Trong cái văn minh, hiện đại, bất giác nhớ về những kỉ niệm xưa ….. Những kỉ niệm ngày đùa vui thời áo trắng, thời cắp sách đến trường; những hàng phượng vĩ đua nhau khoe sắc; những bài
Trang 1Trường THCS Lê Độ Chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11
Thực hiện: Tổ 1 – Lớp 9/1
Trang 2“ Tôn tạo sinh thành ơn cha mẹ
Sư phạm nên người nghĩa thầy cô Trọng đức công thầy xin ghi khắc Đạo nghĩa ơn cô suốt cuộc đời ”
Thời gian trôi nhanh như nhịp thoi đưa, con người dần tất bật hơn trong cuộc sống Trong cái văn minh, hiện đại, bất giác nhớ về những
kỉ niệm xưa ….
Những kỉ niệm ngày đùa vui thời áo trắng, thời cắp sách đến trường; những hàng phượng vĩ đua nhau khoe sắc; những bài ca râm ran của những chú ve sầu; những chiếc ghế đá; cột cờ sững sững trong sân trường,… Tất cả đã khắc nên một bức tranh tuy chỉ bằng kí ức, bằng trí nhớ nhưng lại hết sức sống động, rất đỗi thân thương Trong cái dòng cảm xúc miên man ấy, không thể thiếu những tình cảm ngây ngô, trong sáng thời học trò: những mối tình đầu, tình cảm thầy trò,… Vâng, để có được một ngày hôm nay, chắc hẳn ai cũng mang ơn dạy dỗ của thầy cô – những người lái đò thầm lặng Mấy ai qua bên kia sông mà nhớ đến người lái đò ?
Nhân ngày 20-11, chúng em góp nhặt những hiểu biết của bản thân, những suy nghĩ về thầy cô, về mái trường để tựu thành đây như một món quà quý giá và ý nghĩa nhất dành tặng “ Những người đã thắp
sáng ước mơ trong ta để tỏa sáng lối ta đi trên đường đời … ”
Trang 4Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Trang 6Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về
Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô ?!
Thảo Thảo
Trang 9Rồi mai này ta rời xa trường lớp Những kỷ niệm đầy ắp trong ta Bàn ghế cũ, thầy ơi tóc bạc màu Màu thời gian khỏa lấp nỗi buồn Cuộc sống ngoài kia không len vào trường nhỏ Mộc mạc đơn sơ trong sáng diệu kỳ
Lời thầy giảng chan hòa cùng ánh nắng Ban mai về bài học hóa thành thơ
Mai ta xa, mười hai ơi nhớ lắm ! Thầy chủ nhiệm thẳng tính tận tâm
Trên bước đời, có khi nào nhìn lại Bài học chưa hiểu hôm nay chợt thấm thía trong lòng ? Mai ta xa, đem theo mơ ước:
Cô giáo tương lai sẽ nối nghiệp thầy
Hoa Phượng (Lâm Đồng) (Mực Tím số 287 - 20/11/97)
Trang 11Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng
Khiến con chạnh nhớ về Người
và câu chuyện năm xưa
Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Trang 14( Viết tặng thầy cô của tôi)
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái
truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi Gởi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai ???Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?Tôi nhớ thầy tôi, nhớ xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bàiTừng trang giáo án vẫn còn nguyênCuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Thái Mộng Trinh - 1998
Trang 20Năm học: 2009 - 2010
Trang 21Trong đại dương mênh mông ấy Chúng con là sóng, cô là biểnSóng nhỏ nhoi chỉ biết tinh nghịchĐâu biết biển ngày đêm xô vào bờĐâu biết cô ngày đêm tận tụyChúng con vô tâm quá cô nhỉ ?Chỉ biết vui chơi, chẳng lo học hànhChẳng biết cô miệt mài cùng trang giáo án
Cùng bài học, lời giảng thân thongĐã bao lần cô buồn vì lớp kémNước mắt chảy dài trên đôi mi thầm lặng
Đã bao lần cô phiền vì chúng con
Vì bốn bốn đứa mãi chưa chịu lớn
Vì bay giờ: Sóng biết rằng sóng chưa đủ lớn
Sóng mãi cần có biển dịu êm
~Trần Thị Quỳnh Như ~
Trang 26Học về bỏ cặp đầu giường Rồi đi khắp xóm chơi bời huyên thuyên Đến lớp ngồi nói chuyện riêng Lời thầy cô giảng thôi rồi “bỏ qua” Khi nào làm bài kiểm tra Cái đầu trống rỗng “ Ni làm răng mi ?” Vội lấm lét giở vở coi Cóp pi (Copy) bài bạn rồi xem đồng hồ Lộn phèo chắp nối búa xua Làm sai tất cả, xơi liền con “không” Giậm chân bứt tóc bứt tai
Trách mình nào biết trách ai bây giờ !
* Nguyễn Thị Thanh Thảo B *
Trang 34Thùc hiÖn: Tæ 1 - Líp 9/1