john đi tìm hùng là một cuốn sách gồm 13 chương kể về cuộc hành trình của anh chàng việt kiều mỹ, nội dung cuốn sách thể hiện về hình ảnh của việt nam trong con mắt chàng việt kiều tuổi hai mươi đi bộ 80 ngày dọc dải đất hình chữ s với chiếc vı́ rỗng. phần 2 của trình bày nội dung từ chương 8 đến chương 13 của câu chuyện.
Trang 1nụ cười mỉm khi nói chuyện Quốcngồi ăn im lặng, thỉnh thoảng xenvào câu chuyện cố gắng đỡ lời cho
Ly Tôi giữ nụ cười lâu đến nỗi mẹQuốc hỏi tôi sao cười nhiều vậy
“Cười nhiều thì sẽ sống lâu cô ạ”.Tôi trả lời và nở nụ cười rộng hơnchút nữa Người mẹ ấy đã cười phálên
Cùng Quốc và bạn ở Quảng Nam
Cha của Quốc có vẻ dễ tính hơnnhưng vẫn khá bảo thủ Chú ấy thắcmắc tại sao Ly là con gái mà lạisống xa nhà như thế “Cháu quen
Trang 2rồi Cháu đi học xa nhà từ cấp ba và
cả đại học cũng vậy”, cô ấy trả lời
“Thế thì ai chăm sóc cha mẹ và các
em của cháu? Cuộc sống không chỉ
có sống cho bản thân mình đâu”,cha Quốc nói tiếp Cách Ly đối đápvới cha của Quốc cũng không kháhơn với mẹ Quốc là mấy, nhưng chú
ấy có vẻ dễ tính hơn nhiều “Con gáimuốn tự lập là tốt, nhưng gia đìnhcũng rất quan trọng”
“Cháu không phải là đứa chỉ đi dulịch cho vui” Tôi cất tiếng, chớp lấy
cơ hội được nói chuyện với ngườiđàn ông Tôi thấy chú ngồi trongphòng làm việc trong khi cả nhà
Trang 3đang nghỉ trưa “Từ nhỏ cháu đã rất
tự lập, cháu đã làm nhiều nghề và
tự quyết định mọi việc Cháu nghĩ
để trở thành một người đàn ông thìcần phải học cách tự mình làm mọiviệc”
Tôi mở lòng về quá khứ củamình, về cha mẹ tôi, về những khókhăn và mọi điều đã giúp tôi trởthành con người như ngày hôm nay
“Quốc là một cậu bạn ngoan, thôngminh, cậu ấy sẽ biết làm thế nào làđúng nếu chú cho cậu ấy cơ hội tựquyết định” Chú nhìn tôi chằmchằm Tôi đã nghĩ chú ấy sẽ quátmắng, và nói rằng tôi quá trẻ để
Trang 4hiểu chuyện Thay vào đó, chú ấygật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Chú muốn những điều tốt nhấtcho hai con trai của chú Bọn trẻbây giờ hay lãng phí thời gian langthang khắp nơi chẳng biết làm gìkhác”
Vấn đề bây giờ là Quốc mongmuốn được đi xuyên Việt sau khi đãtốt nghiệp Quốc có ước mơ viếtmột cuốn sách về lịch sử và văn hóa
đa dạng của Việt Nam, để giữ gìnnhững điều tốt đẹp nhất cho thế hệmai sau Tôi rất thích ý tưởng này
và ủng hộ cậu 100% Cha mẹ cậu
Trang 5lại nghĩ rằng Quốc nên tìm một việclàm ngay sau khi tốt nghiệp Đảmbảo Lớn lên trong cái thời của sựkhông chắc chắn và những nhọcnhằn, con người ở đây luôn tìmkiếm sự đảm bảo hơn hết thảy mọithứ khác.
