Xin đừng đổ xuống đầu con trẻ Bao ngu ngơ, ấu trĩ của mình Xin yêu thương lấy học sinh!. - học sinh Nạn nhân chỉ biết gồng mình chịu đau.... Cũng đã có kẻ thành tội phạm Vì lợi riêng nên
Trang 1Xin đừng ĐỔ XUỐNG ĐẦU con trẻ ! (Thơ của Anh Lê Hoàng)
Xin đừng đổ xuống đầu con trẻ
Bao ngu ngơ, ấu trĩ của mình Xin yêu thương lấy học sinh ! Chúng cần chia sẻ gấp nghìn ta xưa !
Tác giả: Anh Lê Hoàng Nguồn: http://khongbietbuon.vnweblogs.com
. Chuyện đâu chuyện lạ thế này Học sinh ngoan thế (!?!?), một ngày nổi điên !
Trang 2Cán bộ lớp bỗng nhiên (!?!) kéo bạn
Vào phòng riêng, đóng kín cửa ngoài
Đứa đá đít, đứa bạt tai
Đứa thì nắm tóc, đứa mài lưỡi lam
Đứa mê mải quay phim ghi lại
Một chiến công (!?) - để gửi lên trang
Trước bầy nữ quái (?!?) - học sinh
Nạn nhân chỉ biết gồng mình chịu đau
Tình cờ những một tuần sau
Nhà trường mới biết: trò đâu động trời !
Thế là chuyện rối bời canh hẹ
Họp phụ huynh, đoàn thể, họp thầy
Họp đêm rồi lại họp ngày
Trang 3Quyết tâm kỷ luật, chuyện này mới xong !
Nực cười cho giáo dục suông
Mất bò rồi mới làm chuồng, lạ thay !
Phạt trò hay phải phạt thầy?
Phạt Ban Giám hiệu? Phạt ai bây giờ ?
Chỉ xin đừng vấy bùn nhơ
Xuống đầu con trẻ dại khờ bấy nay !
Tuổi mới lớn thơ ngây trong trắng
Dễ gì hay đâu đúng đâu sai !
Nhà trường mới dạy một hai
Cuộc đời đã dạy gấp mười lần hơn
Trai thủ cặp: dao găm, nhị khúc
Trang 4Gái dăm chiêu quyền cước phòng thân
Gặp khi lỡ bước sa chân
Làm theo phim ảnh, đâu cần thiệt hơn !
Đã có lắm sân trường máu chảy
Đã có bao trò phải hầu toà
Đã bao khuôn mặt lệ nhoà
Bao trò thiệt mạng hoặc sa tù đày !
Sao giáo dục mỗi ngày một tệ ?
Thầy và Trò vạn lý cách xa
Đâu còn như Mẹ, như Cha
Đêm ngày chăm bẵm con ta nên người !
Học thì một, thi mười nên sợ
Mất thi đua, lo vỡ phong trào !?!
Trang 5Ai ai cũng muốn đi đầu
Đi đầu, nhưng để đi đâu, làm gì ?
Học, học nữa, học đi, học mãi !
Nhưng học nào ra cái gì đâu !
Văn không tự viết nổi câu
Công thức chỉ học thuộc lầu để quên !
Dốt ngoại ngữ, dốt luôn tin học
Đâu phải vì ngu ngốc cho cam !
Không kịp ăn, chẳng kịp nằm
Hết thi lại học, phát điên học trò !
Bao đứa trẻ ngây thơ, trong sáng
Bỗng nhiên thành người lính già nua
Nhiều thầy cô cũng chịu thua
Trang 6Bởi không đủ sức chạy đua với ngành !
Cũng đã có kẻ thành tội phạm
Vì lợi riêng nên bán danh mình
Nhiều người đứng trước học sinh
Mà không xấu hổ là mình còn thua
Không học nổi, chạy mua bằng cấp
Nên chuyên môn nghề nghiệp quá xoàng
Lại còn mê tín, dị đoan
Kể ra cũng thật to gan xưng Thầy !
Kìa khẩu hiệu treo đầy trước cổng
Vì tương lai tươi sáng học sinh !
Tiên học Lễ, hậu học Văn !
Trang 7Mà sao chỉ thấy học tràn cung mây ?
Chỉ học chữ mà không học nghĩa
Văn ở đâu? Còn Lễ ở đâu ?
Cho hôm nay? Cho mai sau ?
Tìm hoài chẳng có, tìm đâu bây giờ ?
Trò mệt mỏi, bơ phờ đến lớp
Nghe thầy cô đọc chép đêm ngày
Bao niềm riêng muốn giãi bày
Bao điều muốn hỏi hỏi ai bây giờ ?
Trang 8Muốn biết giáo dục ta - thành, bại
Chẳng cần thanh tra với kiểm tra
Cổng trường dăm phút tan giờ
Ngó qua là biết màu cờ "thành công" !
Trò chen chúc như ong vỡ tổ
Xe dàn ngang trên phố thật ngông
Không hề có luật giao thông
Không hề nhường nhịn, mặc ông, kệ bà
Có không ít ngây thơ sư phạm
Chỉ say tìm khuyết điểm học trò
Học trò hư - tại thầy cô !
Con hư tại mẹ, cấm mà có oan !
Chỉ xin được hỏi các quan
Trang 9Bây giờ còn nhớ những năm học trò ?
Phải chăng cũng có tuổi thơ
Cũng đều cắp sách tinh mơ tới trường
Cũng nghịch ngợm còn hơn quỷ sứ (!?)
Chuyện học hành kẻ dở, người hay
Trải qua mưa nắng vạn ngày
Trường xưa, Nghĩa Bạn, Tình Thầy nhạt phai ?
Hay đạo lý lắm người sơ sẩy
Chữ thánh hiền ngày ấy đã quên ?
Bây giờ có chức, có quyền Học hành chi mệt, có tiền là xong ?
Hay vì bận trăm công ngàn việc
Nên tương lai dân tộc lãng quên ?
Xây lâu đài chẳng xây nền ?
Chỉ lo trước mắt, bỏ quên lâu dài ?
Hay ai đau thì người ấy khóc
Cháu con mình du học là xong ?
Gậy trường lại đập lưng trường !
Trang 10Trò, Thầy, luẩn quẩn phụ huynh một vòng !
Đất nước đã bao năm khốn khó
Dân ta còn vất vả bao năm ?
Giáo dục không đặt xứng tầm
Ngày càng rõ mặt thị trường đổi trao !
Trước cơn giông bão toàn cầu
Trẻ em cũng chịu khổ đau bao phần !
Xin đừng đổ xuống đầu con trẻ
Bao ngu ngơ, ấu trĩ của mình
Xin yêu thương lấy học sinh !
Chúng cần chia sẻ gấp nghìn ta xưa !
Tác giả: Anh Lê Hoàng Nguồn: http://khongbietbuon.vnweblogs.com