HOÀI THệÙ MOÄT TRAấM BA MệễI TAÙM VAỉO GAÙC PHệễẽNG QUAÀN HUỉNG KHIEÁP VÍA Đoaứn Dự đang lấy laứm khoan khoaựi trong lòng thì Cửu Ma Trí lại lên tiếng: -Công tử laứ ngửời nhân hậu, sau
Trang 1HOÀI THệÙ MOÄT TRAấM BA MệễI TAÙM
VAỉO GAÙC PHệễẽNG QUAÀN HUỉNG
KHIEÁP VÍA
Đoaứn Dự đang lấy laứm khoan khoaựi trong lòng thì Cửu Ma Trí lại lên tiếng:
-Công tử laứ ngửời nhân hậu, sau naứy tất đửợc hửởng hạnh phúc dồi daứo Laừo tăng
nữa Cuốn kinh naứy xin gửi lại công tử Nếu khi naứo tiện dịp, nhờ công tử trả lại chùa Thiếu Lâm giùm cho Laừo tăng kính chúc hai vị nâng aựn ngang maứy, trăm năm đầu bạc
Cửu Ma Trí nói xong, đửa cuốn "Dịch cân kinh" giao lại cho Đoaứn Dự
Đoaứn Dự hỏi:
-Bây giờ đại sử định về Thổ Phồn ử?
Cửu Ma Trí đaựp:
-Caựi đó chửa nhất định Laừo tăng hay đâu chầu đấy, về cũng nên maứ không về cũng chửa biết chừng
Đoaứn Dự hỏi:
-Vửơng tử bên quý quốc đang đến Tây Hạ cầu thân với công chúa Đại sử không chờ xong việc naứy rồi haừy đi ử?
Cửu Ma Trí mỉm cửời nói:
-Laừo tăng muốn laứm ngửời thoaựt tục thì còn chen chân vaứo chốn bụi trần laứm chi
Từ đây laừo tăng hạc nội mây ngaứn tới đâu hay đó
Laừo nói xong cầm đầu dây rút thử thì biết laứ đầu trên đaừ buộc vaứo một khối đaự lớn Laừo liền từ từ baựm vaứo dây trèo lên
Cửu Ma Trí nhân kỳ giaực ngộ naứy sau quả nhiên thaứnh một bậc cao tăng nửớc Thổ Phồn
Đoaứn Dự cùng Vửơng Ngọc Yến ngồi đối diện nhau yên lặng không nói câu gì nghe rõ cả từng hơi thở Tuy hai ngửời ở chốn bùn lầy maứ trong lòng cực kỳ hoan lạc, chẳng ai muốn ra khỏi giếng khô naứy nữa
Hai ngửời từ từ giơ tay ra nắm lấy tay nhau, tâm đầu ý hiệp, hai traựi tim cùng hoaứ một nhạc điệu êm đềm
Hồi lâu Vửơng Ngọc Yến mới lên tiếng:
-Đoaứn lang! Tiểu muội e rằng Đoaứn lang bị thửơng ở cổ họng Chúng ta phải đi lên trên xem sao?
Trang 2Đoaứn Dự đaựp:
-Ta chẳng thấy đau đớn chút naứo hết, cần gì phải lên vội!
Vửơng Ngọc Yến dịu daứng nói:
-Đoaứn lang đaừ không muốn lên thì tiểu muội cũng ở lại đây bầu bạn với chaứng
Đoaứn Dự thấy điều gì naứng cũng theo ý mình, không muốn phản đối, thì chaứng lại chiều ý naứng, cửời nói:
-Nhửng để Yến muội ngồi maừi trong bùn lầy haự chẳng tội nghiệp ử?
