1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Thơ tình yêu và cuộc sống

70 779 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thơ tình yêu và cuộc sống
Trường học Trường Đại học Văn hóa Hà Nội
Chuyên ngành Thơ ca
Thể loại Thơ
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 70
Dung lượng 862,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Giờ đây em đã lấy chồngGió lay nhè nhẹ cành hoa Nắng thì yếu ớt như là ốm lâu Vì ai mang nhớ đem sầu Nên trời u ám còn đâu nắng vàng Nhớ lần anh đón em sang Gió nhè nhẹ thổi nắng vàng th

Trang 1

Giờ đây em đã lấy chồng

Gió lay nhè nhẹ cành hoa

Nắng thì yếu ớt như là ốm lâu

Vì ai mang nhớ đem sầu

Nên trời u ám còn đâu nắng vàng

Nhớ lần anh đón em sang

Gió nhè nhẹ thổi nắng vàng thắm tươi

Làn môi chúm chím em cười

Cho anh ngơ ngẩn đánh rơi tâm hồn

Đông về anh thấy cô đơn

Khi người yêu đã không còn đợi mong

Giờ đây em đã lấy chồng

Gió thì lạnh lẽo bên song vắng người

Thôi người dứt áo ra đi

Thôi người dứt áo ra đi

Tình ta hai nửa thôi thì cách xa Đường tình còn lại mình ta Hôm nào cứ ngỡ sẽ là chung đôi Ngày xưa không nói một lời Yêu thương không tỏ nên người bỏ ta Đêm đông giá rét thật là

Bờ vai run lạnh tình xa thật rồi Tôi nào oán trách người ơi Vòng tay mềm mại đã rời xa tôi Nơi đây nhắn gửi một lời

Ở nơi xa ấy mong người được vui Gió đông lạnh đến thấu da Đợi chờ người mãi l òng ta mỏi mòn Ngày xưa tìm mãi đâu còn

Tháng ngày qua đã mỏi mòn yêu thương Giờ đây xa cách đôi đường.

Người đi để lại vấn vương nơi n ày Bao giờ ta gặp nhau đây

Bao giờ người nối sợi dây tơ hồng Buồn thôi ai cũng là chồng

Kiếp sinh ra thế còn mong mỏi gì Một lần người bước chân đi Tháng năm chờ đợi xá gì cô đơn Bây giờ đông lạnh lùng hơn Anh đi để lại giận hờn ngàn năm Năm canh thao thức em nằm

Trang 2

Nhớ thương kỉ niệm đêm rằm hôm nao

Nhủ lòng chẳng biết làm sao

Thôi thì duyên phận lẽ nào trách nhau

Ừ thôi kỉ niệm ban đầu

Mình em thương nhớ u sầu con tim

Mẹ con lỡ bỏ mà đi

Làm sao nên nỗi chia li hai nhà

Anh con chẳng ở cùng ta

Sang ở với mẹ thế là xa nhau

Còn đâu như buổi ban đầu

Cha con chồng vợ vui câu xum vầy

Trời trở lạnh bờ vai em run khẽ

Nhớ yêu thương ngày hai đứa bên nhau

Nhớ làm sao cái buổi đó ban đầu

Em thèn thẹn còn anh thì không nói….

Trời mùa đông một mình em đứng đợi

Người yêu ơi giờ anh ở nơi đâu

Ở nơi đây em tủi dạ âu sầu

Ngoài đường đó họ có đôi có cặp …

Bờ vai mỏng đang chờ vòng tay ấm

Mang yêu thương làm tan nỗi cô đơn

Anh về đây một lòng em vẫn đợi

Ừ thì thôi em chẳng dỗi hờn đâu

Phố chiều đã vắng bóng ai

Mà ta nghe gió thở dài trong mưa Vườn hồng vài khóm lưa thưa Tương tư nắng sớm nên chưa trổ màu Hương yêu sao vội phai mau

Dù tay đả nắm chặt tay lời thề Phải chăng là chút đam mê Phải chăng là chút lá hoa-phiêu bồng Người đành xa nổi chờ mong

Bỏ cô gài nhỏ bên sông chôn tình

Gió đông lạnh đến thấu da

Đợi chờ người mãi mà ta mỏi mòn Ngày xưa tìm mãi đâu còn

Tháng ngày qua đã mỏi mòn yêu thương Giờ đây xa cách đôi đường.

Người đi để lại vấn vương nơi này Bao giờ ta gặp nhau đây

Bao giờ người nối sợi dây tơ hồng Buồn thôi ai cũng là chồng

Kiếp người là thế còn mong mỏi gì Một lần người bước chân đi Tháng năm chờ đợi xá gì cô đơn Bây giờ đông lạnh lùng hơn Anh đi để lại giận hờn ngàn năm.

Năm canh thao thức em nằm Nhớ thương kỉ niệm đêm rằm hôm nao Nhủ lòng chẳng biết làm sao

Thôi thì duyên phận lẽ nào trách nhau

Ừ thôi kỉ niệm ban đầu

Trang 3

Mình em thương nhớ u sầu con tim

Có đôi lúc thấy buồn trống trải

Có đôi lúc thấy buồn trống trải

Người yêu ơi em ở nới đâu ?

Anh tìm mãi từ khi Xuân đương độ

Và giờ đây tóc anh đã bạc màu

Gió lạnh lắm tuồi già về vội vã

Thèm cánh tay ôm riết lấy bờ vai

Ôi hạnh phúc chẳng làm sao tìm thấy

Mùa đông về rồi sắp đến mùa Xuân

Mùa hát

Mùa đông hát một bài ca lạ

Người về từ nỗi nhớ xa xôi

Lời yêu của một người cuối hạ

Cũng về rưng rức đọng trên môi.

Có những bàn tay tìm nhau mà khóc

Tìm nhau mà kể chuyện dại khờ

Có nước mắt nào nồng thơm trên tóc

Đêm về khe khẽ hóa câu thơ.

Có cuối đường mưa hai người bé nhỏ

Dìu nhau trên những bước đời mình

Đền đài bỏ hai người nín thở

Ngủ vùi trong trần thế vắng tanh.

Đưa người sang đến mùa cỏ biếc

Tôi nằm nghe sỏi đá đơm hoa

Nụ hôn có điều gì tha thiết

Mà nằm không ngủ suốt đêm qua

Nụ hôn đầu mới thật lạ làm sao

Em vẫn thấy trái tim mình thổn thức

Em vẫn sợ là mộng không là thực Chợt giật mình em tỉnh mộng bâng khuâng

Anh ở đâu về đây mang yêu mến Cho yêu thương cùng với những đắm say

Để hai ta được ôn lại những ngày Yêu ra riết cho thời gian ngừng lại.

(Chúc bạn một ngày vui vẻ!)

Anh vẫn là anh của ngày xưa

Lâu lắm rồi có phải vậy không Thanh?

Em lại đến rồi ra về như thế.

Cứ lặng lẽ âm thầm mà chẳng nói Chẳng còn vương dù chỉ một dấu chân

Anh vẫn buồn thường nhớ chuyện ngày xưa Buồn ngơ ngẩn với biết bao kỉ niệm

Ừm thì thôi ta còn trong nỗi nhớ

Anh vẫn là anh của ngày xưa

Thơ viết tặng bạn) Buồn với tủi nơi đô thành hoa lệ

Trang 4

Một mình em cùng với những cô đơn

Ngày bận rộn bù đầu là công việc

Đến đêm về em lại nhớ mẹ yêu

Trong lòng mẹ em vẫn còn bé lắm

Vẫn là cô con gái út ngày nào

Mẹ vẫn nói bao giờ cô "yên ổn"

Thì lòng tôi mới được thảnh thơi

Anh đã đến vào mùa đông năm đó

Làm lòng em ấm lại những đêm mưa

Nơi anh đến là đảo xa sóng gió

Đêm hàng đêm em vẫn ngóng chờ anh

Giá lạnh về hơi ấm đã dần

xa

Lâu lắm rồi có phải vậy không anh ?

Em vẫn đợi rồi một ngày anh đến

Và mỗi sáng khi bình minh thức giấc

Em giật mình chắc lại mộng mà thôi

Nhớ hôm nao em ngả vào lòng mẹ

Vuốt tóc em mẹ khe khẽ thầm thì

"Bằng tuổi cô tôi lấy chồng rồi đó

Vậy mà còn nhõng nhẽo nữa sao"

Em chợt nhớ bao tháng ngày yêu dấu Nhưng xa rồi từ hôm đó chia tay

Và em biết chuyện đôi mình không thể Giá lạnh về hơi ấm đã dần xa

Thôi anh ạ duyên mình không thành mộng Mai gặp nhau vợ anh hỏi là ai !?

Anh cứ nói "cô bạn ngày đi học"

Em thật lòng cầu chúc cho anh.

Và lòng anh lại nhớ đến ngày xưa

Quê mẹ nghèo gốc rạ tốt hơn bông Chiều thu tím gió hắt hiu cằn cỗi Hai đứa trẻ cùng chăn trâu đuổi bướm Cùng lớn lên với kỉ niệm thơ ngây

Anh vẫn nghĩ rồi sẽ đến một ngày Tình thơ mộng sẽ đơm hoa kết trái Hai đứa yêu qua bao nhiêu vụng dại Được lên duyên trong hạnh phúc đơn sơ

Đến một ngày người ấy đã ra đi

Bỏ mình anh với "đồng chiều cuống rạ"

Nơi thành thị nghe đâu người ở đó

Trang 5

Vẫn cười vui trong nhung lụa gấm hoa

Chân nứt nẻ bàn tay thì thô ráp

Vẫn chiều chiều anh chăm bón vườn hoa

Mấy chú bướm có khi buồn qua lại

Và lòng anh lại nhớ đến ngày xưa

Có nhiều chuyện anh không thể nói ra

Sợ em giận - anh không quên người đó

Mối tình đầu biết bao nhiêu trắc trở

Có lúc nào anh chợt nhớ ngày xưa.