“Chú biết con trai chú muốn làm
gì, nhưng chú không muốn nó mạohiểm cả tương lai của nó Nó cầnphải tìm một công việc ổn định vàđảm bảo được một cuộc sống tốt”.Cha Quốc nói với tôi
“Cháu rất quý con trai của chú.Quốc không giống nhiều bạn trẻ
Trang 6khác mà cháu đã gặp Cháu nghĩnếu chú cho Quốc một cơ hội, chú
sẽ thấy Hãy cho cậu ấy sự tự do
mà cậu ấy cần Đi nhiều nơi sẽ giúpcậu ấy mở mang đầu óc và chuẩn bịcho tương lai”
“Nếu không phải thế thì chú đitìm cháu và xử lí nhé” Cha Quốcđùa
Từ lúc đó, cha mẹ Quốc trở nêncởi mở và thân tình hơn đối vớichúng tôi Chúng tôi cười đùa trongbữa tối, vừa ăn vừa uống bia MẹQuốc không nhịn nổi cười mỗi khinhìn tôi “Cháu cười kì quá Ai lại
Trang 7cười như vậy chứ” Cô ấy vừa nóivới tôi vừa cười Người phụ nữ vẫnkhá đanh đá nhưng cô ấy không có
ý gì xấu Gia đình của Quốc bắt đầuyêu quý tôi
Ngày hôm sau mưa lớn khiến tôiphải ở thêm một ngày nữa “Cứ ởlại đến khi nào cũng được”, mẹQuốc nói Tôi chắc chắn rằng nếu làngày hôm qua thì cô ấy đã khôngnói như vậy Ly vì có việc nên phảiquay về Đà Nẵng sớm Quốc, Kì –cậu em trai bụ bẫm của Quốc và tôigiành cả ngày để đi xung quanh vàthưởng thức các món ăn của QuảngNam, hay là Quảng Nôm như người
Trang 8dân địa phương ở đây nói Tôi đượcthử bánh đập, ốc hút và con ốc to
cỡ quả bóng bàn được luộc với nướcmắm trong một cái nồi
Sau bữa tối hôm đó, tôi sắp xếp
đồ để rời đi vào ngày hôm sau Tôiđang dọn đồ thì mẹ Quốc gọi tôi raphòng khách “Cô rất vui vì cháu đã
ở đây Lần sau tới Quảng Nam thìphải quay lại thăm nhà cô nghekhông? Cô chú chúc cháu maymắn”, cô nói và đưa cho tôi mộtchiếc quạt
Trên chiếc quạt in hai dòng chữ:
“Đường đời chật hẹp người chen lấn
Trang 9– Lối đạo thênh thang hiếm kẻ tìm”.
“Phòng khi cháu bị nóng” Cô vừanói vừa cười Kì, em trai của Quốc,
đã trở nên khá thân với tôi, cũngtặng tôi một món quà Một chiếcvòng đeo tay có thể phát sángtrong đêm được một nhà sư kết lại.Chiếc vòng tay khá nhỏ nhưng tôithực sự cảm động bởi tình cảm củacậu bé Quốc nói với tôi đó là chiếcvòng yêu thích của Kì Cha củaQuốc hỏi tôi có cần tiền khôngnhưng tôi cẩn thận từ chối Lại mộtlần nữa, khi tôi bắt đầu cảm thấythân quen với một nơi lại là lúc tôiphải đi tiếp
Trang 10Sáng sớm hôm sau, sau bữa sáng
là phở, Quốc và tôi lái xe ra phía bờbiển Một bên là biển và một bên làsông Trường Giang Chúng tôi lái xemột đoạn cho tới khi đến được mộtbến phà “Phà sẽ đưa anh sang bênkia sông, từ đó anh cứ đi theođường quốc lộ Cảm ơn anh rấtnhiều vì đã đến thăm gia đình em.Mọi người quý anh lắm Có lẽ ngàynào đó em cũng sẽ được đi xuyênViệt như anh” Quốc và tôi tặngnhau vòng tay, ôm tạm biệt, và rồitôi lên chiếc phà nhỏ
