Có học viên đã đủ cảm thấy yên tâm và nhiều người trong số họ vốn là trí thức có chức có hàm cả, nên nổi hứng tranh luận hoặc hỏi lại vài điều mà ông ấy từng giảng, tỏ ý không tin vào [r]
Trang 1Tôi vì công việc nên có quen biết một giảng viên là Phó Giáo sư, Tiến sĩ một học viện cấp Quốc gia Môn học chuyên ngành của ông ấy là Kinh tế Chính trị Môn này được xem là cơ sở lí luận, nên có trong chương trình của tất cả các cấp độ đào tạo với mọi đối tượng Nếu có ai hỏi về công việc của ông ấy thế nào luôn nhận được từ ông cái lắc đầu nhún vai tỏ ra mệt mỏi, nhưng ngầm chứa đầy hãnh diện:
Tớ giảng kín ngày, kín tuần… Đấy tí nữa lại phải lên lớp phụ đạo thêm mấy anh ở lớp nghiên cứu sinh để tuần sau thi, rồi tối lại có mấy trường nhờ giảng cho lớp
cán bộ lấy bằng 2…đến mệt mà chả thể từ chối được !
Mỗi năm, đều như vắt chanh, Khoa ông ấy được phân bổ những đề tài nghiên cứu liên quan đến chuyên ngành kinh tế chính trị đó… và như thường lệ ông luôn đứng tên long trọng là chủ nhiều đề tài nghiên cứu chung của cả Khoa…
Ông là người đưa ra nhiều chuyện lạ trong thực tế khi giảng, nhưng để củng cố lòng tin với học viên ông thường nói: tôi xin kể các bạn câu chuyện này, thật
100% luôn, nếu không cũng 99% Học viên nghe cười ồ, thấy ông dí dủm, họ tỉnh
lên như sáo vừa được vẩy nước và chăm chú với cái câu chuyện mà cách ông giới thiệu đã nói lên rằng thực ra ông chỉ là 1 % của cái chuỗi làm nên nó
Trong một buổi liên hoan, như vẫn thế sau khi kết thúc tốt đẹp những lần thi cử đầu ra đầu vào, các học viên trân trọng mời cả ông ấy mà một số thầy nữa đến dự tiệc ở nhà hàng Không phải lần đầu, sau khi vui chén rượu, người ta thường nói thật Có học viên đã đủ cảm thấy yên tâm và nhiều người trong số họ vốn là trí thức có chức có hàm cả, nên nổi hứng tranh luận hoặc hỏi lại vài điều mà ông ấy
từng giảng, tỏ ý không tin vào những điều từng được nghe trong lớp: thế nào là
Tư Bản giãy chết, thế nào là bóc lột thặng dư, thế nào là Chủ nghĩa xã hội ưu việt
…
Ông ấy ngả nghiêng đứng lên cầm chén rượu, giọng lả lơi nhưng vẫn có chất áp đặt của những ông Thày môn đó như khi đứng bục, ông ấy nói : Hỏi, tranh luận cái đếch gì cho nó thối việc Tớ chả dại sa đà mà mất đoàn kết với các bạn
Nhưng ở đây, toàn người hiểu biết, tớ nói thẳng: nồi cơm của nhà tớ và nồi cơm của nhà cậu chắc cũng giống nhau từng hạt thôi, nhưng cái cách kiếm cơm nó cũng khác nhau Tớ cũng như bạn chỉ tin vào nồi cơm nhà mình trong đó cơm nó thế nào thôi, nhiều hay ít, ngon hay không Một Dân tộc không có luận thuyết là man rợ, nhưng một Dân tộc làm nô lệ cho luận thuyết là Dân tộc bị đầu độc Nhưng các bạn thấy đấy : tớ đi giảng môn ấy ngày này qua ngày khác, thông như vắt chanh mà có bị đầu độc không nào? Tớ uống bao nhiêu là rượu các lớp mời
mà có bị đầu độc đâu nào….Ha ha ha…thôi nào các bạn, cùng Dzô 100% nhé…
Mọi người đồng thanh hùng dũng và ồn ào như sẵn sàng ra trận thi thố và khẳng
định với nhau : Dzô…