, hai năm rồi năm năm, “Tây Thi” vẫn rực rỡ kiêu kỳ Nó chẳng nhận lời ai Thếrồi nó ốm Chỉ mấy tháng mà nó gầy xọp đi, cái bụng trớng lên Thi bị ung th dạ con

đã đến giai đoạn cuối Bệnh tình của nó chỉ còn ngày một ngày hai Thăm nó về, tôinằm vật ra giờng Chồng tôi ăn cơm xong, ngồi soạn bài ở nhà ngoài Bỗng anh héttoáng lên:

- Thứ ba đài sẽ đọc truyện đêm khuya, truyện ngắn “Chồng văn vợ toán” của LêVăn

- Thế thì phải báo với Lê Văn ngay Em mới biết đợc số máy điện thoại của anh ấy

đây Báo cho anh ấy biết Thi sắp chết Nó vẫn cha lấy chồng

Giờ phút cuối đời Thi vật vã nhiều Nó kêu đau Tiêm hai ống moóc phin vẫn không

đỡ Tôi liên tục trở mình cho nó Nó hỏi hôm nay là thứ mấy, tôi nói thứ ba Nó đòi tôibật máy thu thanh Cả căn phòng im ắng Chúng tôi hồi hộp lắng nghe tiếng dịu dàng

ấm áp của cô phát thanh viên Tác phẩm để đời của “nhà văn” chúng tôi đã đợc phátsóng “Tây Thi” nghe chăm chú lắm Thỉnh thoảng nó lại nấc lên, nớc mắt chảy giàngiụa Thì ra đêm ấy Lê Văn bớc đến cầu thang lúc chúng tôi đang say Anh đứng ngoàicửa nhòm vào và nghe thấy hết Anh nghe rõ mồn một từng lời phát biểu của “TâyThi” Anh cay đắng nhận ra tình yêu của ngời đời chỉ là phù phiếm Anh không muốncậy nhờ, hay nói khác đi, anh không muốn Thi nghĩ rằng anh đang đi tìm một cái ôche Anh quay gót và lặng lẽ ra đi không một lời giã biệt

Có tiếng ô tô chạy lại đỗ xịch trớc cổng nhà Lê Văn thuê một chiếc xe Ta- xi chạysuốt ngày đêm mới về kịp Thi giơ tay về phía Văn Nó xoè tay ấp lên lòng bàn tayanh Nhìn khuôn mặt rạng rỡ, ngời ngời hạnh phúc của “Tây Thi” không ai nghĩ rằngcái chết đang chờ nó Những giọt nớc mắt sung sớng trào ra Lòng chúng tôi quặn thắt

“Tây Thi”đã nhận đợc cái mà nó đã mong chờ trớc khi đi vào cõi vĩnh hằng Nó oằnngời lên mấy cái rồi tắt thở Nó đã ra đi nhng trên đôi môi khô đét vẫn còn đọng lại cảmột nụ cời

đèo xe máy đến trờng, vào quán bng tô bún bò nóng hổi còn phụng phịu Nhiều khi

Trang 5

Nhung nhìn thấy Nh sao mà đáng ghét Nhung mang niềm u uẩn trong lòng, đi quaquán Nhung cố chạy thật nhanh để thoát khỏi mùi thơm xào nấu.

Chủ nhật Nhung đạp xe đến bệnh viện thăm mẹ Đờng xa đến hai chục cây số

nh-ng nó chẳnh-ng có tiền để đi xe ôm Mẹ yếu quá Mẹ nằm xoã xợi trên giờnh-ng Một dì nh-ngồivới mẹ có mái tóc dài đen mợt, có lẽ bạn của mẹ thời sinh viên Dì ở trong thành phố

Mẹ nói với dì hôm nay “ngời ấy” đến Trông thấy Nhung, mẹ lảng sang chuyện khác.Thời sinh viên mẹ cũng lắm bạn bè Mẹ kén chọn mãi Bà ngoại nói con gái mà có máhồng nhan là bạc phận Thôi chuyện ngời lớn nói chi

Hồi học tiểu học Nhung chẳng dám chơi với Nh Ngời ta lại nói “thấy ngời sangbắt quàng làm họ” Nhà nó có ô tô con Cứ đến ngày chủ nhật là cả nhà nó chở nhau đinhà hàng, mua sắm Lên cấp hai, Nhung không còn xa lánh nhng cũng chẳng mấy khitrò chuyện cùng Nh Mấy bữa nay Nh thờng hay hỏi thăm tình hình sức khoẻ mẹ Nhhỏi Nhung có thiếu thốn lắm không Hình nh lớn lên tình bạn rộng mở, con ngời cũngbiết quan tâm nhau hơn Dù chỉ là một câu hỏi thăm của bạn bè Nhung cũng cảm thấy

ấm lòng, vợi đi những nỗi đau Thầy cô vẫn thờng dạy bọn Nhung nh thế Nhungkhông còn mặc cảm về cuộc sống nghèo hèn Cái nghèo đâu có tội

Mấy hôm không hiểu sao cái Nh đến lớp với vẻ mặt buồn buồn Mấy đứa nói bố

mẹ bạn cãi nhau Cuộc sống của hai ngời không hạnh phúc Mẹ của Nh rủa bố Nh đào

mỏ Họ bới ra đủ thứ chuyện ngày xa Bố Nh lấy mẹ Nh chỉ vì ông ngoại Bố Nh lênthay ông làm giám đốc khi ông ngoại về hu Bố Nh đem tiền bạc cho cô bồ cũ

