Giếng sâu nhiều mạch giếng trong Giếng sâu nhiều mạch giếng trong Em đây không phải con dòng họ Phan Em đây không phải con dòng họ Phan Cũng vì chút nghĩa duyên chàng. Cũng vì chút[r]
Trang 2Trường THCS Ngô Mây
Lớp 7A4
• Học sinh : Huỳnh Tấn Đạt
Trang 3I/ Ca dao Bình Định:
Ai về Bình Định mà coi
Con gái Bình Định cầm roi đi quyền.
Bình Định là một tỉnh lớn, dân số đông và là cái nôi Văn hóa của Dân tộc Việt Nam.
Bình Định nổi tiếng không những
có anh hùng Quang Trung Nguyễn
tan quân Thanh ở phía Bắc, đánh
Định còn là một địa danh nổi tiếng khắp nước Việt Nam về võ thuật,
Ai về Bình Định mà coi Con gái Bình Định cầm roi đi quyền
Bình Định nón Gò Găng Bún Song thần An Thái Lụa Đậu tủ Nhơn Ngãi Xoài Tượng chín Hưng Long Mặc ai mơ táo ước hồng
Tình quê em giữ một lòng trước sau.
Muốn ăn bánh ít lá gai Lấy chồng Bình Định sợ dài đường đi
Ca dao Bình Ðịnh thật hay Câu thơ như giọt rượu cay ấm lòng Quê hương trái đất nửa vòng Ngày thương đêm nhớ như mong mẹ về.
An Khê nổi tiếng hòn Bình Ngày xưa Nguyễn Huệ ẩn binh chốn này.
Bảo tàng Quang Trung Tây Sơn - Bình Định
Trang 4I/ Ca dao Bình Định:
Anh về Bình Định chi lâu
Bỏ em ở lại hái dâu một mình
Thương chi cho uổng công tình
Nẫu về xứ Nẫu bỏ mình bơ vơ
Anh về Bồ Địch, Giếng Vuông
No cơm ấm chiếu luôn tuồn bỏ em
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người lữ thứ khăn điều vắt vai
Cầu Đôi mà tháp cũng đôi
Dễ chi nhân nghĩa mà rời được nhau.
Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ.
Ngó lên cây mít ít trái nhiều xơ Con gái lẳng lơ trai kia bậy bạ
Con gái đàng hoàng trai nọ dám đâu
Gò Bồi có nước mắm cơm
Ai đi cũng nhớ cá tôm Gò Bồi.
Chà viên Bình Ðịnh vừa ngon vừa lành Chín mùi da vẫn còn xanh
Mùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn
Tiếng đồn chị hay chữ
Gái Bình Ðịnh có tài
Nếu ông anh rể chị bên trong bị con ong nó cắn mà xỉu thì làm thế nào chị cởi cái quần
dài anh rể chị ra?
Trang 5I/ Ca dao Bình Định:
Ngó lên hòn tháp Chợ Dinh
Biết ai còn tưởng nghĩa mình hay không?
Hòn Ông đứng trước hòn Bà
Chồng cao vợ thấp đôi đà xứng đôi.
Đường lên An Lão cheo leo
Thương em anh mới băng đèo tới đây.
Lụa Phú Phong nên duyên nên nợ
Nón Gò Găng khắp chợ mến thương.
Ai về dưới Vạn Gò Bồi
Bán mắm, bán cá lần hồi thăm em.
Ai về Tuy Phước ăn nem
Ghé qua Hưng Thạnh mà xem Tháp Chàm.
Ai về Ðập Ðá quê cha
Gò Găng quê mẹ, Phú Ða quê nàng
Tiếc công Bình Định xây thành
Để cho Quảng Ngãi vô dành thủ khoa.
Ai về Bình Định thăm bà Ghé vô em gởi lạng trà Ô long Trà Ô long nước trong vị ngọt Tình đôi mình như đọt mía lau.
Vọng Phu thuộc dãy núi Bà Phước Sơn chất ngất gọi là núi Ông Phải chi đây đó vợ chồng
Gánh tương tư khỏi nặng lòng nước non.
Dừa xanh trên bến Tam Quan Dừa bao nhiêu trái thương chàng bấy nhiêu.
Tiếng đồn chị hay chữ Gái Bình Định có tài Vậy chúng tôi hỏi chị
Con hư tại mẹ là sai Chồng hư hỏi chị tại ai chị nói giùm?
