1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Kỉ niệm lần đầu làm GVCN

2 91 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 30 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Lần đầu tiên làm giáo viên chủ nhiệm, tôi được phân công chủ nhiệm lớp 9. Lớp đã có sự gắn bó suốt 3 năm học với một giáo viên chủ nhiệm khác. Ban đầu các em học sinh rất hẫng hụt và buồn, không ít lần các em còn nhầm tên tôi với cô giáo chủ nhiệm cũ của các em ấy. Mỗi lần tôi muốn hỏi ý kiến của các em các em thường bảo: cô A bảo chúng em phải thế này, cô A bảo chúng em phải thế kia. Phải mất thời gian rất dài tôi mới hòa nhập được với các em, để các em các em chấp nhận, coi mình là gvcn thực sự của mình. Tình cảm cô trò ngày càng gắn bó hơn vì tôi hiểu: chỉ cần có một tình yêu thương chân thành và tinh thần trách nhiệm, tôi có thể làm tốt vai trò của giáo viên chủ nhiệm. Và thực tế đã chứng minh điều đó, các em gọi tôi là mẹ và luôn ríu rít bên tôi như những đứa con thân yêu thực sự. Còn tôi, chỉ cần một ngày không thấy các em, tôi đã thấy trống trải và nhớ vô cùng. Thế nhưng một biến cố đã sảy ra sau khi tôi đưa học sinh của trường đi thi giai điệu tuổi hồng cấp huyện trở về, BGH trao cho tôi lá đơn đề nghị đổi GCN của học sinh lớp tôi. Tình yêu lớn đối với các em khiến mắt tôi nhòe ướt. Tôi không hiểu chuyện gì đã sảy ra... Trong đơn, các em đề nghị nhà trường đổi giáo viên vì cô giáo chủ nhiệm hiện tại của các em (tôi) gần đây, quá bận việc của trường, ít có thời gian để thường xuyên bên các em. Ban giám hiệu nói: Dù thời gian chỉ còn hơn một tháng nữa các em ra trường, nhưng để giải quyết vấn đề tâm lí trước mắt của các em, nhà trường dự định sẽ đổi GVCN và muốn biết ý kiến của tôi về vấn đề này, nhưng nếu tôi không nhất trí thì sẽ xem xét.

Trang 1

Tóm tắt câu chuyện: Lá đơn đề nghị đổi giáo viên chủ nhiệm.

Lần đầu tiên làm giáo viên chủ nhiệm, tôi được phân công chủ nhiệm lớp

9 Lớp đã có sự gắn bó suốt 3 năm học với một giáo viên chủ nhiệm khác Ban đầu các em học sinh rất hẫng hụt và buồn, không ít lần các em còn nhầm tên tôi với cô giáo chủ nhiệm cũ của các em ấy Mỗi lần tôi muốn hỏi ý kiến của các

em các em thường bảo: cô A bảo chúng em phải thế này, cô A bảo chúng em phải thế kia Phải mất thời gian rất dài tôi mới hòa nhập được với các em, để các

em các em chấp nhận, coi mình là gvcn thực sự của mình Tình cảm cô trò ngày càng gắn bó hơn vì tôi hiểu: chỉ cần có một tình yêu thương chân thành và tinh thần trách nhiệm, tôi có thể làm tốt vai trò của giáo viên chủ nhiệm Và thực tế

đã chứng minh điều đó, các em gọi tôi là mẹ và luôn ríu rít bên tôi như những đứa con thân yêu thực sự Còn tôi, chỉ cần một ngày không thấy các em, tôi đã thấy trống trải và nhớ vô cùng

Thế nhưng một biến cố đã sảy ra sau khi tôi đưa học sinh của trường đi thi giai điệu tuổi hồng cấp huyện trở về, BGH trao cho tôi lá đơn đề nghị đổi GCN của học sinh lớp tôi Tình yêu lớn đối với các em khiến mắt tôi nhòe ướt Tôi không hiểu chuyện gì đã sảy ra Trong đơn, các em đề nghị nhà trường đổi giáo viên vì cô giáo chủ nhiệm hiện tại của các em (tôi) gần đây, quá bận việc của trường, ít có thời gian để thường xuyên bên các em Ban giám hiệu nói: Dù thời gian chỉ còn hơn một tháng nữa các em ra trường, nhưng để giải quyết vấn đề tâm lí trước mắt của các em, nhà trường dự định sẽ đổi GVCN và muốn biết ý kiến của tôi về vấn đề này, nhưng nếu tôi không nhất trí thì sẽ xem xét