Năm phút sau, chúng tôi sang tớibên kia sông Chỉ có một vài người
Trang 11trên chuyến phà, phần lớn đều có
xe máy Không ai hỏi tôi hay đềnghị cho tôi đi nhờ xe Mọi người có
vẻ e ngại người lạ Tôi đi bộ dọccon đường hẹp, được đón chào bởinhững chú chó đang sủa ầm ĩ Tôithấy tim mình đang đập nhanh hơn
“Bình tĩnh”, tôi tự nhủ, “Chó có thểcảm nhận sự sợ hãi”
Khi còn nhỏ, tôi từng bị một conchó đuổi về tới tận nhà Tôi chưabao giờ bị chó cắn, nhưng nỗi sợ đó
cứ bám lấy tôi Những tiếng sủaluôn khiến tim tôi đập nhanh Điqua hết các nhà, tiếng chó sủa cuốicùng cũng dừng lại Vấn đề là ở
Trang 12vùng nông thôn, nhà nào cũng có ítnhất một chú chó Có lẽ là do tôitưởng tượng, nhưng lũ chó nhìncàng ngày càng to hơn Giờ thì tôihối hận là đã thử món thịt chó, vìnghe nói chó có thể biết nếu ta đã
ăn bạn của chúng
Một tiếng đồng hồ như vậy trôiqua cho tới khi tôi dừng chân tạimột quán nước nhỏ Hai người đànông lớn tuổi đang uống rượu khá
ầm ĩ Tôi hỏi bà chủ cửa hàng chotôi ngồi nghỉ nhờ một chút Tôikhông nghĩ là có nhiều khách du lịch
đi qua vùng này Người đàn ông lớntuổi hơn ở bàn gần đó hét lớn về
Trang 13phía tôi “Cậu đang làm gì ở đây?”,
rõ ràng là ông ấy đang say
“Cháu chỉ đi ngang qua thôi.Cháu đang đi từ Hà Nội vào SàiGòn” Tôi trả lời
Có vẻ như giới thiệu như vậychưa đủ, tôi nói thêm rằng tôi làmviệc cho đài truyền hình, và đó làmột sai lầm
“Nhà báo nói láo ăn tiền”, ôngquát lớn Ông nói nhiều nhà báotừng đến đây viết nhiều bài bịa đặt.Tôi cố bảo vệ bản thân và chứngminh rằng tôi không làm việc trong
Trang 14ngành truyền thông nữa “Cháu làngười Mĩ gốc Việt Cháu chỉ đi xuyênViệt để hiểu hơn về Việt Nam thôi”.
Có vẻ như tình hình đã dịu bớtnhưng có vẻ như người đàn ông vẫn
có ấn tượng tôi là một nhà báo
“Tôi sẽ cho cậu biết sự thực về ViệtNam Cậu đến nhà tôi ăn trưa rồi tôicho cậu biết sự thật”, người đànông là ngà nói Đó là chú Tiến, mộtngười đánh cá thất nghiệp, nổitiếng nát rượu trong vùng Chú nhìnchừng hơn năm mươi tuổi, với máitóc xám và khuôn mặt dài nhiềunếp nhăn Chú ấy có vóc người gầy
và khá cao Chú Tiến dốc chai rượu
Trang 15uống thêm vài ngụm trước khi rahiệu cho tôi đi theo.
Tôi miễn cưỡng nhảy lên sau xechú Chiếc xe đi nghiêng ngả trênđường Chú Tiến sống cùng vợ vàcon trai Khi chúng tôi đi vào nhà,người vợ ném ánh nhìn giận dữ vàochú như thể nói “Lại say rồi, ôngđưa đứa của nợ nào về nhà thếnày?” Chú Tiến giới thiệu tôi với vợnhưng cô này tỏ ra khá lạnh lùng.Bữa trưa không có gì nhiều ngoàivài miếng cá và một chút rau được
bỏ vào nước làm canh Tôi ăn một
tí, cố ý nhường cho cậu con trai vớithân hình gầy guộc cần nhiều thức
Trang 16ăn hơn tôi.