Tiếc công Quảng Ngãi đường xa
Để cho Bình Định thủ khoa ba lần
Trang 6I/ Ca dao Bình Định:
Vợ giận chồng hỏi rằng mình giận ai
Vợ rằng giận trúc giận mai
Vợ chồng ai có giận ai bao giờ.
Vợ giận thì chồng cười mơn
Hai tay vuốt nựng giận hờn làm chi.
Thương anh chẳng dám nói ra
Mỗi chiều đi dạo vườn hoa một mình
Nhà anh thành vách khó dòm
Thương anh em khóc đỏ lòm con
ngươi.
Ai về nhắn với ông câu
Cá ăn không giật để lâu mất mồi.
Cơm canh ai nấu cửa nhà ai coi Cửa nhà thời có cô Ba
Trầu cau cô Bốn rượu trà cô Năm Chìa khóa giao lại cô Sáu cầm Giang Sơn cô Bảy giữ tảo tần cô Tám lo.
Tiếng đồn con gái Phú Trung Nấu cơm không chín mở vung xem hoài Tiếng đồn con gái Phú Tài
Nấu cơm không chín đốt hoài cơm khê Nhưng chồng em lại không chê
Khen em khéo nấu cơm khê thơm nhà Tiếng đồn anh hay chữ
Tài ngang Cử, Tú Lại đây em hỏi một vài câu Ngọt ngay nước chảy dưới cầu Gọi cầu Nước Mặn cớ bởi đâu hỡi chàng.
Trang 7
I/ Ca dao Bình Định:
Tiếng đồn anh hay chữ
Thường đọc sách kinh thi
Hỏi anh ông Văn Vương đi cưới bà
Hậu Phi năm nào?
Tới đây không hát thì hò
Không phải con cò ngóng cổ mà nghe.
Tưởng rằng đó địch cùng đây
Hay đâu đó giắt ông thầy sau lưng.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người lữ thứ khăn điều vắt vai.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ nồi cơm nguội nhớ niêu nước chè.
Bình Định có hòn Vọng Phu
Có đầm Thị Nai có Cù Lao Xanh
Em về Bình Định cùng anh Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa.
Về thăm Bình Định quê tôi
Để ăn nếp mới nấu xôi nước dừa.
Công đâu công uổng công thừa Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan Công đâu cổng uổng công hoang
Công đâu gánh nước Tam Quan tưới dừa
Ai về Bình Định ban trưa Dừng chân uống bát nước dừa Tam Quan
Lấy chồng Phù Mỹ ăn dưa Lấy chồng Dương Liễu đập xơ dừa mỏi tay.
Trang 8I/ Ca dao Bình Định:
Vững vàng tháp cổ ai xây
Bên kia Thủ Thiện bên này Dương Long
Nước sông trong dò lòng dâu bể
Tiếng anh hùng tạc để nghìn thu.
An Khê nổi tiếng hòn Bình
Ngày xưa Nguyễn Huệ ẩn binh chốn này.
Củ lang Đồng Phó
Đậu phộng Hà Nhung
Chồng bòn vợ mót đổ chung một gùi
Chẳng qua duyên nợ sụt sùi
Anh giận anh đá cái gùi anh đi.
Mãng vui Hương thủy, Ngự bình
Ai vô Bình Định với mình thì vô Chẳng sang chẳng lịch bằng đất kinh đô Nhưng Bình Định không đồng khô cỏ cháy
Ba dòng sông chảy, bảy dãy non cao Biển đông sóng vỗ dạt dào
Tháp xưa làm bút ghi tiếng anh hào vào mây xanh
Bao giờ rừng An Lão hết cây Sông Lại Giang hết nước thì em đây mới hết
tình Sao mê xứ khác không phụ phàng đến ta đâu Hồi nào anh nói em trao
Anh chờ em đợi tòng cao bá tàn Thôi em ở vậy dương gian
Chồng em em giữ chứ nghĩa chàng em đừng quên.
Trang 9II/Dân ca Bình Định:
Ai về Bình Định mà nghe Nói thơ chàng Lía, hát vè Quảng Nam
Ai về đến huyện Đông Anh Ghé thăm phong cảnh Loa thành Thục Vương
Chiều chiều én liệng Truông Mây Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.
Mẹ ơi đừng đánh con đau
Ðể con bắt ốc hái rau mẹ nhờ
Bắt ốc, ốc lủi vô bờ
Hái rau, rau héo mẹ nhờ gì đâu?
