CÓ THỂ NÀO QUÊNĐất nước đã qua bao cơn binh lữa Trong chiều dài lịch sử bốn nghìn năm?. Tổ quốc đến bao giờ mới dịu những cơn đau Bao thế hệ đi tìm hạt giống mùa sau Mầm thanh bình ươm t
Trang 1CÓ THỂ NÀO QUÊN
Đất nước đã qua bao cơn binh lữa
Trong chiều dài lịch sử bốn nghìn năm?
Máu của bao lớp người đã thấm sâu vào đất?
Tổ quốc đến bao giờ mới dịu những cơn đau
Bao thế hệ đi tìm hạt giống mùa sau
Mầm thanh bình ươm trên những hố bom nham nhở
Rễ bám vào đất nồng, vào hồn thiêng muôn thuở
Vỏ đại bác ghép thành tổ ấm bồ câu!
Thời gian nào có nghĩa gì đâu
Với dân tộc có sức chiụ đựng phi thường bằng
niềm tin và khác vọng
Tổ quốc êm đềm trong tiếng ru dạt dào biển sóng
Hạnh phúc về cùng những hạt vàng, từ những chồi xanh
Tôi sinh ra trong thời buổi chiến tranh
Mẹ tất tả dắt tôi đi khắp nơi lánh đạn
Tuôỉ thơ ấy tôi, thường chơi trò chơi chiến trận
Cũng thắng thua bằng bẹ chuối, cờ lau
Tuổi thơ vô tư nào có hiểu gì sâu
Chiến thắng của trẻ con bao giờ cũng thuộc về kẻ mạnh Chiến thắng! trẻ con cũng tự hào kiêu hãnh
Ôi! trò chơi con trẻ của đất nước lắm chiến tranh
(Có lẽ lúc đó trên thế giới thịnh hành
Những trò đua ô tô ,những trò chơi điện tử)
Tôi lớn lên, lần theo chiều dài lịch sử
Trang vở đầu tiên đã vương màu lữa đao binh
Tôi tự hào theo chiến thắng lũ xâm lăng
Của Đống Đa, Chi Lăng, Như Nguyệt
Thuở ấy, có lúc mơ mình là Lý Thường Kiệt
Đại bác nổ gần cứ ngỡ súng thần công
Đất nước ngăn mình bởi những dòng sông
Tôi đớn đau với cơn đau nội chiến
Tôi hằng mơ một cây cầu bắt qua giới tuyến
Khâu lại vết thương, đất nước quặn mình
Trang 2Và hôm nay tôi đã là người lính
Màu áo xanh đã bạc mấy lần rồi
Nắng thao trường dẫu có mặn môi
Da chuyển "làn" qua màu sương gió
Giấc mộng đêm xuân dù phải cắt chia
thành từng phần nhỏ
Khi chiều về lònh bổng nhớ bâng khuâng
Một dáng nữ sinh, bến nước ,dòng sông
Dù có những đêm dài trở mình thao thức
Bởi "Mệnh lệnh riêng tư" bởi thiển cận tầm nhìn
Đâu dám nghĩ mình đã đóng góp hy sinh
Nếu bỏ qua giá thời gian của những năm tại ngũ
Thời bình yên,tuổi trẽ khó vô tư với những
niềm vui thú
Đâu phải rằng quên nhưng cạn nghĩ thấy chưa cần Đứng gát giữa sao trời lòng lại nhớ bâng khuâng Nhịp sống sôi động ngoài kia làm ta háo hức
Là lính pháo, mấy năm làm trinh sát
Đời rộng hơn qua khí tài quang học
Ước mơ cháy bùng như ánh lữa mục tiêu
Sống càng lâu, đâu đã hiểu biết nhiều?
Nhìn càng rộng ,càng thấy mình nhỏ bé