Tôi bị sốc, không nói nên lời, không nghĩ được gì chỉ cố nén tất cả cảm xúc lao ra khỏi phòng Ban Giám hiệu, chạy nhanh về phòng rồi khóc tu tu như một đứa trẻ Đối với một giáo viên lần đầu tiên trong đời làm công tác chủ nhiệm như tôi, đây quả là tình huống khó xử và hết sức tổn thương Tôi phải ý kiến với Ban giám hiệu nhà trường như thế nào đây? Khi học sinh đã không còn muốn mình làm GVCN thì mình có muốn cũng có ý nghĩa gì? Còn nếu thay GVCN, với thời gian chỉ hơn một tháng nữa, các em có kịp để quen với thầy giáo mới hay không? còn tôi, tôi sẽ đối diện với các em như thế nào? lí do mà các em muốn đổi GVCN chỉ thế thôi sao? Còn nữa, cô học trò làm thư kí viết lá đơn này lại là cô học trò có hoàn cảnh đặc biệt mà tôi quan tâm nhất Đúng là 3 tuần gần đây vì phải tập luyện gấp rút cho đội tuyển của trường nên thời gian ở bên các em có ít đi nhưng tôi vẫn luôn để tâm đến các em, đâu có bỏ bê lớp bao giờ, chắc phải có li do nào khác nữa Phải mất cả buổi chiều tôi mới bình tâm lại

và quyết định đi gặp cả lớp Tôi sẽ gặp và hỏi chuyện các em trước khi có câu trả lời với Ban giám hiệu nhà trường

Tôi bước vào lớp, tất cả các em đều im lặng, cúi đầu Có lẽ các em cũng

đã hiểu lá đơn của các em đã khiến tôi tổn thương như thế nào Tôi lặng lẽ quan sát, cố gắng kìm nén sự xúc động đang trào lên trong lồng ngực tôi nói với các

em tôi đã biết về lá đơn Tôi hỏi các em nếu lí do chỉ có vậy thì tôi rất buồn vì các em đủ lớn để hiểu rằng: Cô giáo có rất nhiều việc phải làm, không phải lúc nào cô cũng có thể dắt tay chỉ từng chỉ từng việc cho các em như những đứa trẻ lên ba Các em cần phải học cách tự lập Nếu các em thực sự coi tôi là mẹ như

Trang 2

các em vẫn gọi tôi mỗi khi tôi đến, các em sẽ thông cảm nhiều hơn với công việc mà tôi được nhà trường giao phó.Còn tình cảm tôi dành cho các em như thế nào, có lẽ các em cũng hiểu Vì vậy, tôi muốn biết lí do thực sự, tôi đã làm gì có lỗi với các em mà tôi không biết chăng? Nhưng trả lời tôi vẫn là sự im lặng Một vài bờ vai nữ học sinh đã rung nhẹ Lặng đi vài giây, tôi nói tiếp: Nhưng nếu các

em thực sự không muốn nói, tôi cũng không làm khó các em nữa, nếu các em thực sự không muốn tôi làm chủ nhiệm, tôi sẽ vui lòng chấp nhận quyết định thôi làm chủ nhiệm của nhà trường và tôi mong các em hãy tập chung thật tốt cho kì thi sắp tới Và các em hãy coi đây là những lời dặn dò cuối cùng của tôi với tư cách là GVCN Tôi chào các em, bước nhanh ra khỏi lớp Bỗng tất cả học sinh nữ lao theo kéo tôi lại: Không, chúng em không cho cô đi, xin cô tha lỗi cho chúng em, xin cô đừng đồng ý đổi GVCN Tất cả chúng ôm chặt lấy tôi, tất

cả đều khóc Có lẽ chúng đã phải nén tiếng khóc ấy khi nghe tôi nói Tôi hiểu những giọt nước mắt hối hận ấy và ôm chúng vào lòng, chúng càng khóc to hơn,

cả cô cả trò đều khóc

Sau đó, đồng nghiệp của tôi cho tôi biết thêm lí do: Thì ra chúng giận tôi

vì có lần thấy tôi mang sữa, mua thuốc cho học sinh lớp khác (chính là những học sinh trong đội tuyển đi thi Giai điệu tuổi hồng do tôi phụ trách, đã bị sốt cao trước ngày đi thi, học sinh lớp tôi không có ai trong đội tuyển) Các em ghen tị

vì điều đó Nghe xong tôi vừa cười vừa giận, chúng dễ thương mà cũng ích kỉ như thế từ bao giờ không biết

Cuối cùng , vì các em tôi quyết định vẫn tiếp tục chủ nhiệm, tình cảm cô trò dường như càng gắn bó hơn xưa, lớp và câu chuyện đổi GVCN không ai nhắc đến nữa

Sau này, khi vào học cấp III, các em đã viết về kỉ niệm xin đổi GVCN với tất cả sự hối hận vô cùng Người đồng nghiệp dạy cấp III đã kể lại cho tôi câu chuyện mà các em đã viết, anh nói: Chưa bao giờ lại đọc được những bài văn xúc động như thế Còn tôi, tôi mỉm cười Bài học đầu tiên trong cuộc đời nghề giáo là bài học về công tác chủ nhiệm , bài học về tình yêu, nỗi đau và sự lựa chọn không dễ dàng trước những tình huống bất ngờ trong vai trò của người GVCN

Ngày đăng: 17/09/2019, 21:40

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

  • Đang cập nhật ...

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w