Ai đi theo chúa Tây Sơn
Em về cày cuốc mà thương mẹ già
Chùa Thập Tháp - Bình Định
Trang 10II/ Dân ca Bình Định:
Cầu Đôi mà tháp cũng đôi
Dễ chi nhân nghĩa mà rời được nhau
Vững vàng tháp cổ ai xây
Bên kia Thủ Thiện bên này Dương Long
Nước sông trong dò lòng dâu bể
Tiếng anh hùng tạc để nghìn thu!
Gò Găng có nón chung tình
Ở đây có một dạ với mình, mình ơi!
Dừa xanh trên bến Tam Quan
Dừa bao nhiêu trái thương chàng bấy nhiêu
Qua đình ngã nón trông đình
Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu
Chiều chiều vịt lội bàu sen
Ðể anh lên xuống làm quen với nàng.
Ngọn dềnh dềnh tía Ngọn tía tô cũng tía Ngọn rau lang dâm Ngọn mía cũng dâm Mai dong tốt nói em lầm Bây giờ nghĩ lại giận bầm lá gan.
Chiều chiều mây phủ về kinh Ếch kêu giếng lạn cảm tình đôi ta Ðôi ta như lửa mới nhen
Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu.
Ðèn hết dầu đèn tắt Nhang hết vị hết thơm Anh đừng lên xuống đêm hôm Thế gian đàm tiếu nam nồm khổ em!
Ngó lên hòn tháp Chợ Dinh Biết ai còn tưởng nghĩa mình hay không?
Trang 11II/Dân ca Bình Định:
Ðợi chờ, chờ đợi làm chi?
Trai nam nhân anh có vợ, gái nữ nhi em
có chồng!
Gió đưa gió đẩy duyên đưa
Gặp đâu hay đó, em kén lừa làm chi?
Chim chuyền nó lựa nhánh mà chuyền
Làm dâu lựa chỗ cha mẹ hiền gửi thân.
Chim quyên nó dại lắm không khôn
Núi chóp vung kia không đậu, đậu chòm
cỏ may.
Chiều chiều ra đứng bờ ao
Trông cá, cá lặn, trông sao, sao mờ.
Anh về dỡ gỗ đa đa
Cất nhà lẫm thượng tháng ba em về.
Ngó lên trên trời có đám mây xanh Chính giữa mây trắng,chung quanh mây vàng Anh chào nàng rồi lại hỏi nàng
Phụ mẫu nhà đã định đức đông sàng hay chưa? Hay là đón gió chờ mưa?
Có sao nói thiệt sớm trưa anh đợi chờ!
Thò tay hái trộm trái xoài Làng xóm bắt được đánh hai chục đòn Ðắng cay như trái bồ hòn
Bầm gan tím ruột dạ còn thương em.
Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Cá kia quen chậu, vợ chồng quen hơi.
Anh đi bỏ quạt lan châu
Bỏ thương bỏ nhớ bỏ sầu cho em.
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều Nhớ người đãy gấm khăn điều vắt vai.
Trang 12II/Dân ca Bình Định:
Một mai dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ em.
Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm sắt mài nên kim.
Thương anh mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua.
Em về coi trước coi sau
Coi nhà mấy cột coi cau mấy buồng.
Ai về Bình Định thăm bà
Ghé vô em gởi lạng trà Ô long
Trà Ô long nước trong vị ngọt
Tình đôi mình như đọt mía lau.
Anh đi bờ lở một mình
Phất phơ chéo áo giống hình trò Ba
Trò Ba đi học trường xa
Cơm canh ai nấu mẹ già ai coi.
Giếng sâu nhiều mạch giếng trong
Em đây không phải con dòng họ Phan Cũng vì chút nghĩa duyên chàng
Cho nên em phải lập đàng xuống lên.
Con quạ đen lông đen cánh
Ðỗ nhánh can cường Trò Ba qủy quyệt quyết lường duyên em.
Tới đây không hát thì hò Không phải con cò ngóng cổ mà nghe.
Chợ Dinh bán nón quan hai
Bộ tua quan mốt, bộ quai năm tiền.
Ở đất ta nam thanh nữ tú Sang đất nàng vượn hú chim kêu
Dù rằng anh hết gạo treo niêu Cũng thắt dây lưng đỏ, bịt khăn điều thảnh thơi
Trang 13II/Dân ca Bình Định:
Muốn ăn đi xuống, muốn uống đi lên
Quán Ngỗng Gò Chim Cầu Chàm Ðập Ðá
Vũng Nồm nhiều cá, Vũng Bấc nhiều tôm
Chợ chiều bán cơm, chơ mai bán gạo.
