1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bài văn mẫu lớp 5

7 2,9K 4
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Một Số Bài Tập Làm Văn Lớp 5
Trường học Trường Tiểu Học
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Bài Văn
Thành phố Quảng Trị
Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 46,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Riêng mình, bài thơ đã làm mình xúc động nhất và đã để lại cho mình ấn tượng sâu sắc nhất là bài “Tiếng gà trưa” của nhà thơ Xuân Quỳnh đó.. Mở đầu bài thơ, tác giả viết: “Trên đường h

Trang 1

Đề 1:Trong chương trình ngữ văn tiểu học, bài thơ nào đã để lại trong

tâm hồn em ấn tượng sâu sắc, đẹp đẽ nhất Hãy viết thư cho bạn cùng lứa tuổi để trao đổi với bạn về điều đó

BÀI LÀM:

Quảng Trị, ngày

Hoàng Phương xa nhơ ï!

Chúng mình xa nhau có lẽ đã gần hai năm rồi Phương nhỉ? Bởi thế, cứ mỗi lần nhận thư bạn hoặc viết thư cho bạn là mình như được trở về với quá khứ, với tuổi thơ êm đềm bên Phương nơi chốn quê nha ì Lâu nay Phương có khỏe không? Học tập của bạn thế nào? Riêng mình và gia đình vẫn khỏe, dạo này mình đang tham gia lớp BDHSG môn Tiếng Việt để chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi đấy Phương ạ

Phương ơi! Trong chương trình ngữ văn Tiểu học, Phương thích bài thơ nào nhất? Bài thơ nào đã để lại cho Phương ấn tượng sâu sắc và đẹp đẽ nhất? Riêng mình, bài thơ đã làm mình xúc động nhất và

đã để lại cho mình ấn tượng sâu sắc nhất là bài “Tiếng gà trưa” của nhà thơ Xuân Quỳnh đó Phương thấy không? Mở đầu bài thơ, tác giả

viết:

“Trên đường hành quân xa Dừng chân bên xóm nhỏ

Tiếng gà ai nhảy ổ Cục, cục tác, cục ta ”

Cũng là tiếng gà nhưng không phải là tiếng gà sớm khuấy động không gian như trong bài thơ “Ò Ó O ” của Trần Đăng Khoa mà “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh có một cái gì đó như thấm sâu, như lắng

đọng khiến cho người đọc phải bồi hồi xao xuyến

“Nghe xao động nắng trưa

Nghe bàn chân đỡ mỏi Nghe gọi về tuổi thơ ”

Tuyệt quá phải không Phương? Một sự chuyển đổi cảm giác khó mà diễn đạt thành lời Cái nắng trưa xao động, cái bàn chân đỡ mỏi;

tuổi thơ như hiện về trong những buổi hành quân Anh lính như “nghe” mà không cảm thấy! Chính vì vậy mà mình tưởng chừng như “tiếng gà” ngưng lại giữa không gian, lòng người xốn xang “Tiếng gà” như xua

tan đi cái mệt nhọc, một khoảnh khắc thanh bình, hiếm hoi giữa cuộc chiến Và trong cái khoảnh khắc bình yên đó, tác giả lại nhớ về những

kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ:” Ổ rơm hồng những trứng”, những

“đốm nắng” trên lưng con gà mái mơ, màu lông óng như màu nắng của

con gà mái vàng và có lẽ hình ảnh của người bà tảo tần, phúc hậu cùng với những nỗi lo toan của đời thường là hiện về rõ nét nhất trong nỗi nhớ của tác giả Điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi mỗi một

Trang 2

chúng ta sinh ra, ai lại không được lớn lên trong tiếng ầu ơ của mẹ và những chuyện cổ tích êm ái của bà Chính vì thế:

“Cháu chiến đấu hôm nay

Vì Tổ Quốc ngày mai

Vì xóm làng thân thuộc Bà ơi cũng vì bà

Vì tiếng gà tục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ ”

Thì ra, những điều lớn lao lại nằm trong những điều bình dị nhất! Tiếng gà tục tác - một cuộc sống bình yên - một ước mơ dung dị đến nao lòng! Vậy mà trong cái thời khắc đo,ï đối với mỗi người dân Việt Nam lại là một niềm khát khao đến cháy bỏng Phương hãy đọc lại bài thơ này xem cảm nhận của bạm có giống mình không nhé?

