Khi bóng đêm vây phủ xuống đời, những dòng chữ của tôi biến thành màu sắc của những giọt lệ.. Những dấu chấm phẩy mất đi nét quyến rũ và tim tôi trong niềm đau tuyệt vọng vẫn cởi bỏ đ
Trang 1Khi bóng đêm vây phủ xuống đời, những dòng chữ của tôi biến thành màu sắc
của những giọt lệ
Những dấu chấm phẩy mất đi nét quyến rũ
và tim tôi trong niềm đau tuyệt vọng
vẫn cởi bỏ được khi hoà cùng với một tâm hồn đầy dịu lắng.
BÀI THƠ
CỦA NHỮNG GIỌT LỆ
Sưu Tầm: Phan Công Huỳnh
Trang 2Vâng thi sĩ cũng biết khóc
Phan Công Huỳnh
Trang 3Với tôi văn tự là sinh tồn một khi trong tim còn chứa đựng những dòng lệ nhỏ
Theo sắc thái của những vết thương đau,
ấn tích của sự thái quá không định phân tôi cảm thấy đời mình sao mà băng giá
khi thiếu vắng Người !
Trang 4Vâng thi sĩ cũng biết nhỏ lệ
Trang 5Tôi cảm nhận nỗi đớn đau của Người
qua những dấu chấm cùng dòng chữ,
những ngôn từ của tôi như lịm chết
khi trái tim hãy còn đập nhịp.
Đôi lúc tôi lo sợ ngay cả khi hạnh phúc chợt đến trong bất ngờ !
Trang 6Vâng thi sĩ cũng khóc thầm
Trang 7Tận đáy lòng Người vẫn luôn là bóng đêm,
chỉ có sự ngơi nghỉ mới duy trì được những mộng mơ.
Người tìm kiếm điều tai biến không may
ngay lẫn cả Hạnh phúc của tuyệt đối
Trang 8Vâng thi sĩ cũng biết khóc thầm
Trang 9Bởi thế Người viết về cuộc đời mình
bằng sự rộng mở của trái tim,
cứ như để vuốt ve mảnh đời của tha nhân
Người tự tìm sự dung tha cho lỗi lầm
khi viết lên bài thơ khoắc khoải
về nỗi âu lo sợ hãi
Trang 10Vâng thi sĩ cũng từng thầm khóc
Trang 11Đôi khi tôi mất đi sự cảm hứng
cầm đến cán bút , nhưng khi tôi nghĩ thật nhiều về Người
tôi chối từ ngay việc gấp sách
Thế là tôi tự thả lõng hồn mình như lúc khẩn nguyện trước Người để cầu xin
Trang 12Vâng thi sĩ cũng đã khóc thầm
Trang 13Với con tim vỡ nát nhưng chứa đượm tình yêu, đôi khi tôi tìm được nụ cười
để không phải rủa nguyền cho định mệnh
Đời tôi như lịm tắt
kể từ ngày Người bỏ ra đi
Trang 14Vâng thi sĩ luôn khóc cho Tình yêu !
Claire De La Chevrotière
Phan Công Huỳnh