Thời hoa đỏDưới màu hoaAM như lửa cháy khát khaoAM bước lặng trênAM con đường vắng năm naoAM Chỉ có tiếngAM ve ồn àoDM mà chẳng choEM lòng người yên chút nàoAM Anh mải mêAM về một màu mâ
Trang 1Thời hoa đỏ
Dưới màu hoaAM như lửa cháy khát khaoAM
bước lặng trênAM con đường vắng năm naoAM
Chỉ có tiếngAM ve ồn àoDM mà chẳng choEM lòng người yên chút nàoAM
Anh mải mêAM về một màu mây xaAM
cánh buồm bayAM về một thời đã quaAM
em thầm hát F một câu thơ cũDM
về một thời thiếu nữ F say mê G ( về một thờiDM hoa đỏ G diệu kỳ C )
MỗiAM mùa hoa đỏ vềAM hoaAM như mưa rơi rơiAM
cánh mỏng manhDM xao xác đỏ tươiDM
như nuối tiếc F một thời G trai trẻEM
MỗAMi mùa hoa đỏ vềAM hoaAM như mưa rơi rơiAM
như thángDM ngày xưa ta G dại khờ
ta nhìn sâu F vào trong mắt nhau
trong câu thơ của emEM anh không có mặtAM
Câu thơ hát F về một thời yêu đươngDM
anh đâu buồn mà chỉ tiếc F em không đi hết F những ngày đắm sayAM
MỗiAM mùa hoa đỏ vềAM hoaAM như mưa rơi rơiAM
Sau bài hátAM rồi em im lặngAM cái lặng imAM rực màu hoa đỏAM
sau bài hát F rồi em như thế F em của thờiDM hoa đỏ ngày xưa
sau bài hát F rồi anh cũng thếF Anh của thờiEM trai trẻ ngày xưaAM
MỗiAM mùa hoa đỏ vềAM hoa như mưa rơi rơiAM
MỗiAM mùa hoa đỏ vềAM hoa như mưa rơi rơiAM
MỗiAM mùa hoa đỏ vềAM hoa như mưa rơi rơiAM
Trang 2Giận hờn 1_Ngọc Sơn
Trả lại em yêuAM chiếc khăn ngày nàoAM,
ngày còn bên nhauDM ái ân tràn đầyG
Trả lại em yêuAM những năm học tròC,
những đêm hẹn hòAM, ngày ta có nhau
Giận hờn chi emAM, nét mi đượm buồnAM
Giận hờn chi emDM trút thêm muộn phiềnG
Giận hờn cho nhauAM nỗi đau ngập lòngC,
vắng xa thật rồiEM người ơi biết chăngAM
Trả lại cho emAM, trả lại cho emAM,
lời nào yêu thươngDM còn đọng trên môiDM
và tình ta đóF những đêm trăng tànC,
để lần sau cuốiDM khi nhìn thấy nhauG
để ngày mai đóAM duyên tình cách xaDM
Tiếng yêu ban đầuEM còn đâu nữa emAM?
Người đành xa taAM, bỏ ta một mìnhAM,
để rồi ra điDM cách xa ngàn trùngG
Kỷ niệm năm xưaAM sẽ tan như bọt bèoC,
ái ân ngày nàoEM giờ như giấc mơAM
Trái Tim Bên Lề - Bằng Kiều
Em đã biết bao ngày bên em Là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em
Nhưng em vẫn ngây thơ ko biết tình anh
Thầm yêu em nên tim đau rã rời Anh đã thấy bao người yêu em
Tim anh đã nhức nhối thinh lặng bên em
Nhìn em yêu tuy ngay đây nhưng rất xa xôi
Vì tim em đã trót trao ai rồi
Tình yêu sâu kín cho em đã bao ngày thầm lặng
Nhìn em ko nói nên câu nói chi đây
Lòng xót xa đi bên đời em và thấy em chịu nhiều đắng cay
mà tim anh đây vì yêu em nên đau rã rời
Vì em đã trót yêu ai em mãi vô tình ko nhìn ra
Tình yêu anh đã trao em bấy lâu nay
Một trái tim bên lề rất đau vì biết em chẳng hề biết đâu
Tình yêu anh đã cho em rồi
Trang 3Câu chuyện tình tôi
Ngày hôm qua không như là Ngày thơ bé vốn đùa chơi
Đồi non cao mắt ngỡ đang ngũ vùi Ngày tôi yêu gió hương đồng
Tuổi mây trắng như cỏ xanh Ngày tôi đã biết yêu một dòng sông
Ngày hôm qua không như là Ngày tôi ngắm những vì sao
Tận trên cao rất cao những đêm mầu
Chuyện tình tôi vốn không lời Dệt xa tít giữa ngàn khơi
Mà xanh thẵm những cơn mưa lòng tôi
Ngày hôm qua như áng mây Bay hão huyền rất xưa kỹ niệm
Để giờ đây tôi vấn vương bao muộn phiền
Ngày hôm qua tan biến mau Như khắc sâu mãi trong tâm hồn