Em ở đâu nếu thấy dòng chữ

đó

Lâu lắm rồi từ buổi đó em đi

Lòng trống vắng như thiếu điều gì đó

Câu thơ viết như vô hồn lạc lối

Đi tìm em mòn mỏi một tình yêu

Anh tìm em suốt từ sáng đến chiều

Ngày rồi tháng bao lâu rồi chẳng nhớ

Em ở đâu đừng làm anh lo sợ

Kể từ ngày hai đứa bặt tin nhau

Còn lại anh với một mối u sầu

Con tim vỡ rồi tan thành mảnh nhỏ

Em ở đâu nếu thấy dòng chữ đó

Gió mang theo là nhung nhớ tình anh Biết bao giờ duyên ta mới được thành Cho khao khát không còn là mộng tưởng!

Chỉ là bèo nước, chỉ là mây trôi.

Bao giờ cho đến mùa xuân Bao giờ cho đến những lần yêu thương Hai ta chẳng được chung đường Đường tình hai lối vấn vương thêm sầu Bóng người giờ ở nơi đâu

Còn nghe trong gió một câu ngọt ngào Gió thì nhẹ, trời thì cao

Mùa thu đưa lối dẫn vào nhớ thương Bao giờ ta lại chung đường

Mùa xuân đưa lối yêu thương ngập tràn?

Hôm nao mong nhớ mỗi chiều Bên nhau hai đứa bao nhiêu mặn nồng.

Giờ đây người đã có chồng.

Mình tôi thơ thẩn cõi lòng mênh mang

Lệ mi ai đã mấy hàng Chuyện ngày xưa nhắc thấy càng xót xa.

Thôi thì duyên phận hai ta.

Chỉ là bèo nước, chỉ là mây trôi.

Tình xưa đã lỡ thật rồi.

Làm sao lỡ nói một lời xót xa

Trang 6

Người yêu giờ đã cách xa

Bao nhiêu đau đớn màu hoa thủa nào.

Phần anh chỉ muốn nói lời tim gan

Đành thôi chẳng dám oán than.

Khi duyên chẳng đặng nát tan cõi lòng

Anh biết đôi mình đã xa nhau.

Còn lại trong tim mối tình sầu

Ngày đó có lần em đã nói

Chuyện mình em chẳng mộng gì đâu.

Ngày đó nào anh đã nghĩ gì

Ngờ đâu cho đến buổi chia ly

Mới hay mộng đẹp không còn nữa

Thôi thì số phận - ta xa nhau

Đêm tối trời mưa mới mịt mùng

Con đường yêu mến chẳng ai chung

Gió lạnh đêm nay làm anh nhớ

Ngọt ngào hôm ấy ta bên nhau

Em đã đi rồi xa thật xa Mang theo ngày đó của đôi ta Còn lại mình anh chờ giá rét Chăc chẳng còn lâu đến mùa đông

Âu cũng tại trời chia lứa đôi.

Gió lạnh làm em dạ thêm sầu

Em biết người ta chẳng nhớ đâu Bao nhiêu ngày tháng từ thơ ấu

Kỉ niệm thủa nào cũng dần xa.

Ngày đó trong em vẫn như là Vừa mới hôm qua men tình ái Vẫn còn nóng bỏng vết son môi

Ta chẳng còn gì lưu luyến nhau Còn lại trong ta mối tình sầu Trong tim in đậm hình bóng cũ Chẳng thể nào quên một bóng hình

Còn nhớ hôm nào mộng đẹp xinh Hai đứa bên nhau với mối tình

Và nghĩ sau này nên duyên thắm

Ai ngờ mộng đẹp lại qua mau

Từ đó đến nay dạ u sầu Anh nào có dám oán trách đâu Thôi em hạnh phúc bên người mới

Trang 7

Âu cũng tại trời chia lứa đôi.

Em lỡ đành lòng đến thế sao?

Mà quên đi hết buổi hôm nào.

Hai đứa bên nhau trong say đắm.

Những tưởng dài lâu ta bên nhau.

Em nói là ta mãi bên nhau

Rồi gieo nhung nhớ gợi chi sầu

Em đi để lại mùa thu vắng

Tiếng lá vàng rơi trong mênh mông

Từ buổi em đi không còn nữa

Hơi ấm tình yêu của ngày nào

Mỗi buổi chiều thu về xóm cũ

Tìm dấu chân xưa của một người

Tôi biết tìm đâu một dấu chân

Đã bước đi xa chẳng còn gần

Bao dấu yêu xưa đành khép lại

Để lòng lạnh giá chẳng còn xuân !

Em có biết không tôi buồn đau

Nhớ về kỷ niệm lúc bên nhau

Em hứa bao nhiêu rồi quên hết

Nước chảy qua cầu chảy về đâu ?

Chốn ấy về thăm đã mấy lần

Mùa thu lá rụng khắp ngoài sân Giật mình cơn gió làm em nghĩ Hình bóng của ai thấp thoáng xa Nắng về rồi Hà Nội chẳng còn mưa Ngày ấm áp làm lòng ta trải rộng Ngoài phố kia mọi người vui hối hả Anh về đi ta cùng thức đêm nay

Nhớ hôm nào hai chúng mình thức trắng

Em hỏi anh chuyện về các vì sao.

Nghe họ nói mỗi ngôi sao là mệnh Của một người có phải thế không anh ?

Anh chỉ em ngôi sao kia lấp lánh

Đó là sao "Chức Nữ - Ngưu Lang"

Họ yêu nhau từ ngày xa xưa ấy Đến bên giờ ta lại kể nhau nghe

Em xúc động khóc thương nàng tiên nữ

Vì tình yêu mà chịu lắm chua cay Cầu Ô Thước hôm nay không còn nữa

Ở hai đầu hai nỗi nhớ mênh mông

Em chẳng ước là cô tiên xinh đẹp

Em chỉ là người con gái anh yêu

Trang 8

Nhớ nhé anh em vẫn đợi mỗi chiều

Anh về sớm ăn lưng cơm hạnh phúc

Vì công việc ta phải tạm xa nhau

Cũng là để bắt đầu ngày mới

Ngày hạnh phúc hai chúng ta mong đợi

Em mãi chờ ngày hai đứa bên nhau.

Em rất hiểu nên không thể buồn lâu

Niềm hạnh phúc gửi hai đầu nỗi nhớ

Ta nắm tay đón tương lai rộng mở

Mang nụ cười rạng rỡ tặng đời nhau !

Xuân.

14:55 10-10-2010

Lỗi hẹn cùng em biết làm sao

Hai ta chẳng biết đến khi nào?

Hai đứa một lần thôi gặp mặt.

Thôi thì ta cứ để tuỳ duyên.

Hãy gắng gượng lên anh rìu em.

Mình bước bên nhau trên lối quen

Hôm nay Hà Nội mừng đại lễ.

Gắng gượng lên em ta đi xem.

May mắn bên nhau đúng dịp này

Ngoài kia nhộn nhịp đến là hay.

Chỉ tội gió về em trở bệnh

Đau nhức cả đêm anh lo âu.

Mình bên nhau mừng đại lễ ngàn năm.

Phố đã lên đèn mới lung linh Hai đứa bên nhau mới hữu tình Anh bảo mai này mùa xuân tới Xây mộng cùng nhau duyên thắm tươi.

Anh nghe nói đêm lung linh Hà Nội Tiết trời thu đường phố rợp cờ hoa.

Đêm huyền ảo anh mơ cùng sánh bước Mình bên nhau mừng đại lễ ngàn năm.

Giá lạnh về đem theo nỗi cô đơn.

Đêm dài quá làm lòng em se lại Gió ngoài kia gào rít lên từng chập.

Cho lòng em lại thương nhớ về anh.

Nhớ ngày xưa mỗi khi trời trở lạnh Anh vội vàng về chăm chút cho em.

Bệnh tái phát làm em đau nhức nhối Toát mồ hôi thức cùng những cơn đau (Tặng nhỏ)

Em bằng lòng anh chẳng phải hứa đâu

Lâu lắm rồi ta mới lại gặp nhau

Trang 9

Anh Lại hứa một ngày nào gần nhất

Nhớ nghe em lần này anh nói thật

Đến thăm em mang theo cả niềm vui

Em lại cười chẳng tin nổi anh đâu.

Mải hứa hẹn và rồi anh chẳng tới

Để cho em bao nhiêu ngày chờ đợi

Và ngày mai "xin lỗi nhé người yêu"

Anh bận quá bộn bề là công việc

Gió lạnh về mấy bữa mẹ anh đau

Nhà hiu quạnh gió vào ra trống trải

Còn anh thì "quá lứa" sắp dở hơi

Ừ nói làm chi em đã hiểu cả rồi

"Hoàn cảnh" lắm anh cũng nào đâu muốn

Biết là anh có bao điều phiền muộn

Em bằng lòng anh chẳng phải hứa đâu

(Tặng Út Nhỏ)

Đêm mưa

(Tặng bạn)

Khi trời mưa là lòng em trống vắng

Giọt nước nào xua đi được hình anh?