Hôm thứ bảy trong “ba mơi phút lớp đẹp trờng xinh”, Nh cứ quanh quẩn bênNhung Các bạn vào lớp, hai đứa vẫn cố hót cho xong đống rác Nh đa rổ cho Nhungrồi chạy ù vào trớc Quái lạ! Trên búi cỏ có sợi dây chuyền vàng Học sinh cả trờngnày có ai đeo dây chuyền đến lớp đâu Lạ thật! Sợi dây chuyền có trái tim lồng hai chữH-P Ôi! Có dây chuyền này sẽ có thêm tiền mổ tim cho mẹ Mẹ đang cần tiền Trốngngực đập thình thình, Nhung liếc nhanh về phía hố nhảy Thời gian này môn thể dụccha lớp nào học nhảy Toàn trờng đang tập đội hình đội ngũ Nhung lao vút đến vùitrong cát

Một tuần trôi qua Trong bản tin của Liên đội vẫn không nghe ai thông báo mấtvàng Hay là sợi dây chuyền giả Vào thành phố Nhung đến tiệm vàng Chủ tiệm cân

đợc đúng ba chỉ Vàng thật rồi Thế là Nhung có hơn năm triệu đồng để cứu mẹ.Không! Có ai đó đã nói hạnh phúc nh một tấm chăn nhỏ hẹp ấm ngời này thì lạnh ng-

ời kia Nhung giật lại sợi dây chuyền nh sợ ai cớp mất làm ông chủ tiệm sững sờ Vàobệnh viện, Nhung đa sợi dây chuyền cho mẹ Mẹ cầm lấy sợi dây chuyền ngắm nghíarất lâu Mẹ lẩm bẩm “ có lẽ nào” rồi mẹ nói: “ ừ ! Con trả lại cho ng ời ta là phải Đây

là sợi dây chuyền mà mẹ đã trả lại cho ngời ta cách đây mời bốn năm về trớc, khi nghetin ngời ấy ” - Giọng mẹ nghèn nghẹn: “ Mẹ có đủ tiền rồi Một học sinh cũ ở nớcngoài đã gửi về giúp mẹ Có sợi dây chuyền này có khi tim mẹ còn đau hơn” Bây giờNhung đã biết “ngời ấy” của mẹ là ai rồi Quan trọng hơn, Nhung còn biết thêm vềmột tấm lòng, mặc cho có những việc làm sai trái của ngời lớn trong quá khứ

Trang 6

Anh Cả làm nghề lái đò, không may năm ấy lũ to, anh bị nớc cuốn trôi cùng mờihai hành khách

Năm nay anh Ba chở anh Hai đi dự đám cới bên kia sông Lúc về chếnh choáng hơi men anh lao thẳng xe máy từ trên cầu xuống làm cả hai anh em chết chìm

Ngời trong làng khuyên bà nhờ thầy coi cho một quẻ Sốt sắng nhất là Phê- anh chàng lái xe ôm Anh chở bà đi coi thầy Thầy nào cũng nói cái số con bà, chết nớc Phê mách:

- Cách đây tám chục cây số có một nhà ngoại cảm Cả tỉnh cả huyện ngời ta đua nhau đến “rí” Nhà thầy ở lng chừng núi Cả xóm chỉ có mơi nóc nhà, họ hàng thầy lênkhai hoang hồi năm tám mơi và bắt đầu giàu lên từ khi thầy bị trời đánh mà không chết

Giữa phòng khách ngôi biệt thự năm tầng thầy treo một bức ảnh vi tính phóng tobằng ngời thật, thầy ôm bó hoa tơi bắt tay chủ tịch tỉnh hôm nhận bằng Đứng sau thầy

là ông phó chủ tịch và giám đốc sở công an Phía dới là tấm bằng: “Nhà ngoại cảm”.Hàng ngày nhìn thấy các vị trên ty vi, ai dám bảo thầy bày đặt trò mê tín lừa gạt Khách thập phơng xếp hàng cả dãy Họ ăn vật nằm vờ trong nhà trọ Họ ngủ dớinền nhà Họ làm quen, hỏi han nhau hoàn cảnh, họ thơng xót, cảm thông Toàn lànhững hoàn cảnh thơng tâm, những gia đình có con bị tai nạn ô tô, xe máy, những cặpuyên ơng ngang trái cuộc tình, những gia đình nát tan vì nghiện, đánh đề, chồng làmquan có bồ nhí Họ đau đớn, hoang mang, có kẻ hồi hộp, chứa chan hy vọng Bà chủquán khoe, có cả một vị cấp cao dính vào vụ PMU 18 cũng phải đến chạy thầy

Bọn xe ôm sà vào sòng bạc của mụ để sát phạt nhau

Đến giờ cao điểm, một chiếc xe con chở mấy ngời khách sang trọng đến Họ đặtlên bàn thờ cả tệp tiền nên đợc u tiên coi trớc Một ngời đàn ông có cái đầu hói bóngnhẫy, cái bụng biểu thị sự no đủ, d thừa Thầy phán:

- Con bắt đợc con át cơ vận đỏ Bây giờ con muốn gặp ai?

Vong của ngời cha đã ứng vào thầy:

- Đại! Công ty của con làm ăn thua lỗ là do thiếu vốn Năm sau ăn nên làm ra, con

sẽ lên Tổng giám đốc đó ở đời đừng tin ngời quá Phải dè chừng tay trợ lý - Mấy ngời

đứng coi nhìn nhau trầm trồ: “Đúng là ngời âm có khác Họ chẳng nể nang ai Mặc dùtrớc mặt là thằng cha trợ lý con ông” Dặn dò xong “ cha” chuyển sang giọng ngọtngào: “ Vết thơng con ngã xe năm ngoái đã lành cha?”

