Đoaứn ngửời đi qua suối rồi, ả cung nữ không hiểu có bấm vaứo cơ quan naứo ở bên vách đá maứ thấy đánh véo một tiếng.. ả cung nữ laùi lên tiếng: -Đây laứ thử phòng của công chúa nửơng nử
Trang 1HOÀI THệÙ MOÄT TRAấM BA MệễI CHÍN
NHệếNG ẹOÀ HèNH QUAÙI Dề TRONG
THệ PHOỉNG
Đoaứn ngửời đi thêm vaứi khúc quanh nữa, bỗng nghe tiếng nửớc chảy róc rách Họ
đaừ đến bên caùnh một khe suối
Trong chốn cấm cung maứ đột nhiên thấy laùch nửớc sâu naứy, ai cũng không khỏi
đem mối nghi ngờ
Mọi ngửời ngơ ngác nhìn nhau, có kẻ nóng tính đaừ toan nổi hung
ả cung nữ kia nói:
-Muốn vaứo trong thử phòng kia phải qua dòng suối U Lan naứy Mời các vũ sang qua
đi
Hai bên suối có bốn bó đuốc ánh sáng lập loè Đoaứn ngửời nhìn thấy ả cung nữ thò chân xuống suối đửợc bất giác đều la hoảng
Ngờ đâu thân hình ả mềm maùi, nhẹ nhaứng lửớt trên mặt nửớc nhử đi trên không
ngửời đặt chân xuống maứ đi, chứ có lý naứo ngửời laùi đi trên mặt nửớc đửợc?
Mọi ngửời chú ý nhìn thì quả nhiên thấy một đửờng dây sắt rất nhỏ buộc từ bờ bên naứy sang bờ bên kia Sợi dây sắt naứy đaừ nhỏ laùi đen sì trông lẫn với maứu nửớc suối, hơn nữa trời đêm tối, dửới ánh đuốc chập chờn khi tỏ, khi mờ nên không nhìn thấy rõ Mọi ngửời thấy dòng suối naứy khá sâu nếu xẩy chân ngaừ xuống dù chẳng đến nỗi chết đuối, cũng bũ ửớt hết quần áo nhơ nhớp khó coi Nhửng những ngửời naứy đến Tây Haù cầu thân hoặc đi theo chủ nhân để hộ vệ nên võ công đều rất cao thâm, họ liền thi triển khinh công đi trên dây sắt để sang bờ bên kia
Đoaứn Dự tuy không hiểu võ công, nhửng phép Lăng ba vi bộ chaứng đaừ luyện rất thaứnh thuộc
Ba Thiên Thaùch dắt tay chaứng, hai ngửời nhẹ nhaứng đi trên sợi dây bắt ngang suối Thực ra bây giờ Đoaứn Dự đaừ đửợc thêm nội lực của Cửu Ma Trí, khinh công chaứng có phần hơn cả Ba Thiên Thaùch maứ chaứng không tự biết
Đoaứn ngửời đi qua suối rồi, ả cung nữ không hiểu có bấm vaứo cơ quan naứo ở bên vách đá maứ thấy đánh véo một tiếng Sợi dây sắt đaừ tự co về ẩn vaứo trong đám cỏ rậm không thấy đâu nữa
Mọi ngửời kinh haừi vô cùng Họ nghĩ thêm:
Trang 2-Dòng suối naứy rất sâu vaứ khá rộng, thiệt khó maứ bay qua đửợc Hay laứ nửớc Tây Haù quả có lòng mờ ám? Không thế thì sao công chúa ở trong khuê phòng laùi còn đặt cơ quan naứy?
Mọi ngửời đều ngấm ngầm đề phòng, nhửng không ai lên tiếng vaứ chỉ âm thầm hối hận:
-Sao maứ mình ngu daùi đến thế? Lúc vaứo cung laùi không đeo tuỳ thân binh khí Ngửời cung nữ kéo sợi dây sắt xong rồi nói:
-Xin mời các vũ vaứo trong naứy!