Em thổn thức bao đêm rồi mong nhớ.

Gió lại về em thấy lạnh đêm nay.

Từng hạt mưa khẽ rơi bên cửa sổ

Làm lòng em nặng trĩu những cô đơn.

Và lại khóc cùng chăn đơn gối lẻ Hơi ấm nào từ thủa đó yêu nhau.

Trong đêm vắng không gian tĩnh lặng

Tí tách rơi , giọt nước bên thềm Gió thở dài khe khẽ thâu đêm

"Em thổn thức" nhớ ngày xưa cũ :

"Mưa vẫn rơi khẽ bên cửa sổ "

Nụ hôn trao âu yếm ngọt ngào Đến bây giờ biết ở nơi nao ? Lòng nặng trĩu lục tìm dĩ vãng !

Gió lại về cho em lạnh bờ vai.

Hình bóng cũ còn hiện về khắc khoải Anh ở đâu phương trời xa "diệu vợi"

Trong căn phòng chỉ còn lại cô đơn.

Hãy tin vào nỗ lực của hôm nay

Hai chúng ta chưa một lần gặp mặt

Cô "học trò" có hoàn cảnh bi thương.

Cha với mẹ hết duyên còn nợ

Em bơ vơ về với nội già nua.

Bẩy mươi tuổi nội thân gầy ốm yếu.

Lấy tiền đâu lo ăn học cho em.

Thùng bánh tét em bưng ra chợ bán Thêm chút tiền phụ đỡ nội nay mai.

Có một buổi như hàng ngày ra chợ

Em vô tình gặp bè bạn hôm nao

Họ cảm thông ăn hết thùng bánh tét Rồi đứa nào cũng oái oái kêu no.

Mỗi đêm về một mình em ngồi khóc.

Mẹ cha ơi con có tội gì đâu.

Con chẳng sợ bao khó khăn vất vả

Trang 10

Chỉ mong rằng ta hạnh phúc như xưa.

Lời em kể tôi nghẹn ngào thông cảm

Mình xa nhau tôi chẳng thể giúp chi

Mà chỉ biết sẻ chia an ủi

Hãy tin vào nỗ lực của hôm nay

(Tặng Nhi)

Hình như ta đã quen nhau.

Hình như ai muốn nói câu tình cờ

Hình như ta vẫn dại khờ

Hình như ai nói ai chờ đợi ai.

Hình như ta đã từng sai.

Hình như ta mãi đi hai con đường

Đêm qua gió lớn bờ vai lạnh

Em mất anh rồi ôi cô đơn!

Ngày đó bên nhau trong say đắm.

Hai đứa vui như thủa ấu thơ.

Mơ màng anh đến trong giấc mộng.

Cùng với yêu thương với mặn nồng.

Hạnh phúc mỉm cười em tỉnh giấc.

Giật mình thấy cả những cô đơn !

Mỏi mắt kiếm tìm chẳng thấy đâu.

Còn lại trong tôi một mối sầu.

Có những buồn vui và nhung nhớ

Kỉ niệm bao giờ mới nhạt phai?

Em đã ra đi bỏ xóm làng.

Đành lòng em chọn bước sang ngang

Cho bến đò xưa buồn cô quạnh

Đau lòng anh lái những tương tư

Khách đến khách đi người hối hả

Nỗi lòng trăm vẻ lạc mình ta.

Ôm mộng nhớ thương từ thủa đó Cái ngày em bỏ lại bến sông xưa Sáng mùa hạ trong xanh là thế.

Có tiếng chim ca hát ngoài kia Mấy giọt sương long lanh còn ngậm Những cánh hoa tươi thắm lạ kì.

Từng hạt nắng dịu êm toả sáng.

Lũ bướm về cùng khoe sắc mừng vui Bao ngày tháng hai đứa mình xa cách.

Em lại về cùng một vẻ tinh khôi

Sáng hôm nay anh lại viết mấy lời Cho bờ môi lại tìm đến bờ môi Hai chúng ta lại như xưa ân ái.

Cuộc đời này còn có những yêu thương

Chợt thấy hình em!

Đăng ngày: 12:48 01-08-2010 Chiều nay lạc bước về chốn cũ

Vô tình ta lại thấy tên em Gốc cây phượng vĩ ngày năm đó Hai đứa chúng mình khắc tên nhau

Gió nhẹ đủ làm tôi xao xuyến Nhớ lại hôm nào vuốt tóc em.

Cái mùi hương xả mới thân quen Từng sợi mượt êm mới dịu dàng

Nắng tàn váng úa buồi chiều nay Hình bóng em như thoảng đâu đây Nhưng mà tôi biết em xa mãi

Bỏ lại mình tôi kỉ niệm đầy

Cô giáo!

Đăng ngày: 12:33 01-08-2010

Trang 11

Một tờ "thư mỏng" bay trong lớp.

Cô giáo vô tình "bắt quả tang"

Và đưa cho bạn mang ra đọc

Chuyện hẹn chiều nay của "chúng mình "

Tui thấy bực mình cô làm vậy

Còn bạn thì ôi đỏ mặt và

Cúi gục xuống bàn trong nức nở

Cả lớp nhau nhao nhăn nhở cười

"Trong lớp học bài không chú ý

Mấy tuổi mà sao đã hẹn hò ?

Tôi sẽ báo về gia đình biết

Cô cậu bây giờ thật "gớm ghê" "

Ôi tờ "thư mỏng" làm "oan nghiệt"

Khổ bạn khổ tui đã lỡ rồi

Cô giáo cũng là hơi quá đáng

Đem chuyện công khai trước mọi người

Gió lơi lả trong nắng vàng rực rõ

Phượng đỏ trời trong khoé mắt của ai.

Lòng chợt thấy xốn xang là lạ

Mình chia tay và chắc phải xa nhau.

Này con gái thường thích gì vậy nhỏ.

Hay "người ta" thường nghĩ tới điều chi?

Món quà tặng để "người ta" phải nhớ.

Dù chỉ là "người ấy" chuyện ngày xưa

Nhỏ với tui hai chúng mình cùng lớp.

Có đôi người hay nói chuyện vào ra.

Và tôi biết có đôi lần nhỏ tránh

Chuyện thế gian nhỏ nghĩ đến làm gì

Nhớ hôm nào nhỏ mơ làm cô giáo

Là con trai tôi lại thích Bách khoa.

Tui gắng học mong có ngày đỗ đạt

Để sau này gặp cô giáo "khỏi chê"

Em đừng như thế xót lòng anh !

Đăng ngày: 10:54 01-08-2010

Em lỡ đành lòng đến thế sao?

Chuyện của riêng em kéo anh vào.

Em nói anh là người yêu mới.

Và rồi người cũ phải ra đi.

Em lỡ đành lòng đến thế sao?

Giờ đây anh biết nói thế nào !?

Kỉ niệm thủa nao còn nguyên vẹn.

Cái ngày hai đứa vẫn mộng mơ

Chiều nay lá rụng mùa thu tới Anh muốn cùng em nói đôi lời.

Hai đứa chúng mình đâu xa lạ.

Em đừng như thế xót lòng anh !

Kỉ niệm

Đăng ngày: 08:59 23-07-2010 Thư mục: Tổng hợp

(Thơ viết cho Nguyệt) Quyển sách nhỏ, cây bút xinh nho nhỏ, Anh nâng niu, chăm chút gói tặng em.

Mừng sinh nhật tuổi mười lăm thật đẹp.

Em ngập ngừng nửa muốn nhận nửa không.

Khéo bày vẽ cho người ta khó xử.

Có phải đâu còn xa lạ gì nhau.

Nhưng phải nhớ không được khoe ai đấy Kẻo bạn bè họ trêu chọc gì đâu.

Trang 12

Tuổi mười lăm hai chúng mình khờ dại.

Mộng ban đầu mới tươi đẹp bao nhiêu.

Chiều hôm đó em thầm thì khe khẽ.

Kỉ niệm này em nhớ mãi không quên.

Hai mươi năm còn bồi hồi xao xuyến.

Một chiều nào anh trở lại lối xưa.

Mùa hè đến phượng trổ hoa đỏ thắm.

Khắp sân trường không một dấu chân xưa.

Trái tim còn dạo rực những

yêu thương

Đăng ngày: 20:08 21-07-2010

Tôi nhớ cô mà lòng thì không thể

Đến gần nhau và nói một lời thôi,

Bao thương nhớ đành thôi ta hai lối,

Mộng thủa nào đành lõi hẹn yêu đương.

Cô lấy chồng từ khi vẫn còn son.

Tôi thơ thẩn không một lần oán trách.

Lời yêu xưa vẫn còn trong mộng đẹp

Dù bây giờ ta có thể gần nhau.

Tôi chấp nhận nuôi con cô khôn lớn.

Muốn chung tay bù đắp những đau thương.

Tâm hồn trẻ vô tư và trong sáng.

Nhớ hôm nào nó gọi một tiếng cha.

Tôi cũng hiểu cô khó khăn nhiều lắm.

Đến với tôi là đàm tiếu vào ra.

Và có thể đến khi nào tôi cũng.

Bị lung lay và chẳng thể như xưa.

Tôi vẫn buồn và chẳng thể yêu ai

Cứ chờ đợi và một mình thương nhớ.

Chuyện ngày xưa có bao lần nhớ lại.

Trái tim còn dạo rực những yêu thương

Bao giờ cho tới mộng yêu thương

Đăng ngày: 20:33 19-07-2010 Hỏi có ai người nghĩ đến tôi

Mà sao em lại nói những lời Mới nghe tôi thấy lòng ấm lại Nghĩ rồi chợt thấy phận cô đơn.