Thôi, thư đã dài Cuối thư, mình chúc Phương và gia đình khỏe Nhớ viết thư cho mình nhé Đợi thư Phương

Bạn của Phương

Đề 2: “ Sông nằm uốn khúc giữa làng rồi chạy dài bất tận Những

hàng tre xanh chạy dọc theo bờ sông Chiều chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống, em lại ra sông hóng mát Trong sự yên lặng của dòng sông, em nghe rõ cả tiếng thì thào của hàng tre xanh và lòng em trở nên thảnh thơi trong sáng vô cùng.”

Dựa vào nội dung của đoạn văn trên, em hãy tả lại dòng sông quê em.

BÀI LÀM:

“ Quê em có dòng sông nước, đi nghe lành lạnh Mấy vụ rồi cõng lúa thuyền ngập đầy bóng trăng Sóng reo nhẹ lăn tăn, bóng tre xòa mát rượi Trắng ngần cánh hoa bưởi, cười lung linh mặt sông ”

Mỗi lần giai điệu của bài hát này vang lên, em lại nhớ đến con sông quê em

Thật vậy, con sông quê em mới đẹp làm sao! Đã bao nhiêu lần em tự

hỏi: không biết nó bắt nguồn từ những con suối nào trên dãy Trường Sơn hùng vĩ xa xôi kia? Chỉ biết rằng nó là một nhánh lớn của con sông

Thạch Hãn và đoạn chảy qua làng em nó nằm uốn khúc như để mọi người đi qua có đủ thời gian chiêm ngưỡng vẻ đẹp nên thơ của nó rồi chạy dài bất tận về phía chân trân trời xa Lòng sông sâu và rộng Hai bên bờ là những thảm cỏ mượt mà, xanh mướt và những hàng tre cao vút ngày ngày soi bóng xuống làn nước trong xanh

Buổi sáng, khi những tia nắng sớm đan trên ngọn tre rồi chiếu xuống mặt sông, em thấy con sông mới thật hiền hòa và ấm áp! Mặt nước sông phẳng lặng khẽ xao động bởi những chuyến đò xuôi

Trang 3

ngược Những lớp sóng nhỏ dưới lưng đò xô nhau chạy mãi vào bờ khiến cho buổi mai tĩnh lặng khẽ lao xao bởi những âm thanh nho nhỏ

Những buổi trưa hè còn tuyệt vời hơn, dòng sông như “thiên đường”của tuổi nhỏ! Em cùng chúng bạn ra sông tắm mát, chúng em

ùa vào lòng sông Sông dịu dàng dễ dãi như một bà mẹ đối với đàn con Sông vui cười, đùa nghịch với chúng em, làn nước sông mát rượi làm dịu mát những trưa hè Và mỗi buổi chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống, ráng chiều vàng rọi xuống mặt sông tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp cũng là lúc em ra sông hóng mát Gió nồm nhè nhẹ thổi làm lao xao lũy tre làng Trong sự yên lặng của dòng sông, em như nghe rõ cả tiếng thì thào của rặng tre xanh và lòng em trở nên thảnh thơi nhẹ nhõm vô cùng

Dòng sông quê em thật dịu dàng những ngày nắng đẹp nhưng lại đỏ ngầu, hung dữ khi nước lũ tràn về, dù vậy, em vẫn yêu con sông

quê hương em tha thiết bởi” tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ Con sông tôi tắm mát, con sông tôi đã hát, con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà”.

Đề 3: Mùa xuân đến.Cây cối đâm chồi nẩy lộc, chim hót véo von.Vạn

vật bừng sức sống sau một ngày đông lạnh giá Em hãy tả lại cảnh sắc mùa xuân tươi đẹp đó.