Đoaứn ngửời đi theo ả xuyên qua khu rừng trúc lớn đến trửớc một sơn động
ả cung nữ gõ lên mấy tiếng Cánh cửa động mở ra, ả cung nữ giơ tay ra nói: -Mời các vũ!
Rồi đi vaứo
Ba Thiên Thaùch khẽ hỏi Chu Đan Thần:
-Chu hiền đệ tính sao?
Chu Đan Thần trong lòng cũng hoang mang bất đũnh, chẳng hiểu nên bảo Đoaứn Dự
không tiến vaứo sơn động thì cố nhiên không có cách naứo "bắn sẽ trúng đích" đửợc Hai gaừ còn đang ngần ngừ thì Đoaứn Dự đaừ cùng Tiêu Phong sánh vai đi vaứo, Ba, Chu đaứnh dắt tay nhau đi theo sau
Đoaứn ngửời vaứo sơn động, đang tiến theo một con đửờng hầm thì đột nhiên có ánh sáng loaứ Mọi ngửời đaừ vaứo đến một toaứ đaùi sảnh
Toaứ sảnh đửờng naứy so với căn nhaứ ngồi uống traứ vừa rồi rộng gấp ba lần Nguyên laứ một chỗ sơn động thiên nhiên vaứ đaừ đửợc vô số nhân công kiến trúc tu chỉnh laùi Tửờng vách cực kỳ nhẵn nhụi, chỗ naứo cũng treo tranh vẽ hoặc đối liễn
Đaùi khái các sơn động đều ẩm ửớt, song nơi đây laùi rất khô khan saùch sẽ Những tranh vẽ cùng chữ viết không bũ ẩm ửớt chi hết Một bên sảnh đửờng có kê một giá sách lớn Trên baứn có đủ văn phòng tứ bảo vaứ bốn cái ghế đá, baứn đá
ả cung nữ laùi lên tiếng:
-Đây laứ thử phòng của công chúa nửơng nửơng Xin mời liệt vũ ngoaùn thửởng bút thiếp cùng tranh vẽ
Mọi ngửời thấy cách trang trí trong sảnh đửờng không ra vẻ một chốn thử phòng của công chúa đều lấy laứm kinh ngaùc Nhửng nơi đây đủ cả án sách cùng tranh vẽ, bút
Đoaứn ngửời naứy số đông laứ haùng võ biền, nên ít hiểu về bút thiếp vaứ tranh vẽ Tiêu Phong vaứ Hử Trúc tuy võ công cao cửờng, nhửng về văn học không am hiểu gì mấy Hai ngửời sóng vai ngồi xuống đất để ý xem động tĩnh bọn ngửời cùng đi với mình
Về đửờng lũch duyệt, kiến thức Tiêu Phong còn cao hơn Hử Trúc gấp mửời Tuy bề ngoaứi chaứng không tỏ vẻ quan tâm đối với những đối liễn cùng tranh vẽ trên tửờng,
Trang 3không tỏ vẻ gì sốt sắng hết, maứ thực ra lúc naứo cũng chầm chập để ý đến ả cung nữ,
ông biết ả cung nữ naứy rất quan hệ Nếu nửớc Tây Haù đặt mai phục hay có giảo kế gì,
đều do cô bé mặt mũi xinh đẹp đó quyết đũnh hay phát động
Lúc naứy Tiêu Phong đaừ biết trong bóng tối có ngửời dòm ngó maứ bề ngoaứi tuyệt nhiên không thấy động tĩnh gì, tinh thần ông cực kỳ căng thẳng Ông đũnh bụng nếu xảy ra biến cố gì, lập tức nắm lấy ả cung nữ rồi sẽ nói chuyện, không để cho ả kũp trốn tránh
Bọn Đoaứn Dự, Chu Đan Thần, Mộ Dung Phục, Công Daừ Caứn mấy ngửời chaùy laùi gần vách để xem chữ viết vaứ tranh vẽ
Đặng Bách Xuyên laứ con ngửời tâm cơ tinh tế, laùi thẳng án sách để xem những bức danh hoaù, nhửng thực ra laứ gaừ để ý xem xét các bức tửờng vách có cơ bí ẩn gì không, hoặc có đửờng naứo thoát ra chăng?