Tôi sầu chán cả chuyện yêu thương Biết mấy lần đau mấy ngả đường.

Có lần tôi nghĩ duyên tươi thắm

Trang 13

Phải rồi em lại bỡn cợt tôi.

Không hiểu bao giờ mới gặp duyên

Lòng tôi ao ước mấy năm liền

Có lẽ phận mình là cô độc

Bao giờ cho tới mộng yêu thương.

Mà lòng vương vấn mãi ngày

xưa

Đăng ngày: 19:13 18-07-2010

Xin đừng ngoảnh lại em cứ đi.

Chuyện của chúng ta luyến tiếc chi.

Kỉ niệm ngày xưa em đừng nhớ.

Thôi thì coi đấy một giấc mơ.

Còn anh lòng lặng bao thương nhớ.

Nào có nghĩa chi chỉ dại khờ.

Em bỏ anh đi là phải lắm.

Rồi mai ai hỏi chỉ bâng quơ

Anh trở về quê với mẹ già.

Đi tìm nhung nhớ tháng ngày qua.

Ừ đấy bao lần thôi không nhớ.

Mà lòng vương vấn mãi ngày xưa.

Tìm kỉ niệm

Đăng ngày: 20:18 15-07-2010

Gió thì lộng chiều nay buồn lủi thủi Anh lang thang tìm kiếm kỉ niệm xưa Cánh diều nào vụt khỏi tầm tay

Em ngày đó bắt đền anh mấy bận.

Đóa hoa nào bên bờ sông mọc dại Hai chúng ta ngày đó hái giắt đầu

Ta chơi đùa trò chú rể cô dâu

Em thường nói phải yêu nhau nhé

Khi chiều về hai đứa hát bên sông Tre ngả bóng gió lùa vào gõ nhạc Hai bím tóc khẽ đung đưa mềm mại Miệng nhoẻn cười làm mê đắm hồn anh.

Anh nhớ em!

Đăng ngày: 21:17 14-07-2010

Lâu lắm rồi ta chẳng nhắc tên nhau Anh thấy nhớ về em nhiều quá Chẳng thể nào anh tới được gần em.

Ừ nói thế có vẻ là sáo rỗng.

Nhưng là thật hàng đêm anh mất ngủ Nhớ về em từ giọng nói tiếng cười

Trang 14

Hình bóng ấy cứ bao lần ẩn hiện.

Thấy rõ rồi lại mờ ảo xa xăm.

Miền sông nước mùa này mùa điên điển,

Nhớ hôm nào mình chung bước bên nhau

Đưa tay hái nụ hoa vàng óng ánh.

Đem về nhà em nấu bát canh chua.

Về Kiên Giang bao lần anh mơ ước.

Vẫn là mơ lời nói gió bay qua.

Anh thất hứa và rồi anh chẳng đến.

Để u buồn len lỏi khắp trong tim.

Đến một ngày trở lại với hư vô

Đăng ngày: 23:06 12-07-2010

Cánh hoa trôi theo dòng nước mênh mông.

Không trở lại bến đò xưa cũ đó

Dù chìm nổi vẫn một lòng xuôi bến.

Và ngày mai hãy cứ để tự nhiên.

Chuyện cũ đã nhiều năm không còn nhắc.

Người đã xa kỉ niệm cũng mờ phai.

Như làn gió thảng qua rồi tan biến.

Một chiều tàn chiếc lá cũng vàng rơi.

Cô lái đò đã theo chồng bỏ bến.

Rồi ngày mai cô lái khác đến thay.

Còn dòng nước vẫn ngày đêm chảy mãi.

Dù dòng sông cảnh vật vẫn ngày xưa.

Bao nhiêu năm nặng lòng cùng thương nhớ Tôi thấy mình mới khờ làm sao

Đời là thế cũng qua đi lặng lẽ.

Đến một ngày trở lại với hư vô.

Áo em rách hết cả vai.

Xé toang một vệt làm ai cũng nhìn.

Nói ra chắc chẳng người tin.

Nhà em nghèo đói không tiền để mua Một mình một áo nắng mưa.

Hết thu trời cũng đã vừa sang đông.

Rét chi giá lạnh cõi lòng.

Tím môi em chịu mà không than phiền Thiếu cơm, khát nước triền miên.

Mẹ cha sớm mất không tiền liệu lo.

Trời cao có thấu hiểu cho.

Mồ côi một kiếp câu hò chênh vênh.

Mầu của đêm

Đăng ngày: 21:04 08-07-2010

Em thấy không trời nhiều mây đen quá Trái tim tôi cũng là một màu đen Màu quá khứ mãi hiện về chẳng dứt

Trang 15

Mối tình xưa chẳng thể nào quên

Anh muốn quên làm sao mà mãi nhớ

Bóng hình em còn in đậm trong tim

Khi chiều xuống anh thẫn thờ mong nhớ

Một phép màu đưa em đến bên anh

Gió mưa đến trái tim anh run rẩy

Anh nhớ em - còn nhớ mãi không thôi.

Giọt nước mắt buổi chia tay ngày đó

Làm nhòe đi cả ngày tháng hôm nay.

Lối về có một hàng thông.

Hai bên bờ ruộng nụ hồng nở hoa.

Nắng vàng thêm mỏi đường xa

Rập rìu cánh bướm gió là là bay.

Má người mới đỏ hây hây

Đường xa tôi muốn đó đây đi cùng

***

Mở lời mới khó làm sao

Người ơi nhanh thế lẽ nào bỏ tôi

Lẽ nào hai đứa mãi xa nhau?

Lẽ nào anh quên mối tình đầu.

Hai mình cách biệt biết vì đâu?

Thủa đó bên nhau anh thường nói.

Sẽ chẳng bao giờ ta xa nhau.

Em vẫn tin yêu vẫn đợi chờ.

Mong hoài vẫn mãi chỉ là mơ.

Và rồi em biết anh xa mãi.

Khi chiều vạng bóng em cô đơn.

Phải chăng là số phận?

Đăng ngày: 10:47 07-07-2010

Anh lắng nghe lời trái tim thổn thức.

Ta yêu nhau mà chẳng thể gần nhau.

Anh đau đớn với lời yêu nghẹn lại Phải nén dồn tim ứa máu không thôi.

Em đừng khóc vì tình ta dang dở.

Biết làm sao - số phận đã an bài.

Anh cố gắng nhưng rồi đành thất vọng Còn trong tim hình bóng thủa ban đầu.

Một mái ấm ai mà không ao ước Những đứa con niềm hạnh phúc thiêng liêng.

Trang 16

Bao ước vọng có em cùng chia sớt.

Rồi một ngày hai đứa phải xa nhau

Thôi em ạ tình ta không là mộng.

Khóc làm chi có thay đổi được đâu.

Em xinh đẹp bên người chồng hoàn hảo.

Ở quê nhà anh cầu chúc cho em

Tình cờ nghe giọng ru con

Đăng ngày: 19:36 03-07-2010

"Hò ơ ơ ơ

Gió đưa cây cải về trời.

Rau dăm ở lại chịu đời đắng cay."

Anh đi rồi đã dứt bỏ tình tôi.

Theo người mới bỏ tình đầu mơ mộng.

Một mình em ôm con ngồi khóc

Suốt đêm dài lòng những quặn thắt đâu.

Đêm vắng lặng lời ru nghe oán thán.

Con nhớ cha cứ khóc gọi anh hoài.

Lòng quặn thắt

Biết làm sao giải thích cùng con.

Gió vi vu triền miên và vô định

Như bước anh chưa mỏi không về

Con ngóng đợi - lòng ai thì nguội lạnh

Có bao người đã từng nói vào ra.

Hò ơ hò ơ gió đưa cây cải về đồng

Rau dăm ở lại chịu đời đắng cay

Thân biết những ngày những ngày Đớn đau sắp tới ai đây tỏ bày!

Chuyện cổ tích ngày nay

Đăng ngày: 01:15 23-06-2010

Đứng trước biển ồn ào lặng lẽ.

Anh nhớ em kỉ niệm cũ ùa về.

Rắc hoa tím vào biển khơi nhờ sóng.

Mang đến em cùng thương nhớ đầy vơi.

Mùa giông bão hai ta cùng chắn gió Mái nhà tranh lay lắt giữa trời mưa.

Vai em lạnh run lên từng độ Nước mắt em hòa lẫn với nước mưa

Hai chúng ta đôi nha chung vách.

Cảnh cơ hàn mang ta đến gần nhau.

Em tinh nghịch còn anh thì nhút nhát Chẳng bao giờ dám nói một lời yêu

Nguyệt về đi em đừng xa anh mãi Chưa một lần ta ước hẹn cùng nhau.

Anh đã sửa căn nhà xưa chờ đón Một ngày vui em từ đó hiện về

Trang 17

Căn bệnh lạ làm cho em xa mãi

Anh đi tìm từ ngày đó đến nay

Bao người mới một đôi lần ngỏ ý

Nhưng lòng anh còn mãi nhớ về em.

Khi chiều đến lại mang hoa màu tím

(Màu dịu dàng khi còn sống em yêu)

Thả vào biển và mong chờ phép lạ.

Em hiện về như cổ tích ngày xưa.

Ngồi bên mộ em

Đăng ngày: 01:03 23-06-2010

Anh vẫn mãi là chàng trai ngọng ngựu.

