Ch¼ng cã quµ sang mõng thÇy ngµy héi lín... DÉu quµ tÆng cã thÓ lµ vµng son[r]
Trang 1Thơ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam
20 – 11 – 1982 * 20 – 11 – 2008
Nguyễn Nh Kỳ
Anh có về Tân Hợp với em không ?
Đờng đất đỏ ngoằn ngoèo qua hẻm núi
Đừng ngập ngừng nếu một lần anh tới
Sẽ thấy quê em đẹp tựa mùa xuân.
Đến nơi đây xin một chút dừng chân
Để thấy quê em tràn đầy sức sống Mía, lạc, ngô, khoai ven đồi xanh thắm Thấp thoáng bóng Kiều e ấp nụ cời duyên Tân Hợp quê em vẻ đẹp trinh nguyên
Nh thiếu nữ xuân thì con gái.
Đừng quản đờng xa ngại ngùng anh không tới Hãy đến một lần với Tân Hợp quê em !
Nguyễn Nh Kỳ
A
Trang 2nh đến quê Em mùa thu vàng cúc nở, Sơng trắng trời xao xác gió heo may
Lần đầu tiên anh đến mảnh đất này
ấm áp quê em một vùng đất mới
Đến nơi đây anh vô cùng bối rối, Lạ đất, lạ ngời, lạ cả quê hơng
Nhng nơi này thắm đợm tình thơng, Những câu ví, điệu hò trên những làn môi trẻ
Xao xuyến lòng anh giữa đất trời xứ Nghệ, Mỗi buổi chiều hoàng hôn tím xa xa, Bao cô gái bản làng duyên dáng thớt tha, Chân bớc nhẹ nh làn gió thoảng
Tân Hợp ơi ! Một lần đã đến Chỉ muốn ở thôi chẳng muốn quay về Dẫu biết rằng Tân Hợp ấy vùng quê
Đang gánh chịu bao khó khăn vất vả
Đờng đến trờng còn gập ghềnh sỏi đá
Mồ hôi lăn trên má em thơ
Mỗi sáng chiều tiếng trẻ học i tờ Nghe lảnh lót nh chim về xây tổ
Chẳng quản ngại khó khăn gian khổ
Trang 3Anh cùng Em ta quyết chí luyện rèn Mảnh đất nào mới lạ cũng thành quen
Ta xây dựng quê hơng sáng bừng Tân Hợp mới
(Kính tặng thầy Vơng Hiếu)
ai mơi năm con trở lại thăm thầy
Vẫn bóng dáng của một thời lặng lẽ
Thầy vẫn đó vẫn thanh cao nhỏ bé Giữa cuộc đời tất tả ngợc xuôi
Mái trờng xa in đậm tuổi thơ tôi Cậu học trò nghèo nép mình trong lớp học Nỗi vất vả hằn trên khuôn mặt
Chẳng dám chơi cùng đám bạn giàu sang
Ngày hội vui với khuôn mặt bẽ bàng Chẳng có quà sang mừng thầy ngày hội lớn
Trang 4Trong trang phục cậu mục đồng bé nhỏ
Đem tặng thầy tập vở viết của con
Lũ bạn cời: “Ê thằng bé chăn trâu ! Sao tặng thầy tập vở nhàu nát thế ?”
Thoáng chau mày rồi thầy ân cần nhỏ nhẹ:
“Món quà này thầy quý nhất đó con
Dẫu quà tặng có thể là vàng son
Sánh sao đợc những điểm mời đỏ chói
Thầy mong sao các con khôn lớn
Biết chăm ngoan học tập để thành ngời ”
Mãi trong con lời dạy ấy thầy ơi ! Con cố gắng cho kịp bè, kịp bạn Noi gơng thầy con quyết làm nhà giáo
Để ơm cho đời những ớc mơ xanh
Hôm nay đây con trở lại thăm thầy
Ngôi nhà nhỏ nép mình trong tán lá
Lòng chợt nhói đau thấy thầy già yếu quá
Tay run run nắm chặt lấy tay con
Con biết rằng còn chút nắng hoàng hôn Thầy vẫn dâng đời không nghĩ suy hơn thiệt Sâu thẳm lòng con: Thầy ơi ! thầy có biết ? Với thầy: Con mãi là cậu trò nhỏ ngày xa
20 – 11 - 2006
Nguyễn Nh Kỳ