Ði đâu vội vã anh ơi
Ghé chợ Quán Mới anh xơi chén trà
Hỏi em cha mẹ có nhà
Trước là thăm Bác sau là thăm em.
Nước Lại giang mênh mang mùa nắng
Dòng sông Côn lai láng mùa mưa
Ðã cam tháng đợi năm chờ
Duyên em đục chịu trong nhờ quản bao.
Củ lang Ðồng Phó
Ðậu phộng Hà Nhung
Chồng bòn, vợ mót bỏ chung một gùi
Chẳng qua duyên nợ sụt sùi
Chàng giận chàng đạp cái gùi văng đi
Giếng sâu thăm thẳm Con chim trên cây cao nó đổ tăm tăm Nghĩa nhơn anh tích để ngàn năm
Lẽ gì sớm viếng tối thăm duyên chàng Nào ai ngờ bụng em ở dở dang
Sao mê xứ khác không phụ phàng đến ta đâu Hồi nào anh nói em trao
Anh chờ em đợi tòng cao bá tàn Thôi thôi em ở dậy dương gian Chồng em em giữ chứ nghĩa chàng em đừng quên.
Chợ chiều nhiều khế ế chanh Nhiều con gái quá cho nên anh chàng ràng Chàng ràng bắt cá hai tay
Cá kia sẩy mất, chim bay về rừng.
Trang 14II/Dân ca Bình Định:
Măng le gởi xuống cá chuồn gởi lên.
Em về dưới chợ Kỳ Sơn
Mua tôm mua cá đền ơn mẹ già.
Anh về Ðập Ðá đưa đò
Trước đưa quan khách sau dò ý em.
Anh về Ðập Ðá quê cha
Gò Găng quê mẹ, Phú Ða quê nàng.
Giữa đường không tiện nói năng
Xửng mưa cùng xuống Gò Găng tỏ tình
Gò Găng có chợ có đình
Người quen thấy mặt Thần Linh chứng lời
Nghĩa nhơn hai gánh tràn trề
Gánh từ Phù Mỹ gánh về Bồng Sơn
Em ngồi em kể công ơn
Bạc vàng nặng ít nghĩa nhơn nặng nhiều
Ai đi theo chúa Tây Sơn
Em về cày cuốc mà thương mẹ già
Ðôi ta đẹp lứa đẹp đôi trên đời.
Nước trên nguồn chảy tuôn ra biển Cảm thương người một kiểng hai quê Cầu Ðôi liền lối đi về
Mịt mùng mây phủ An Khê, Phú Tài.
Ngó lên hòn tháp Cánh Tiên Cảm thương ông hậu thủ thiền ba năm Anh về Bình Ðịnh chi lâu
Bỏ em ở lại hái dâu một mình.
Ai về Bình Định quê ta Phú Yên quê chị, Khánh Hòa quê em
Cù lao xanh thương anh ở đảo Sông Hà Giao dạo khúc tâm tình.
Mong sao hai đứa tụi mình Như mây với nắng bóng hình có nhau.
Trang 15II/Dân ca Bình Định:
Anh về Đập Đá, Gò Găng
Để em kéo vải đêm trăng một mình.
Em về Đập Đá quê cha
Gò Găng quê mẹ, Phú Đa quê chồng.
Tháp Bánh Ít đứng sít cầu Bà Gi
Non xanh nước cũng xanh rì
Từ Nam ra Bắc ai cũng đi đường này.
Cầu Đôi nằm cạnh Tháp Đôi
Vật vô tri còn đèo bòng duyên lứa
Huống chi ta với mình…
Có đầm Thị nại, có Cù Lao Xanh
Ai về Bình Định cùng anh Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa.
Công đâu công uổng công thừa Công đâu gánh nước tưới dừa Tam quan.
Mẹ ơi đừng đánh con đau
Để con đánh trống hát tuồng mẹ nghe.
Gò Găng có nón chung tình
Ở đây có một dạ với mình, mình ơi!
Trang 16III/Tục ngữ Bình Định:
Con trâu là đầu cơ nghiệp.
Chuồng chuồng bay thấp thì mưa Bay cao thì nắng bay vừa thì râm.
Trang 17Chào tạm biệt !
CHÚC CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN
HỌC SINH LUÔN KHỎE MẠNH