Để lòng tôi thêm trót yêu những ngày xưa
Ngày hôm qua như giấc mơ Trôi rất nhanh những âm thanh buồn
Tuổi còn xanh khát khao quay về nguồn Ngày hôm nay em hiển nhiên
Trong phút giây thoáng xưa ẩn hiện Để ngàn năm tôi nhớ em muôn niên
Ngày hôm nay tôi yêu thầm Người con gái mái tóc mộng mơ
Đời hồn nhiên trắng trong đến bất ngờ Chuyện tình tôi giống bao người
Nhiều mơ ước cho riêng mình thôi Buồn man mác tiếng mưa rơi lòng tôi
Cô Gái Đến Từ Hôm Qua - Mỹ Tâm
Và rồi ta hứa sẽ quay trờ lại Vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau, cùng năm tháng còn ấu thơ
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ,,,, của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh Như chính em cô gái đến từ hôm qua
Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh đc thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường
Dường như là vẫn thế em ko trở lại Mãi mãi là như thế anh ko trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh áo băng Trong khoảnh khắc của chúng ta
Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em Cuộc đời nay dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua!!!!
Trang 4Tuổi hồng thơ ngây
Tuổi hồng thơ ngây dưới mái trường Tuổi thơ đã đi qua rồi
Để lại trong tôi một nỗi buồn
Nói lên tiếng yêu lặng thầm, anh dành cho em
Xưa chúng ta chung trường Cùng nhau kết hoa ước hẹn
Mà sao bỗng dưng em lại Bỏ quên hoa quên tình tôi
Em vội ra đi trong ly biệt Tháng năm vẫn trôi qua dần, Anh chờ tin em
Kỉ niệm trong tôi đã phai mờ Giờ em bước đi theo chồng
Bỏ lại trong tôi một bóng hình Nói lên tiếng yêu lặng thầm, anh dành cho em
Khi biết kỉ niệm rồi Lòng anh bỗng se thắt lại
Và khi tiếng chuông giáo đường Chợt ngân xe hoa dừng lại
Em là cô dâu khoác áo hồng Sánh vai bước đi bên chồng , tình anh đơn côi
Hãy hát khúc nhạc buồn Cùng chung tiếng ca cung đàn
Còn đâu dáng em những chiều Nhè nhẹ đưa bước chân phù du
Êm đềm trôi qua khi em theo chồng
Nhớ sao những khi tan trường, tình anh bơ vơ
Nhỏ ơi
Lần đầu ta gặp nhỏ trong nắng chiều bay bay
Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ không tên
Ừ thì nhỏ không tên, bây giờ vẫn nhớ nhỏ, nhỏ ơi
Lần này ta gặp nhỏ trong nắng chiềy bay bay
Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ chưa yêu
Ừh thì nhỏ chưa yêu, bây giờ yêu nhé nhỏ, nhỏ ơi
Lần này nhỏ quay đi, ko thèm nhìn ta nữa
Giọt sầu rơi một mình, chỉ còn ta một mình, nhỏ ơi
Còn gì đâu hỡi nhỏ, trong nắng chiều phôi phai
Kỷ niệm ta cùng nhỏ, giờ chỉ là hư vô
Ừh thì là hư vô, xa rồi vẫn nhớ hoài, nhỏ ơi
Tình cờ ta gặp nhỏ, trong nắng vàng ban mai
Thẹn thùng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo khờ ghê đi
Ừh thì khờ ghê đi, thương rồi sao chẳng hiểu, nhỏ ơi
Trang 5Bờm ơi
Người ơi, anh hát riêng bài ca Tặng em cô gái anh thầm yêu
Lúc em cười mùa xuân trong anh Lúc em buồn mùa đông vây quanh
Em có hiểu lòng anh muốn nói suốt đời yêu em
Rồi mai anh phải đi học xa Người ơi, anh chỉ yêu mình em
Lúc một mình nhìn về nơi xa Ngước lên trời nhìn vì sao đêm
Anh tin rằng ở nơi xa kia em chờ anh mãi
Có những lúc nhớ em anh khóc thầm Vì có những lúc nhớ em lòng đắng cay
Người ơi em ở nơi xa Mình anh trong cô đơn Lòng ngập thương nhớ dâng đầy
Em có hiểu lòng anh muốn nói Anh nhớ em nhiều !!!