Ông giám đốc cởi phăng chiếc áo, mọi ngời cùng ồ lên một lợt Một vết sẹo đỏ sẫm

nh con rết bò từ thắt lng lên phía bả vai

Ông ta mừng quá, lột cả cái nhẫn ba chỉ ra hậu tạ thầy

Anh chàng trợ lý mặt cắt không giọt máu Anh ta đội chiếc mũ nồi, đeo cặp kínhmàu đen, giày da bóng lộn, đi cùng cô vợ trẻ

Trang 7

- Mày là đồ vô phúc Có tài mà không có đức “Mẹ”anh ta dằn giọng Tao cho ănhọc đến tiến sĩ có vợ đẹp con khôn mà còn giở thói trăng hoa Anh “tiến sĩ” vã cả mồhôi lạy mẹ, còn cô vợ thì khóc thút thít

Đến lợt gã lái xe Mặt gã tái nhợt nhạt Thầy nói gã là kẻ lừa đão, đã can tội giếtngời Công an không biết nhng ngời âm thì biết Gã mới ra tù vì tội hiếp dâm, lại chơicả ma tuý để bị nhiễm HIV Gã đặt một chỉ, xin tha tội Mọi ngời tròn xoe mắt Tàithật! Việc gì thầy cũng tỏ Nghe nói thầy còn điều khiển đợc cả âm binh

Mãi đến ba giờ sáng mới đến lợt bà Mùi Bà bắt trúng cả ba con Bích Thầy nói nămnay bà có đại tang Ba con trai bà đều chết đuối Bà về làm dâu khi song thân chồng bà

đã quy tiên, nay ông cụ đựơc bổ nhiệm một chức quan ở triều đình Bà hỏi tên cúngcơm của cụ để lập đàn tràng giải hạn “Ông cụ” quắc mắt:

- Đồ con dâu bất hiếu Làm dâu trong nhà đã mấy chục năm mà không biết tên cha.Giải hạn đi không thì ta sẽ về bắt đi sạch hết Rồi giận dỗi, cụ “ thăng” ngay lúc đó

Về thị trấn bà bảo thằng Phê chở đi chợ huyện Bà mua lễ bộ về để làm chay Mỗi

đạo phép hết một trăm ngàn Thế là bay đứt con bò mới bán

Trớc khách sạn Hơng Giang, bà thấy chiếc xe con chở ông giám đốc và tay trợ lý

Ông đang lặc lè vần cái bụng vào xe Bỗng bà hét toáng lên:

- Tèo! Lâu nay mày ở nơi đâu?

Anh chàng “ tiến sỹ” đang tíu tít với cô vợ trẻ, giật mình Gã ngơ ngác nhìn bà rồivội vã đeo cặp kính màu đen Gã kéo nhanh chiếc mũ sụp xuống tận mũi Chiếc xe con

rồ máy phóng đi, để lại đằng sau một lớp bụi mịt mù

Bà Mùi thắc mắc:

- Cả đời hắn có đến trờng đâu mà có bằng tiến sỹ Mất tích từ khi đi theo hội tìmtrầm ở bên Lào Khổ cho mẹ thằng Tèo Coi thầy nào cũng nói hắn đã bị phỉ Mẹo bắnchết Mẹ hắn biết đợc hắn còn sống chắc mừng lắm đây

Di động thằng Phê bỗng kêu lên chít chít Mụ chủ quán - chị dâu “nhà ngoại cảm”

đòi tiền Mụ nhắc hắn quên cha thanh toán cho mụ số tiền nợ đánh đề lần trớc

19/5/2007

Cuốn sổ điểm

1 Tôi đứng lặng hàng giờ trong nghĩa trang Trờng Sơn Trớc tấm bia khắc hàng chữ

đỏ thắm Phan Văn Chơng là một cuốn sổ gọi tên ghi điểm Cuốn sổ đợc viền một vànhkhăn tang màu đen

“Chơng ơi! Cậu hãy thứ lỗi cho mình Thế là lần thứ hai mình lại có tội với Chơng.Cuốn sổ điểm đây Cuốn sổ gọi tên ghi điểm của lớp chúng mình đây Cuốn sổ ghi đầy

đủ họ tên bốn mơi hai học sinh của lớp nhng không có đứa nào có điểm vì không cóchữ kí của giáo viên chủ nhiệm Riêng môn Lịch sử mình đã ghi cho cậu điểm mời.Cậu xứng đáng đợc điểm mời Điểm mời của con ngời góp phần làm nên lịch sử Một

điểm mời chói ngời sắc đỏ Điểm mời ghi bằng máu của Chơng Chúng mình sẽ gọitên Chơng một ngàn lần Hơn một ngàn lần, nghe không Chơng? Cái mộng ớc làm nhàthơ của Chơng không còn nữa, nhng cuộc đời cậu, cuộc sống chiến đấu ngày hôm quacủa chúng mình là một bài thơ bất hủ Một bản anh hùng ca bi tráng của những ngờicon miền Bắc vợt qua sông Thạch Hãn về chiến đấu trong Thành Cổ Nhà nhiếp ảnh

Lê Bá Dơng đồng đội của chúng mình trong cái lò lửa ấy đã thay cậu viết về tám mơimốt ngày đêm máu lửa Hơn ba trăm ngàn tấn bom rơi trên mảnh đất không đầy hai

Trang 8

cây số vuông Mời ngàn bát hơng, mời ngàn liệt sĩ Mời ngàn anh hùng nằm lại trongnghĩa trang Trờng Sơn.”

Dới làn khói hơng trầm tôi đã đọc cho thằng Chơng, bạn tôi nghe những câu thơxúc động nghẹn ngào, những câu thơ buồn da diết:

Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mơi thành sóng nớc

Vỗ yên bờ bãi mãi nghìn năm

*

* *

Vợ chồng thầy Diệp, cô Dung về sơ tán ở nhà tôi

Bố tôi đi công tác xa, nhà chỉ có hai mẹ con Ngôi nhà ngói năm gian rộng rình, cóthêm ngời ở Thầy Diệp dạy Toán, cô Dung dạy Văn Cô đợc phân công chủ nhiệm lớp6A, cái lớp nghịch nh quỷ sứ của tôi Những lúc không bận việc, cô dạy cho tôi tậpviết những đoạn văn ngắn Thầy Diệp kèm tôi thêm về môn toán Thầy lấy phấn viếtbảy hằng đẳng thức đáng nhớ lên xà nhà, đi đâu về tôi ngớc mắt đọc mấy lần là thuộc.Sức học của tôi khá lên trông thấy Mới một học kì mà tôi đã bỏ xa bọn thằng Tuấn,thằng Chơng, cái bộ ba “tam giác quỷ” của chúng tôi Những hôm kiểm tra Toán, tôithờng xem trộm trớc giáo án của thầy Diệp Hôm sau, bài tôi đạt điểm mời tuyệt đối.Bọn con gái phục lăn Không biết đứa nào trong lớp đã gọi tôi là vua Toán, thế là cảlớp gọi theo Tôi quyết tâm giành cho đợc danh hiệu học sinh tiên tiến Mẹ tôi mừnglắm, th nào mẹ cũng khoe với bố về sự học hành tấn tới của tôi Thế mà bài kiểm traLịch sử vừa rồi, tôi đọc đề không kĩ Cả lớp có tới hai con mời mà tôi xơi tái luôn mộtcon ngỗng trời to tớng Thằng Chơng cũng nhận đợc một chiếc gậy Trờng Sơn Thằngnày có năng khiếu làm thơ, nó ớc mơ làm thi sĩ nhng mà lời học các môn lí thuyết Hồitrớc hai đứa sức học ngang nhau Nó đã nghi ngờ tôi về những con mời môn Toán Mộtlần đến học nhóm, nó nhét vội tờ kiểm tra Đại số vào tập bài của thầy Diệp thu về chakịp chấm Không may gặp cô Dung, nó rút bài cũ ra không kịp Hôm trả bài kiểm tra

có hai tờ ghi tên Phan Văn Chơng Một bài điểm mời, một bài điểm bốn Thầy Diệphỏi: “Lớp ta có đến hai Phan Văn Chơng à? Sao tôi không thấy Chơng A, Chơng B ”.Thằng Chơng mặt tái mét đứng dậy trả lời lí nhí: “Tha thầy! Em làm lại mà vội quá, lật

đật nộp luôn cả hai tờ thầy ạ” Hắn len lét ngồi xuống Tôi liếc xéo về phía thằng

Ch-ơng, tủm tỉm cời một mình Thầy Diệp lờ đi Chắc thầy cũng biết tờ sau hắn viết nắnnót, đẹp hơn tờ trớc

Lần này thầy Diệp và cô Dung đi bốc vác hàng vận tải phục vụ chiến dịch Trongmấy ngày tết cổ truyền, ta với địch thoả thuận ngừng bắn Đồ đạc và sách vở thầy côvẫn để ở nhà tôi Chồng giáo án để trên tấm ván bắc qua xà ngang Tôi kéo chiếc bànlại đứng lên Đây rồi, cuốn sổ cái của lớp xếp phía trên cùng Con hai nằm chềnh ềnhtrên dòng tên Hoàng Tuấn Vũ Tôi cẩn thận chấm ngòi bút lá tre vào lọ mực CửuLong, chữa con số hai thành con số tám Oái oăm thay, mực chảy nhoè ra trang sổ làmbằng loại giấy xấu Cái vệt mực nhoè nhoẹt tràn qua sợi rơm, sợi nứa, nằm trên dòngtên rực rỡ những điểm mời, điểm chín của tôi Phải “hoá” ngay thôi Tôi luống cuống

định cho cuốn sổ lớp vào bếp nhng nghĩ thế nào tôi chạy nhanh ra chuồng bò, gác lêngiàn rồi chồng thêm mấy bó dây rau lang khô

Hết mấy ngày đình chiến, các thầy cô trở về trờng, chúng tôi cũng lục tục đến lớp.Thầy Diệp trở lại nhà tôi trong tâm trạng háo hức, bồn chồn, vẫn không giấu đ ợc nỗibuồn Thầy nói lần này phải đánh cho thằng Mĩ cút Cô Dung thì buồn bã hơn Thỉnhthoảng cô lấy vạt áo chấm nớc mắt, ngồi khóc một mình Hết việc trờng là cô lục lọimấy chiếc áo cũ vá víu và đơm nút lại cho thầy Diệp Cô nấu nớc lá sã với lá hơng nhucho thầy Diệp tắm Cô múc từng ca nớc gội đầu, kì cọ tấm lng thầy đến hàng giờ Đếnhôm cậu lớp trởng nhắc, cô Dung mới sực nhớ phải đa cuốn sổ đến lớp cho giáo viên

Trang 9

bộ môn ghi điểm Cô Dung quay quắt, cuống cuồng tìm sổ Thầy Diệp hỏi: “ Em có đacho giáo viên nào không? Trớc chiến dịch, Huy có đến mợn em sổ điểm” Cô Dungngẩn ngời ra: “ ơ! Anh ấy trả lại rồi cơ mà Mà đi bộ đội anh ấy cầm theo sổ điểm làmgì mới đợc chứ?” Thầy Diệp hỏi mẹ tôi: “ Chị ơi, mấy hôm rày em Chơng có đến chơinhà không chị” Mẹ tôi đáp: “ Chúng nó thì ngày nào chẳng có mặt tại đây” Rồi mẹkhoe: “Vắng thầy cô nhng chúng vẫn đến học tổ, học nhóm đều đấy thầy ạ”

Cái tin cô Dung làm mất sổ điểm loang ra cả lớp Mấy đứa bẻm mép nói vì thầyDiệp mới đi bộ đội chứ không cô Dung phải bị kỉ luật nhà trờng Đêm đến, tôi xé trangghi điểm đi, vứt cuốn sổ ra trớc cửa chuồng bò Mẹ tôi ra rút rơm cho bò ăn nhìn thấy,cầm vào: “Phải cái này không cô” Cô Dung mừng quýnh lên: “ Đúng cuốn này đấychị à” Cô lật qua mấy trang, mặt tối sầm lại Cô thấy mất đi trang ghi điểm cả học kì.Mấy đứa con gái đến chơi nhà tôi nói với cô: “ Chắc lại là thằng Chơng, cái thằng đãmột lần tráo bài kiểm tra của thầy Diệp” Những lúc đó tôi thấy cô buồn lắm Khôngbiết cô khóc vì mất điểm hay vì nhớ thầy