BÀI LÀM:

Những ngày đông giá rét cứ kéo dài lê thê Bầu trời âm u, lúc nào cũng mọng nước Gió heo may hun hút thổi từng cơn Mặt đất nhão nhoẹt sau bao ngày mưa dai dẳng Cây cối run cầm cập trút hết những chiếc lá cuối cùng, bấy giờ chúng chỉ còn là những cành khẳng khiu đương đầu với giá rét

Sáng nay, em thức dậy bởi tiếng chim lảnh lót đầu hè Lạ chưa, những đám mây đen rủ nhau trốn chạy làm lộ dần từng mảng xanh xanh của bầu trời đã biền biệt sau một chuỗi ngày đông dằng dặc

Ông mặt trời uể oải vén màn sương ẩm ướt rải những tia nắng yếu ớt xuống vạn vật Đâu đây, làn gió ấm áp đến thì thào bên những mầm xanh Thì ra, mùa xuân đã về! Loài cây vươn vai cho chồi non lú nhú Loài hoa đua nhau nở, khoe sắc dưới ánh nắng bấy giờ đã rực rỡ của mùa xuân Thoảng đưa trong gió, xen lẫn với hương hoa, cái mùi ngây ngây, nồng nồng của hương đồng cỏ nội Cánh đồng làng bát ngát một màu xanh mơn mởn của lúa thì con gái Từng giọt sương còn đọng lại trên đầu ngọn cỏ lung linh như những hạt kim cương Bầy chim sơn ca không biết đến tự lúc nào đã cất tiếng hót véo von Trên bầu trời, đàn én chao liệng như chào đón mùa xuân ấm áp Chú gà trống nhảy tót lên đống rơm cất tiếng gáy vang ò ó o o như báo hiệu mùa xuân đã về trên thôn xóm Sắc nắng làm ửng hồng đôi má

Trang 4

người thiếu nữ, làm giãn nếp nhăn trên khuôn mặt các cụ già Làng mạc, xóm thôn trút bỏ chiếc áo ẩm ướt của mùa đông để khoác lên mình chiếc áo muôn sắc của mùa xuân tuyệt đẹp

Mùa xuân đẹp thật!

Đề 4: Emhãy tả lại hình dáng và tính tình của thầy giáo (cô giáo) đã

dạy em trong những năm học trước mà em nhớ nhất.

BÀI LÀM:

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà bây giờ em đã là một học sinh cuối cấp của bậc tiểu học Đôi lúc ngồi nhớ lại những năm tháng hồn nhiên của tuổi ấu thơ, em lại bồi hồi xúc động nhớ tới cô giáo Hương, người đã dìu dắt em từng bước đầu tiên khi em chập chững bước vào ngưỡng cửa của tuổi học trò Năm đó, cô khoảng ngoài ba mươi tuổi.Cô không cao lắm nhưng trông rất cân đối Mái tóc đen nhánh, óng ả ôm lấy khuôn mặt trái xoan đầy đặn lúc nào cũng hồng lên như được thoa phấn Cái mũi dọc dừa thanh tú, đôi môi đỏ như cánh hoa hồng làm cho khuôn mặt cô lúc nào cũng rạng rỡ

Quê em vốn là một vùng thuần nông lại xa tỉnh lỵ nhưng các cô giáo đến lớp vẫn mặc những bộ đồ dài trông rất thướt tha, duyên dáng cô giáo Hương cũng vậy, bộ đồ dài thướt tha ôm lấy thân hình mảnh mai của cô trông thật duyên dáng Đôi mắt cô to, dẫu không còn đen nhánh như hồi còn trẻ nhưng dưới đôi hàng mi dài cong cong cái nhìn của cô mới ấm áp làm sao nhất là những lúc cô đứng trên bục giảng Aïnh mắt cô như biết nói., biết cười, biết vỗ về, biết xoa dịu, biết khơi dậy trong chúng em những niềm vui , những hoài bão, những cái đẹp đẽ của cuộc đời Giọng nói trong trẻo, mượt mà của cô như biến tất cả những cảnh vật, những con người trong bài dạy trở nên sống động, nhảy múa trước mằt chúng em Sức hấp dẫn của bài giảng không chỉ dừng lại ở độ chính xác của kiến thức mà còn ở tấm lòng tận tụy, yêu mến học sinh của cô Sáng nào đến lớp, em cũng đã thấy

cô đến tự bao giờ Cô nhắc nhở chúng em làm vệ sinh lớp học, cô giúp các bạn học yếu làm bài tập Cô cầm tay cho một số bạn chưa viết đẹp Suốt cả năm học Chưa bao giờ cô tỏ ra cáu gắt, nạt nộ bất kỳ bạn nào trong lớp ngay cả những lúc một số bạn không thuộc bài Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chất chứa những yêu thương của người mẹ hiền yêu quý Những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn tuổi thơ của chúng em phần lớn được khởi nguồn từ những bước đi đầu tiên mà cô giáo Hương đã chỉ dẫn

