Hồi Thứ Bốn Mươi Mốt THẤT BÁT NHỊ CÔNG ãi nhau một hồi, Thất Công Hoàng Công Độ như không chịu nói, thét lên: – Lão phu từ Thiên Phong sơn đến đây, lộ trình xa hơn ngươi, nhưng đến trước
Trang 1Hồi Thứ Bốn Mươi Mốt
THẤT BÁT NHỊ CÔNG
ãi nhau một hồi, Thất Công Hoàng Công Độ như không chịu nói, thét lên:
– Lão phu từ Thiên Phong sơn đến đây, lộ trình xa hơn ngươi, nhưng đến trước
ngươi là sự thật trăm phần trăm!
Bát Công Trương Công Quyền ré giọng nói:
– Thôi đi, huynh đệ từ Cửu Tiên đường đến đây cũng chẳng gần hơn ngươi nhé?
Vã lại, ai biết được là sáng sớm hôm nay ngươi mới bắt đầu lên đường?
Thất Công Hoàng Công Độ cười vang nói:
– A, đây mới gọi là không đánh tự khai, thì ra ngươi không phải lên đường sáng
này!
Thì ra bọn họ từ hai nơi rất xa ước định bắt đầu sáng này mới xuất phát chạy đến đây, như vậy là bọn họ thi thố cước trình, cho nên mới tranh luận xem ai đến trước Điều này cũng có nghĩa là tranh xem công lực ai cao ai thấp
Thân Phi Quỳnh trong lòng nghĩ:
– Quả là xưa nay tam đại chưa thấy ai là kẻ không hiếu danh, cứ như bọn Thất
Công, Bát Công thân phận cực cao, mà cũng chỉ vì chút danh phận mà tranh cãi đến đỏ mặt tía tai
Chỉ nghe Bát Công Trương Công Quyền nói:
– Ai xuất phát trước?
Thất Công Hoàng Công Độ cười ha hả nói:
– Cứ cho là ngươi và ta không ai xuất phát trước, vậy chỉ lấy đến đây trước làm
chuẩn!
– Huynh đệ đến trước, Thất huynh không tin, huynh đệ có người làm chứng đấy! – Ngươi có người làm chứng ư? Ai?
Bát Công Trương Công Quyền chỉ tay ra phía trước nói:
– Nhìn kìa, chẳng phải một vị tiểu cô nương đó sao? Cô ta có thể làm chứng cho
huynh đệ
Thất Công Hoàng Công Độ đưa mắt nhìn về phía Thân Phi Quỳnh nhíu mày hỏi:
– Nữ oa đầu kia đến đây làm gì chứ?
– Hì, hì Đương nhiên là đến làm chứng cho huynh đệ!
– Nói huyễn! Ngươi không nhìn thấy trong tay cô ta còn có thêm một người sao?
C
Trang 2Bát Công Trương Công Quyền bây giờ mới đưa mắt nhìn cẩn thận, quả nhiên không sai, bất giác la lên:
– Í, cô ta hình như là đang khóc!
Thất Công Hoàng Công Độ lắc đầu nói:
– Không, cô ta đang rơi nước mắt!
– Ngươi Ngươi đó, khóc và rơi nước mắt thì có khác gì nhau?
– Hắc hắc! Khác nhau lắm chứ, khóc là có tiếng, rơi nước mắt là không có
tiếng!
– Hừ, không khóc thì làm sao ngươi rơi nước mắt?
– Có lúc người ta cũng rơi nước mắt chứ!
– Nói vậy ngươi cho rằng cô ta đang cười?
– Ồ, không, lão phu chỉ nói cô ta rơi nước mắt, không nói cô ta đang cười
Thân Phi Quỳnh trong lòng đang rầu rĩ, nhưng nghe hai lão quái tranh cãi nhau đến đó cũng không nhịn được, suýt nữa thì bật ra tiếng cười
Hai lão quái chỉ vì chuyện khóc hay rơi nước mắt mà cũng tranh cãi nhau suốt cả buổi vẫn chưa ngã ngũ
Bát Công hậm hực:
– Thôi được, chúng ta đến hỏi xem vì sao cô ta khóc?