Chỉ có Bao Bất Đồng laứ bẻm mép, miệng không ngớt chê những bức vẽ trên tửờng
Y không bảo tranh xấu maứ chỉ chê nét bút, nét vẽ không có gân
Tây Haù tuy laứ một xứ hẻo lánh tận biên thuỳ, lập quốc chửa đửợc bao lâu nên tranh
vẽ cùng bút thiếp ở trong cung haừy còn kém nhaứ Đaùi Tống vaứ nửớc Đaùi Liêu xa lắm Nhửng laứ chỗ Đế vửơng thì cũng khác với thửờng dân nhiều
Trong thử phòng của công chúa cũng có nhiều bút thiếp từ đời Tấn, đời Đửờng cùng những tranh vẽ đời Nam Tống, Bắc Tống maứ Bao Bất Đồng chê bai chẳng còn giá trũ gì nữa
Hồi ấy, bút thiếp của bốn nhaứ Tô, Huỳnh, Mễ, Thái đửợc lửu truyền khắp thiên haù Trong cung nửớc Tây Haù mua đửợc khá nhiều tự tích của Tô Đông Pha, Huỳnh Sơn Cốc Chẳng những Bao Bất Đồng chê bút thiếp của Tô, Huỳnh, Mễ, Thái chẳng vaứo
đâu, gaừ còn cho cả bút thiếp của Chung, Vửơng, Chử, Âu cũng không đáng lọt vaứo mắt gaừ
ả cung nữ nghe gaừ nói thiên hô bát sát, phê bình loaùn xaù chẳng kiêng nể gì ai thì kinh haừi vô cùng, liền chaùy laùi gần khẽ hỏi:
-Bao tiên sinh! Những chữ naứy viết không tốt thật ử? Công chúa nửơng nửơng cho laứ bút pháp cực kỳ tinh diệu đấy!
Bao Bất Đồng đáp:
-Công chúa nửơng nửơng ở nửớc Tây Haù hẻo lánh chửa đửợc thấy bút pháp của những tay đaùi danh sĩ, đaùi taứi tử đất Trung Nguyên Nửơng nửơng cần phải vaứo Trung Nguyên mới biết rõ đửợc Tiểu muội tử cô cũng nên đi theo công chúa nửơng nửơng vaứo Trung Nguyên để mở rộng tầm con mắt, chứ cứ ở lỳ đây hoaứi không đi đến đâu, thì suốt đời quê kệch hủ lậu
ả cung nữ gật đầu khen phải
Đoaứn Dự đi xem kỹ từng bức một Đột nhiên chaứng thấy bức tranh vẽ một ngửời nữ
sĩ ăn mặc theo thời cổ, chaứng bất giác giật mình kinh haừi "ồ" lên một tiếng
Trang 4Nguyên ngửời trong đồ hình naứy laứ một vũ nữ giống Vửơng Ngọc Yến nhử đúc Nhửng tay trái naứng cầm kim tay phải cầm sợi chỉ Naứng ngồi bên cửa sổ xỏ kim khâu Trên đầu gối naứng đặt một tấm đoaùn bằng tơ, dửờng nhử đang thêu hoa
Đoaứn Dự không nhẫn naùi đửợc nữa, la lên:
-Nhũ ca! Laùi đây maứ coi!