Nói yêu thương mà ấp úng hồi lâu

Em bật khóc rồi lại cười lắc lẻ

Anh như là mới tuổi mười lăm

Nói yêu em mà khó vậy sao?

Em xấu ? Hay chăng có lẽ nào?

Anh đã có người trong mộng đẹp.

Ôi trời em lại tưởng mình xinh

Cái giọng cợt đùa em thường nói

Làm anh lúng túng lại nhiều thêm

Ấy vậy mà giờ em đi mãi

Để lại trong anh một biển sầu.

Ngày này năm ngoái em đi mãi Anh buồn thương nhớ chẳng hề nguôi

Có những thăng trầm trong cuộc sống Chẳng lúc nào anh thôi nhớ em.

Trước mùa giông bão

Đăng ngày: 00:57 23-06-2010

Em nói lâu rồi chẳng thấy anh.

Nhung nhớ ừ thôi biết sao đành.

Đọc lại vần thơ âu yếm trước.

Để nhớ về nhau kỉ niệm xa.

Tôi chẳng muốn tìm thấy yêu thương Chỉ muốn mãi xa hai nẻo đường Chôn chặt tình xưa tim nhỏ máu.

Em còn thương nhớ tháng ngày yêu ?

Một mình thơ thẩn biết bao chiều Mái nhà đơn lạnh dáng cô liêu.

Trong chiều lộng gió mùa giông bão Một mình ta nhớ một mình đau.

Trang 18

Bây giờ chắc sáo đã sang

sông

Đăng ngày: 00:46 23-06-2010

Tôi mãi lạnh lùng khi bên em.

Bao nhiêu lần ấy chắc đã quen.

Có lần tôi nhủ lòng tôi thế.

Em vẫn còn yêu nhắc đến tôi.

Ngày tháng trôi đi chuyện cũ rồi.

Chắc là cô ấy đã quên tôi

Ừ nhỉ hai năm rồi có lẻ.

Bây giờ chắc sáo đã sang sông !?

Đò đầy khách vội phải sang sông

Để gái xuân kia đi lấy chồng

Cho khỏi phai tàn đi hương sắc

Đợi chờ vô vọng cũng bằng không.

Nhớ người yêu

Đăng ngày: 19:16 19-04-2010

Từ buổi em đi vắng cửa nhà.

Tháng ngày buồn bã tháng ngày qua

Làm anh nhung nhớ ngày xưa đó.

Hai đứa bên nhau mới thật là.

Hôm hai đứa dưới triền đê.

Từ thủa ấu thơ bỗng hiện về Mình đã xa nhau bao ngày nhỉ.

Còn lại trong anh cả trời thương.

Từ buổi em đi nhớ nhớ là

Đăng ngày: 18:29 09-04-2010

Ôi mưa lạnh quá em xa quá.

Còn lại một mình ta với ta.

Xóm nhỏ cô liêu căn nhà vắng Nặng trĩu tâm tư lạnh u sầu.

Từ thủa em đi anh buồn, nhớ.

Mơ màng về với những ngày xưa.

Ôi buổi chia li ngày hôm đó.

Làm lạnh lòng trai trong cô đơn.

Ngày không anh

Đăng ngày: 20:58 05-04-2010

Một ngày mới ngày không anh bên cạnh Tiếng chim ca cùng gió mát dịu êm.

Em nhớ lại ngày yêu thương xa ngái.

Tháng ngày qua và em thấy bình yên.

Trang 19

Mong ngày tháng làm nhòa đi

kỉ niệm

Đăng ngày: 20:54 05-04-2010

Em đừng khóc nếu ngày mai thức dậy.

Anh xa vời chẳng ở cạnh bên em.

Đừng mong ngóng bữa cơm chiều nguội lạnh

Một người đi và từ đó không về.

Anh đi tìm khoảng lặng bình yên.

Ở nơi đó không một người biết đên.

Đêm tìm về với nỗi nhớ đầy vơi.

Mong ngày tháng làm nhòa đi kỉ niệm.

Ước muốn

Đăng ngày: 20:49 05-04-2010

Có thể nào ta mãi mãi xa nhau.

Không gặp lại và không còn kí ức.

Tháng ngày qua làm vết thương lành lại

Một ngày mai em chẳng nhắc tên tôi.

Rồi kỉ niệm cũng vùi chôn nỗi nhớ.

Trong lòng em không còn bóng hình tôi.

Và người mới sẽ cùng em đi hết.

Trên con đường hạnh phúc ngày mai.

Một lần thôi xin đừng nói yêu tôi

Đăng ngày: 20:41 05-04-2010 Tôi gặp em - một ngày không hẹn trước.

Thành khẩn , chân thành

Em gặp tôi tình cờ là thế.

Nói một câu "anh quá dẻo mồm."

Trời quê tôi đang mưa xuân phơi phới.

Đất quê em nắng cháy sạm da.

Trời trong trẻo không gợn mây lãng đãng.

Cho phiêu du những cơn gió lại qua.

Tôi đã hẹn và rồi tôi không đến.

Em ngồi buồn và thương nhớ ngày xưa.

Ai cũng muốn được yêu thương nồng thắm.

Có ai người muốn dối gạt lòng nhau?

Nhưng có lúc tôi van em em hãy.

Một lần thôi xin đừng nói yêu tôi.

Hứa

Đăng ngày: 13:29 03-04-2010

Đã xa rồi tháng ngày xưa yêu dấu.

Mình quen – cùng ngỡ mối duyên đầu Anh hứa hẹn và rồi anh không đến Chữ hiếu kia mới nặng làm sao.

Trang 20

Ngày đầu tiên anh sợ rằng không thể

Chuyện đôi ta sẽ như một giấc mơ.

Dù anh chẳng có một lời gian dối

Mình xa nhau còn thương nhớ đầy vơi

Thu

Đăng ngày: 18:36 31-03-2010

Mộng ước thủa nào đến yêu thương.

Hai đứa bên nhau khắp nẻo đường.

Chẳng có điều chi ngăn cản nổi.

Mối tình thơ mộng của đôi tim.

Thầm thì cơn gió bên song cửa.

Giật mình em tưởng bóng người yêu

Hai đứa chúng mình tuy xa cách.

Em nhớ về anh đêm từng đêm

Thấm thoát thời gian đã sáu năm.

Hai đứa thương yêu cũng mấy lần.

Xóm làng to nhỏ thì thầm chuyện.

Chẳng biết bao giờ mới gặp duyên.

Em phải xa quê mà thương nhớ.

Vẫn nói hai ta biết đợi chờ.

Cho đến mai này vui duyên thắm.

Nô nức bà con chúc mừng duyên.

Một phút thật lòng

Đăng ngày: 19:29 30-03-2010

Anh run run ôm chặt em như thế.

Hỏi lòng mình sao còn nhớ ngày xưa Anh có tội dù chỉ trong suy nghĩ.

Trước tình yêu trong trắng của em.

Giá hôm nào ta gặp nhau sớm hơn Mình hạnh phúc trong tình yêu trọn vẹn Trong tim anh bóng hình em kiều diễm Chẳng bao giờ còn thương nhớ ngày xưa.

Hãy lấy anh!

Đăng ngày: 11:36 30-03-2010

Có một lần anh thầm thì khe khẽ.

Em yêu ơi mình hãy cưới nhau đi.

Anh sẽ chẳng bao giờ mộng mị.

Hay mơ màng tới người mới khác em

Anh rất ngoan và lại biết nghe lời.

Không quán xá không rượu chè bài bạc Sáng đi làm trưa ăn cơm với vơ.

Biết chăm lo cho hạnh phúc đôi mình.

Anh rất hiểu những gì mình mong muốn Một gia đình cùng với các con yêu Hai chúng ta cùng chung sức sớm chiều.

Và mộng đẹp rồi sẽ là sự thật.

(Tặng Nga yêu)

Trang 21

Đêm đợi chờ

Đăng ngày: 15:33 29-03-2010

Một tối nào khi màn đêm yên ả.

Biền ngoài kia vẫn lăn sóng dịu êm.

Hơi gió lạnh làm bờ vai run khẽ.

Em nhớ anh và hơi ấm vòng tay.

Một mình bước bờ cát dài phẳng lặng.

Em nhớ về những kỉ niệm xa xưa.

Ngày hai đứa còn bên nhau hạnh phúc.

Biển dịu dàng còn gió khẽ hát ru.

Anh bảo rằng rồi sẽ đưa em đi.

Ở nơi đó chỉ toàn là hạnh phúc.

Khẽ nép mình trong vòng tay ấm áp.

Em thấy mình nhỏ bé bao nhiêu.

Em chờ đợi và thường ngồi bên biển.

Giấc mơ nào đưa anh đến nơi đây.

Em mỉm cười dang vòng tay bé nhỏ.

Ôm chặt anh rồi ta chẳng xa nhau.

Và giờ đây ta đã thấy cuộc đời.

Ôi tươi sáng và long lanh là thế.

Em vẫn nghĩ mình thật là may mắn.

Cuộc đời này còn có cả anh yêu

Nhớ em!

Đăng ngày: 20:24 25-03-2010

Còn tôi vẫn nhớ Tuyết xưa.

Chuyện hôm nao ngỡ như vừa hôm qua.

Xuân này nhớ nữa là ba.

Tôi mong tôi ngóng người xa trở về.

Làm sao cho vẹn lời thề.

Lối xưa đưa đón đi về có nhau.

Cho vơi đi những u sầu.

Cho tan đi cả niềm đau tháng ngày.

Bao giờ ta gặp nhau đây.