Thất Công bắt lại:
– Không, phải để lão phu hỏi trước, vì sao cô ta rơi nước mắt?
Chỉ thấy tính tình cổ quái, ngoan cố của hai lão già này, cũng biết chết đến bên, cầu cũng không xong, nhất định phải để bọn họ tự khai khẩu trước!
Khi ấy nghe tiếng Bát Công Trương Công Quyền lên tiếng hỏi:
– Ê! Tiểu cô nương, làm gì mà quỳ ở đó khóc lóc thế này?
Chẳng ngờ, Thất Công Hoàng Công Độ tranh ngang hỏi ngay:
– Nữ oa đầu, ngươi nói xem, tại sao ngươi quỳ rơi nước mắt ở đây?
Thân Phi Quỳnh đã tính trong đầu, nàng im lặng, đến đầu cũng không ngẫng lên
Bát Công nói:
– Chừng như cô ta không nghe thấy!
Thất Công nói:
– Không, cô ta dang rơi nước mắt, nên không muốn nói chuyện với chúng ta
Bát Công cãi lại:
Trang 3– Gió mạnh quá, nên cô ta không nghe thấy đấy chứ!
– Úi da, cái giọng như thể xé trời xé đất của ngươi, giờ nào mà thổi tản đi nổi?
Nhất định là cô ta không chịu nói chuyện
Bát Công thân hình bỗng thoáng động nhẹ lướt tới bên người Thân Phi Quỳnh gọi lớn:
– Ê, nữ oa đầu
Thất Công cũng không chậm chân, người như thu diệp trong gió thoảng rớt bên người nàng, tranh nói ngay:
– Tiểu cô nương tại sao lại quỳ ở đây?
Thân Phi Quỳnh thấy cả hai lão quái đều đã trúng kế, thầm vui trong lòng nghĩ:
– Xem ra Tuấn đệ được cứu rồi!
Thế nhưng cả người nàng vẫn quỳ yên bất động, chỉ có đầu là hơi lắc nhẹ
Bát Công hỏi:
– Trong tay cô nương là người nào vậy?
Thất Công tranh vào nói:
– Còn phải hỏi, đương nhiên là người thân của cô ta
Đến lúc này Thân Phi Quỳnh mới lên tiếng:
– Nó là đệ đệ của tôi!
Thất Công mừng ra mặt nói:
– Ta bảo là thân nhân của cô ta quyết không sai nhé!
– Í, nhưng lão phu cũng đâu có bảo là không phải thân nhân cô ta?
Bát Công nói rồi quay đầu nhìn Thân Phi Quỳnh hỏi tiếp:
– Đệ đệ cô nương bị sao vậy?
Không đợi Thân Phi Quỳnh kịp đáp, Thất Công làm như hiểu biết nói ngay:
– Xem ra hắn bệnh không nhẹ tí nào!
Thân Phi Quỳnh rơi nước mắt nói:
– Không phải bệnh!
Bát Công nghiêng tai nghe ngóng rồi nói:
– Hơi thở không phải khó khăn, mà là rất yếu nhược
Đến lúc này Thân Phi Quỳnh mới ngước đầu lên vẻ không vui nói:
– Các ngươi chớ có cãi vã về đệ đệ của ta có được không chứ? Ái hắn xem
ra không cứu nổi!
Trang 4Thất Công nghe vậy thì hiếu kỳ hỏi ngay:
– Đệ đệ cô nương thật ra bị cái gì chứ?
Rõ ràng là quái, bảo họ đừng cãi thì họ càng tranh hơi cho bằng được
Thân Phi Quỳnh mừng khắp khởi trong lòng, nhưng vờ lớn tiếng nói:
– Ta đã nói rồi, đệ đệ ta không phải sinh bệnh, đừng hỏi nữa được không chứ?
Bát Công như lanh lợi hơn, thấp giọng hỏi khẻ:
– Này, cô nương, đệ đệ của cô sao bảo là không cứu nổi?