Cuối năm 1971, đang học dở lớp mời, tôi và thằng Chơng lên đờng đi bộ đội Cảhai đứa đợc bổ sung cho mặt trận B5 Mùa hè năm 1972, địch tập trung quân tái chiếmThành Cổ Quảng Trị Hai ngày 14 và 15 tháng 9, bọn Thuỷ quân lục chiến bao vâyThành Cổ từ ba phía Bộ binh chúng tràn lên Có cả xe tăng dùng súng phun lửa Tiểu

đoàn chúng tôi chỉ còn lại hai mơi tay súng lành lặn Chúng tôi xiết chặt tay nhau giữvững lời thề: “ Chúng ta còn là Thành Cổ còn, Quảng Trị còn” Với lựu đạn, AK, B40,B41 chúng tôi đã ngoan cờng hất giặc ra khỏi thành Đợt phản kích cuối cùng của địchtrớc lúc rút chạy, một mảnh đạn cối đã găm vào trớc ngực Chơng Máu xối ra Chơng

đa hai tay lên bng ngực, nó ứa nớc mắt nhìn tôi: “Vũ ơi! Nếu còn sống nhờ cậu nói lạivới thầy Diệp, cô Dung Các bạn đã nghi oan cho tớ Không phải mình xé cuốn sổ

điểm của lớp đâu” Tôi ôm lấy thằng Chơng, nghẹn ngào: “Chơng ơi ! Thằng xé cuốn

sổ điểm chính là mình đây ừ! Mình hứa Mình sẽ về thú tội với thầy Diệp, cô Dung làmình sửa điểm Mình đã hèn hạ không dám nhận trớc lớp để cậu bị nghi oan” ThằngChơng mở hai con mắt nhìn tôi lần nữa rồi nở nụ cời mãn nguyện Mắt nó đã khép lại,

nó trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của tôi Nớc mắt tôi trào ra giàn dụa Thằngbạn nối khố chơi thân với tôi từ thuở tóc còn để chỏm đã từ giã cõi đời Tôi gào lên:

“Chơng ơi! Mình hứa Một ngàn lần mình xin hứa” Một tình thơng vô bờ trào dâng,lòng tôi quặn thắt Tôi đau đớn đặt xác bạn mình xuống đống gạch đá đổ nát, ghì nòngsúng hớng về góc thành phía nam chờ giặc Họng súng đen ngòm lạnh ngắt

*

* *

Tôi trở về làng sau khi để lại một cánh tay trong chiến dịch giải phóng thành phốHuế Tôi hỏi thăm thầy Diệp, cô Dung Mẹ tôi bảo: “Cô Dung chuyển về quê cuối nămbảy ba khi giặc Mĩ ngừng ném bom miền Bắc Thầy Diệp đã hi sinh trong chiến dịchgiải phóng Sài Gòn Nghe nói cô Dung sống một mình Từ ngày về làng đau ốm gì đó

Trang 10

ở với gia đình em nh ngày nào cô vẫn từng bày cho em học Em sẽ nuôi cô nh nuôi bố

mẹ em đến cuối đời” Tôi sắp xếp lại các ý nghĩ lộn xộn đó dù cha kịp tha với mẹ Hôm đó, trời lất phất ma bay Cái tiết trời cuối thu lành lạnh Cơn gió hanh hao từngoài đỉnh đèo thổi vào Tôi chở mẹ bằng một tay còn lại Cái xe đạp Thống Nhất, tiêuchuẩn cán bộ của bố tôi mới đợc nhà nớc cấp trớc lúc về hu cứ chồm lên, vợt qua ổtrâu, ổ gà và những dốc cua đất đỏ ngoằn ngoèo Tôi gò lng đạp một mạch xuống đờngquốc lộ 1 A, nhằm hớng Bắc phóng ra Đây rồi! Làng cô ở dới chân Đèo Ngang Cảlàng hớng mặt về phía biển Một bà cụ nói với mẹ con tôi: “Chắc bà và anh đây đếnthắp hơng cho cô giáo Cô Dung bị bệnh gan tái phát mới mất hôm qua Không biết aithông báo mà học trò các nơi về đa tiễn rất đông”

Mắt tôi hoa lên, nhoà đi Đờng vào nhà cô, những đồng tiền âm phủ, những tờ giấybạc, giấy vàng rải dài ra ngoài động cát

Lại một lần nữa tôi đến muộn

Tôi khóc nấc lên Chơng ơi! Mình có tội với Chơng nhiều lắm

đêm họ gặp nhau, lũ trẻ choai choai nấp trong đống rơm, nghe trộm Sáng hôm sau,chúng kể lại vanh vách những gì mà hai anh chị nói lời yêu Thấy mặt anh, chúng hò:Trăng lên đến đọt cau còi Anh vô làm rể chó đòi trở ra Anh giơ cao nắm đấm, doạ lũtrẻ rồi ngoảnh mặt đi mỉm cời một mình

Chiến tranh đến với làng quê bé nhỏ Anh Huân lên đờng, chị thay anh chèo đòngang cho hợp tác Bộ đội hành quân vào Nam thờng kháo nhau: “cha thấy mặt HoàiNam, cha đáng mặt vào tuyến lửa ” Ngày ấy, ngời chèo đò đợc tính bằng công điểm.Hàng ngày chị đa bà con qua sông vào rừng hái củi hay chặt nạng hầm, đêm về nằmcòng queo trong căn hầm nhỏ Ban đêm xóm Cầu trở thành xóm vắng Làng bị giặc