Rồi tay traựi chaứng ôm lấy tấm lửng thon của Vửơng Ngọc Yến, tay phải kéo đầu dây Sức chaứng mạnh vô cùng, chỉ hơi chuyển mình một caựi laứ đaừ cao lên mấy thửớc
Đoaứn Dự rất lấy laứm kỳ, chaứng có biết đâu mình đaừ hút thêm đửợc toaứn bộ công lực của Cửu Ma Trí Hơn nữa lòng chaứng khoan khoaựi, tinh thần phấn khởi nên khí lực gia tăng rất nhiều
Hai ngửời ra khỏi giếng rồi aựnh dửơng quang chiếu vaứo mặt đối phửơng trông rất lem luốc Hai ngửời cùng hiểu laứ mặt mình cũng vậy thì không khỏi bật cửời
Chaứng vaứ naứng tìm đến chỗ khe suối nhỏ, để cả quần aựo lội xuống nửớc tắm rửa
đồng thời giặt giũ quần aựo cho sạch
Vửơng Ngọc Yến đaừ hết nội lực, may maứ gặp tiết Trung thu trời chửa giaự lạnh nên còn chịu đựng đửợc khi dầm mình xuống nửớc suối
Hai ngửời đầm đìa những nửớc ở dửới suối bửớc lên lại nhớ đến đêm trửớc Đoaứn
Dự rớt xuống hồ Cũng trong tình trạng naứy nhửng tâm tình lại khaực hẳn, tửởng chừng nhử đaừ đổi sang cuộc đời mới
Vửơng Ngọc Yến nói:
-Chúng ta ở trong hoaứn cảnh naứy maứ để cho ngửời ngoaứi trông thấy thì thật thẹn chết đi đửợc
Đoaứn Dự nói:
-Vậy chúng ta ở đây phơi nắng cho khô đi, chờ đến tối haừy về
Vửơng Ngọc Yến gật đầu khen phải rồi tựa vaứo bên tảng đaự núi
Đoaứn Dự ngắm nghía naứng thấy ngửời đẹp nhử ngọc, tóc xanh nhử mây thì trong lòng vui sửớng khôn tả
Vửơng Ngọc Yến thấy tình lang đứng ngó qua ngó lại thì mặt thẹn đỏ bừng Hai ngửời mải cuộc say sửa vui thú, naứo hay ngaứy vui ngắn chẳng taứy gang, trông
ra aực đaừ ngậm gửơng non đoaứi
Góc trời đông, mảnh gửơng nga tròn vaứnh vạnh maứ saựng tỏ, từ từ đi lên ngọn cây tùng
Đoaứn Dự đang lúc vui say, chợt nhớ tới Mộ Dung Phục liền nói:
-Yến muội! Hôm nay tâm niệm ta đửợc đền bồi, tửởng thần tiên cũng không bằng Nhửng chẳng hiểu biểu ca naứng đến cầu hôn công chúa Tây Hạ, việc biết có thaứnh không?
Trang 3Vửơng Ngọc Yến nguyên đaừ nặng tình với Mộ Dung Phục Mỗi khi naứng tửởng
đến tâm sự mình thì đâu lòng muốn tự tuyệt Bây giờ naứng đaừ biến đổi tâm tình, nhửng đối với Mộ Dung Phục không khỏi có chút lòng vấn vửơng Naứng rất mong cho biểu ca lấy đửợc công chúa Tây Hạ, liền nói:
-Phải đấy! Chúng mình qua đó ngó xem vụ naứy ra sao?
Hai ngửời lật đật đi về phía nhaứ tân quaựn Khi tới cửa ngoaứi, bỗng nghe trong bóng tối có tiếng ngửời nói:
-Caực ngửời cũng đến đây ử?
Chính laứ thanh âm Mộ Dung Phục
Đoaứn Dự cùng Vửơng Ngọc Yến mừng rỡ đaựp:
-Phải rồi! Té ra ca ca cũng ở đây!
Mộ Dung Phục hắng giọng một tiếng, rồi nói:
-Ta vừa mới đaựnh nhau với bọn võ sĩ Thổ Phồn, hạ saựt hơn mửời đứa Chúng laứm mất thì giờ của ta khaự nhiều Gaừ họ Đoaứn kia, sao ngửơi không tự mình đi dự yến, lại nhờ một vị cô nửơng giả mạo laứm chi? Ta không để cho ngửơi giảo quyệt thế đâu vaứ nhất định nói toang vụ naứy ra
Đoaứn Dự ngạc nhiên hỏi:
-Cô nửơng naứo maứ lại giả trang laứm tại hạ? Tại hạ thiệt không biết chi hết
Vửơng Ngọc Yến cũng nói:
-Biểu ca! Đoaứn lang cùng tiểu muội vừa mới ra khỏi giếng
Naứng nói tới đây thì nhận thấy rằng, mình đaừ nói dối, vì naứng cùng Đoaứn Dự ra khỏi giếng còn quấn quít với nhau bên suối nửớc haứng nửa ngaứy trời, thì không thể nói laứ vừa mới ra đửợc Bất giaực naứng đỏ mặt lên
May maứ trời đêm tối, Mộ Dung Phục không để ý nên không biết vẻ mặt naứng bẽn lẽn Y còn mải để tâm vaứo việc tới hoaứng cung, nên y cũng không để ý tới ngửời naứng
đaừ hết bùn lầy, chứ không phải vừa mới ra khỏi đaựy giếng
Vửơng Ngọc Yến lại nói tiếp:
-Y y đaừ nhận lời giúp biểu ca một tay để thaứnh hôn sự với công chúa Tây Hạ Tiểu muội maứ đửợc một vị công chúa nửơng nửơng laứm biểu tẩu thì cũng nức lòng hả dạ lắm
Mộ Dung Phục tinh thần phấn khởi hỏi:
-Biểu muội nói thật không?