Thân Phi Quỳnh cười thầm nói:
– Đệ đệ ta thụ thương nội tạng, khiến khí huyết nghịch hành, ta biết không ai có
thể cứu nổi, nên ta đưa nó đến đây
Nàng tuy chỉ có ý nói vậy, nhưng khi thốt lên mấy tiếng đưa nó đến đây thì bất giác tình không ngăn nỗi lòng lại tuôn nước mắt, thút thít không nói tiếp hết câu được
Thất Công Hoàng Công Độ nghe thì bất thần ngửa mặt cười vang ha hả
Bát Công Trương Công Quyền ré giọng nói:
– Thất huynh, ngươi thật không đúng, tiểu cô nương trong lòng sầu bi thống
thiết, ngươi lại cười gì chứ?
Thất Công ngưng bặt tiếng cười nói:
– Ngươi không nghe cô ta nói sao, đệ đệ của cô ta thụ nội thương, khí huyết
nghịch hành, không còn ai cứu nổi?
– Hừ, sao lại không nghe!
– Đệ đệ của cô ta làm sao chết được chứ?
– Cô ta chỉ bảo là đệ đệ không cứu nổi, nói chết bao giờ?
Thất Công lại phá lên cười ha hả tiếp:
– Gặp phải tay bọn ta, há chết nỗi sao?
Bát Công hỏi:
– Ý Thất Công là muốn chúng ta ra tay cứu trợ?
Thất Công gật đầu nói:
– Ngươi nói đúng, cứu một mạng người còn hơn xây cả bảy tòa phủ đệ, nhớ lại
năm xưa, chúng ta tám người ngay trên Bát Công sơn này kết nghĩa
Nhưng nay chỉ còn thừa lại ba chúng ta, làm một việc thiện tích âm đức cũng hay đấy chứ, biết đâu nhờ vậy sống thêm được vài ngày
Bát Công cười hì hì gật đầu đáp:
– Thất huynh nói đúng lắm, chúng ta xưa nay chỉ biết có mình, giờ gần xuống lổ,
Trang 5làm chút việc thiện gọi là để tiếng thơm nghìn thu, hì hì
Thân Phi Quỳnh cứ nghe hai lão quái bông đùa là muốn bật cười, nhưng cười không nổi
Thất Công cúi người xuống nói:
– Nữ oa nhi, ngươi nhanh đứng lên, đệ đệ của ngươi sẽ được cứu!
Bát Công cũng chen vào nói:
– Đúng, đệ đệ của ngươi gặp phải bọn ta, muốn chết e còn khó hơn sống đấy!
Thân Phi Quỳnh vẫn còn lắc đầu đáp:
– Không, bao nhiêu thầy lang đều nói, không ai cứu nổi đệ đệ ta
Thất Công ré giọng lên:
– Lão phu nói cứu được là cứu được, tại sao ngươi không chịu nghe lời bọn lão
phu, lại đi nghe lời mấy tên lang băm bất tài kia chứ?
Thân Phi Quỳnh nói:
– Nhưng bọn họ đều là những thầy lang nổi tiếng!
Bát Công vỗ ngực nói:
– Huynh đệ chúng ta còn hơn cả Hoa Đà năm xưa, đừng nói là thầy lang đời
này!
Thân Phi Quỳnh tay ôm chặt Nhạc Tiểu Tuấn như sợ người ta cướp mất, rồi nói:
– Các ngươi lừa ta, các ngươi, không phải là thầy lang, cứu không nổi đệ đệ
Thất Công la lên:
– Hừ, ai bảo là không phải chứ?
Bát Công cũng ré lên:
– Không phải cũng phải!