Yêu thương chan chứa đong đầy con tìm?

Tuyết của lòng tôi Tuyết đã

xa

Đăng ngày: 16:37 25-03-2010

Trang 22

Xuân đã về rồi tuyết xa tôi.

Còn nhớ hôm nao nói những lời

Yêu thương chỉ một mình anh đấy.

Hai đứa yêu nhau chẳng dời xa.

Lộc biếc vươn mình trong nắng sớm.

Chào cả mùa xuân với lá hoa.

Tuyết của lòng tôi xa tôi mãi.

Xuân về vẫn thấy những cô đơn

Nhớ mẹ!

Đăng ngày: 15:45 25-03-2010

Đài báo rét đêm hôm nay gió lớn.

Ở quê xa mẹ chẳng ngủ đêm nay.

Thương con gái phải xa quê vất vả.

Lạnh thế này chăn đủ ấm hay không ?

Con đi học phải xa quê nhớ lắm.

Mẹ ở nhà bao vất vả lo toan.

Khi còn nhỏ mẹ thương con hết mực.

Lớn lên rồi vẫn không hết âu lo.

Hôm con về mẹ mừng vui tất bật.

"Việc học hành có vất vả hay không?

Gớm mấy bữa mà trông cô gầy thế

Sống xa nhà phải cẩn thận nghe chưa "

Con hạnh phúc trong vòng tay của mẹ Bến bờ nào là hạnh phúc yêu thương Con chợt thấy bao la là tình mẹ.

Vẫn nâng niu dõi theo bước con đi (Tặng Băng Băng)

2+1=0

Đăng ngày: 17:13 24-03-2010

Em vẫn đợi một lời thôi anh nói.

Minh chia tay rồi chẳng nhắc về nhau Ngày tháng cũ một mình em mong ngóng Tin về anh em vẫn mãi biệt tăm.

Con thơ dại mãi gọi cha mòn mỏi Làm tim em đau nhói từng cơn.

Chuyện hai đứa không như mộng ước Mình xa chia tay vì không thể khác hơn.

Bao đêm rồi nằm ôm con thơ dại.

Lệ trào tuôn lòng em thấy tái tê.

Là con gái khó mở lời cắt đứt Mãi đợi chờ trong lạnh lẽo cô đơn (Tặng Hương)

Về quê em

Trang 23

Đăng ngày: 19:40 22-03-2010

Có lẽ nào ta cứ mãi xa nhau?

Thương nhớ làm cho mãi u sầu.

Hai đứa yêu thương không gặp mặt.

Em buồn lại sợ chuyện mong manh

Anh nói mùa mưa sẽ trở về.

Hai đứa cùng vui dắt tay nhau.

Lái thuyền đi giữa dòng nước lớn.

Điên Điển vàng tươi ta ngắt chung.

Chòng chành nước lớn anh bị "té".

Hoa vàng chẳng hái được là bao.

Chỉ tội cho em lo cuống quýt.

Sợ anh ngợp nước khóc không thôi.

Mỗi độ xuân về lại nhớ nhau

Đăng ngày: 09:04 13-03-2010

Tháng ngày dài ta vẫn nhớ về nhau

Thương nhớ làm sao buổi ban đầu.

Ánh mắt trao nhau tha thiết quá.

Chúng mình hạnh phúc ở bên nhau.

Anh nói yêu em đến trọn đời.

Tháng ngày say đắm người yêu ơi

Cùng với gió xuân và nắng mới.

Hai ta hoà lẫn với nồng say.

Em còn yêu màu tím!

Đăng ngày: 13:05 12-03-2010

Em bảo rằng em vẫn yêu màu tím Cái màu hoa nhức nhối cả chờ mong Bao nhiêu năm vẫn còn chờ đợi mãi Một người đi từ đó không về.

Bông hoa cà nở rộ tháng ba.

Làm tím ngắt cả bờ sông hoang vắng Ngày lại ngày một mình em chăm bón Đợi người đi mòn mỏi cả chờ mong.

Gió vẫn thổi triền đê còn vắng bóng Lời yêu thương còn vương vấn đâu đây Ngày tháng cũ hôm nao còn nguyên vẹn Mai anh về cho màu tím thân thương.

Em khóc hoài anh phải kiếm giùm em.

Trang 24

Sáng đuổi bướm khi sương mai còn đọng

Cánh hoa nào lẫn sắc bướm xinh tươi.

Rồi mỏi cẳng ngồi chọi gà bên giếng.

Giếng nước quê mới thơm mát làm sao.

Chiều xa vắng gió chẳng buồn lay lắt.

Cảnh ngày xưa mà em chẳng thấy đâu.

Vài chú bướm vẫn lả lơi ngoài đó

Em đâu rồi cánh diều cũ dần xa

Nhớ người yêu

Đăng ngày: 14:49 10-03-2010

Anh vẫn gọi và em thì xa quá.

Hai chúng ta nối nhớ đã chia đôi.

Mình cùng hẹn một ngày hè gặp gỡ.

Anh mong chờ và thầm gọi hằng đêm.

Trời trở gió nhớ về em ra riết

Hai bờ vai còn hơi ấm đôi tay.

Em còn nhớ những lời ta trao gửi.

Mộng ngát lành hay chỉ mộng mà thôi!?

Xuân đã về rồi em ở đâu?

Đăng ngày: 17:38 05-03-2010

Xuân đã về rồi em ở đâu?

Làm sao quên được mối tình đầu.

Từ thủa chúng mình quen say đắm Anh chẳng làm sao quên được em.

Anh thường dạo bước lối ta quen Cảnh vẫn ngày xưa sao vắng em? Gió lẻ trăng buồn, người hối hả Một mình anh đếm bước cô đơn.

Gọi người yêu

Đăng ngày: 17:19 27-02-2010 Lộc biếc chờ xuân vươn mình lớn.

Ai gặp yêu thương mới vội vàng Gió nhẹ nắng êm và chồi biếc Dịu dàng tươi thắm điểm tô xuân

Nhớ lần hai đứa dắt nhau đi, Đồng lúa quê ta buổi dậy thì Uốn lượn lả lơi cùng làn gió Mượt mà tươi thắm cảnh làng quê

Ta hát cho nhau khúc dịu dàng Cùng hẹn bao giờ mùa xuân sang.

Ta sẽ cùng nhau vui duyên thắm Xuân đã tới rồi em ở đâu?

Trang 25

Muoi_yeu21

Đăng ngày: 17:11 27-02-2010

Mười đã xa rồi chẳng còn yêu.

Từ buổi em đi vắng cả chiều.

Xóm nhỏ buồn thiu lay lắt gió.

Tháng ngày lầm lũi tháng ngày trôi.

Em đã xa anh chẳng một lời.

Bước sao mà vội thế Mười ơi?

Anh nhớ anh thương anh ngơ ngẩn.

Giật mình với cả gió mong manh.

Em ở nơi đâu trời có lạnh?

Đêm có bao giờ nhớ về anh.

Xóm vắng quê hương anh chờ đợi.

Tháng ngày đơn lẻ tháng ngày qua.

Mỗi độ xuân về lại nhớ nhau

Đăng ngày: 20:11 21-02-2010

Mỗi độ xuân về lại nhớ nhau.

Lưu luyến làm sao buổi ban đầu.

Thương yêu quyến luyến rồi xa vắng.

Vẫn ngọt bờ môi những mặn nồng.

Em nói yêu tôi mới ngọt ngào.

Hôm nào hai đứa vậy mà sao.

Em đi xa mãi không về nữa.

Mơ màng một bóng bước du xuân.

Xuân

Đăng ngày: 01:49 15-02-2010

Tôi lắng nghe hơi thở của nàng xuân Chào ngày mới gió thầm thì khe khẽ Bình minh đến lộc non thay áo mới Tia nắng hồng làm tươi thắm nhành hoa.

Đầu xuân

Đăng ngày: 01:37 15-02-2010

Còn chút giá lạnh buổi đầu xuân.

Phảng phất mưa bay đã mấy lần.

Tôi ngỡ mùa xuân cùng hoa nắng Tràn về mang theo cả niềm vui.

Gió bắc đem nay lại đổ về

U buồn thêm vắng cả làng quê.

Tôi mải tìm xuân hoài chẳng thấy Lạnh lùng lầm lũi bước đơn côi.

Xuân

Trang 26

Đăng ngày: 08:13 12-02-2010

Đôi bướm bên nhau mãi rập rìu.

Say đắm trao nhau những lời yêu.

Gió nhẹ mơn man nhành lá mỏng.

Ngàn hoa khoe sắc tô điểm xuân.

Đêm đông lạnh giá

Đăng ngày: 12:22 09-02-2010

Hãy nằm xích vào đây.

Mẹ ủ cho con ấm.

Đêm đông dài đằng đẵng.

Giá lạnh rồi qua mau.

Con ơi thôi đừng khóc.

Gọi chi hoài tiếng cha.

Gió lùa qua song cửa.

Giá lạnh theo về mau.

Bốn năm rồi chung sống.

Anh biền biệt cách xa.

Bỏ mẹ con mòn mỏi

Với giá lạnh cô đơn.

Cuộc đời nhiều thay đổi.

Anh đi tìm vui mới.

Con thơ khóc gọi hoài.

Trái tim em nghẹn lại.

Chỉ thương con thơ dại.

Rồi chẳng biết ngày mai

Đi về đâu con hỡi.

Ở phương xa vời vợi.

Anh nếu đọc tin này.

Hãy vì con thơ dại.