Mộ Dung Phục sau khi ra khỏi giếng khô, liền gặp bọn võ sĩ Thổ Phồn, rồi xảy ra cuộc aực đấu Tuy y đắc thắng, nhửng ngửời đaừ mệt mỏi Y về đến nhaứ tân quaựn, vừa
đúng lúc bọn Mộc Uyển Thanh, Tiêu Phong, Ba Thiên Thạch đi ra
Mộ Dung Phục liền đứng nép vaứo chân tửờng để dò la động tĩnh Đồng thời tìm
Vửơng Ngọc Yến về tới nơi
Mộ Dung Phục nghĩ thầm:
Trang 4-Anh đồ gaứn naứy quả nhiên nhất tâm muốn lấy biểu muội mình Gaừ kết nghĩa anh
em với Tiêu Phong, Hử Trúc, nếu chịu chân tình giúp mình, thì thật rất đửợc việc! Bỗng nghe Đoaứn Dự nói:
-Mộ Dung huynh laứ biểu ca của Yến muội, tức cũng laứ biểu ca tiểu đệ Biểu ca có việc thì khi naứo tiểu đệ lại đứng ngoaứi tự thủ baứng quan?
Mộ Dung Phục cả mừng nói:
-Bây giờ chúng ta không nên chậm trễ, phải tới hoaứng cung ngay mới đửợc
Đoaứn Dự còn nghe Mộ Dung Phục kể chuyện Mộc Uyển Thanh cải dạng nam
-Mình mất tích rồi, bọn Ba Thiên Thạch, Chu Đan Thần vì đaừ vâng lệnh phụ vửơng
cải trang để thay mặt mình đi cầu thân
Ba ngửời về đến trụ sở của Mộ Dung Phục Bọn Đặng Baựch Xuyên thấy công tử trở
về thì mừng rỡ khôn xiết! Ai nấy hấp tấp thay đổi y phục
Đoaứn Dự không muốn xa rời Vửơng Ngọc Yến Mộ Dung Phục đaứnh bảo Vửơng Ngọc Yến giả trai cùng đi vaứo cung
Lúc ba ngửời dẫn bọn Đặng Baựch Xuyên, Công Daừ Caứn, Bao Bất Đồng, Phong Ba aực đến hoaứng cung thì cửa cung đaừ đóng rồi
Mộ Dung Phục khi naứo chịu thôi liền đi vòng phía ngoaứi, tìm chỗ vắng vẻ nhảy qua tửờng maứ vaứo
Phong Ba aực nhảy lên đầu tửờng, gaừ đửa tay ra nắm lấy Đoaứn Dự
Đoaứn Dự tay traựi ôm lấy Vửơng Ngọc Yến, nhảy tung lên một caựi Chaứng đửa tay phải ra định nắm lấy tay Phong Ba aực
Không ngờ vừa nhảy một caựi hai ngửời đaừ vửợt cao khỏi đầu gaừ đến ba bốn thửớc, rồi từ từ hạ xuống nhẹ nhaứng nhử một chiếc laự rơi không một tiếng động
Mộ Dung Phục đaừ nhảy vaứo trong tửờng rồi Trên mặt tửờng laứ Phong Ba aực Ngoaứi tửờng còn Đặng Baựch Xuyên vaứ Công Daừ Caứn Cả mấy ngửời nhìn thân phaựp của
Đoaứn Dự khẽ la lên:
-Khinh công tuyệt diệu!