Nói rồi, bọn họ một người nắm đầu, một người nắm chân Nhạc Tiểu Tuấn giằng mạnh ra khỏi tay Thân Phi Quỳnh
Đương nhiên là Thân Phi Quỳnh có ý khích bọn họ, cho nên khi Thất Công, Bát Công chộp chân chàng giằng lấy, nàng chỉ vờ lôi kéo lại, cuối cùng cũng thả cho bọn họ cướp đi
Thực tế mà nói, mỗi khi hai lão quái này đã muốn đoạt Nhạc Tiểu Tuấn trong tay nàng, thì cho dù nàng thí mạng với bọn họ cũng chỉ là vô ích mà thôi, quyết không sao giữ nỗi chàng trong tay
Lúc này, hai lão quái chộp được người Nhạc Tiểu Tuấn tợ hồ như bắt được vàng, mừng hí hứng, rồi “Vèo” một cái, hai lão vác chàng lên vai phóng trở lại góc lão quế thụ, rồi đặt chàng nằm ngửa trên phiến đá, hai lão đứng đối diện với nhau
Trang 6Thân Phi Quỳnh vờ vùng đứng lên la lớn:
– Thả đệ đệ ta ra, các ngươi không được hại nó
Vừa gào nàng vừa chạy lên, Thất Công quay đầu cười nói:
– Nữ oa đầu, ngươi yên cho lão phu nhờ! Chớ lo lắng, bọn lão phu nhất định cứu
sống hắn, lẽ nào bọn lão phu lại hại hắn?
Tiếp theo lời nói, chỉ thấy lão vung tay cách không điểm một cái vào người nàng đang đà chạy đến
Thân Phi Quỳnh ngược lại không dám chạy quá nhanh sợ lộ chân tướng, khi chỉ còn cách phiến đá chừng ba trượng thì cả người bỗng khựng lại bất động
Nàng tuy bị phong bế huyệt đạo đứng yên tại chỗ, thế nhưng trong lòng bây giờ mới thấy nhẹ nhõm
Nàng biết lão ta làm vậy chỉ là tránh nàng làm náo động mà thôi, để bọn họ dễ
ra tay cứu chữa cho Nhạc Tiểu Tuấn, xem ra nàng bôn ba một chuyện này cũng không uổng phí
Nhạc Tiểu Tuấn bây giờ mà được hai nhân vật võ công cái thế, quy ẩn giang hồ mấy chục năm nay ra tay liên thủ đả thông kinh mạch, nhất định hiện tượng khí huyết nghịch hành sẽ trở lại ổn định
Bây giờ, Thất Công đứng trên đỉnh đầu chàng, đối diện cách Bát Công cái bàn đá, nói:
– Lão Bát, thằng nhóc này xem ra thương thế chẳng nhẹ chút nào, ngũ tạng lục
phủ bị chấn động mạnh đảo loạn vị trí, mới khiến khí huyết nghịch hành
Bát Công nói:
– Vậy thì trước hết chúng ta dùng án ma thủ pháp, thôi cung quá huyệt, hồi phục
lại nguyên vị của từng tạng phủ
Thất Công cãi lại:
– Không, hắn bị khí huyết nghịch chuyên, chỉ cần dùng khí công đả thông kinh
lạc toàn thân, khiến cho khí huyết vận chuyển trở lại bình thường, thì khí tạng tự nhiên cũng sẽ hồi nguyên cố vị Đó mới đúng là y đạo Xả Mạt Thủ Bốn lấy gốc làm chính!
Bát Công lắc đầu chắc lưỡi nói:
– Ý này huynh đệ không thể đồng tình, tạng phủ thoát vị, nếu không đưa nó trở
về đúng nguyên vị, thì dù có đả thông kinh mạch, há có thể khiến khí huyết quy nguyên được sao? Đó mới chính là Vương đạo, sao lại bảo là Xả bổn tầm mạt được chứ?
– Ái da, cái gì là gốc, cái gì là ngọn, ta hỏi ngươi: Tạng phủ có trước hay khí
huyết có trước? Chẳng phải Can sinh huyết, thận sinh tinh, tinh hóa khí, không phải chính tạng phủ sinh khí huyết là gì?
Trang 7Thất Công không chịu thua hỏi vặn lại:
– Tạng phủ hình thành dần trong bào thai, bào thai nếu không bẩm thụ từ khí
huyết của cha mẹ thì làm sao có được? Thử hỏi khí huyết có trước hay tạng phủ có trước? Khí huyết kinh Lạc đả thông, thì tạng phủ tự điều, đó mới là vương đạo!
