NHỮNG NGƯỜI LĨNH TRẼ Những ngượi lính trẽ trên điểm tựa, Súng chắc trên tay gát giặc đêm ngày Da rát bỏng trong mùa khô nắng cháy, Tăng mong manh, trong giá buốt mùa mưa Vui khiêm tốn tr
Trang 1NHỮNG NGƯỜI LĨNH TRẼ
Những ngượi lính trẽ trên điểm tựa,
Súng chắc trên tay gát giặc đêm ngày
Da rát bỏng trong mùa khô nắng cháy,
Tăng mong manh, trong giá buốt mùa mưa
Vui khiêm tốn trong niêm vui lính chiến
Những khuôn mặt trẽ trung sạm nắng
Hay ệch vàng trong cơn sốt rừng sâu,
"Gạo sấy, lương khô những điệp khúc thuộc làu
Ôi gian khổ nói làm sao hết được
Và hy sinh, mất mát, niềm đau
Trên điểm tựa, đứng gát giữa trời sao
Những người lính chưa một lần hôn,
chưa một nam ban tay con gai
Những người lính trẻ, lòng bầng khuâng
trong nỗi nhớ nhà
Gian khô và thời gian không làm mất đi vẻ
hôn nhiên khi nghĩ về mẹ Vẫn tưởng tượng, món quà để ngày về tặng bé
(Ngày ra đi hứa với bé sẽ mua quà)
U! em đã lớn rồi, chắc em sẽ thích hoa
Anh sưu tập cho em các hoa rừng biên giới
Trên điểm cao đạn cày bom xXới ,
Con làm cho cha chiếc điều vỏ đạn đồng
Quê hương nao lòng trong nỗi nhớ mong
Sẽ mang về tặng người những tin chiến thăng
Trên điểm tựa với phút giây tĩnh lặng
Nhưng chiến tranh đâu phải trò đùa
Những người lính với ước mơ ấy đơn sơ
Nhưng cũng mong manh trước đâu tên mũi đạn
Nếu một mai vì quê hương anh năm xuống
Bộ hoa rừng còn ép chặc túi ba lô
Đất đón anh vào lòng và đón cả những ước mơ
Những người lính trên điểm tựa
Ôi đẹp làm sao, lãng mạn làm sao,
Năm tháng â ấy riêng anh có được gì đâu!
Tổ quốc, loài người sẽ dịu bớt cơn đau,
Từ dáng đứng, băng hy sinh của những người lính trẽ