Trong cõu “Dũng suối rúc rỏch trong suốt như pha lờ, hỏt lờn những bản nhạc dịu dàng.”, tỏc giả đó sử dụng biện phỏp nghệ thuật nào?. Trong cỏc từ ngữ sau: “Chiếc dự, chõn đờ, xua xua ta
Trang 1Đề kháo sát HSG Tiếng Việt 5 (Lần III)
Cõu 1.Từ nào dưới đõy cú tiếng “đồng” khụng cú nghĩa là “cựng”?
Đồng hương, Thần đồng, Đồng nghĩa, Đồng chớ
Cõu 2 Trong cõu “Dũng suối rúc rỏch trong suốt như pha lờ, hỏt lờn những bản nhạc dịu dàng.”, tỏc giả đó sử dụng biện phỏp nghệ thuật nào?
Cõu 3 Trong cỏc từ ngữ sau: “Chiếc dự, chõn đờ, xua xua tay” những từ nào mang nghĩa chuyển?
Cõu 4 Trong cỏc cõu sau, cõu nào là cõu ghộp? Xác định chủ ngữ, vị ngữ trong mỗi câu?
A Mấy con chim chào mào từ hốc cõy nào đú bay ra hút rõm ran.
B Ánh nắng ban mai trải xuống cỏnh đồng vàng úng, xua tan dần hơi lạnh mựa đụng.
C Mỗi lần dời nhà đi, bao giờ con khỉ cũng nhảy phúc lờn ngồi trờn lưng con chú to.
D Mưa rào rào trờn sõn gạch, mưa đồm độp trờn phờn nứa.
Cõu 5 Cõu nào sau đõy thuộc kiểu cõu kể Ai là gỡ ?
A Ở Trường Sơn, mỗi khi trời nổi giú, cảnh tượng thật là dữ dội.
B Tấm và Cỏm là hai chị em cựng cha khỏc mẹ.
C Khi đú, nhà bỏc học đó gần bảy chục tuổi.
D Mựa thu, tiết trời mỏt mẻ.
Câu 6
Tìm bộ phận chủ ngữ, vị ngữ của các câu sau:
a Tiếng ma rơi lộp độp, tiếng mọi ngời gọi nhau í ới.
b Ma rơi lộp độp, mọi ngời gọi nhau í ới.
Câu 7 Trong bài Mặt trời xanh của tôi, nhà thơ Nguyễn Viết Bình có viết:
Rừng cọ ơi ! rừng cọ!
Lá đẹp, lá ngời ngời Tôi yêu thờng vẫn gọi Mặt trời xanh của tôi
Theo em, khổ thơ trên đã bộc lộ tình cảm của tác giả đối với rừng cọ của quê
h-ơng nh thế nào?
Trang 2A Hướng dẫn chung
đáp án Chấm lần III Câu 1 B( 1 điểm)
Câu 2 C( 1 điểm)
Câu 3 A( 1 điểm)
Câu 4 D ( 1 điểm)
Câu 5 B ( 1 điểm)
Câu 6 : (3 điểm) Tìm đúng các bộ phận, mỗi câu đúng cho 1.5 điểm
a, Tiếng m a rơi / lộp độp, tiếng mọi ng ời gọi nhau/ í ới.
CN VN CN VN
b, M a/ rơi lộp độp, mọi ng ời / gọi nhau í ới.
CN VN CN VN
Câu 7: (2 điểm)
Khổ thơ bộc lộ tình cảm thiết tha yêu quý của tác giả đối với rừng cọ quê hơng Tác giả trò chuyện với rừng cọ nh trò chuyện với ngời thân(“ Rừng cọ ơi! rừng cọ!“), tả những chiếc lá cọ vừa đẹp vừa ngời ngời sức sống Hình ảnh “ Mặt trời xanh của tôi“ dòng thơ cuối không chỉ nói lên sự liên tởng, so sánh chính xác của tác giả (lá cọ xoè những cánh nhỏ dài trông xa nh “mặt trời“ đang toả chiếu “những tia nắng xanh“) mà còn bộc lộ rõ tình cảm yêu mến và tự hào của tác giả về rừng cọ của quê
h-ơng.