Thân Phi Quỳnh bị điểm huyệt cả buổi, mà chỉ nghe bọn họ đem kiến giải y thuật ra tranh luận, chứ chưa thấy ai chịu ra tay, có lẽ chờ đến khi bọn họ tranh cãi xong, thì Tuấn đệ có lẽ tiêu mất?
Chỉ nghĩ vậy nàng đã hoảng trong lòng, bất giác buột miệng la lên:
– Đệ đệ của ta đã phục Tuyết Sâm Hoàn của Tuyết Sơn Lão Thần Tiên, chỉ vì
khí huyết nghịch chuyên, cho nên dược lực không phát công hiệu thông đạt chân nguyên Các ngươi muốn cứu đệ đệ ta, chỉ cần đả thông kinh huyệt cho nó, khiến khí huyết nghịch hành trở lại lưu chuyên chính thương, thương thế tự nhiên lành khỏi
Thất Công nghe thế thì vui ra mặt cười nói:
– Thì ra đệ đệ ngươi đã phục qua Tuyết Sâm Hoàn của ân công, cũng là, Tuyết
Sâm Hoàn còn hơn tạo hóa thiên địa, một chút thương tích này ắt phải khỏi từ lâu, sao còn hiện tượng khí huyết nghịch hành chứ?
Bát Công nói:
– Thất huynh không biết, đệ đệ của cô ta nguyên vì khí huyết nghịch hành, cho
nên Tuyết Sâm Hoàn của ân công chưa phát được công hiệu, chỉ cần giúp hắn điều lý khí huyết thuận hành, thì dược lực mới phát huy công hiệu
Thất Công cười nói:
– Cho nên mới lấy việc liệu thương chân khí làm chủ, lão Bát, ngươi thấy lão
phu nói không sai chứ? Nào, chúng ta cùng động thủ, lão phu từ Bách hội, đẩy khí xuống đan điền, ngươi từ huyệt Dũng Tuyền đẩy khí đi lên Hai chúng ta hợp lực đẩy khí thuận theo hai mạch Nhâm, Đốc nhất định phải đả thông kinh Lạc cho hắn mới được!
Bát Công lúc ấy mới gật đầu đồng ý:
– Hảo, chúng ta làm thế!
Thất Công không nói gì thêm lập tức đưa tay phải ra ấn ngay huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu chàng, một cổ kình lực như hồng lưu từ tay lão tràn vào huyệt Bách Hội
đi xuống đan điền, Bát Công cũng lập tức song chưởng đưa ra áp ngay huyệt Dũng Tuyền dưới lòng hai bàn chân Nhạc Tiểu Tuấn, đẩy chân khí từ từ đi lên
Bọn họ đều là cao nhân có mấy mươi năm tu luyện chân lực, giờ đây cả hai người đồng thời vận chân khí đẩy vào người chàng theo hai mạch Nhâm Đốc, thì phải biết lực đạo không phải nhỏ
Nhạc Tiểu Tuấn đang hôn mê bất tỉnh, bỗng nhiên cảm rung nhẹ một lúc
Trang 8Bát Công đẩy chân khí từ Bách Hội xuống đan điền, một lúc nói:
– Chúng ta cần phải đã thông cho hắn nhiều lần mới được, lão Bát, hiện tại lão
phu sẽ tuần Đốc mạch đưa thì thủng thẳng, ngươi đưa khí theo Nhâm Mạch đi xuống
Bát Công Trương Công Quyền ngày thường thì chẳng khi nào chịu nhường lão Thất một lời, thế nhưng hôm nay vì để cứu người tích âm đức, cho nên gật đầu nói:
– Hảo!