đốt cháy bao lần, nhng lạ thay bến Đình vẫn không hề hấn gì Ngời ta nói cái bến đó

có miếu đức thành hoàng linh thiêng nên thằng giặc sợ Có ngời còn nói thêm, có côNam thờng chèo đò ra giữa sông thả mình cho trôi theo dòng nớc, thằng phi công thấy

bộ ngực trần đẹp quá nên không nỡ bắn

Hồi trớc có một thằng bé thờng rúc bờ rào sang chơi với chị Hai nhà cùng chungmột hàng chè tàu Tóc chị dài lắm Dài đến nỗi mỗi khi chải đầu chị phải đứng trênmột chiếc đòn để chải Thằng bé đứng trên một cái ghế đẩu chải tóc cho chị vừa xuýtxoa khen Nó đa mũi hít hà mùi thơm hoa bởi Nó vuốt ve mái tóc, nó ngắm nghíakhông biết chán cái cổ trắng ngần Ngày chị đi lấy chồng, nó cứ ngẩn ngơ nh kẻ mấthồn Nó ra cây bần ngoài bờ sông ngồi khóc một mình Một thằng bé mời hai tuổi dámyêu say đắm ngời đàn bà hơn mình chục tuổi Nó yêu đến mức dám đánh đổi cuộc đờimình

Một đêm nó không ra ngủ hầm ngoài đồng Nó nghe ngời ta nói lúc vắng ngời, chịthờng ra bến tắm Thằng bé ngồi vắt vẻo trên cành bần chìa ra giữa dòng sông Conthuyền nhỏ đợc chị neo vào gốc bần bằng một sợi mây song ánh trăng lạnh lẽo xuyênqua tán lá in trên lòng thuyền lấp loáng Nó nghe thơm nức mùi bần chín Hồi cha cóchiến tranh, lũ trẻ thờng trèo lên hái bần chín rồi nhảy ùm xuống sông Gió nam lồng

Trang 11

lộng thổi Phía bến phà Gianh máy bay địch vẫn ầm ì Thỉnh thoảng những chùm đạnpháo phòng không bắn lên rực trời, tiếng bom nổ ầm ầm từ xa vọng lại Thằng bé kiênnhẫn chờ đợi Chị bớc trong nhà ra, tay cầm một bọc áo quần Nớc bặp bãi Chị leo lênthuyền rồi đặt bọc áo quần xuống đằng lái, cầm sào chống lái ra phía ngoài sông Nhìnquanh quất không thấy ai, chị từ từ cởi bộ áo quần vứt xuống lòng thuyền Thằng bérung lên Chị đẹp nh thiên thần Trăng xoã xợi ve vuốt trên tấm thân trần trắng muốt.

ánh trăng nuột nà mềm mại rờ rỡ nh ban ngày Thằng bé hoa mắt ngồi chao vao trêncành cây không vững, nó buông tay rơi xuống cái ầm Nó chỉ kịp ơ lên một tiếng rồichìm nghỉm Toàn thân nó đập thẳng xuống mặt nớc bất ngờ làm nó ngất xỉu Là dânbơi lội nhng sự việc diễn ra trong tích tắc, nó chẳng kịp định thần Cành bần chao đảorung lên nh gió bão Chị lạnh toát ngời Bến này có ma Ngời ta đồn rằng hồi trớc có

ma ràng nhận ngời chết đuối Từ ngày về đây chèo đò với chồng, rồi anh ra đi, chị thứcdậy trong đêm hôm khuya khoắt, nghe tiếng gọi đò nhng có việc gì đâu Rõ ràng làtiếng của thằng Danh Ngày rằm thằng Danh ra đây làm gì Chị bơi vào bến, lặn dọctheo bờ sông xung quanh gốc bần Nớc đang lên, lặn mãi chị mới mò đợc thằng Danhtrôi tất lên cách bến hơn một con sào Chị bế Danh lên bờ, hô hấp nhân tạo nhng thằngDanh không tỉnh lại Lại có tiếng bom toạ độ nổ rền trên rú Ba U Chị bế Danh vàohầm đặt lên trên manh chiếu, châm đèn Mặt Danh tái nhợt, cặp môi đã tím lại Chịdùng tay móc nớc dãi trong miệng nó ra, hà hơi thổi ngạt Mấy miếng nghề chị học đ-

ợc ở ông lão thuyền chài Thằng Danh mấp máy môi, miệng thở khò khè, khó nhọc.Chị mừng quýnh lên, bây giờ mới sực nhớ mình vẫn trần truồng Chị mặc vội quần áonằm xuống bên thằng bé Chị truyền nhiệt ủ ấm cho nó Gần sáng thằng bé mới lờ mờhiểu ra sự việc Nó nằm lặng yên trong lòng chị, chẳng dám thở mạnh

Năm năm sau, thằng Danh lên đờng khi đang học dở lớp chín Nó đến chào chịtrong nỗi thẹn thò Nó xấu hổ khi nhớ lại tuổi mời hai

*

Mặt trận rộng lắm nhng những ngời lính thờng gặp nhau ở tâm điểm của chiến ờng Danh đợc bổ sung vào đại đội của anh Huân Anh em mừng vui hết nói Danhhăng hái kể chuyện làng quê trong những ngày anh đi xa vắng Danh kể về những mùatrăng chị Hoài Nam mòn mỏi mong chờ nhng cố giấu nhẹm chuyện mình rơi xuốngsông

Cuối năm 1972, ta và địch giằng co nhau từng thớc đất, giành thế chủ động ởchiến trờng để nói chuyện với nhau trên bàn đàm phán Đại đội Danh chốt ở một quả

đồi độc lập hình chóp nón Quả đồi bị cô lập với bên ngoài nhng ở vị trí vô cùng lợihại Nó khống chế đờng chuyển quân tới căn cứ Đák Chiêng của địch, là cửa ngõ phíatây rừng Sắc Rông Địch kéo đến một tiểu đoàn lính nguỵ vây ở vòng trong, có một đại