Sau bữa trưa, chú Tiến nói muốnđưa tôi đi đâu đó Bỏ ngoài taingười vợ khăng khăng muốn chú đingủ cho giã rượu, chú vẫn đi Tôihơi chần chừ với ý nghĩ đi mà bỏ lại
đồ đạc ở đó, nhưng rồi tôi vẫn cứ đi.Chúng tôi chạy xe xuống phía biển,nhà của em trai chú Tiến nằm ngaysát biển Chúng tôi đỗ xe và đixuống bờ biển “Dậy đi”, chú Tiếnđánh thức người đàn ông đang nằmtrên chiếc võng “Dậy Cùng đithôi”, chú nói với người đàn ông.Người đàn ông trẻ hơn lầm bầmđiều gì đó và quay người tiếp tục
Trang 17Tôi đi theo chú Tiến đi xuống dọc
bờ biển Đi được một đoạn đã thấycát được thay thế bởi các tảng đá
“Đây là mũi An Hòa, nơi đẹp nhất ởViệt Nam”, chú nói Tôi lo chú Tiếnloạng choạng sẽ ngã xuống biển và
bị cuốn đi mất Nhưng mặc dù đãkhá say như vậy, chú vẫn tỏ ra kháduyên dáng và thành thạo Chúngtôi vô tình gặp một gia đình đangngồi nghỉ giữa những phiến đá Họgồm một người đàn ông, vợ của chú
ấy, một cô gái hai mươi mốt tuổi,một cậu bé mười hai tuổi cùng haingười phụ nữ già dặn
Trang 18Người đàn ông nhìn tầm tuổi chúTiến giới thiệu rằng họ tới từ HàNam, nơi tôi vừa ghé thăm “Tuyệt.Theo tôi, đi thám hiểm chút nào”,chú Tiến nói với gia đình này Họ đitheo thật Đúng là chỉ có ở ViệtNam mới như vậy, tôi thầm nghĩ.
Chúng tôi trèo qua các tảng đálớn Giầy và quần của tôi đều bị ướtkhi chúng tôi phải băng qua một vàichỗ nước cao Có những chỗ chúngtôi còn phải bò cả bằng tay và đầugối Tôi đi tụt lại phía sau để giúphai người phụ nữ có tuổi
“Thấy con nhỏ kia không?”, một
Trang 19trong hai người phụ nữ hỏi tôi Tôigật đầu, nhìn về phía cô gái trẻđang lúng túng.