Bây giờ Thất Công thôi động chân khí từ Nhâm mạch chuyển nhập Đốc mạch thuận kinh đi lên
Bát Công cũng thôi động chân khí từ Bách Hội huyết thuận Nhâm mạch đi xuống thẳng đan điền
Hai cỗ chân khí cực mạnh cứ vậy một trước một sau, một thăng một giáng mà vận hành, Nhạc Tiểu Tuấn ban đầu người rung nhè nhẹ, nhưng càng lúc thì rung giật càng mạnh hơn
Thân Phi Quỳnh cả người bất động, nhưng mọi tri giác đều bình thường
Lúc này nhìn thấy Thất Công và Bát Công sau một hồi dùng chân khi đả thông hai mạch Nhâm Đốc Theo lý, kinh mạch được đả thông, khí huyết nghịch hành dần dần được bình hoàn thuận chuyên trở lại, thì bệnh nhân phải yên tỉnh mới đúng
Vậy mà, càng lúc Nhạc Tiểu Tuấn thân hình rung giật càng nhanh, tợ hồ như có điều gì không ổn?
Chính đang suy nghĩ mông lung, bỗng hộc một tiếng, chỉ thấy từ miệng Nhạc Tiểu Tuấn một vòi máu đen phủ bắn ra ngoài
Thân Phi Quỳnh á lên một tiếng thất thanh, vừa kinh vừa sợ suýt nữa thì khuỵu người bất tỉnh
Cứ nhìn tình hình này, thì chừng như Thất Công, Bát Công đẩy chân khí vào người chàng, khiến cho thương thế càng nặng hơn thì phải
Theo lẽ, chàng đã phục Tuyết Sâm Hoàn giờ được hai vị cao thủ này truyền chân lực đả thông kinh Lạc, phát huy công hiệu của linh dược, thì thương thế phải thuyên giảm càng nhanh mới đúng Nhưng rõ ràng hiện tượng này là có sự phản ứng rất mạnh bên trong cơ thể của chàng, liệu chuyện gì sẽ xảy ra?
Nàng rất muốn chạy đến xem chàng ra thể nào, nhưng lúc này người bị phong bế huyệt đạo, đương nhiên nàng chỉ trương mắt nhìn chàng mà lòng đau xót
Đúng tại lúc nàng đang loạn, bỗng bình bình hai tiếng, chỉ nghe tợ như hai thân hình ai đó đổ xuống đất
Thân Phi Quỳnh giương mắt ngưng thần nhìn qua màn đêm, tuy khoảng cách ngoài ba trượng, đêm lại không trăng sao, thế nhưng nàng cũng nhận ra bọn Thất Công, Bát Công hai người rõ ràng đổ ập xuống ngay trên người Nhạc Tiểu Tuấn
Trang 9– Í, bọn họ thế nào vậy?
Thân Phi Quỳnh tận mắt nhìn thấy biến cố ấy, nhưng không thể nào nhúc nhích được
Khi ấy mới nghĩ ngay đến chỉ còn cách điều công vận khí tự giải huyệt cho mình, nghĩ rồi nàng liền nhắm mắt, điều hòa hơi thở bắt đầu vận chân khí
Chẳng ngờ, khi chân khí của nàng lưu chuyển đến chỗ huyệt đạo bị điểm, thì tự nhiên bị một phá lực ghê gớm khiến nàng thấy nhói đau lên, suýt nữa thì bật la thành tiếng
Rõ ràng vừa rồi Thất Công chỉ cách không phóng chỉ lực điểm huyệt, mà xem ra cũng không nặng lắm vậy mà giờ nàng tự thân vận khí giải huyệt lại gặp trở ngại?
Thân Phi Quỳnh thầm nghĩ:
– Ái, chẳng ngờ thủ pháp cách không điểm huyệt của lão ta lại lợi hại như vậy!