Chỉ có Bao Bất Đồng không phục, nói:
-Ta coi cũng bình thửờng thôi!
Mấy ngửời nấp cả vaứo trong Ngự hoa viên để ý dò xem Ngự cung ở phía naứo, đặng kiếm caựch traứ trộn vaứo Ngờ đâu, bữa nay Ngự yên chỉ trong khoảnh khắc đaừ giải taựn Những thiếu niên đến cầu hôn đaừ nghe lời mời của Văn Nghi công chúa đửa nhau vaứo Thanh Phụng Caực uống traứ
Bọn Đoaứn Dự, Mộ Dung Phục, Vửơng Ngọc Yến đang ở trong vửờn hoa thì gặp Mộc Uyển Thanh
Bọn Tiêu Phong, Ba Thiên Thạch thấy Đoaứn Dự bình yên trở về thì vừa kinh ngạc vừa mừng thầm Mọi ngửời khẽ baứn định:
Trang 5-Việc cầu hôn bữa nay rất đông ngửời, vị tất nửớc Tây Hạ đaừ biết rõ chân tửớng từng ngửời Vậy cả đoaứn cứ traứ trộn vaứo Thanh Phụng Caực rồi sẽ liệu
Bây giờ thấy chính Đoaứn Dự đến đây lại caứng không sợ tiết lộ cơ mửu Mấy ngửời
rạp
Bên lầu có treo hai ngọn đèn lồng rất trang nhaừ Haựch Liên Thiết Thụ dẫn mọi ngửời vaứo đến cửa lầu, dõng dạc lên tiếng:
-Giai khaựch tứ phửơng đến yết kiến công chúa
Cửa lầu vừa mở, bốn tên cung nữ đi ra Trong tay mỗi cô đềuu xaựch một chiếc đèn lồng Sau cùng một vị nữ quan mình mặc aựo tía, tóc buông rủ, lên tiếng:
-Caực vị từ xa đến đây thiệt laứ cực nhọc Công chúa mời caực vị tiến vaứo Thanh Phụng Caực dùng traứ
Tôn Taựn Vửơng tử đaựp:
-Hay lắm! Hay lắm! Ta đang khaựt dữ đây, ta đang khaựt dữ đây! Vì muốn đửợc yết kiến công chúa, thì dù có đi xa đến đâu cũng chẳng quan tâm Laứm chi có chuyện cực nhọc? Ha ha!
Hắn vừa cửời lớn vừa ngang nhiên đi vaứo Hắn lửớt qua mặt mấy cung nữ maứ tiến Mọi ngửời cũng tranh nhau kéo ồ vaứo để tranh chỗ ngồi thuận tiện, caứng gần công chúa caứng hay
Trửớc Thanh Phụng Caực laứ một toaứ đại sảnh Dửới thềm trải đệm da cừu rất daứy Trên mặt đệm thêu hoa ngũ sắc trông rất rực rỡ Những baứn traứ đửợc baứy thaứnh haứng
tề chỉnh Trên baứn có những hộp đậy nắp, bên cạnh hộp đều đặt đĩa hoa xanh đựng
ngửời đều tửởng đây laứ chỗ ngồi của công chúa liền tranh nhau đến ngồi gần đó
Đoaứn Dự cùng Vửơng Ngọc Yến dắt tay nhau ngồi vaứo chiếc baứn nhỏ ở góc sảnh
đửờng thì thầm với nhau, không hiểu nói gì
Mọi ngửời an toạ rồi Vị nữ quan cầm chiếc dùi đồng nhỏ bé gõ vaứo một tấm bạch ngọc "keng keng" ba tiếng
không nói nữa, lặng lẽ chờ công chúa đi ra
Laựt sau nghe tiếng ngọc bội leng keng Taựm tên cung nữ mặc aựo maứu lục từ nội
đửờng đi ra đứng hai bên
Hồi lâu một thiếu nữ mặc aựo maứu xanh lạt thoăn thoắt đi ra
Mọi ngửời mắt saựng rực lên chăm chú nhìn thiếu nữ
Thiếu nữ thân hình mảnh dẻ, cử chỉ nhaứn nhaừ, dung nhan cực kỳ xinh đẹp
Mọi ngửời đều khen thầm trong bụng:
-Ngửời ta đồn Văn Nghi công chúa nhan sắc vô song, quả nhiên danh bất hử truyền
Tôn Taựn Vửơng tử vaứ bọn Mộ Dung Phục đều lẩm bẩm:
Trang 6-Lấy đửợc cô vợ nhử naứng thiết chẳng uổng một đời
Mộ Dung Phục còn tự an ủi:
-Ban đầu mình tửởng Văn Nghi công chúa dung mạo tầm thửờng Nhửng bây giờ xem ra, tuy naứng dửờng nhử có kém biểu muội một chút, nhửng cũng vaứo hạng mỹ nhân chọn trong muôn ngửời chửa đửợc một, thì ra mối lo của mình đaừ quaự thừa Thiếu nữ từ từ bửớc tới trửớc cầm đôn, khẽ khom lửng thi lễ, ai nấy trầm trồ khen ngợi
Thiếu nữ thaựi độ nghiêm trang, cặp mắt thuỷ chung vẫn không chăm chú nhìn một
không ai daựm lên tiếng vì sợ laứm kinh động công chúa
Hồi lâu thiếu nữ mặt đỏ lên cất tiếng nói bằng một giọng nhỏ nhẹ:
-Công chúa nửơng nửơng có huấn dụ: Liệt vị giai khaựch từ xa đến đây Thanh Phụng Caực naứy rất lấy laứm xấu hổ không có traứ ngon đaừi khaựch Xin mời chử vị tuỳ tiện uống traứ đi!
Mọi ngửời nghe naứng nói đều run lên ngơ ngaực nhìn nhau Có ngửời không nhịn
đửợc la thầm:
-Chết chửa! Té ra ả không phải laứ công chúa maứ chỉ laứ một cung nữ hầu cận naứng Nhửng rồi lại nghĩ rằng:
-Cung nữ còn đẹp thế naứy thì công chúa khỏi cần phải nói
Tôn Taựn Vửơng tử lên tiếng:
-Té ra cô không phải laứ công chúa Vậy mau mời công chúa ra đây! Đến thịt béo rửợu ngon ta còn chẳng thiết ăn, chứ đừng nói laứ traứ ngon nữa
Cung nữ đó đaựp:
-Chờ caực vị dùng traứ rồi, công chúa nửơng nửơng sẽ có huấn dụ
Tôn Taựn cửời nói:
-Hay lắm! Hay lắm! Công chúa nửơng nửơng đaừ có lệnh vậy ta phải kính cẩn tuân theo
Gaừ nói xong mở nắp ra, nghiêng bình nửớc đi cho nửớc thanh traứ cùng baừ đều chảy vaứo miệng Gaừ nuốt nửớc ừng ực, miệng tóp tép nhai baừ traứ
Nguyên ngaứy xửa ngửời Thổ Phồn uống traứ rồi lấy cả laự traứ nhai nuốt đi Vậy đây laứ một phong tục của nửớc Thổ Phồn chứ không phải Tôn Taựn Vửơng tử vô lễ hay thô tục
Tôn Taựn chửa nuốt hết laự traứ đaừ cầm baựnh điểm tâm đút cả vaứo miệng nhai nhồm nhoaứm nói:
-Ta đaừ tuân lệnh ăn uống xong rồi Cô vaứo mời công chúa ra
ả cung nữ dạ một tiếng, nhửng vẫn không chuyển mình, ả còn chờ cho mọi ngửời
ăn uống xong đaừ, rồi mới đi thông baựo Tôn Taựn trong lòng nóng nảy không nhẫn nại
đửợc giục luôn miệng:
-Ăn uống lẹ lên! Laứm gì maứ lâu thế?
Trang 7Laựt sau, số đông đaừ uống traứ vaứ ăn điểm tâm xong Tôn Taựn Vửơng tử lại giục cung nữ:
-Bây giờ ngửơi vaứo mời đửợc rồi đó
ả cung nữ nét mặt ửng hồng, dửờng nhử cực kỳ bẽn lẽn ả nói:
-Công chúa nửơng nửơng mời caực vị giai khaựch vaứo thử phòng ngoạn thửởng tranh
vẽ cùng bút thiếp
Tôn Taựn cửời ha hả nói:
-Tranh vẽ với bút thiếp thì có gì maứ coi?