Hử Trúc theo lời chaùy đến gần Y vừa nhìn thấy cũng lấy laứm kinh dũ, tự hỏi: -Bức hoaù Vửơng cô nửơng sao laùi xuất hiện ở nơi đây Bức hoaù naứy sao laùi giống cả bức đồ hình maứ sử phụ đaừ đửa cho mình, tửớng maùo không sai một chút naứo maứ chỉ hơi khác về xuân sắc
Đoaứn Dự caứng nghĩ caứng lấy laứm kỳ, chaứng không nhũn đửợc đửa tay ra sờ vaứo bức hoaù đồ Ngón tay chaứng vừa chaùm vaứo tửờng vách liền phát giác ra trên tửờng có rất nhiều nét vẽ Chaứng nhích gần laùi coi, té ra trên vách khắc rất nhiều hình ngửời Có ngửời đang ngồi, có ngửời đang nhảy lên nhiều kiểu rất kỳ laù Những hình ngửời naứy phần nhiều khắc trong một vòng tròn Chung quanh vòng tròn chứa những chữ về thiên can đũa chi, cùng những chữ về số mục
Hử Trúc vừa nhìn thấy đaừ nhận ra ngay những đồ hình naứy rất giống đồ hình trên vách đá trong nhaứ mật thất cung Linh Thứu Y biết đây laứ những yếu quyết về võ công thửợng thặng, nếu ai nội lực không đủ thâm hậu xem vaứo ắt phải mê đi, bũ nặng thì baùi lực maứ nhẹ cũng hôn mê bất tỉnh
Hôm trửớc bốn cô Mai, Lan, Cúc, Trúc đaừ vì coi những đồ hình trên vách đá maứ bũ
té nhaứo rồi trọng thửơng
Hử Trúc sợ Đoaứn Dự bũ thửơng vội nói:
-Tam đệ! Những đồ hình naứy tam đệ không đửợc coi đâu
Đoaứn Dự hỏi lai:
-Taùi sao vậy?
Hử Trúc khẽ đáp:
-Đây laứ những võ học rất cao thâm, nếu luyện tập không đúng phửơng pháp thì chỉ
có haùi chứ chẳng ích gì
Đoaứn Dự vốn chẳng ửa gì võ công, nên nghe Hử Trúc nói laứ những võ học cao
nhân ngồi tựa cửa sổ thêu thùa
Mấy bữa nay chaứng cùng Vửơng Ngọc Yến thân mật dũ thửờng, cả những điểm
liền phân biệt đửợc ngay những chỗ khác nhau giữa Vửơng Ngọc Yến vaứ ngửời trong
không giống nhử Vửơng Ngọc Yến ôn nhu, thuỳ mũ Nhất laứ về tuổi rõ raứng lớn hơn Vửơng Ngọc Yến đến ba bốn năm
Bao Bất Đồng tuy miệng nói huyên thuyên nhửng từ một cử động tới lời nói của
Đoaứn Dự vaứ Hử Trúc đều không qua khỏi tai mắt gaừ
Trang 5Gaừ vừa nghe Hử Trúc nói những đồ hình trên vách đều laứ võ học cao thâm thì khũt mũi hỏi:
-Cái gì maứ võ học cao thâm? Tiểu hoaứ thửợng laùi gaùt ngửời ta rồi!
Đoaùn gaừ để ý nhìn vaứo những bức đồ hình trên tửờng
ả cung nữ nói:
-Bao tiên sinh! Những bức đồ hình naứy không coi đửợc đâu Công chúa nửơng nửơng đaừ biểu laứ ai công phu chửa đến nơi coi vaứo chỉ có haùi maứ thôi chứ ích gì Bao Bất Đồng nói:
-Nếu ngửời công phu đaừ luyện tập đến nơi thì sao? Chắc laứ chỉ có ích thôi chứ chẳng haùi gì Có đúng thế chăng? Công phu ta đaừ luyện đến nơi, tửởng cần phải xem Gaừ thấy đồ hình thiên biến vaùn hoá, không biết đâu maứ dò Thốt nhiên gaừ phỏng
Chỉ trong khoảnh khắc mọi ngửời bỗng để ý đến tình traùng quái dũ của Bao Bất
Đồng, rồi phát giác do những đồ hình trên vách gây ra
Bỗng một ngửời đứng bên lên tiếng:
-ồ! Trong naứy có đồ hình!
Ngửời đứng mé tửờng bên kia lên tiếng:
-Bên naứy cũng có đồ hình!
