Ta yêu nớc từ ngày trong tay mẹ Nghe tiếng ru hoà vào gió êm êm Lần gió biển vờn tóc ta nhè nhẹ Non nớc đẹp giầu lời mẹ bay lên Biển ôm đất trong lòng mình êm ả Và cho ta những khoang
Trang 1
Ta yêu nớc từ ngày trong tay mẹ
Nghe tiếng ru hoà vào gió êm êm
Lần gió biển vờn tóc ta nhè nhẹ
Non nớc đẹp giầu lời mẹ bay lên
Biển ôm đất trong lòng mình êm ả
Và cho ta những khoang cá óng vàng
Ta với biển bao nghĩa tình cao cả Phía chân trời sóng vẫy gọi ta sang
Sống với biển nên ta lầu quen biển Khi gió thuận về đẩy ngọn triều lên
Lớp lớp nối nhau xô vào bờ bến
Ta căng buồm thuyền di tựa mũi tên
Ta lại hiểu những ngày không tiếng gió Biển nh trời bỗng sập giữa trần gian Trong lòng biển còn chiều sâu nữa đó
Đừng nghĩ rằng đây là lúc bình an
Biển giận giữ thờng đêm về dội sóng
Mẹ bảo ta rằng tiếng của Rung kêu
Me biên ns KS co
AS
Trang 2
Càng thấy quê mình có biên mến yêu
Đân làng ta đắp đê ngăn nớc biển
Cho đồng xa mặn chát trở ngọt ngào
Giọt giọt mồ hôi cả làng ta đó
Con đê cùng ta năm tháng lớn cao
Đồng cói theo ta không ngừng lấn biến
Biển trả ngời mầu mỡ đất phù sa
Em gái ta dệt chiếu trông uyển chuyển
Cói và ngời nở rộ những mùa hoa
Những cây cói ở Việt Nam mọc thẳng
Đã cho ngời sản phẩm đẹp bao nhiêu
Nh quê ta ngọt ngào qua ma nắng
Sông với biển xanh không sợ thuỷ triều
Hối những con tầu chạy khắp đại dong
Mang chiếu Nga Sơn đến khắp phố phờng
Chất biển quê ta đợm trong chiếu đó
Trải bạn nằm thêm đầm ấm tình thơng
Do Phong Lam
(Nga Thuỷ - Nga Sơn - Thanh Hoá)