Thì ra, Thất Công chỉ điểm rất nhẹ, nhưng là một thủ pháp điểm huyệt kỳ môn ngoại hạng, cho nên căn bản với công lực như Thân Phi Quỳnh mà không thể tự giải được
Trước tình hình này thì Thân Phi Quỳnh càng hoảng loạn hơn
Trong lúc thần trí đang lo lắng phát loạn, bỗng nàng nghe có tiếng áo lướt gió tợ hồ như từ trên không trung lướt xuống, nháy mắt trước gốc lão quế thụ đã có thêm một bóng người
Người này vóc dáng cao lớn, thân vận hoàng bào, mắt sáng râu dài, thần thái đạo mạo oai nghi
Thân Phi Quỳnh lòng thầm kêu lên:
– Ngũ Công Trang Công Định!
Hoàng bào lão nhân mắt như ánh sao lướt qua một vòng toan trường, bỗng la lên:
– Lão Thất, lão Bát, các ngươi
Lúc này chừng như đã nhận ra điều gì khác lạ, chỉ thấy chòm râu đen của lão run lên, giọng phẫn nộ thét lớn:
– Kẻ nào sát hại lão Thất, lão Bát?
– Sát hại?
Thân Phi Quỳnh tợ hồ như không tin vào tai mình, như vậy có nghĩa là hai lão già kia đã chết, làm sao lại chết được?
Lòng nàng bất giác run lên, lão Thất, lão Bát mà chết, vậy thì Tuấn đệ
Nàng không dám nghĩ tiếp, buột miệng gọi lớn:
– Lão tiền bối, nhanh đến giải huyệt giúp vãn bối
Trang 10Ánh mắt sắc lạnh đầy sát cơ của Ngũ Công Trang Công Định quét một vòng, rồi tung người lướt tới bên người nàng thét hỏi:
– Ngươi là ai? Nói mau, chỉ cần nửa câu nói dối, lão phu bửa người ngươi ra
trăm mãnh
Trong cơn thịnh nộ, lão không ghìm nỗi chộp vào vai nàng, năm ngón tay như năm gọng kìm, khiến nàng đau nhói cả vai
Thân Phi Quỳnh nghiến răng nói:
– Lão tiền bối buông tay ra, vãn bối chính là Thân Phi Quỳnh của Tuyết Sơn
phái
Hai tiếng Tuyết Sơn quả nhiên công hiệu, liền thấy lão già buông tay ra ngưng mắt nhìn xoáy vào mặt nàng hỏi lại:
– Ngươi là người của Tuyết Sơn?
– Không sai, vãn bối Tuyết Sơn đệ tam đại
Lão già hơi ngớ người, Tuyết Sơn đệ tam đại có nghĩa là tôn bối của Tuyết Sơn Lão Thần Tiên, bèn hỏi:
– Vậy thì Tuyết Sơn Lão Thần Tiên là gì của ngươi?
– Nội tổ!
Lão nhân bây giờ mới đổi giọng nói:
– Thì ra cô nương là tôn nữ của Tuyết Sơn Lão Thần Tiên, thứ cho lão hủ thô lổ – Lão tiền bối chớ nên khách khí, vãn bối vừa rồi bị Thất Công điểm huyệt, cho
nên mới cầu lão tiền bối giải khai huyệt đạo
– A, lão hủ quên mất
Nói rồi lão phất nhẹ một chưởng vào hậu tâm của nàng để giải khai huyệt đạo, lại hỏi:
– Cô nương có biết kẻ nào đã hại chết lão Thất, lão Bát không?
– Không biết, vừa rồi Thất Công và Bát Công giúp đệ đệ của tôi đả thông kinh
huyệt, chẳng hiểu vì sao lại
Nàng đáp chưa hết câu, nhưng lòng thì cứ để vào người Nhạc Tiểu Tuấn, cho nên vừa được giải khai huyệt đạo là lập tức phóng chạy đến bên phiến đá
Chỉ thấy mặt Nhạc Tiểu Tuấn trắng như tờ giấy, khóe miệng và ngực còn dính đầy vết máu, nhất thời chưa biết sống chết ra sao, lòng nàng đau xót gọi lên:
– Tuấn đệ!
Lại nói, lão nhân nghe nàng xưng Tuấn đệ thì lòng thầm nghĩ ngay:
– Không đúng rồi! Lão Thần Tiên làm gì có tôn nhi, con nha đầu này lừa ta!