Rồi mọi ngửời xô laùi xem những bức hoaù trên vách Họ thấy đủ thứ naứo hình ngửời naứo thú vật
Sau khi xem một lúc ai nấy đều giơ chân múa tay
Hử Trúc trong lòng ngấm ngầm kinh haừi, vội chaùy đến bên Tiêu Phong nói: -Đaùi ca! Những đồ hình naứy không coi đửợc đâu Những ngửời coi vaứo, e rằng sẽ
bũ trọng thửơng! Nếu họ mắc chứng điên cuồng tất laứm náo loaùn cả lên!
Tiêu Phong lớn tiếng quát:
-Các vũ đừng nhìn vaứo đồ hình trên vách nữa! Chúng ta đaừ vaứo nơi hiểm đũa, phải mau mau họp laùi maứ thửơng nghũ!
Ông vừa quát lên, mấy ngửời quay laùi để hội họp với nhau Nhửng những bức đồ hình trên vách có một sức quyến rũ rất maừnh liệt, nên ai đaừ coi đồ hình, ngẫm nghĩ
thửờng suy nghĩ đaừ bao lâu không ra Thế rồi mọi ngửời laùi suy nghĩ mông lung, sau cùng đi đến chỗ để hết tâm trí vaứo việc nghiên cứu đồ hình
Tiêu Phong thấy số đông vẻ mặt thẫn thờ nhử ngây, nhử daùi, thì không khỏi ngấm ngầm kinh haừi, mặc dầu ông laứ ngửời gan daù xửa nay
Bỗng có tiếng ngửời rú lên:
-úi chao!
Rồi ngửời ấy quay tít đi mấy vòng ngaừ lăn xuống đất
Có ngửời chỉ phát ra âm thanh rất khẽ trong cổ họng, rồi nhảy xổ vaứo vách đá maứ caứo maứ giật tửởng chừng nhử muốn kéo những bức đồ hình trên vách xuống
Trang 6Tiêu Phong biết rằng nếu không ngăn trở mọi ngửời để họ chăm chú nhìn vaứo đồ hình thì chẳng mấy chốc sẽ gây thaứnh tai vaù lớn
Ông liền nghĩ ra một kế Nắm lấy sau lửng chiếc ghế gỗ bẻ đánh "rắc" một tiếng, mặt ghế gaừy ra, rồi hai baứn tay ông laùi bóp maùnh cho nát nhừ ra Ông vung tay ném những mảnh gỗ vụn phát ra tiếng kêu veo véo không ngớt
Bao nhiêu đèn lửa hoặc đuốc đều tắt dần Ông liệng vaứi lần, mấy chục ngọn lửa đều tắt hết vaứ trong động trở nên tối mù
Trong bóng tối chỉ còn nghe tiếng ngửời thở hồng hộc hoặc tiếng la khẽ:
-Nguy quá!
Tiêu Phong dõng daùc nói:
-Xin các vũ chỗ naứo ngồi nguyên chỗ ấy, đừng đi laùi nhộn lên để khỏi dẫm vaứo các cơ quan trong nhaứ naứy Những bức đồ hình trên vách có thể laứm mê lòng ngửời Các
vũ đừng sờ mó vaứo maứ nguy đấy
Có ngửời đang đửa tay ra sờ vaứo những bức đồ hình, chợt nghe lời Tiêu Phong liền miễn cửỡng rụt tay về
Bỗng nghe tiếng Tiêu Phong khẽ nói:
-Taùi haù đắc tội! Cô nửơng miễn trách! Xin cô nửơng mở cửa để buông tha mọi ngửời ra
Nguyên khi Tiêu Phong liệng những mảnh gỗ cho tắt hết đèn, ông chaùy vội laùi để nắm lấy ả cung nữ
ả cung nữ naứy võ công cũng không phải laứ haùng tầm thửờng Trong lúc kinh haừi, ả vung tay trái lên đánh
Tiêu Phong liệng mảnh gỗ cho tắt hết đèn rồi tiện tay ông nắm lấy cổ tay ả
ả cung nữ vừa kinh haừi vừa xấu hổ, ả không dám cử động, nghe Tiêu Phong nói vậy liền đáp:
-Các haù haừy buông tay ta ra đaừ
Tiêu Phong buông tay ả ra Tuy ở trong bóng tối, nhửng ông liệu chừng vẫn có thể theo dõi ả đửợc, không sợ ả giở trò gì
ả cung nữ nói:
-Taùi haù đaừ bảo Bao tiên sinh laứ không thể xem những đồ hình naứy đửợc Ngửời naứo công phu không đến nơi maứ coi vaứo chỉ có haùi chứ không có ích gì Song y nhất đũnh
đòi coi
Bao Bất Đồng ngồi dửới đất cảm thấy đầu nhức kũch liệt, tâm thần hoảng hốt rất laứ khó chũu, bụng laùi buồn nôn Thế maứ y vẫn còn gắng gửợng nói bửớng:
-Nếu ngửơi bảo ta coi thì ta không coi đâu Nhửng ngửơi laùi bảo ta đừng coi thì ta phải coi cho bằng đửợc
Tiêu Phong nghĩ thầm:
-Quả nhiên ả cung nữ naứy đaừ khuyên can mọi ngửời đừng coi đồ hình trên vách, dửờng nhử ả thiệt tình không có ý gia haùi ai Nhửng naứng công chúa Tây Haù kia mời
Trang 7Ông còn đang ngẫm nghĩ, đột nhiên một mùi hửơng thoang thoảng đửa vaứo mũi Mùi hửơng naứy rất nhẹ nhaứng vaứ chỉ phảng phất maứ thôi, nhửng Tiêu Phong vừa ngửi
đaừ thấy giật mình kinh haừi, vội đửa tay lên bũt mũi, vì ông nhớ laùi hồi còn laứm Bang chúa Cái Bang, quần Cái Bang đaừ bũ một nhân vật trong Nhất phẩm đửờng nửớc Tây Haù dùng muội hửơng laứm cho hôn mê Ông ngấm ngầm chuyển vận chân khí thấy không có gì trở ngaùi
Bỗng thanh âm một thiếu nữ thỏ thẻ cất lên:
-Văn Nghi công chúa nửơng nửơng giá lâm!
Mọi ngửời nghe nói công chúa đến thì vừa kinh haừi vừa mừng thầm Có điều đáng
Thanh âm thiếu nữ trong trẻo, uyển chuyển laùi nói:
-Công chúa nửơng nửơng có nhiều lời hiểu dụ: Những bức đồ hình về võ học khắc trên vách đá trong thử phòng không muốn để nhân sĩ phái khác dòm ngó nên đaừ dùng các tranh vẽ cùng đôi liễn che khuất đi Thế maứ không ngờ cũng có ngửời ngó vaứo Công chúa nửơng nửơng xin các vũ đừng bật lửa lên, e rằng sẽ gây ra những hiểm hoaù chẳng nhỏ Công chúa nửơng nửơng xin có lời thanh minh trửớc với quý vũ giai khách laứ để quý vũ phải ngồi tối tăm nhử vậy thật laứ bất kính, xin quý vũ lửợng thứ
Rồi laùi nghe tiếng lách cách vang lên, cánh cửa đaừ mở ra Thiếu nữ laùi nói:
-Nếu các vũ không muốn lửu laùi nơi đây thì lui ra nhaứ sảnh đửờng uống traứ nghỉ ngơi Có ngửời dẫn đửờng hẳn hoi không sợ laùc lõng
Mọi ngửời nghe nói công chúa đaừ đến thì còn ai muốn trở ra nữa Hơn nữa ả cung nữ naứy giọng nói rất ôn tồn, tuyệt không có ác ý gia haùi Nên cửa mở ra rồi maứ mọi ngửời đều giảm bớt lòng kinh haừi, maứ không ai chũu lui ra
Hồi lâu thiếu nữ laùi nói:
-Các vũ không muốn rời khỏi nơi đây Công chúa nửơng nửơng rất cảm thũnh ý Các
vũ từ xa đến, nửơng nửơng không có vật gì đáng giá để tặng, xin kính cẩn đem những bức vẽ cùng những bút thiếp maứ công chúa thửởng ngoaùn haứng ngaứy tặng mỗi vũ một tấm Đó đều laứ những bút tích của danh gia, xin các vũ thu nhận cho Khi naứo các vũ ra
về cứ tự tiện tháo lấy đem đi
Các haứo khách giang hồ thấy công chúa có tặng vật, nhửng chỉ laứ chữ viết cùng tranh vẽ, ai nấy không đửợc vui lòng Nhửng cũng có một số lõi đời biết rằng những bức naứy đem về Trung Nguyên bán đửợc nhiều tiền, quý hơn cả vaứng baùc châu báu
Đoaứn Dự laứ ngửời vui sửớng hơn hết Chaứng quyết ý lấy bức tranh "Thiên song thích tú đồ" để rồi cùng Vửơng Ngọc Yến sóng vai maứ thửởng ngoaùn
Tôn Tán Vửơng tử nghe đi nghe laùi thấy ả cung nữ đaùi diện cho công chúa để phát ngôn, trong lòng nóng nảy vô cùng Gaừ lớn tiếng nói:
Trang 8-Công chúa! Chỗ naứy không tiện thắp đèn lửa Công chúa không nhìn thấy taùi haù maứ taùi haù cũng không nhìn thấy công chúa Vậy chúng tôi đến nơi khác để diện kiến
đửợc chăng?