Gửi chút quà yêu thương.

Em trở về nơi làng cũ thân yêu.

Trang 27

Mong tìm lại một chút gì xa vắng.

Bao nhiêu năm rời quê hương yêu dấu.

Chốn quê người thương nhớ những đầy vơi.

Dòng sông xanh vẫn hiền hoà là thế

Tuổi dại khờ còn một thủa chăn trâu.

Bông hoa dại bên đường như già cỗi.

Gió xì xào thoảng hơi lạnh mùa đông.

Bến nước xưa con đò như già yếu.

Buổi chiều tà vắng bóng khách lại qua.

Con chim nhỏ tìm cây đa làm tổ.

Tán cây nào che chắn lạnh mùa đông?

Đăng ngày: 23:34 06-02-2010

Anh nhớ em từ hôm nào chẳng biết.

Những yêu thương cứ tìm đến hằng đêm.

Trời trở gió đêm nay ôi lạnh quá.

Nhớ vòng tay quấn riết lấy bờ vai.

Đêm đông

Đăng ngày: 23:29 06-02-2010

Giá lạnh đêm nay mới hững hờ.

Làm tan đi cả những ý thơ.

Đêm đông lạnh giá làm tôi nhớ.

Cả những yêu thương của ngày nào.

Người đã ra đi chẳng một lời.

Nơi này còn lại một mình tôi.

Cùng với mùa đông ôi lạnh giá.

Kỉ niệm lại về trong cô đơn.

(Tặng Út)

Đêm đông

Đăng ngày: 09:24 03-02-2010 Thư mục: Tổng hợp

Đêm cuối đông có chút gì mờ ảo.

Muốn ngắm sao mà đêm cứ mênh mông Màn trời cũ mây lang thang ngơ ngẩn Gió vẫn buồn chẳng tìm nổi vì sao.

Tôi với em hai phương trời cách biệt Chưa gặp nhau và đổ lỗi tại duyên.

Để đêm về mang yêu thương nhung nhớ Ghép thành thơ nhờ con gió mang theo.

Cuối đông

Đăng ngày: 13:45 31-01-2010

Trang 28

Đông đã sắp tàn để chào xuân.

Mong ngóng người đi đã mấy lần.

Ngoài vườn cây bưởi hương thoang thoảng.

Gợi nhớ yêu thương nhớ thủa nào

Em hẹn cuối đông sẽ trở về.

Tháng ngày thương nhớ dài lê thê.

Mỗi buổi khi chiều còn vương nắng.

Anh thương ra ngõ với ngóng trông.

Năm nay hương bưởi thơm hơn trước.

Có lẽ nhà ta lại được mùa.

Mỗi dịp đông tàn ta lại thấy.

Ngoài vườn tươi thắm cả chờ mong.

Hẹn

Đăng ngày: 17:07 23-01-2010

Lâu lắm rồi cảm giác đợi chờ nhau.

Còn nguyên vẹn tháng ngày xưa yêu dấu.

Mùa đông lạnh nép vào nhau khe khẽ.

Mình bên nhau trong hạnh phúc đơn sơ

Người sắm tết ngoài đường đông vui quá.

Anh lang thang lẻ bóng với cô đơn.

Em đã hẹn và rồi em không đến.

Tháng ngày qua, làm thương nhớ đầy hơn.

Nam thận bảo

Đăng ngày: 18:57 19-01-2010

Một người khoẻ hai người vui?

Mấy đứa con con nó hỏi tôi.

Ôi trời chẳng biết sao mà nói.

Cháu khoẻ cả nhà ai cũng vui

Đêm dài

Đăng ngày: 21:02 15-01-2010 Thư mục: Tổng hợp

Sao đêm dài đến lạ lùng.

Hai ta mãi chẳng được chung một đường Hai người ôm cả nhớ thương.

Đi về hai nẻo con đường mênh mang.

MIỀN QUÊ ÊM ĐỀM Ngày xuân nắng ấm vừa lên Chập chờn cánh bướm đậu trên hoa vàng.

Mơn man cơn gió vừa sang.

Khẽ lay bông cải mấy hàng bên sông.

Trang 29

Tháng năm phía trước còn dài.

Cuộc đời hỏi có mấy ai nào ngờ.

***

Nguyệt là cô gái thôn quê.

Tuổi vừa đôi tám đi về sớm hôm.

Chiều thì xế bóng hoàng hôn.

Sáng gà chưa gáy bồn chồn canh thâu.

Buổi trưa nắng đến đỉnh đầu.

Mới rời tay cuốc dắt trâu về nhà.

Đường về nào có đâu xa.

Dừng chân dưới gốc cây đa đầu làng.

Dưới sông có bến đò ngang.

Buổi trưa lỡ chuyến mấy chàng thư sinh.

Cảnh quê mới thật hữu tình.

Tức thì ngẫu hứng ví mình với ta.

Người đâu mới thật mặn mà.

Lần đầu mới gặp ngỡ là đã quen.

Nguyệt cười - người cứ trêu em

Một cô thôn nữ chỉ quen cấy cầy.

Làm sao dám nói một ngày.

Yêu thương lạc lối đó đây khác đường.

***

Một thân lo liệu trăm đường.

Cha thì mất sớm phong sương chịu nhiều.

Ruộng vườn hết sớm lại chiều.

Gắng công đèn sách thương yêu mẹ già.

Chẳng đua học giống người ta.

Áo quần giầy dép luột là trước sau Minh còn nhớ mãi một câu Trước khi cha mất hồi lâu dặn dò Cha đi trăm mối âu lo.

Thương con còn trẻ gắng cho nên người.

Anh em họ có được mười

Con thì bảy tám cha thời thấy vui Giờ đây xa cách mất rồi.

Gắng lo cho mẹ nhớ lời của cha Quyết tâm đèn sách mong là Công danh giành lấy mẹ cha vui lòng

***

Nhà bên chung cảnh cơ hàn Nguyệt thời tất bật lo toan mọi bề Tuổi thơ đuổi bướm triền đê Bên nhau sớm tối đi về có đôi Hôm nao cắt cỏ bãi bồi Nắng gay nắng gắt hồng đôi má hường Hai bàn chân ướt đẫm sương Hai ta cất vó cuối đường vào thôn Rồi thì hôm đó hoàng hôn.

Chân đạp gốc rạ bước dồn tìm trâu Nắng trưa một lá đôi đầu Con đường tới lớp vui câu trao bài … Chung nhau một mộng để rồi.

Trang 30

Lớn lên hai đứa thưa lời lại qua.

Nguyệt rằng sợ tiếng vào ra.

Mẹ cha chưa định sợ là không hay.

Gắng công học tập có ngày.

Tương lai mộng đẹp dựng xây lâu bền.

Hai ta phải gắng sức lên.

Mẹ cha sức yếu đáp đền nghĩa ân

***

Thời gian thấm thoát trôi đi.

Phượng hồng khoe sắc mùa thi đến rồi.

Lòng Minh chợt thấy bồi hồi.

Đêm khuya trăn trở mấy lời tâm can.

"Mẹ ơi con chẳng dám than.

Nhà ta gia cảnh cơ hàn đã lâu.

Dạ con ghi khắc những câu

Khi cha khuất bóng hồi lâu dặn dò.

Trong lòng không khỏi âu lo.

Mẹ già sức yếu lại ho kéo dài.

Con đi trông cậy vào ai.

Những khi trái gió đêm dài năm canh "

***

Trăng sao trăng sáng diệu kì.

Luyến lưu cho buổi chia li đôi đường.

Nguyệt - Minh hai kẻ yêu thương.

Ngày mai hai đứa đôi đường xa nhau.

Bao nhiêu nhung nhớ u sầu.

Tim yêu ai nói một câu chung tình Nguyệt rằng hy vọng vào Minh Tương lai sáng lạn cho tình nở hoa Làng quê còn đó mẹ già

Kề bên em sẽ coi là mẹ chung.

Sợ chi mưa gió lạnh lùng.

Đêm khuya cha mẹ em cùng chung tay Anh đi phải đỗ phen này.

Tương lai hai đứa dựng xây cuộc đời Đêm nay em có mấy lời.

Ngày mai xa cách xin người đừng quên.

***

Lần đầu Minh mới xa quê Đèn hoa rực rỡ nhớ về chốn xưa.

Mẹ già sớm tối gió mưa.

Bao nhiêu thương nhớ cho vừa cách xa Mong ngày sớm trở về nhà.

Mẹ con sum họp quê ta yên bình Làm sao cho trọn nghĩa tình Quê hương yêu dấu có hình bóng ai Đồng xanh êm mượt trải dài

Có bao kỉ niệm của hai chung mình Rồi mai trọn nghĩa vẹn tình Cuộc đời như buổi bình minh diệu kì

Bây giờ ta tạm chia li Mai này rạng rỡ xá gì ngày qua.

Trang 31

Đẹp nào bằng mối tình ta.

Kể cho thiên hạ mới là lương duyên.

Rằng em chung thuỷ thảo hiền.

Em là cô Tấm, cô tiên thủa nào.

***

Cong cong là một triền đê

Con sông uốn lượn vỗ về ngàn năm.

Ruộng vườn tần tảo Nguyệt chăm.

Lúa ngô tươi tốt lòng thầm ước mơ.

Bao giờ tình ấy là thơ.

Bao giờ cho trọn đợi chờ yêu thương.

Bao giờ cho trọn đôi đường.

Nghĩa tình hai đứa yêu thương thắm nồng.