Dù đã bốn năm trôi qua, dù bây giờ em không được học với cô nữa nhưng trong tâm trí của em vẫn tồn tại bóng hình hai người mẹ: Một người đã mang nặng đẻ đau sinh ra em từ một hòn máu đỏ, một người mệ đã dìu dắt em những bước đầu tiên em chập chững bước vào đời”

Trang 5

Đề 5: “Người mẹ vò nát bó lúa mà hai thằng con lớn vừa mót được,

vét hột thóc, giã lấy gạo, thổi cơm Cả nhà ngồi xúm quanh nồi”.Dựa vào bài “Cảnh đông con” (TV 5- Tập 1) Em hãy tưởng tượng và tả laị cảnh bữa cơm của nhà mẹ Lê, một bữa cơm hiếm hoi giữa ngày mùa của một gia đình đông con, nghèo đói nhưng ấm áp tình người.

BÀI LÀM:

Có lẽ đã lâu lắm rồi, mà mẹ Lê không biết đến hương vị của một bữa cơm Chiều nay, hai thằng con lớn moút về được một ít lúa Mẹ Lê vội đón lấy, dùng chân vò nát những bông lúa, vét những hạt thóc, giã lấy gạo thổi cơm Bên ngoài, gió vẫn rít từng hồi trên mái nhà lụp xụp Cả lũ con ngong ngóng đợi chờ

Thế rồi cơm cũng chín Mùi gạo mới thơm nức Mẹ Lê cời đám tro bêp xung quanh, bắc nồi cơm đặt cạnh cái mâm gỗ sứt mẻ đã để sẵn giữa nhà Trong mâm có một đĩa rau muống luộc, một cái bát nhỏ có ít quả cà muối đã hơi thâm lại, một bát nước muối có pha thêm ít ớt bột dùng làm nước chấm Bên cạnh là bát nước rau luộc rau vắt chanh Thế cũng tươm tất, thịnh soạn lắm rồi! Các con ngồi xúm xít quanh mâm, Mẹ Lê ngồi gần nồi cơm, đưa tay giở cái nắp vung méo mó, lấy đôi đũa cái xới cơm lên Lũ trẻ nuốt nước miếng ừng ực và giương những đôi mắt tròn, đen háo hức nhìn theo tay mẹ Mỗi đứa đã cầm sẵn một cái bát trên tay Mẹ Lê bảo chúng:

- Nào các con, đưa bát mẹ lấy cơm cho

Cái Tẹo mặt mũi lấm lem, sung sướng đón lấy báy cơm đang bốc hơi từ tay mẹ Cái Tí, cu Tèo tranh nhau đưa bát cho mẹ lấy cơm Hai thằng lớn có ý hơn, mắt cũng hau háu nhìn vào nồi cơm nhưng vẫn nhường cho em ăn trước Mẹ Lê cẩn thận xới từng bát cơm cho con và nhìn con bằng đôi mắt âu yếm Mẹ cũng xới cho mình một bát rồi chậm rãi nhai như để tận hưởng hương vị ngọt ngào của từng hạt gạo, cái ấm áp của bếp lửa và niềm háo hức của các con mình Cả lũ con mải ăn, mải cười, gương mặt ánh lên niềm sung sướng Giá như ngày nào chúng cũng được ăn như thế này Mẹ Lê thoáng nghĩ và chợt cay cay con mắt!

Trong nồi cơm chỉ còn một ít cháy, thương hai thằng anh phải vất vả ra đồng từ sáng, mẹ Lê bảo chúng:

- Nào, cơm vẫn còn nhiều đây, hai thằng anh đưa bát đây mẹ xới thêm cho!