“Cháu của cô đó, vừa mới tốtnghiệp đại học, thông minh lắm.Nếu mà cháu chưa có vợ, cô giớithiệu cho”, cô vừa cười vừa nói
Cuối cùng chúng tôi cũng tìmđược đường quay lại chỗ chiếc xemáy và lái xe về Tôi mệt rã rờinhưng chú Tiến vẫn có vẻ tràn đầynăng lượng Nghỉ ngơi uống trà mộtlúc, chúng tôi lại lên đường đi thămthị trấn Chúng tôi ghé thăm giađình vợ của chú Tiến Chú Tiến nói
Trang 20người nhà mang ra cho chúng tôihai quả dừa ngọt lịm Rồi hai chúngtôi đi bộ tới một nhà họ hàng khác.Ngồi ngoài hiên nhà là hai phụ nữ
và một người đàn ông lớn tuổi đang
ăn dưa hấu
“Chào con Lâu rồi chưa gặp Dạonày lớn quá”, người phụ nữ mậpmạp nhìn tôi và nói Có vẻ có rấtnhiều phụ nữ đậm đà, khỏe mạnh ởngôi làng này Tôi nhìn bà bối rối
“Mắt bà bị làm sao thế Không phải
nó đâu, thằng kia mập và xấu kìa”.Chú Tiến nói lớn và cười với ngườiphụ nữ lớn tuổi Bà nhầm tôi vớimột đứa cháu họ nào đó, một người
Trang 21mập và xấu như chú Tiến nói Tôithì thấy vui vì hóa ra đến lúc này thìcũng đã có người nghĩ tôi nhìngiống người Việt Nam sau rất nhiềulần người ta tưởng tôi là người HànQuốc, Nhật Bản, Philippin, hay bất
cứ người châu Á nào khác chứkhông phải Việt Nam
Lần này tôi được mời uống nướccam, cắn hạt dưa và ăn mứt dừa.Chú Tiến như nhảy vồ lấy chai rượu.Không khí được hâm nóng bởi sựxuất hiện của một người đàn ôngnữa Chú này khoảng bốn, nămchục tuổi với mái tóc gần hói hết vớivài sợi dài chạy quanh đầu như râu
Trang 22Chú này tự giới thiệu mình là Minh,một nhà thơ nổi tiếng và một thầycúng chuyên chủ trì các đám tang.
Chú Minh rất ồn ào, thô lỗ và hay
tự khen bản thân Chú này có nhiều
từ nghe rất hay, nhưng từ nào khinói ra cũng là về bản thân mình.Sau một vài chén rượu, hai ngườiđàn ông bắt đầu cãi cọ xem ai uốngđược nhiều hơn
“Hôm nay tôi đi một đám tang vàuống nhiều bia với rượu quá” ChúMinh khoe
“Tôi vừa uống hết hai chai rượu
Trang 23với bạn chiều nay, đúng khôngcháu!?”, chú Tiến quay sang chờ tôixác nhận.
“Ồi, dù sao thì tôi cũng uốngđược nhiều hơn ông Tôi còn bắt cálành nghề hơn nữa”
“Ông là ông già say rượu, làmsao bắt cá được Đi Tôi chỉ cho ôngbắt cá là thế nào”
Cuộc tranh luận dẫn tới chuyến đibất ngờ ra bờ biển Không bị làmphiền bởi bàn tay con người, bãibiển có một vẻ đẹp tự nhiên hoang
sơ Những hàng cây bao quanh bờ
Trang 24biển như những lính gác đang canhgiữ một bí mật nào đó Những đámmây đen hiện ra lờ mờ trên bầu trờicàng khiến khung cảnh trở nênhuyền bí và có phần lãng mạn Tôi
đã từng đến nhiều bãi biển ở ViệtNam, từ Đà Nẵng tới Phú Quốc.Nhưng đứng trước sự mênh môngcủa đại dương ở đây, nơi này lậptức trở thành bờ biển yêu thích củatôi
Bãi biển trải dài khoảng vàikilômét về cả hai phía, hầu nhưkhông một bóng người ngoại trừbóng dáng một cậu thiếu niên ởđằng xa Cậu bé đang cào nghêu
Trang 25trong bùn Làn nước dưới chân tôimát rượi Tôi cởi áo và cảm nhậnđược làn gió ấm áp đang thổi qua
cơ thể mình Hai người đàn ông rảobước phía trước đi về phía nhữngcon sóng, tôi theo sát phía sau.Không biết có phải vì sự thanh bìnhcủa cảnh vật hay tại cả hai người đãquên, cuộc thách đấu đã bị quênlãng
Nhưng hòa bình không tồn tạiđược lâu Đi khỏi bãi biển thanhbình, hai người đàn ông lại tiếp tụctranh cãi Chú Minh khoe khoang vềkhoản thu nhập 15.000.000 đồngmột tháng của mình, trong khi chú
Trang 26Tiến thì rõ ràng là đang nợ nần.Căng thẳng quay trở lại Chú Tiến
từ chối lên xe máy đi về và bảo tôicùng đi bộ Mặc dù vậy, khi chúMinh đưa chúng tôi về, chú Tiếnmời người bạn ở lại dùng bữa tối vàchú Minh vẫn vui vẻ nhận lời
Bữa tối quả là lộn xộn, kết thúcvới cuộc tranh cãi nảy lửa và chúMinh đột ngột bỏ về Cả hai, người
nọ đều cố uống được nhiều hơnngười kia Khi chú Minh đề nghị cảhai nên dừng liền bị chế nhạo vàphải nhận rượu phạt Thế là cả hailại uống nhiều hơn và cãi vã vìnhững điều không đâu Rút cục, chú
Trang 27Minh xin lỗi và giận dữ bỏ về, khôngquên buông vài câu chửi tục trênđường ra.
