Ban trưa cũng phải qua hai tiếng liền Đêm thì một mạch triền miên Từ sau bữa tối đến liền sớm mai. Nói ra thì chả mấy ai[r]
Trang 1Ngủ cô thân
Giấc ngon đáng giá ngàn vàng
Bà Khuyên mất ngủ thì “hàng” cũng bay
Làm cô giáo đến tuổi này Ngủ cho bù lại tháng ngày còn son
Bỏ chồng, cố giữ lấy con Bằng không nó rước gái son vào nhà
Giữ nhà, bà cố “bày” ra Ngủ là thượng sách để mà chiến dai
Một mình nằm cả tầng hai Khi co, khi duỗi dạng hai cẳng dài
Ễnh ra giống hệt “tu vài’
Ban trưa cũng phải qua hai tiếng liền
Đêm thì một mạch triền miên
Từ sau bữa tối đến liền sớm mai Nói ra thì chả mấy ai Tin bà Khuyên ngủ được dai thế này
Cao Lộc, tháng 6 năm 2012