Thương mẹ nhọc nhằn suốt ngày vả lại từ đầu bữa thấy mẹ cũng chỉ ăn có nửa lưng cơm, hai thằng anh vội vàng từ chối

Trang 6

Ngoài kia, gió vẫn rít liên hồi trên mái tranh xào xạc, trong căn nhà tồi tàn, giữa ánh đèn le lói, mẹ con bác Lê đang tận hưởng những giây phút hạnh phúc hiếm hoi giữa ngày mùa

Đề 6 “Hôm nay, sáng mồng hai tháng chín Hồ Chí Minh! Hồ Chí

Minh!

Thủ đô hoa vàng nắng Ba Đình Người đứng trên đài lặng phút giây

Muôn triệu tim chờ, chim cũng nín Trông đàn con đó vẫy hai tay

Bỗng vang lên tiếng hát ân tình Cao cao vầng trán ngời đôi mắt

Độc lập bây giờ mới thấy đây”

Dựa vào nội dung đoạn thơ trên và bằng trí tượng của em, hãy tả lại quảng trường Ba Đình và thủ đô Hà Nội trong ngày Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam ( 2/9/1945)

BÀI LÀM:

“Đã tan tác những bóng thù hắc ám

Đã sáng lại trời thu Tháng Tám

Trên đường ta về lại Thủ Đô

Cờ đỏ bay quanh tóc bạc Bác Hồ ”

Đã hơn sáu mươi năm trôi qua nhưng dư âm của ngày bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam như vẫn còn in đậm trong lòng mỗi người dân chúng ta

Ngày đó, Hà Nội hãy còn bừa bộn, ngổn ngang sau kháng chiến nhưng tưng bừng một màu đỏ Một vùng trời bát ngát cờ, hoa, biểu ngữ Các nhà máy, công xưởng, các hiệu buôn đều nghỉ việc Đồng bào Hà Nội từ già, trẻ, trai, gái từ các ngả đường điều nườm nượp đổ về quảng trường Ba Đình

Nắng mùa thu rải thảm vàng óng ả trên quảng trường Ba Đình lịch sử Bầu trời trong xanh điểm xuyết một vài gợn mây trắng lững lờ trôi như đi dạo mát Gió hiu hiu thổi làm mát rượi những khuôn mặt đang hồ hởi, phấn chấn, tự hào Đội danh dự đứng trang nghiêm trên lễ đài Đúng mười bốn giờ, buổi lễ bắt đầu Bác Hồ cùng các vị trong chính phủ lâm thời bước lên lễ đài Cả biển người háo hức chờ đón, hàng triệu cặp mắt cùng hướng lên lễ đài, ai cũng cố kiễng chân lên một chút để được nhìn kỹ hơn, khắc sâu hơn trong ký ức hình ảnh Người cha già rất đỗi kính yêu của họ

Bác Hồ đó! Ai cũng cảm thấy cay cay trong mắt khi Người xuất hiện trước mắt họ thật giản dị, khiêm nhường Bác đội chiếc mũ vải đã ngã màu vàng, bộ quần áo ka ki và đôi dép cao su màu trắng Thân

Trang 7

hình Bác mảnh khảnh, vầng trán cao thông minh, đôi mắt trũng sâu nhưng ngời sáng Với dáng điệu khoan thai, Bác giơ tay ra hiệu im lặng và bắt

đầu đọc “Bản Tuyên ngôn Độc lập” Giọng Bác điềm đạm, khúc chiết rõ ràng Đọc được giữa chừng, Bác dừng lại hỏi:” Tôi nói mọi người nghe rõ không?” Hơn nửa triệu người cùng đáp: ”Có! ” Bác Hồ đọc

xong , tiếng hoan hô vang dậy, cả rừng cờ vẫy lên không ngớt

Cho đến hôm nay và mãi mãi về sau, trong lòng người dân nước Việt vẫn còn đọng lại hình ảnh Người cha vô vàn kính yêu Vâng lời Bác Hồ dạy, chúng em cố gắng học tập để mai sau xây dựng đất nước Việt Nam giàu đẹp hơn, phồn vinh hơn

Ngày đăng: 09/09/2013, 03:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w