đội thuỷ quân lục chiến của Mĩ vòng ngoài, tấn công cao điểm Chúng huy động cảkhông quân, pháo binh yểm trợ đánh ròng rã hai ngày hai đêm, quyết chiếm cho bằng

đợc quả đồi Ta tử thủ chờ quân tiếp viện Đã mấy lần địch dùng trực thăng đổ quânxuống nhng bị ta đánh bật đi Sau mỗi đợt phản kích chúng để lại la liệt những xácchết Pháo binh địch từ căn cứ Đák Chiêng bắn suốt ngày đêm hòng san phẳng quả

đồi Đại đội Danh thơng vong gần hết Hình nh phán đoán đợc tình thế, địch cho trựcthăng kêu gọi ta đầu hàng Một chiếc trực thăng sà xuống đỉnh đồi Chiếc máy bay baychầm chậm quạt cỏ cây quằn quại Mấy thằng Mĩ mũi lừ, đầu đội mũ sắt mặt đỏ gay,hằm hè quét súng máy về bốn phía Từ trong đám cỏ gianh anh Huân nhảy bật lên bámcàng máy bay Từ công sự bên này Danh trông rõ hết Thì ra trong lúc khốn cùng conngời ta cũng có phút đớn hèn Ranh giới giữa sự sống và cái chết làm con ngời bé lại.Chỉ cách đây mấy tiếng đồng hồ thôi, Huân đã bò đến từng trận địa nhắc nhở anh emchiến đấu cho đến giọt máu cuối cùng Anh Huân mà phản bội, chiêu hồi thì chắc chắn

điểm cao này sẽ rơi vào tay địch Anh biết rất rõ chỉ có vài tay súng còn chiến đấu đợc,

đa số là thơng binh nặng Chỉ cần chúng tràn lên vài đợt nữa chắc các chiến sĩ không

Trang 12

còn gì để đánh Những con ngời dới quyền anh, đầu quấn đầy băng vẫn không rời vịtrí Những nòng súng đỏ lòm, họ bắn dè sẻn từng viên đạn cuối cùng, quyết tâm giữchốt Danh đa khẩu Ak lên vai đứng thẳng dậy ngắm vào buồng lái siết cò làm chiếctrực thăng bốc lên cao Anh Huân buông càng máy bay rơi phịch xuống đất Mấythằng Mĩ chỉ trỏ rồi lợn một vòng tròn bắn đạn 20 li về phía Danh Đạn nổ choangchoác trúng mấy tảng đá trên đồi Mùi đất đá, mùi khói súng bốc lên khét lẹt Danhchạy theo giao thông hào di chuyển trận địa về phiá anh Huân Khi Danh bò đến, trêntay anh đang nắm một quả lựu đạn còn cha rút chốt Anh nhăn mặt cố chịu cơn đau,nhìn thẳng vào mắt Danh thều thào: “Anh bắn đã hết đạn Loại này, AK không trị nổichúng đâu Phải tung lựu đạn vào buồng lái, cho nó nổ tung trên bầu trời” Anh nắmlấy bàn tay của Danh, nói lời trăng trối Anh nhờ Danh thay anh chăm sóc bà cụ để chịNam đi lấy chồng Thế mà Danh đã nghĩ sai về anh Một thoáng Danh nghĩ ngay đếnchị “Chị Nam ơi, em có lỗi với chị nhiều lắm, nhng mà em không cố ý” Danh nhậnlời uỷ thác của anh, vuốt mắt cho anh và khóc thơng cho cả ngời chị ở hậu phơng Rạng sáng hôm sau, quân ta đã kịp thời vợt sông Kông Xa tiếp viện Đơn vị chônanh Huân dới chân đồi Mặt Trời.

Chiến tranh kết thúc, Danh về làng nhng nhà anh không còn ai cả Một hố bom sâuhoắm đào giữa nền nhà Hàng chè tàu không ai xén tỉa, cây con mọc tùm lum khônghàng lối Ông chủ nhiệm nói anh ra nhà kho ở tạm chờ hợp tác chặt bạch đàn dựng chongôi nhà mới

Việc đầu tiên là đến bến Đình thăm mẹ anh Huân Hai mẹ con sống trong ngôi nhàtranh vách đất hai gian xiêu vẹo, dột nát Bức ảnh anh Huân treo giữa bàn thờ buồn rờirợi nhìn Danh Danh lấy bao diêm Thống Nhất xoè một que, khum khum bàn tay chegió rồi châm đèn trên bàn thờ Anh chắp hai tay trớc ngực Qua làn khói hơng anhHuân nh đang mấp máy môi nhắc lại lời trao gửi cuối cùng Hai ngày sau, Danh cùngchị vào rừng cắt cỏ tranh lợp lại mái nhà Bao năm chiến tranh, không có bàn tay đàn

ông, mẹ con chị sống trong cảnh neo đơn goá bụa Danh xin làm con nuôi của mẹ.Danh kể cho mẹ nghe anh Huân ngã xuống trong vòng tay Danh phút chót cuộc đời

Bà cụ không bao giờ biết anh Huân đã hứng trọn một loạt đạn AK của Danh Danh tặclỡi trớc sau thì anh Huân cũng chết Thôi thì con ngời ta cũng có số cả, bom đạn tránhngời chứ con ngời có tránh đợc bom đạn đâu Suốt bao năm trời anh day dứt “tại saolúc đó mình lại có một ý nghĩ len lỏi vào đầu là anh Huân đầu hàng cơ chứ” Anhkhông dám nói với ai, chỉ sợ bà cụ buồn không sống nổi