Chúng tôi tiếp tục bữa ăn Nhưngkhông có nhiều thức ăn lắm Tôinghĩ gia đình chú Tiến không khágiả gì Tôi có vô tình nghe được câuchuyện giữa chú và vợ về việc đimượn tiền Vợ chú Tiến hầu nhưchẳng ăn gì Tôi cảm thấy tội lỗi.Quyết định nói dối rằng tôi đã no
Cô vợ bắt đầu ăn và gắp những đồ
ăn còn thừa Tôi có thể hình dungcuộc sống của cô khó khăn như thếnào, lại cộng thêm thói uống rượucủa chú Tiến Mẹ tôi kể ông ngoại
Trang 28cũng từng như vậy Cứ khi nào cótiền, ông lại mời tất cả các bạn tớinhà để ăn và uống, trong khi giađình của ông thậm chí không đủ ăn.
“Bà ngoại từng phải đi hái rau bênđường để nấu canh”, mẹ tôi từng kểnhư vậy
Sau bữa tối, chúng tôi đi bộ vàivòng Chúng tôi đi trong im lặngtrên con đường tối đen Tiếng độngduy nhất có thể nghe thấy là nhữngcon chó Con chó của chú Tiến đitheo chúng tôi, nhìn chằm chằmnhư thể chọc tức những con chókhác đang ngáng đường nó Hẳn nóiphải là một con chó có thâm niên
Trang 29trong làng, chỉ cần gầm gừ là lũ chókhác đã phải rên rỉ bỏ đi Tôi và chúTiến đi tới một cánh cổng có tấmbiển trên cao ghi “Nhà văn hóa thônBình Trương” Tiếng nhạc ầm ĩ phát
ra từ loa, nơi một nhóm các cô gáiđang cố gắng nhảy ngoài sân vớirất ít sự đồng điệu
Chúng tôi ở lại một chút để xembọn trẻ tập nhảy trước khi tới thămnhà một người họ hàng nữa Trongcăn nhà, những người đàn ông đangngồi tụm lại và rõ ràng là họ vừamới kết thúc bữa tối trong trạngthái say rượu Một người đàn ông
da ngăm đen, dáng khỏe mạnh,
Trang 30tầm ba mươi, mời tôi ngồi xuốnguống một chén Tôi nhận lấy chiếccốc và uống liền một ngụm, rượuchảy xuống cay xè như đang đốtcháy cổ họng tôi.
“Nghe nói cậu là phóng viên,muốn đến tìm hiểu về làng chúngtôi”, anh này hỏi đầy ngụ ý “Họ lấyhết tiền của chúng tôi Cậu màmuốn viết thì viết về cái đó ấy vì tôithì không thể Nếu tôi mà viết mộtbài báo, cậu nghĩ có ai dám đăngkhông? Có không? Không!”
