Tôi không nghĩ vội vàng như thế Đã từng yêu từng khổ đã nhiều Nhưng không thể tán thành cái chết Tôi không loại cúi đầu theo số kiếp. Không sống cùng nhau thà chết cùng nhau[r]
Trang 1NHÂN CÂU CHUYỆN MẤY NGƯỜI TỰ TỬ
(Lê Đạt)
Đọc báo nhân dân số 822
Có đăng tin mấy người tự tử
Vì câu chuyện tình duyên trắc trở
Đêm mùa hè nóng nôi như lửa tôi ngồi làm thơ,
Vừa dẫn vừa thương mấy người xấu số
Chân chưa đi hết nửa đường đời, đã vỗi nằm im dưới mộ Cuộc Đời Cho dù lắm mưa nhiều gió
Nhiều cây đắng xót xa
Nhưng cũng đệp hơn vạn lần cái chết
Chết là hết hết yêu hết khổ
Nhưng cũng hết những vầng trăng soi sáng trên đầu Hết những bàn tay người e ấp tim nhau
Len lén bước chân hò hẹn
Bây giờ gặp gỡ nơi đâu ?
Dù có chết cùng nhau cũng vẫn là chia tay vĩnh viễn Trời đầu xuân mưa vần bão chuyển ,
Có lạnh lăm không
Tôi biết hai người lạnh lắm
Không gì buồn bằng chẳng được yêu nhau…
Nhưng sao họ chết
Nhà đoạ đức vuốt hàng râu mép
Hạ kính
Lăc đầu
Hoà bình chủ nghĩa
Tôi không nghĩ vội vàng như thế
Đã từng yêu từng khổ đã nhiều
Nhưng không thể tán thành cái chết
Tôi không loại cúi đầu theo số kiếp
Không sống cùng nhau thà chết cùng nhau
Con người ta cần cứng một cái đầu
Chọi nhau cùng số kiếp
Cắn răng vào cứ sống cứ yêu
Khi lương Sơn Bá tương tư trên gường bệnh
Ngày một võ vàng
Ôm bóng người yêu mà chết
Khi Chuc Anh Đài săm săm vào huyệt
Theo nhau cho trọn lời nguyền
Cả rạp lặng yên
Trang 2Những chiếc khăn tay đầm đìa nước mắt
Sự thật cuộc đời còn đắng cay hơn nghệ thuật
Lương Sơn Bá ,Chúc Anh Đài
Sống không Được yêu nhau
Chết còn được hoá thành đôi bướm
Còn mấy người tự tử ,
Xác bay giờ mục nát dưới mồ
Biết ai thương họ
Có phải chúng ta vì quá yêu người cũ, mà quên người sống bây giờ
Có phải chúng ta mất mát nhiều trong kháng chiến
Nên chủ trương tiết kiệm lòng mình
Có phải chúng ta vì muôn việc rối tinh
Đành xếp lại chuyện mấy người tự tở
Lịch sử đã trải qua bao nhiêu đau khổ,
Những người chết treo trên lửa
Những người chết rục trong tù
Nhừng người chết treotrên cột
Tùng xẻo lăng trì
Rỏ máu trên bàn thờ nhân loại
Cho con người được làm người,
Cho con người được yêu được sống
Tôi muốn gào lên cho đến khi lạc giọng
Khong gì đau thương bằng mất một con người
Sao họ lại đưa nhau đi tự tử
Có phải họ không bằng lòng chế độ
Bất mạn với cuộc đời
Không ,họ chưa hai mươi
Cô gái hôm nào mới lớn
Soi trộm vào gương thấy má mình hồng
Nghĩ đến chuyện lấy chồng đỏ mặt
Người con trai ngồi trên gò đất
Thổi sáo gọi người yêu
Làm nắng chiều đứng lại
Lúa đang thời con gái
Cũng thấy rộn trong lòng
Xôn xao gió thổi
Đầu sát bên đầu bàn chuyện tương lai
Thôn xóm tan dần bóng đen địa chủ
Cuộc đời như ánh trăng mỗi ngày một tỏ
Sáng bừng lên trong những chiếc hôn đầu (Con nữa)