Tuy gaừ nói vậy nhửng cũng đứng lên
Mộ Dung Phục mừng thầm tự nhủ:
-Thế thì caứng hay! Công chúa mời khaựch vaứo thử phòng, tuy tiếng nói để thửởng
naứy coi bộ quê mùa hủ lậu, còn hiểu gì thi ca từ phú cùng tranh vẽ vaứ bút thiếp Không chừng gaừ chỉ nói vaứi ba câu laứ đaừ bị công chúa tống cổ ra khỏi thử phòng
Y lại lẩm bẩm:
-Công chúa chỉ bắt tỷ thí nguyên một võ công ta đây cũng đủ để aựp đảo quần hùng rồi Bây giờ naứng muốn thử văn taứi thì nhất định mình chiếm thửợng phong, không còn sai nữa
Y hớn hở vui mừng vừa đứng lên, thì ả cung nữ lại nói:
-Công chúa nửơng nửơng đaừ hạ dụ: Bất luận laứ gaựi giả trai hay caực vị laừo tiên sinh
đaừ ngoại tứ tuần xin ở lại đây nghỉ ngơi xơi nửớc Còn caực vị giai khaựch xin mời vaứo thử phòng
Mộc Uyển Thanh cùng Vửơng Ngọc Yến đều trầm ngâm kinh haừi lẩm bẩm: -Té ra họ đaừ biết mình cải trang rồi
Bỗng có ngửời lớn tiếng nói:
-Không phải đâu laứ không phải đâu!
Ngửời cung nữ đỏ mặt lên, suốt đời ả ở thâm cung trừ viên Thaựi giaựm ra ả chửa gặp ngửời đaứn ông naứo Nay đột nhiên ả thấy rất nhiều chaứng trai thì không khỏi hoang mang, vô cùng bẽn lẽn Hồi lâu naứng mới lên tiếng hỏi:
-Không hiểu vị tiên sinh naứy có cao kiến gi?
Bao Bất Đồng đaựp:
-Cao kiến thì không đâu, chỉ có một chút "đê kiến" thôi
Bao Bất Đồng ăn nói chất chửởng kiểu naứy, ả cung nữ chửa từng thấy qua, nên không biết đối đaựp thế naứo cho phải
Bao Bất Đồng lại nói:
-Chắc cô định hỏi ta: Không hiểu vị tiên sinh naứy có điều chi "đê kiến"? Nhửng ta thấy cô thẹn thùng e lện, nên miễn cho cô hỏi lại maứ ta đaừ nói trửớc
ả cung nữ mỉm cửời đaựp:
-Đa tạ tiên sinh!
Bao Bất Đồng nói:
Trang 8-Bọn ta đửờng saự xa xôi, kể haứng muôn dặm đến đây với mục đích để đửợc nhìn thấy mặt công chúa Dọc đửờng đaừ bị trăm cay nghìn đắng Có ngửời phơi thây ngoaứi baừi sa mạc vì không chịu nổi phong sửơng, có kẻ mất mạng nơi haứm heo miệng cọp Mửời phần đến Linh Châu chỉ còn đửợc một hai maứ thôi Tất cả những ngửời đến đây với mục đích duy nhất laứ đửợc thấy dung nhan công chúa Chỉ vì gia nửơng sớm sinh
ra mất mấy năm tuổi ngoaứi tứ tuần Nếu không đạt đửợc mục đích thì thật uống công một phen lặn lội gian nan Giả tỷ tại hạ biết công chúa có dụ naứy thì nay ta quyết ra
đời muộn mấy năm
ả cung nữ không nhịn đửợc phải toét miệng ra cửời nói:
-Tiên sinh nói giỡn rồi! Con ngửời ta sinh ra sớm hay sinh muộn, đâu có phải tự ý mình đửợc
Tôn Taựn thấy Bao Bất Đồng nói lăng nhăng hoaứi thì quắc mắt lên nhìn gaừ, quaựt hỏi:
-Công chúa nửơng nửơng đaừ có huấn dụ, ai nấy đều phải tuân theo Sao ngửơi còn giaứ giọng maừi?
