VỊ ĐẮNG TRONG ĐỜI Từ thuở ấy Em làm vườn chăm chút trồng cây xanh ươm hạnh phúc cho đời dẫu đắng cay hay mưa nắng một thời vẫn mơ ước đến ngày nâng trái ngọt.. Có những đêm dưới trời kh
Trang 1CHÙM THƠ TÁM CHỮ - I
************************************
NHỚ QUÊ XƯA
Em vội vã sau mỗi chiều tan lớp
cánh cò bay trăng trắng góc trời quê lặn lội đòng sâu bước mẹ chưa về
cha kĩu kịt bờ vai xuôi dốc núi
Thôn xóm nhỏ lùm tre vừa chợp tối vầng trăng nghiêng soi bóng lối ta qua nghe đâu đây gió lộng sóng sông Trà
ai xa quê không hề mang nỗi nhớ ?!
Em lớn lên trong từng hơi đất thở
cho mía ngọt ngào, cho lúa trỗ bông cây khế chua lũ trẻ cũng dịu lòng
xúm xít đầu sân, chia nhau hái quả
Bến nước xưa khi mưa về cuối Hạ con kênh dài nối ngã ruộng đồng gieo mái nhà tranh che những cuộc đời nghèo đêm Đông lạnh, khều than nung bếp lửa Bát cơm đầy – củ khoai hơn một nửa
dạ em đành mỗi bữa có chi đâu
Trang 2ngoài hiên ra thẳng tắp mấy hàng cau đôi chim sẻ tựa đầu chung tổ ấm
Hạt sương rơi điểm cành hoa sen thắm
cá đớp mồi bong bóng nổi long lanh
sau mấy lần em nhẹ bước dạo quanh
bờ ao xanh thành nơi tôi nhớ mãi !
VỊ ĐẮNG TRONG ĐỜI
Từ thuở ấy Em làm vườn chăm chút
trồng cây xanh ươm hạnh phúc cho đời dẫu đắng cay hay mưa nắng một thời vẫn mơ ước đến ngày nâng trái ngọt
Mấy mươi năm qua đời đâu chỉ một
biết bao nhiêu trái chín ở trên cành
chưa lần nào Em dám hái mời Anh
sợ vô ý cây lành cho quả đắng
Có những đêm dưới trời khuya trống vắng
Em nhìn cây rồi mơ trái ngọt tình
mà tay Anh sẽ hái lúc bình minh
trao Em nếm trong hương tình hạnh phúc Mãi mơ tưởng đến khi bừng tỉnh giấc thì tay Ai đã hái trái kia rồi
Trang 3trái còn non nên vị đắng trong đời
Ai lỡ hái trao Em thời phải nhận
Em đã hiểu và không hề trách giận
bởi trên cây còn nhiều trái sum suê
Em sẽ hái trao Anh lúc Em về
tình ngọt lịm hương quê từ thuở ấy
NHỚ VỀ EM
Đêm thanh vắng dưới trời khuya lặng lẽ Lối “Trăng Buồn” khe khẽ tiếng lòng ai Nghe đâu đây mưa xuống suối sông đầy Tình sẽ đến…Trăng ơi đừng buồn nhé ! Đêm thanh vắng giữa khung trời Đất Mẹ Buồn ơi buồn lặng lẽ nhớ về ai …
Đã lâu rồi cứ ngỡ mới hôm nay
Yêu tha thiết sao tình đành cách biệt ?! Đêm thanh vắng đất trời còn cay nghiệt Nhớ về Em biết mấy nỗi thương đau
Xa quê hương, xa cả tiếng yêu nhau
Và từ ấy len vào bao cay đắng
Đêm thanh vắng dưới vầng trăng sáng tõ
Em lại về theo lối nhỏ Anh đưa
Trang 4Bờ ao xanh lợp bóng mấy rặng dừa
Tình đã đến cho Ta hương vị ngọt
TRÁI TIM I-NÓC ?
Ai cũng bảo tim Ta bằng i-nóc
Vì không thương những kẻ khóc ở đời Thấy lệ rơi mà Ta lại mỉm cười
Bởi Ta nhủ lẽ đời không nên khóc
Tim Ta hỡi – hay mi bằng i-nóc ?
Mà trong bao cơn sốc phủ phàng
Khi con người lừa lọc, dối gian
Không lầm lẫn, không mơ màng danh vọng
Trang 5Tim Ta đấy – vẫn tràn đầy nhựa sống Vẫn biết yêu, biết cống hiến cho đời
Vẫn biết mơ khi tuổi mới lên mười
Vẫn thấy đắng khi đời đau lòng Mẹ
Tim Ta đó – từ khi còn tấm bé
Đã chia đôi hai nẻo rẽ trong đời
Phải nén lòng cho lệ đắng đừng rơi
Tim Ta hỡi – ai bảo mi là i-nóc ?
ANH ĐƯA EM VỀ
Tình đã đến sao Em còn ngần ngại
Và bâng quơ ngoảnh lại nẻo đường xưa ? Mảnh đất nào không nắng cũng không mưa Cho trái ngọt mỗi mùa Ta cùng hái
Tình đã đến với vòng tay ân ái
Tự nỗi lòng – Ta hãy nhận đi thôi
Dẫu chúng mình mỗi đứa ở một nơi
Cách trở nghìn khơi, sóng đời dồn dập Tình đã đến từ vần thơ đầu ôm ấp
Mộng sẽ thành lấp lánh « trái tim côi » Con đường nào có lúc cũng chơi vơi
Đừng sầu nữa Em ơi tình đã đến
Trang 6Một ngày kia sẽ không còn lâu lắm Anh đưa Em về trong nắng quê hương Sau lũy tre xanh có những mái trường Thời thơ ấu Ta vương từng kỷ niệm