- Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết đư
Trang 1Nhiệt liệt chào mừng các thầy,cô giáo và các em học sinh về dự hội thi giáo viên giỏi huyện Yên Khánh Năm học 2007- 2008
Người thực hiện: Đinh Thị Thu Hà
Trang 2V¨n b¶n:
Mïa xu©n cña t«i
- Vò
Trang 5Tác giả:
- Tên thật là Vũ Đăng Bằng sinh năm1913 tại Hà
Nội, quê gốc xã Ngọc Cục, huyện Lương Ngọc tỉnh Hải Dương Vũ Bằng bắt đầu viết văn từ 1930 trên
các báo An Nam tạp chí, Đông Tây, Công dân
- Sau cách mạng tháng Tám và toàn quốc kháng
chiến Vũ Bằng cùng gia đình đi tản cư, 1948 hồi cư
về Hà Nội Năm 1954 ông vào Nam tiếp tục viết báo, viết văn
- Ông mất năm 1984 tại Sài Gòn
* Bút danh:Tiêu Liêu, Thiên Thư, Hoàng Thị Trâm, Vạn Lí Trình, Lê Tâm,
Trang 6
* Bố cục:
- Phần1: Từ đầu đến " mê luyến mùa xuân": Tình cảm của con người với mùa xuân là một quy luật tất yếu, tự nhiên
- Phần 2: Từ "Tôi yêu sông xanh " đến " mở hội liên hoan": Cảnh sắc và không khí mùa xuân ở đất trời và lòng người
- Phần 3: Từ " Đẹp quá đi " đến hết bài: Cảnh sắc và không khí xuân miền Bắc từ sau rằm tháng giêng
Trang 7- Ai bảo được non đừng thương nước, bướm
đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ
chồng thì mới hết được người mê luyến
mùa xuân
- Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa
xuân Mà tháng giêng là tháng đầu của
mùa xuân người ta càng trìu mến, không
có gì lạ hết.
Trang 8Tôi yêu sông xanh, núi tím; tôi yêu đôi
mày ai như trăng mới in ngần và tôi cũng xây mộng ước mơ
Trang 9Mùa xuân của tôi - mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội :
- Là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh
- Có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái
đẹp như thơ mộng
Trang 11Nhang trầm, đèn nến và nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm, trên kính dư
ới nhường, trước những bàn thờ Phật, bàn thờ Thánh, bàn thờ tổ tiên
Làm cho lòng anh ấm lạ ấm lùng, tuy
miệng chẳng nói ra nhưng trong lòng thì
cảm như có không biết bao nhiêu là hoa
mới nở, bướm ra ràng mở hội liên hoan
Trang 12- Đẹp quá đi, mùa xuân ơi - mùa xuân của
Hà Nội thân yêu, của Bắc Việt thương mến.
- Nhưng tôi yêu mùa xuân nhất là vào khoảng sau rằm tháng giêng, Tết hết mà chưa hết hẳn,
đào hơi phai nhưng nhụy vẫn còn phong, cỏ không mướt xanh như cuối đông, đầu giêng, nhưng trái lại, nức một mùi hương man mác
Trang 13Trời đã hết nồm, mưa xuân đã bắt đầu thay thế cho mưa phùn, không còn làm cho nền trời đùng
đục như màu pha lê mờ
Sáng dậy, nằm dài nhìn ra cửa sổ thấy những vệt xanh tươi hiện ở trên trời, mình cảm thấy rạo rực một niềm vui sáng sủa
Trên giàn hoa lí, vài con ong siêng năng đã bay
đi kiếm nhị hoa
Chỉ độ tám chín giờ sáng, trên nền trời trong
trong có những làn sáng hồng hồng rung động
Trang 14- Bắt đầu trở về bữa cơm giản dị có cà om với thịt thăn điểm những lá tía tô thái nhỏ hay bát canh
trứng cua vắt chanh ăn mát như quạt vào lòng
- Cánh màn điều treo ở đầu bàn thờ ông vải đã hạ xuống từ hôm "hoá vàng" và các trò vui ngày Tết cũng tạm thời kết thúc để nhường chỗ cho cuộc
sống êm đềm thường nhật
Trang 15Tổng kết
1 Nghệ thuật:
- Thể tuỳ bút, phương thức biểu cảm là chính.
- Ngôn ngữ trong sáng, tinh tế, giầu sức biểu cảm, giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng
- Sử dụng nhiều biện pháp tu từ: so sánh, điệp cấu trúc
- Cách viết tài hoa, độc đáo với sự cảm nhận rất tinh tế
2 Nội dung: Qua " Mùa xuân của tôi", nhà văn Vũ Bằng đã tái hiện lại cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân ở Hà Nội,
ở Bắc Việt, qua đó tác giả gửi gắm nỗi nhớ thương da
diết, tình cảm thuỷ chung với quê hương và đặc biệt lòng mong mỏi cho đất nước hoà bình thống nhất để có mùa
Trang 16LuyÖn TËp