TÌNH YÊU HÓA HỌC Ta lạc vào một mê cung Người ta gọi là TĨNH YÊU thì phải Ta nhìn nó bằng một mắt lim dim ...Hình bóng ai bất chợt hiện lên Nàng quá đẹp khiến mắt ta không chớp Ôi đôi
Trang 1TÌNH YÊU HÓA HỌC
Ta lạc vào một mê cung
Người ta gọi là TĨNH YÊU thì phải
Ta nhìn nó bằng một mắt lim dim
Hình bóng ai bất chợt hiện lên
Nàng quá đẹp khiến mắt ta không chớp
Ôi đôi mắt trong xanh thăm thắm
(Đến sun/af đồng cũng chăng thể xanh
hơn)
Rồi khi nàng cất tiếng oanh vàng
Ta nghĩ đến H2O tinh khiết
Nước da nàng đấy, hay là tuyết?
(À đúng rồi, ta có thê tạo ra
Cho axit benzoic bay hoi la dugc)
Nàng bước tới, dịu dàng hết sức
Cảm xúc trong ta bất chợt thăng hoa
Rất tự nhiên, ta cất tiếng ngợi ca
Hình như nói những điều ta vừa nghĩ
Rồi chờ đợi một lời thủ thi
“Em thấy chàng thật quá dễ thương!”
Ôi!
Ta mong cháy lòng được cùng nàng sóng
đôi
Còn hon ca oleum hao nudéc
Cứ nghĩ vẫn vơ một điều kỳ quặc
Lam sao nàng có thê hiện ra
À khi cho H20 tỉnh khiết
Céng sunfat dong va axit benzo (axit
benzoic)
Thém mot chit oleum háo nước, rồi đun
Điều chế xong nàng, ôi, quá dễ!
Ta buột miệng hét lên như thế
Nàng đến bên điện thoại cười cười
“Bệnh viện tâm thần? Mang đến cho tôi
Một xe nhé! Có kẻ điên rất nặng!”
Ta giật mình mở luôn hai mắt
Hình ảnh nàng lập tức bay hơi
Trước mắt ta chỉ toàn chai lọ thôi
Và đây là mê cung DANG GHET
Ta lắm bẩm: ôi thôi, đã hết
Và bay lên khỏi những ảo tưởng hâm hâm Này, có ai nhìn thấy ta không?
Dãy điện hóa
Dãy điện hóa O sau khử trước Phản ứng theo quy tắc anpha, Nhưng cân phải hiểu sâu xa Trước sau ý nghĩa mới là thành công
Kali, Can, Nát tiên phong
Ma, Nhôm, Măng, Kẽm tiếp không chịu
hèn
Crom, Sat dén Niken,
Thiếc, Chì dẫu chậm cũng liền theo chân
Hidro, Bạc, Dong, Thủy ngân,
Bạch kim, Vàng nữa chịu phần đứng sau
Ba kim loại mạnh đứng đầu, Vào dung dịch muối nước đâu “hủy liền”
Khí bay muối lại gặp kiềm,
Đổi trao phản ứng là quyền chúng thôi Các kim loại khác dễ rồi,
Vào dung dịch muối trước thời đây sau
Với axit nhớ bảo nhau:
Khử được hát cộng (H+) phải đầu dễ dàng
Từ Đông cho đến cuối hàng, Sau hidro đấy, chăng tan chút nảo
Vài lời bàn bạc đôi trao,
Vun cây “Vườn hóa” vui nào vui hơn