Bao Bất Đồng cả giận đaừ muốn nổi hung Nhửng đột nhiên gaừ nghĩ ra một kế, thản nhiên nói:
-Vửơng tử! Tại hạ nói vậy laứ cho Vửơng tử Năm nay Vửơng tử đaừ bốn mửơi mốt tuổi, tuy chửa phải laứ hạng giaứ nua, nhửng cũng đaừ ngoại tứ tuần rồi Theo chỉ dụ của công chúa thì Vửơng tử cũng không đửợc vaứo Hôm trửớc tại hạ đoaựn số cho Vửơng
Nhâm Thìn Nhử vậy tính ra vừa đủ bốn mửơi mốt tuổi
Thực ra Tôn Taựn Vửơng tử mới hai mửơi taựm tuổi Nhửng gaừ râu ria đầy mặt, khó maứ ửớc lửợng đửợc tuổi gaừ Huống chi ả cung nữ bữa nay mới thấy mặt đaứn ông laứ lần đầu thì đoaựn tuổi họ thế naứo đửợc? ả lại không biết Bao Bất Đồng nói thật hay nói dối, vaứ thấy Tôn Taựn Vửơng tử mặt giận hầm hầm muốn sấn lại đaựnh Bao Bất Đồng thì trong lòng khiếp sợ, vội nói:
-Tại hạ nói laứ caực vị tự nhớ rõ ngaứy sinh của mình hơn, vậy vị naứo ngoaứi bốn chục tuổi xin ở lại đây Vị naứo chửa đầy bốn chục tuổi xin mời vaứo thử phòng Tôn Taựn nói:
-Hay lắm! Tại hạ ba chục còn chửa đến, dĩ nhiên laứ vaứo thử phòng đửợc
Gaừ dứt lời liền lạng ngửời tiến vaứo ả cung nữ muốn ngăn lại nhửng sợ hết hồn, không daựm nói gì
Mọi ngửời chen lấn nhau kéo ùa vaứo Cả đến hạng năm saựu mửơi tuổi cùng vô số ngửời tiến vaứo Chỉ có mửời mấy vị bản tính nghiêm trang, haứnh động mực thửớc mới ngồi lại ngoaứi sảnh đửờng
Mộc Uyển Thanh cùng Vửơng Ngọc Yến cũng ở lại
Đoaứn Dự muốn ở lại bầu bạn với Ngọc Yến, nhửng bị naứng thúc giục phải theo vaứo
để giúp đỡ Mộ Dung Phục
Trang 9Đoaứn Dự tiến vaứo maứ lòng quyến luyến không nỡ dời tay Mỗi bửớc chân đi chaứng quay đầu lại đến ba bốn lần, tửởng chừng nhử phải đi xa muôn dặm ra nửớc ngoaứi vaứ
Đoaứn ngửời đi qua một con đửờng khaự daứi, ai cũng nóng nảy lẩm bẩm:
-Coi bề ngoaứi Thanh Phụng Caực naứy tửởng không có gì laứ rộng lớn cho lắm Ngờ
đâu bên trong còn có bầu trời khaực vaứ một khu vực baựt ngaựt thế naứy
Đoaứn ngửời đi hết con đửờng daứi mấy chục trửợng, đến trửớc hai caựnh cổng đaự lớn
ả cung nữ lấy ra một miếng sắt đập vaứo caựnh cổng lạch cạch mấy tiếng Caựnh cổng kêu cót két một hồi rồi mở ra Đoaứn ngửời naứy phần nhiều laứ những tay kiến thức
-Chúng mình vaứo rồi họ đóng cửa đaự lại, chẳng khaực gì chui đầu vaứo lửới Biết đâu nửớc Tây Hạ chẳng mửợn tiếng vời phò maừ để quét một mẻ anh hùng hảo haựn khắp thiên hạ?
Tuy ai cũng nghĩ vậy, nhửng vì đaừ xem hội thì phải vaứo chùa, có lý đâu lại trở ra tỏ
vẻ con ngửời khiếp nhửợc?
Mọi ngửời bửớc qua cửa đaự rồi, quả nhiên caựnh cửa từ từ đóng lại Bên trong cửa
đaự lại còn một lối đi rất daứi Hai bên đửờng đèn thắp saựng trửng
Đi hết con đửờng đaự lại đến một tầng cổng đaự khaực Qua cổng đaự thứ hai lại đi một lúc nữa vaứo đến trửớc ba cổng đaự lớn
Lúc naứy dù laứ ngửời gan dạ đến đâu cũng không khỏi cảm thấy trong lòng hồi hộp
oOo