quên .Hình ảnh thầy Tương miệt mài, tận tụy bên chúng em, giảng giải từng lời hay, lẽ phải, hay những mạch văn đầy tình cảm cảm xúc của cô Kim Anh, hay những con số, những bài hình kh[r]
Trang 1Thành công – hai từ này chắc hẳn ai trog số chúng ta cũng mong muốn, khát khao Và các bạn đã từng suy nghĩ rằng, ai là người đằng sau những thành công ấy? Ai là người đã ngày đêm tận tụy mang lại cho ta những kiến thức, những bài học, những điều hay lẽ phải? Ai là nguồn động lực vô giá giúp ta trưởng thành? Ai là người đã vực ta đứng dậy khi vấp ngã? Ai là người vì chúng ta mà bất chấp những trái gió trở trời âm thầm lặng lẽ đẩy đưa con đò tri thức giúp chúng ta nên người? Ai?
Phải, đối với tôi, câu trả lời ở đây chính là những người lái đò, những người lái
đò thầm lặng, những người luôn miệt mài, cặm cụi chở những chuyến khách cuối cùng khi mồ hôi đã rơi lã chã trên ván đò cũ kĩ, khi chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ Khi tôi nói đến đây chắc hẳn ai cũng có thể hiểu những người lái đò mà tôi ngầm ý muốn nói ở đây là ai Và đó chính là người hàng ngày, hàng giờ quần quật, miệt mài bên con đò tri thức vượt qua bao khó khăn, hiểm trở trên dòng sông giáo dục đưa chúng ta đến với những tương lai tươi sáng ngời trước mắt Họ là những người không chỉ hi sinh công sức thời gian của bản thân mà còn giành trọn cả tình yêu thương, sự quan tâm, lo lắng, sự che chở bao bọc như một người mẹ, như một người cha đối với những đứa trẻ bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn, bao la này Ngày lại ngày, họ cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai
Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ
Ấy vậy mà, có ai thấu hiểu được sự vất vả, nặng nhọc này của thầy cô không? Chúng ta không những không thấu hiểu những điều đó, mà còn gây nên những tai quái, phiền lòng, khiến những người lái đò ấy cảm thấy buồn bã thất vọng, hay đôi luc những giọt nước mắt nóng hổi không tự chủ mà lăn nhẹ trên gò má
họ Và cũng có mấy ai để ý rằng, làn da hồng hào, trắng trẻo, mịn màng ấy nay
có còn, hay đã đổi thay trở nên nhăn nhúm, chai sạm? Có ai từng để ý rằng, mái tóc đen nhánh ngày nào của họ nay ại trở nên bạc trắng? Có ai từng để ý, đôi mắt sáng mới vào nghề nay có còn tinh tường như trước? Họ là người lái
đó chở khách sang sông, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng ta- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng ta
Trang 2“Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, Muốn qua sông phải lụy đò Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…
Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người.”
Đối với tôi mà nói, hai tiếng thầy, cô tuy thân thuộc, giản đơn nhưng chan chứa biết bao ý nghĩa cao đẹp Cái ý nghĩa thiêng liêng ấy chính là động lực giúp tôi vực dậy khi vấp ngã, khiến cho tâm hồn tôi được sưởi ấm mà chập chững từng bước trên con đường đời
Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời
và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn Thế mà,
có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã
hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò?
Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập
bờ hạnh phúc Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi lặng lẽ quay
về lái tiếp chuyến đò sau
“Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?”
Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về
Trang 3bến cũ Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy - sang sông!
Cuộc đời họ đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.Dòng sông vẫn cứ êm trôi Tóc họ trở nên bạc đi, mắt họ nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ Bao nhiêu người khách đã sang sông ? Bao nhiêu khát vọng đã vào
bờ ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi
Những người lái đò này, họ đã hi sinh tất cả chỉ để thế hệ trẻ khôn lớn trưởng thành nhưng điểu họ nhận lại chính là sự đối phó, sự lãng quên, sự bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ.Tuy tập thể chi đôi Vừ A Dính chúng em có những giây phút nông nổi của bản thân, nhưng trong thâm tâm chúng em rất hối hận, rất
hổ thẹn
Quay tới quay lui một dịp 20/11 lại về, không khí toàn thể chi đội chúng em tràn ngập những kỉ niệm, những hồi ức khó
quên Hình ảnh thầy Tương miệt mài, tận tụy bên chúng em, giảng giải từng lời hay, lẽ phải, hay những mạch văn đầy tình cảm cảm xúc của cô Kim Anh, hay những con số, những bài hình khó hiểu mà thầy Thành phải thức hằng đêm tìm hiểu, những từ vựng, cấu trúc tiếng Anh khó nhớ mà thầy Ngọc hăng đêm ngồi soạn, những công thức, những phương trình hóa học
mà cô Tho giảng dạy, những bài tập Lí khó hiểu mà cô Ngân truyền tải, những thuật toán chương trình Pascal khó nhằn mà
cô Hương phải tìm hiểu hằng đêm, hình ảnh cô Biển cùng
những tấm bản đồ Địa lí thế giới, hình ảnh cô Thuận với những
sự kiện lịch sử khó nhớ, hình ảnh cô Tuyết mỉm cười mỗi khi chúng em hiểu bài, những vần thơ hay, giàu ý nghĩa của thầy Bành,… Hay những tiếng cười, đùa của cô trò sau mỗi tiết học tốt Tất cả như ùa về trong tâm trí toàn thể chi đội 8a chúng em
mà ve vẫn như muốn nói rằng:”Này, sắp đến 20/11 rồi đấy, các
cô cậu lo mà thi đua cho tốt, làm hài lòng thầy cô cậu chứ”
Và ngày hôm nay đây, mọi tâm tình mà chi đội chúng em
muốn gửi gắm đến các thầy cô đều được thể hiện trong bức tranh “Người lái đò thầm lặng” này Bằng những cây sáp dầu chúng em đã điểm tô cho bức tranh giản dị mà chứa chan bao điều muốn nói Đay hình ảnh dòng sông cùng người lái con đò
Trang 4tri thức này dưới cảnh hoàng hôn thơ mộng, tuy đơn giản nhưng lại có những nét rất chất, rất riêng của nó Hình ảnh thầy cô tay run run cầm viên phấn đứng trên bục giảng, hay tiếng giảng bài văng vẳng bên tai như ùa vào trong tâm trí em Cảm ơn thầy
cô vì đã cho em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời biết đứng lên khi té ngã biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau Dạy cho em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống biết yêu gia đình và yêu quê
hương… Đã dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch để ngẩn cao đầu với bạn bè
“Cảm ơn thầy bài học hôm nay Cho em hiểu cuộc đời là lẽ sống Con người sống luôn phải biết hi vọng
Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai
Em phải bước trên những chặng đường dài Đầy chông gai lắm bụi đường vất vả Hãy cố lên không được để vấp ngã Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang
Em cứ bước theo con đường đã chọn
Và vươn lên đón hạnh phúc ngày mai.”
Nhân dịp 20/11 này, tập thể chi đội chúng em xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến với các thầy cô, chúc các thầy cô luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc và luôn thành công trong cuộc sống Một lần nữa cảm ơn vì đã nuôi dạy chúng em thành người
E xin chân thành cảm ơn