Giọng anh này bắt đầu trở nêngiận dữ và khuôn mặt đỏ lên vì
Trang 31giận Tôi không lấy thế làm lo, cơngiận của anh ta không nhắm tới tôi.Không cần anh ta giải thích, tôi hiểu
“họ” là ai Người đàn ông nắm lấy
cổ tay tôi và kéo lại gần “Nông dânnghèo như bọn tôi chẳng có tiềnhay được giúp gì hết Họ lấy tiềncủa chúng tôi Tại sao? Tại sao? Để
họ lại giàu thêm à? Sao không dùngtiền để xây trường học? Tại sao?”
Tới lúc này, anh ta gần như héttoáng lên và làm mọi người đều chú
ý Một vài người tới bên và cố trấn
an anh này và khuyên tôi nên vềnghỉ Chú Tiến và tôi sang phòngbên, nhưng người đàn ông khi nãy
Trang 32lại đi theo Anh ta hét lên điên dại.
“Tại sao? Tại sao phải sống tiếp thếnày? Tiền đi đâu hết rồi?”
Người đàn ông đi theo chúng tôi
về tới tận nhà Tôi chắc rằng ai đóbắt anh ta phải đi theo để xin lỗi,
họ sợ tôi sẽ đi báo cáo về anh này
“Anh xin lỗi, nhưng anh nói thiệt”,anh nói đi nói lại, cầm lấy tay tôi rấtchắc
Anh ta quay sang chú Tiến tìm sựđồng tình sau khi nhắc lại lần cuối
“Anh phải nói cho em nghe sự thật”
Vợ của chú Tiến đã chán ngấy vớimấy chuyện say sưa rượu chè trong
Trang 33chỉ một buổi tối nên cô đề nghị anhnày đi về Anh chàng lập tức vânglời Chú Tiến cũng đứng dậy, đi rangoài hút một điếu thuốc Tôi và cô
vợ ngồi lại trong nhà
“Cô không muốn xấu tính nhưng
mà phải làm khó với chồng cô Đànông mà uống vào là hay nói điềungốc nghếch lắm Ông ấy là ngườitốt, có lòng nhân hậu nhưng mà côghét mấy người uống vào là nói to.Khi cháu đến đây lúc chiều, cô cònchưa tin cháu đâu Cô tưởng chồng
cô lại uống say và đưa người lạ vềnhà Nhưng cô thấy cháu cũngngoan ngoãn và không có uống
Trang 34rượu” Tôi ngồi, lắng nghe cẩn thận.
“Cô không tin người nữa vì ngàyxưa cô bị lừa một lần rồi Xưa lắm,
có một ông trẻ tuổi nhìn mặt hiềnlành đi ngang qua đây Ổng đưa cho
cô tờ 100 đô la Mĩ và bảo cô đổitiền cho ổng Nhưng mà chẳng aiđổi được cho ổng, thì ổng hỏi xinmượn của cô 300.000 đồng để giúp
mẹ đang nằm viện Hồi ấy như thế
là nhiều tiền lắm Ông ta đưa cô tờtiền và nói là sẽ quay trở lại Ấynhưng mà đó là tờ tiền giả Cô bịlừa một lần rồi nên tự hứa là không
để ai lừa thêm lần nữa”
Trang 35Tôi nhớ lại một người nông dân ở
Hà Tĩnh đã nói với tôi về lòng tinngười của người Việt Nam “Nếuchúng tôi tin cậu, chúng tôi sẽ thật
là tin cậu Nhưng mà nếu cậu đánhmất lòng tin đó, cậu sẽ không baogiờ được chúng tôi tin nữa”
Chúng ta sống và học hỏi, nhưngchúng ta sẽ không bao giờ là nhữngcon người như trước nữa Chúng tatrở nên mệt mỏi với những trò lừađảo và sự thiếu trung thực Đó cóthể là lí do vì sao người Việt Namkhông mấy tin nhau nữa Hãy tưởngtượng một gương mặt em bé xinhxắn, mềm mịn khi bị cào xước Máu
Trang 36sẽ không chảy lâu, vết thương sẽsớm lành, nhưng vết sẹo thì mãimãi hằn dấu ở đó.