ả cung nữ laùi lên tiếng:
-Các vũ muốn đửợc thấy dung nhan công chúa nửơng nửơng cũng chẳng gì laứ khó Trong bóng tối haứng trăm tiếng la:
-Chúng tôi chỉ muốn thấy dung nhan công chúa!
Laùi có nhiều ngửời hét lên:
-Mau mau thắp đèn lên! Chúng tôi nhất đũnh không xem những đồ hình trên vách nữa!
Có ngửời laùi nói:
-Chỉ cần thắp mấy ngọn đèn quanh mình công chúa laứ đủ Chúng tôi chỉ muốn xem công chúa chứ không muốn xem đồ hình
Có ngửời phụ hoaù:
-Phải đó, phải đó! Xin công chúa nửơng nửơng xuất hiện
Tiếng ngửời huyên náo một lúc rồi dần yên lặng trở laùi
ả cung nữ laùi từ từ lên tiếng:
-Công chúa nửơng nửơng mời các vũ đến Tây Haù laứ cốt ý để hội kiến cùng giai khách Hiện công chúa có vấn đề đửa ra hỏi các vũ Vũ naứo trả lời trúng sẽ đửợc công chúa mời vaứo tửơng kiến
Mọi ngửời nghe nói tinh thần laùi phấn khởi
Có ngửời nói:
-Té ra đây laứ một vụ khảo thí
Có ngửời nói:
-Taùi haù chỉ biết vung đao múa thửơng thì laứm sao maứ trả lời đửợc những đề mục về thi thử? Thế naứy thì chết taùi haù rồi!
ả cung nữ hỏi:
-Những đề mục công chúa muốn hỏi đaừ bảo cho tỳ tử hay Vậy tiên sinh naứo muốn trả lời?
Mọi ngửời laùi tranh nhau lên tiếng:
-Taùi haù xin trả lời trửớc! Taùi haù xin trả lời trửớc!
Thấy mọi ngửời nhao nhao cả lên, ả cung nữ cửời khanh khách nói:
-Các vũ bất tất phải tranh nhau Ngửời trả lời trửớc thửờng hay bũ loaùi
Mọi ngửời nghĩ laùi thấy ả nói có lý Caứng để về sau caứng đửợc nghe khuynh hửớng của nhiều ngửời rồi mình thâu thập ý kiến để đáp laùi, chắc laứ đúng hơn
Mọi ngửời nghĩ thế rồi chẳng ai tiến lên nữa
Bỗng có tiếng ngửời nói:
Trang 9-Các vũ lên trửớc taùi haù sẽ theo sau Nếu các vũ sợ đi trửớc bũ loaùi thì để taùi haù xung phong cho Taùi haù laứ Bao Bất Đồng đaừ có vợ con rồi Chỉ cần nhìn phửơng dung công chúa một cái, chứ không có ý gì khác cả
oOo