Ngày ngày Nguyệt vẫn năng qua sớm chiều.

Cơm canh đạm bạc cô liêu.

Nhớ thương già trẻ sớm chiều ngóng trông.

Còn hai tháng đến mùa đông.

Người đi xa mãi vẫn không tin về.

Cong cong là một triền đê.

Làng quê vẫn đợi ai về chung vui.

***

Gắng công học tập có ngày Tương lai ta sẽ dựng xây cuộc đời Ngày đi đã hẹn một lời.

Quyết tâm thi đỗ người ơi đợi chờ Cuộc đời sẽ dệt thành thơ Bao nhiêu ước nguyện đợi chờ ngày mai Cùng nhau thử sức anh tài Minh và một bạn cả hai đỗ đầu Nhớ về quê mẹ đã lâu Mừng vui chưa hết u sầu nhiều hơn

Vô hình

Đăng ngày: 10:25 31-12-2009

Mình vẫn gặp nhau mà khác ghê.

Chẳng còn đâu nữa những say mê.

Mình vẫn đùa vui nhưng có một.

Rào cản vô hình giữa chúng ta.

Hai đứa giờ đây ngỡ như là.

Hai người bạn tốt chẳng khác hơn.

Rào cản hai ta làm sao xoá.

Cho lòng ấm lại những đêm đông.

Trang 32

Đông đã sắp tàn đón chờ

xuân

Đăng ngày: 12:43 28-12-2009

Đông giá rét tháng ngày về vội vã.

Hai cha con lê la khắp phố phường.

Con đi mổ nỗi đau trong xương tuỷ.

Nước mắt rơi - chân phải cắt đi rồi.

Bệnh quái ác làm con tôi đau đớn.

Bạn đùa vui hàng nước mắt con rơi

Mười sáu tuổi trái tim đầy mơ ước.

Đớn đau về nước mắt ngập tương lai.

Tiền cha hết thôi đành chờ mẹ đón.

Bụng đói meo con cắn chặt bờ môi.

Từng cơn gió cuối mùa đông ập đến.

Dáng cha gầy lặng trĩu những âu lo.

Con ra đi bờ môi còn tươi thắm.

Đôi mắt đen còn ngấn lệ vòng quanh.

Cha chết lặng thương đời con bạc phận.

Mẹ ngất đi - con tôi đã chết rồi!

Ôi nhanh quá bốn năm rồi có lẻ.

Dáng hình con và cả những cơn đau.

Cha vẫn nhớ khi đông về mỗi độ.

Cả nhà ta ngồi lại khóc thương con (Thương nhớ cô trò nhỏ)

Đường xưa lối cũ

Đăng ngày: 10:42 24-12-2009

Anh chẳng thể nào đến bên em.

Lần nữa anh tìm dấu chân quen Trên con đường vắng hôm nao hẹn Chỉ một mình anh với nắng vàng.

Có lần hai đứa hẹn cùng sang.

Trên con đường vắng lối thu sang Một chút giận hờn anh đến muộn Rồi những yêu thương mới ngập tràn.

Ôi những nhớ thương ước mộng vàng.

Bỏ lại mình anh em sang ngang Bây giờ lối cũ đông giá lạnh.

Hai đứa giờ đây ở hai nơi.

Đường xưa lối cũ

Đăng ngày: 09:42 24-12-2009

Anh chẳng thể nào đến bên em.

Lần nữa ta tìm dấu chân quen.

Trên con đường vắng hôm nao hẹn.

Trang 33

Chỉ một mình anh với nắng vàng.

Có lần hai đứa hẹn cùng sang.

Trên con đường vắng lối thu sang

Một chút giận hờn anh đến muộn.

Rồi những yêu thương mới ngập tràn.

Người chỉ đùa vui với tình tôi

Đăng ngày: 20:51 21-12-2009

Thư mục: Tổng hợp

Đọc lại mấy câu thơ ngày đó.

Hai mình cùng viết tặng cho nhau.

Lòng anh chợt thấy cô đơn quá.

Người đã xa rồi xa thật xa.

Hôm nào ta nói chuyện yêu thương.

Rồi hẹn cùng nhau sẽ một đường.

Hai trái tim son chung mộng ước.

Nào có ngờ đâu chuyện bâng quơ.

Anh vẫn bâng khuâng chẳng thể ngờ

Chỉ là hôm đó thích làm thơ.

Em những "thương yêu" rồi "hứa hẹn".

Anh tưởng tình duyên đã tới gần.

Đã thấy mùa xuân những đón chào.

Trong lòng từ đó cũng ước ao.

Đâu ngờ tình chẳng như mong đợi Người đã đùa vui với tình tôi,

Nỗi nhớ mùa đông

Đăng ngày: 20:34 21-12-2009

Anh nhớ em - những đêm dài thao thức Biết làm sao để ta được gần nhau Mình xa cách một khoảng trời thăm thẳm Đến bao giờ ta mới được gần nhau.

Ôi nỗi nhớ làm dài thêm khoảng cách Lạnh mùa đông trống vắng đến lạ lùng Một tiếng chim lạc đàn trong đêm vắng Phương trời nào em còn thức hay không?

Tuyết Lê

Đăng ngày: 09:36 19-12-2009 Thư mục: Tổng hợp

Lê ở nơi nào Lê yêu thương?

Làm sao ta chẳng được chung đường Nào dám trách chi khi duyên phận Hai mình thương nhớ trong chiêm

Đông

Trang 34

Đăng ngày: 21:40 16-12-2009

Thư mục: Tổng hợp

Giấc mơ nào - em đến bên tôi.

Hôm nao hai đứa đã trao lời.

Yêu thương tha thiết vô cùng tận

Ngọt cả ái ân trên đầu môi.

Và đến hôm nay đã xa rồi.

Người đi còn lại chỉ mình tôi.

Đau thương tìm đến trong băng giá.

Lại một mùa đông ta đơn côi.

Bao giờ

Đăng ngày: 15:12 16-12-2009

Bao giờ ta gặp lại nhau.

Bao giờ cùng hát một câu chung tình.

Bao giờ chung bóng chung hình.

Bao giờ xum họp cho tình thắm tươi.

Bao giờ tìm lại nụ cười.

Bao giờ ánh mắt rạng ngời như xưa.

Bao giờ ngày đó đón đưa.

Đường về một lối khi chưa muộn màng

Không đề

Đăng ngày: 15:29 15-12-2009

Trời trong như thủa chưa yêu.

Mình tôi thơ thẩn trong chiều thênh thang.

Gió thì nhẹ, nắng thì vàng.

Hôm nào hai đứa thường sang bên này.

Vẫn là lạ khi vô tình ta gặp

Đăng ngày: 15:56 08-12-2009 Đến hôm nay vô tình ta gặp Nguyệt.

Như thủa nào còn thèn thẹn bên nhau.

Em bây giờ đã tay bồng tay bế.

Còn đùa vui - "sao anh chẳng nói gì?".

Vẫn là lạ như ngày nào ta gặp

Mình bên nhau anh chẳng dám nói chi.

Chỉ mở miệng hỏi thăm đôi câu chuyện.

"Giữa hai mình cần khách sáo làm chi "

Anh đã hiểu mình sai lầm ngày đó.

Một lời yêu sao mà khó xếp vần!?

Em chờ đợi và rồi duyên em tới.

"Chuyện chồng con là duyên phận ấy mà".

(Tặng Nguyệt)

Nhớ em!

Trang 35

Đăng ngày: 10:17 06-12-2009

Người đi để lại những vấn vương.

Làm sao quên được những nẻo đường.

Hai chậm chậm trên lối vắng.

Sợ chạm yêu thương - ôi thơ ngây

Em mãi xa rồi để giờ đây.

Mình ta thui thủi sống những ngày.

Yêu thương không đến toàn sầu muộn

Chưa đến hoàng hôn đã ngáp dài.

Kì nữ

Đăng ngày: 18:07 01-12-2009

Chiều nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm.

Tôi lang thang trên đất lạ quê người.

Quán bên đường - một em gái nhỏ

Dạo phím đàn thánh thót yêu thương.

Tiếng đàn vui mà hai hàng lệ chảy.

Em cô đơn trong tiếng hát bay cao.

Một mình em giữa phố phường đông đúc.

Tuổi trăng tròn bước vào đời chập chững.

Mẹ mất sớm, còn cha thì nghiện ngập

Chẳng anh em căn nhà nhỏ liêu xiêu.

Không ăn học kiếm đồng tiền khó nhọc.

Bán lời ca em cho lữ khách gần xa.

Sau giông bão

Đăng ngày: 21:31 29-11-2009

Ôi buồn quá thân em tôi côi cút, Cửa nhà sau giông bão cuốn trôi rồi Cha mẹ mất em thơ chưa biết khóc Vẫn nói cười nhà có lắm người thăm !?

Trường xa quá, sách vờ thì nát hết Bạn cùng cô những hình bóng thân quen.

Ăn chẳng đủ tiền đâu em đóng học Ước mơ nào chợt mờ ảo tan đi.

Ngày giỗ cha

Đăng ngày: 21:25 29-11-2009

Mãi mãi là con chẳng bao giờ Một lần được gọi tiếng cha ơi.

Cha đi nhanh quá đau lòng quá.

Quặn thắt tim con, ngấn lệ nhoà.

Một ngày mới

Đăng ngày: 16:14 26-11-2009

Lâu lắm rồi chẳng trò chuyện cùng em.

Từ độ ấy lá mùa thu trút xuống.

Ngày đăng: 17/10/2013, 15:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w