Đêm đó tôi ngủ cạnh chú Tiến,trong lòng lẫn lộn những suy nghĩ
và cảm xúc về người đàn ông này.Chú ấy là một người đàn ông tốt cótấm lòng nhân hậu Nhưng cái tậtuống quá nhiều rượu là điều tôiluôn nhớ và ghét nhất khi nghĩ vềcha của mình Đàn ông Việt Namgặp vấn đề nghiêm trọng về việcnghiện rượu Rượu có thể giúp họtạm thời trốn thoát khỏi những nhọcnhằn của cuộc sống, nhưng rượu lạigây ra quá nhiều vấn đề cho gia
Trang 37đình của họ Sau tất cả nhữngchuyện vừa xảy ra lúc tối, tôi biếttôi phải rời đi vào ngày hôm sau.
Mùi bún cá thơm lừng đánh thứctôi dậy sáng hôm sau Vợ chú Tiếnbán bún cá ngay tại nhà Một vài vịkhách đã đang ngồi ở chiếc bànnhựa nhỏ Cô ấy bắt tôi phải ăn hếthai bát trước khi đi Đến lúc phảichia tay, cô ấy đến ôm tôi “Phảihứa là quay lại đây thăm cô chúnha”, cô nói với giọng hơi nghènnghẹn Tôi ôm cô thật chặt, tôi biếtmắt mình đã hơi ướt
Chú Tiến chở tôi đến một bến
Trang 38phà Tôi chợt nhận ra mình đã đặtchân lên một hòn đảo từ bấy đếnnay mà không hay Tôi ngần ngạiđưa số điện thoại của tôi cho chú,trong thâm tâm biết rằng thỉnhthoảng tôi sẽ nhận được những cúđiện thoại của một người say Tôivươn tay ra định bắt tay chú, nhưngchú tiến tới và ôm tôi Tôi nhìn vàokhuôn mặt của người đàn ông đangtỉnh táo “Chú là người tốt, chúTiến Chú đừng uống nhiều quá”, tôinói với chú trước khi lên chuyếnphà.
Chúng tôi sang được bờ bên kia
Sự thanh bình và cô lập của ngôi
Trang 39làng tôi vừa tới thăm cứ như đãcách xa hàng triệu năm ánh sáng.Tôi rẽ nhầm đường, không kịp nhận
ra tôi đang đi lên một con dốc dẫntới phía cảng Kì Hà Bất chợt tôinhìn thấy một cảnh tượng như đượclấy ra từ một bộ phim Gần cánhcổng của một khu nhà máy hayxưởng sản xuất là một con đườngdẫn xuống một mảnh đất rộngkhoảng vài trăm mét Một vài chiếc
xe ô tô đang đỗ dưới đó, có cảnhững chiếc xe của quân đội vớibiển xe màu đỏ có thể thấy rõ từ
xa Một chiếc xe nhỏ màu đỏ đunchở bốn vị khách tiến vào khu đất
Trang 40Một người đàn ông tiến tới chiếc
xe và hét lên điều gì đó Tôi có thểnghe thấy tiếng la lớn, nhưngkhoảng cách quá xa nên tôi khôngnghe rõ ông ta nói gì Chiếc xe vẫnchầm chậm tiến lên, người đàn ônggiờ đã đứng ngay trước đầu xe Độtnhiên một tiếng động lớn vang lên.Người đàn ông đập mạnh hai tayxuống mui xe Tôi nấp sau một gốccây để xem chuyện gì đang diễn ra,không muốn bị ai nhìn thấy Mộtngười đàn ông thấp bé ngồi ghế saubước xuống xe và tiến lại gần ngườiđàn ông đang đứng trước mũi xe.Ông ta hét lớn điều gì đó nhưng rồi
bị người đàn ông to hơn đẩy ngã và