Em có hiểu lòng anh muốn nói Anh nhớ em nhiều !!!
Hãy về đây bên anh (Duy Ma ̣nh)
D | Hm | G | A | D | Hm | G | A | D | Hm | G | A | D | Hm | G | A | A7 ||
Mô ̣t mùa thu tàn úa, lá vàng rơi khắp sân
Mình anh nơi đây cô đơn lă ̣ng lẽ
Từ khi em ra đi, từng hàng cây trước sân
Dường như cũng đã xác xơ đi nhiều
Rồi mùa thu đi qua, khi mùa đông đã về
Chờ mong tin em nhưng sao chẳng thấy
Người yêu ơi, em có còn yêu anh nữa không
Mà sao không thấy mô ̣t lời cho nhau
D | D | Fm# | Hm | Em | Fm#7 | G | A D | D | Fm# | Hm | Em | Fm#7 | G A | D || Người yêu ơi có biết Anh nhớ em nhiều lắm
Những đêm trong giấc mơ Tay nắm tay nghe ̣n ngào
Lòng ha ̣nh phúc biết bao Ngỡ rằng em còn đây
Nu ̣ hôn trao ngất ngây Ôi tình yêu tuyê ̣t vời
Người yêu ơi có biết Anh nhớ em nhiều lắm
Đã bao năm tháng qua Anh vẫn mong vẫn chờ
Giờ em đang ở đâu Hãy về đây bên anh
Tình yêu ta thắp lên Cho mùa xuân xanh ngời
Trang 6Nỗi nhớ mùa đông
Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng Chiều nay cũng bỏ ta đi
Nằm nghe xôn xao tiếng đời Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy Giờ đây cũng bỏ ta đi
Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về
Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông Mùa thu cây cầu đã gẫy
Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về
Nỗi nhớ mùa đông _ Thanh Hà
Thoảng nghe cơn gió đông về, chạnh lòng nhớ em
Qua bao nhiêu ngày tháng, thu vàng nắng hạ
Hàng cây chiếc lá trơ cành,đợi một ngày nắng xuân
Em nơi xa có biết, anh không thể thiếu em một ngày
Ngỡ như em đang còn đây, còn đây mùa đông buốt giá
Trong đêm không gian lặng thinh, thoảng nghe lời nói yêu thương
Dẫu qua bao nhiêu ngày tháng, ngày tháng đôi mình xa cách
Anh luôn tin rằng ngày mai, ngày mai mình sẽ bên nhau
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
quán cóc liêu xiêu một câu thơ Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay, hơi ấm trao em tuổi thơ ngây
Tưởng như, tưởng như còn đây
Trang 7Phố xa
Mưa về trên khúc hát Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về thoáng hương xa Con đường giờ là kỷ niệm
Giọt sương lặng lẽ bên em Đọng trên đôi mắt vô tư
Để buồn cho con phố nhỏ Để một người đến vấn vương
Đi bên em chiều trên lối vắng Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Đôi vai em gầy trong chiếc lá Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân
Trên tay em nụ hoa vẫn nở Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ Mơ về một ngày có mưa êm đềm
Mưa về trên khúc hát Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về giấc mơ xa Mây mờ giờ là kỷ niệm
Mùa thu lặng lẽ trôi đi Mùa đông lạc giữa tình yêu
Xuân về như con nắng hạ Bốn mùa mưa vẫn đợi ai
Không còn mùa thu
Không còn mùa thu trăng rơi bên thềm Không còn lời ru mơ trên môi mềm
Em thơ như mùa xuân đầu nối dài đêm sâu Anh làm mùa thu cho em mơ màng
Anh làm lời ru quấn quýt bên nàng Em đi tiếc gì thu vàng tiếc gì xuân sang
Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời Còn thương nhớ nhau từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề lời yêu chưa nói trên môi vụng về
Đường ta đã qua chìm khuất chân trời Đường ta sẽ qua nào ai biết tới
Chiều buông rã rời ru lòng thôi mơ Ru buồn lên thơ
Không còn mùa thu trăng rơi bên thềm Không còn lời ru mơ trên môi mềm
Em thơ như mùa xuân đầu nối dài đêm sâu Anh làm mùa thu cho em mơ màng
Anh làm lời ru quấn quýt bên nàng Em đi tiếc gì thu vàng tiếc gì xuân sang
Còn thương nhớ nhau về thắp sao trời Còn thương nhớ nhau từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề lời yêu chưa nói trên môi vụng về
Đường ta đã qua chìm khuất chân trời Đường ta sẽ qua nào ai biết tới
Chiều buông rã rời ru lòng thôi mơ Ru buồn lên thơ
Chiều buông rã rời ru lòng thôi mơ Ru buồn lên thơ