Đã mấy mùa trăng Danh giục giã chị Nam đi lấy chồng nhng chị bảo: “Cậu cứ lấy

vợ đi, ba mơi bảy tuổi rồi ai còn ngó ngàng gì đến chị nữa” Chị nói thế chứ chị vẫncòn đẹp lắm Ngời làm mùa mà gót chân đỏ nh son, làn da trắng nõn nà nh dân thànhphố Mái tóc dài đen mợt ôm lấy tấm lng tròn lẳn Đã có lúc Danh muốn chải tóc chochị nh những ngày nào Đau khổ và tuổi già bất lực trớc sắc đẹp của chị Đã có nhiềuchàng trai đến trồng cây si Chị vẫn đẹp ngời ngời rạng rỡ nh hồi mới hai mơi Chị giớithiệu cho Danh đứa em trong họ hàng nhà chị nhng Danh không đồng ý Danh khôngmuốn rời khỏi ngôi nhà này, trong thâm tâm Danh không muốn phải xa chị

Năm 1982 bà mẹ anh Huân mắc căn bệnh hiểm nghèo Mẹ phải chạy thận nhântạo suốt mấy tháng liền Sự sống treo đầu sợi tóc Mẹ băn khoăn trớc lúc chết cha đa đ-

ợc xác con trai về làng Danh đến bệnh viện làm thủ tục xin hiến cho bà cụ một quảthận Hai ngời cùng nhóm máu AB Ghép thận xong, anh về trại an dỡng Quân khu haitháng nữa Ngày xe của trại đa hai mẹ con về làng, cả xã ra đón chật đờng Đêm đãkhuya, mọi ngời về hết anh mới dám thú thực với chị về cái chết đau thơng của anhHuân trên đồi Mặt Trời Anh quỳ xuống mong chị tha thứ Chị Nam ôm lấy anh màkhóc Chị ôm lấy cái đầu cháy nắng vàng hoe của thằng bé ngày xa nằm trong lòng chị

mà ngủ nh chó con Chị hôn lên trán, lên mái tóc anh, nớc mắt giàn giụa, đầm đìa Chịhôn lên vết thơng trên cổ anh bây giờ đã liền da, lành sẹo nhng vết thơng lòng trong

Trang 13

trái tim anh, cồn cào nhức nhối Hai trái tim yêu, một già một trẻ, một trai tơ, một gái

đã có chồng vẫn nguyên sơ, rạo rực nồng nàn Cái mùi lửa đạn của chiến trờng, củaTây Nguyên, của gió Lào cát trắng

Thằng cu D, con của hai ngời, hàng ngày vẫn thắp hơng lên bàn thờ cho bố HoàngHuân Danh đã lặn lội hàng tháng trời vào tận đồi Mặt Trời mang hài cốt anh Huân vềcho mẹ

Và tôi- thằng bé chăn trâu đen nhẻm ngày xa, cùng Danh đi rình anh chị hẹn hò,từng nấp trong cây rơm nghe trộm câu chuyện tình của họ Tôi xin chép lại câu chuyệntrên nh một lời tạ tội Xin thắp nén hơng thơm, kính cẩn nghiêng mình trớc vong linhcủa ngời đã khuất

27-7- 2008

Đời làm thầy

1 Mồng một tết Ông Hoàn đến khu phố I chào cờ đầu năm Ai cũng khen ông khoẻ

ra, bắp tay, bắp chân săn đày, rắn rỏi Về hu, tha hồ ngắm trời mây, sông nớc, tha hồ đithăm thú bạn bè Hạ cánh an toàn ở tuổi sáu mơi ít ai đợc nh ông Đã làm đến giám

đốc Sở nhng ông bảo sớng nhất vẫn là cuộc đời làm thầy

Buổi tra, mới bng bát cơm lên ông đã nghe tiếng xe hơi đỗ xịch trớc cổng Đi saucô gái là một ngời đàn bà luống tuổi, đẫy đà Chị ta mặc chiếc áo lụa dài màu mỡ gà,trên cổ đeo mấy sợi dây chuyền vàng choé

- Tha thầy! Em là Hơng, con bố Thoảng- Cụ gỏi ch o ụng.à

- Bố có khoẻ không em Ông reo lên mừng rỡ

- Tha thầy! Bố em mất đã sáu năm rồi Còn đây là mẹ của em Ngời đàn bàthoáng đỏ mặt ngợng ngập

Thực tình Hơng không nhắc thì ông Hoàn cũng quên mất rồi Khi Hơng học xonglớp mời hai, ông Hoàn không còn thấy hai cha con ông Thoảng ở chợ Đồn nữa

- Chuyện dài lắm thầy ạ!

Sau khi ra ngồi ở phòng khách Hơng bắt đầu kể

Làng em nhô ra ở ngã ba sông Muốn đi vào trung tâm của xã phải đi qua rừng đớcngập mặn đầy rắn rết Đúng lúc cha con em không đào đâu ra tiền cho em đi thi đạihọc thì có lão lái buôn hàng tơi sống ở đâu về Cả làng lại rộ lên phong trào đi soi rùarắn Ban đầu họ kiếm đợc nhiều tiền lắm Tiếng rắn hổ mang hú ù ù nh tiếng gió Cókhi cả đàn năm, sáu con ngóc đầu chạy theo ánh sáng Bố em đi hai chục ngày trời, bắt

đợc một chục kí rắn với một con rùa đá Đặc biệt có một con rắn hổ mang nặng ba kýrỡi Buổi khuya con rắn hổ vùng vẫy đã làm cái bì rơi xuống đất Rắn bò lổm ngổm

đầy nhà Con cạp nong còng ngời lên đớp em một miếng Nó mổ trúng bắp chân Emhét lên còn bố em thì lật đật đi châm đèn Bố buộc ga rô lại rồi lấy con dao bổ cau ăntrầu ra rạch một đờng sau đó ông lấy hai tay nặn máu Ông dùng miệng hút ra cho kìhết nọc độc Thuyền cập bến bệnh viện, bố cõng em vừa chạy vừa khóc Tra tỉnh lại,bệnh viện thông báo là bố em đã chết Em gào lên Phải chăng bố em chết vì nọc rắn

Đã từ lâu bố em bị chảy máu chân răng

Ngày đăng: 27/05/2021, 09:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w